Giám Đốc Bù Nhìn
Tiếng gạt nước của chiếc xe bán tải rít lên từng nhịp đều đặn, gạt đi những vệt nước mưa nhạt nhòa trên kính chắn gió. Đêm Sài Gòn đổ mưa rào, thứ mưa rây rẩy mang theo cái lạnh ẩm ướt của vùng ven đô thị. Trần Hoàng Yến ngồi ở ghế phụ, mắt đăm đắm nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh đèn đường vàng vọt của đại lộ Độc Lập hắt vào cabin, chiếu rõ gương mặt thanh tú nhưng mệt mỏi của cô. Trên trán, mảng băng gạc nhỏ vẫn dán chặt, che đi vết rách đang lên da non từ vụ tai nạn dàn dựng trên cầu Sài Gòn. Mỗi lần chiếc xe dằn xóc qua những ổ gà trên mặt lộ, mu bàn tay phải của cô lại nhói lên. Vết sẹo đỏ sậm – chứng tích của đêm bị đuổi khỏi biệt thự Thảo Điền – giật lên đau nhức nhối khi cô vô thức siết chặt nắm tay.
Lâm Sói giữ chặt vô lăng, đôi mắt sắc lạnh ẩn dưới vành mũ lưỡi trai sụp xuống vẫn không ngừng rà soát gương chiếu hậu. Chiếc xe bán tải của anh di chuyển với tốc độ vừa phải, luồn lách qua những hàng xe container đang nối đuôi nhau gầm rú hướng về phía cảng cạn của khu công nghiệp Sóng Thần.
"Yến này, khu nhà trọ công nhân ở rìa Sóng Thần phức tạp lắm," Lâm Sói trầm giọng, chất giọng khản đặc của một cựu trinh sát hình sự vang lên trong không gian cabin chật hẹp. "Nơi đó giáp ranh giữa Thủ Đức và Dĩ An, dân nhập cư đổ về đông, tệ nạn bủa vây. Thằng Khải là một luật sư sừng sỏ, nó thừa khôn ngoan để giấu một con rối như Nguyễn Quốc Bảo ở một nơi mà cảnh sát khu vực cũng ngại rà soát. Cô phải chuẩn bị tinh thần, Bảo đang trốn nợ, hắn sẽ cực kỳ cảnh giác với người lạ."
Yến khẽ gật đầu, ngón tay cô chạm nhẹ vào chiếc balo đặt trên đùi. Bên trong chiếc balo đó là chiếc máy tính ThinkPad chứa phần mềm phân tích dòng tiền chéo Forensic-V1 và tập hồ sơ thuế ma của Công ty TNHH Đầu tư An Bình mà cô và Hoài Nam đã thức trắng đêm để trích xuất. Nhưng quan trọng nhất, nằm sâu trong túi khóa kéo bí mật của chiếc áo khoác cô đang mặc là chiếc bút ghi âm chuyên dụng Sony TX660 – thứ vũ khí mà Lâm Sói đã trang bị cho cô.
"Tôi hiểu," Yến nói, giọng điệu điềm tĩnh nhưng chứa đựng một sự kiên định sắt đá. "Nếu không lấy được lời khai trực tiếp của Bảo, chúng ta sẽ không thể chứng minh được hợp đồng nợ năm mươi tỷ đồng kia là giả mạo trước phiên tòa phúc thẩm. Tôi đã mất quyền nuôi Bảo An tạm thời ở phiên sơ thẩm vì những chứng cứ ngụy tạo của Khải. Tôi không thể để mất con bé thêm một lần nào nữa."
Lâm Sói khẽ liếc nhìn cô, ánh mắt thoáng qua một sự nể phục. Người phụ nữ này, dù vừa trải qua cú sốc ly hôn, bị bôi nhọ nhân phẩm, bị sa thải khỏi tập đoàn kiểm toán danh tiếng và gánh trên vai khoản nợ khống khổng lồ, vẫn giữ được một cái đầu lạnh và một trái tim nóng bỏng tình mẫu tử. Anh không nói gì thêm, chỉ nhấn ga cho chiếc xe lao nhanh hơn vào màn đêm sương nước.
***
Chiếc xe bán tải dừng lại ở một con hẻm đất đỏ ngoằn ngoèo, cách khu nhà trọ công nhân khoảng năm mươi mét để tránh gây chú ý. Mặt đất sình lầy, những vũng nước mưa đục ngầu phản chiếu ánh sáng nhợt nhạt từ những cột đèn tự chế của người dân địa phương. Mùi rác thải ẩm ướt, mùi dầu mỡ từ những quán ăn rẻ tiền vòng ngoài quyện vào bầu không khí đặc quánh.
Lâm Sói bước xuống xe trước, chiếc áo khoác gió tối màu giúp anh chìm vào bóng tối một cách tự nhiên. Yến kéo cao cổ áo, bám sát theo sau gót anh. Họ đi qua những dãy phòng trọ lợp mái tôn thấp lè tè, nơi những tiếng ho húng hắng của công nhân tăng ca muộn, tiếng tivi rè rè và tiếng khóc trẻ con đan xen tạo nên một bức tranh xám xịt của cuộc sống mưu sinh vùng ven.
"Phòng 108, ở cuối dãy," Lâm Sói thì thầm, ngón tay chỉ về phía căn phòng có cánh cửa gỗ mục nát, ánh đèn tuýp leo lét hắt qua khe cửa hở.
Họ tiến lại gần. Yến nín thở, tim đập liên hồi. Nhưng ngay khi Lâm Sói vừa đặt tay lên nắm cửa, một tiếng động lớn vang lên từ bên trong căn phòng. Tiếng bước chân dồn dập, tiếng xô lệch của bàn ghế gỗ cũ kỹ.
"Hắn phát hiện ra rồi! Hắn định trốn!" Lâm Sói khẽ gầm lên.
Qua khe cửa sổ kính mờ bám đầy bụi bẩn, Yến nhìn thấy bóng một người đàn ông gầy gò, ăn mặc lôi thôi đang hoảng loạn trèo qua bậu cửa sổ phía sau căn phòng trọ để nhảy xuống con hẻm nhỏ phía sau. Đó chính là Nguyễn Quốc Bảo.
"Đứng lại!" Lâm Sói không thèm gõ cửa, anh dùng bả vai vạm vỡ thúc mạnh, cánh cửa gỗ mục nát lập tức đổ sập xuống. Anh lao vào phòng như một con báo săn mồi, luồn qua khoảng không gian chật hẹp chỉ kê vừa một chiếc giường xếp và một chiếc bàn nhựa.
Bảo đã nhảy xuống đất, chân trần dẫm lên vũng bùn sình, định cắm đầu chạy về phía bãi đất trống hoang vu giáp ranh dự án treo của Thịnh Phát. Nhưng Lâm Sói đã đi trước một bước. Với kinh nghiệm của một cựu trinh sát, anh không đuổi theo sau mà băng qua lối cửa hông, thực hiện một cú nhảy chuẩn xác từ bờ tường bao thấp, chặn ngay trước đầu Bảo.
Bảo hoảng sợ hét lên một tiếng thất thanh, định quay đầu chạy ngược lại thì Lâm Sói đã áp sát. Chỉ bằng một động tác khóa tay chuyên nghiệp, Lâm Sói ép chặt bả vai Bảo vào bức tường gạch loang lổ rêu mốc. Bảo vùng vẫy điên cuồng, gương mặt khắc khổ lấm lem bùn đất và mồ hôi, ánh mắt ngập tràn sự hoảng loạn tột độ.
"Thả tôi ra! Tôi không có tiền! Tôi đã nói là tôi không còn tiền trả nợ mà! Xin các đại ca tha cho tôi!" Bảo khóc lóc van xin, giọng nói run rẩy, khản đặc vì sợ hãi.
Yến chạy đến bên cạnh, hơi thở dồn dập. Cô nhìn người đàn ông đang bị Lâm Sói khống chế. Nguyễn Quốc Bảo ngoài đời thực trông già hơn rất nhiều so với tấm ảnh chân dung trên cổng thông tin doanh nghiệp. Gương mặt hốc hác, râu ria lởm chởm, chiếc áo thun cũ kỹ rách vai dính đầy những vệt dầu nhớt công nghiệp.
"Lâm, buông anh ấy ra đi. Anh ấy tưởng chúng ta là giang hồ đòi nợ thuê của Lộc Búa," Yến nhẹ giọng nói, cô bước lên một bước, cố gắng giữ khoảng cách an toàn để không làm Bảo kích động thêm.
Lâm Sói khẽ nới lỏng lực tay, nhưng vẫn giữ tư thế phòng thủ, khóa chặt lối thoát duy nhất của Bảo trong im lặng. Bảo tựa lưng vào tường, thở hổn hển, ánh mắt cảnh giác rà soát từ Lâm Sói sang Yến.
"Các người... các người không phải bọn đòi nợ thuê?" Bảo lắp bắp hỏi, hai tay vẫn run lên bần bật.
"Không," Yến lắc đầu, cô nhìn thẳng vào mắt Bảo, giọng nói ấm áp nhưng đầy sức nặng. "Tôi là Trần Hoàng Yến. Tôi đến đây không phải để đòi nợ anh. Tôi đến để cứu anh, và cũng là để cứu chính bản thân tôi."
Bảo nhìn bộ vest công sở dù đã cũ nhưng vẫn toát ra vẻ tri thức của Yến, sự cảnh giác trong mắt hắn khẽ dịu xuống một chút, nhưng nỗi sợ hãi vẫn bao trùm. "Cứu? Tôi có tội tình gì đâu mà cứu? Tôi chỉ là một thằng làm thuê ăn lương nhật. Các người tìm nhầm người rồi."
"Anh là Nguyễn Quốc Bảo, Giám đốc kiêm Đại diện pháp luật của Công ty TNHH Đầu tư An Bình, đúng không?" Yến dứt khoát đưa ra câu hỏi.
Cái tên "An Bình" vừa vang lên, Bảo lập tức biến sắc. Gương mặt hắn tái nhợt đi dưới ánh đèn đường nhợt nhạt. Hắn định phủ nhận, nhưng ánh mắt sắc bén như dao mổ của một kiểm toán viên forensic của Yến đã khóa chặt mọi đường lui của hắn.
"Vào nhà đi, anh Bảo. Chúng ta cần nói chuyện nghiêm túc. Ngoài này mưa gió, và tay chân của Trịnh Thế Khải có thể xuất hiện bất cứ lúc nào," Yến nói, cô khẽ nghiêng đầu ra hiệu về phía căn phòng trọ.
Nhìn thấy sự quyết liệt của Yến và vóc dáng lầm lì, đầy đe dọa của Lâm Sói, Bảo hiểu rằng mình không thể chạy thoát. Hắn lầm lũi bước ngược trở lại phòng trọ qua ô cửa sổ đổ nát, vai rũ xuống đầy vẻ cam chịu.
***
Căn phòng trọ rộng chưa đầy mười mét vuông ngột ngạt và ẩm mốc. Trên chiếc bàn nhựa duy nhất đặt sát góc tường, bên cạnh chiếc quạt máy cũ kỹ đang chạy rè rè, là một chiếc bát sứ mẻ đựng vài cọng mì ăn liền đã trương phình. Yến bước vào, cô không ngồi xuống chiếc ghế nhựa duy nhất mà đứng tựa lưng vào mép cửa, mắt quan sát căn phòng. Trên bức tường gạch trần loang lổ vết ẩm mốc, có dán một tấm ảnh nhỏ đã ngả màu. Trong ảnh là một đứa bé trai khoảng bốn tuổi có nụ cười rạng rỡ, đôi mắt tròn xoe ngây thơ giống Bảo như đúc.
Yến lặng đi một thoáng. Trái tim người mẹ trong cô khẽ nhói lên. Cô thò tay vào túi áo khoác, lén gạt nút kích hoạt chiếc bút ghi âm chuyên dụng Sony TX660. Đèn LED đỏ siêu nhỏ trên thân bút khẽ nhấp nháy một nhịp rồi chìm vào bóng tối của lớp vải áo. Quy tắc Chuỗi bảo quản Chứng cứ bắt đầu được kích hoạt từ giây phút này.
"Anh Bảo, đứa bé trong ảnh là con trai anh đúng không?" Yến nhẹ nhàng hỏi, mắt vẫn hướng về phía tấm ảnh.
Bảo giật mình, hắn vội vàng bước lại gần, dùng thân hình gầy gò của mình như muốn che đi tấm ảnh của con trai. "Các người... các người đừng động vào con tôi! Nó không liên quan gì đến chuyện này cả!"
"Tôi biết," Yến quay lại nhìn hắn, cô rút từ trong túi xách ra chiếc điện thoại di động – chiếc máy mới mà cô mượn tạm của cậu Hùng, bên trong có lưu một bức ảnh của con gái Bảo An. Cô đẩy màn hình về phía Bảo. "Đây là con gái tôi, Trịnh Bảo An. Con bé mới sáu tuổi. Và hiện tại, tôi đang bị chồng cũ của mình – Luật sư Trịnh Thế Khải – cướp mất quyền nuôi con bé. Hắn đã dùng một hợp đồng nợ khống trị giá năm mươi tỷ đồng dưới danh nghĩa công ty An Bình của anh để gài bẫy nợ tôi, biến tôi thành một kẻ phá sản tội phạm trước tòa sơ thẩm."
Bảo nhìn vào bức ảnh đứa bé gái có đôi mắt trong veo trên màn hình điện thoại của Yến, rồi lại nhìn vào gương mặt đầy vết trầy xước và mệt mỏi của cô. Sự đồng cảm của những người làm cha, làm mẹ dường như đã chạm đến một sợi dây liên kết vô hình giữa họ. Đôi vai căng cứng của Bảo khẽ chùng xuống.
"Tôi... tôi thực sự không biết gì về khoản nợ năm mươi tỷ đó cả," Bảo lắp bắp, giọng nói nhỏ dần. "Tôi chỉ là một thằng phụ hồ, ai thuê gì làm nấy. Tôi không có tiền, làm sao có năm mươi tỷ để cho ai vay..."
"Tôi biết anh không có số tiền đó. Nhưng trên giấy tờ pháp lý của công ty An Bình, anh là Giám đốc, là người đại diện pháp luật cao nhất," Yến bước lên một bước, giọng cô đanh lại, chuyển sang tông giọng sắc bén của một chuyên gia kiểm toán độc lập. "Anh Bảo, anh có hiểu hành vi đứng tên hộ giám đốc cho một công ty ma để ngụy tạo các giao dịch tài chính khống trị giá hàng chục tỷ đồng sẽ dẫn đến hậu quả gì không?"
Bảo lắc đầu, mồ hôi hột bắt đầu rịn ra trên trán hắn.
"Theo quy định của Bộ luật Hình sự Việt Nam hiện hành, hành vi này có thể bị khép vào tội 'Lừa đảo chiếm đoạt tài sản' với vai trò đồng phạm giúp sức tích cực cho Trịnh Thế Khải. Khung hình phạt cao nhất cho tội danh này có thể lên tới hai mươi năm tù hoặc tù chung thân. Ngoài ra, cơ quan thuế cũng đang rà soát hồ sơ trốn thuế của An Bình liên quan đến các dự án của Thịnh Phát. Anh sẽ là người đầu tiên bị khởi tố và đứng mũi chịu sào trước pháp luật, chứ không phải Trịnh Thế Khải. Hắn là một luật sư sừng sỏ, hắn đã chuẩn bị sẵn mọi đường lui để đẩy toàn bộ trách nhiệm pháp lý lên đầu một kẻ thế thân như anh!"
Từng lời nói của Yến như những nhát búa nện thẳng vào tâm lý vốn đã hoảng loạn của Bảo. Hắn lùi lại một bước, chân vấp vào mép giường xếp, suýt ngã quỵ. Gương mặt hắn cắt không còn một giọt máu.
"Đi tù... chung thân sao?" Bảo lẩm bẩm, hai mắt trợn trừng vì sợ hãi. "Không... tôi không thể đi tù được. Tôi còn phải gửi tiền về quê nuôi con. Thằng bé bị bệnh tim bẩm sinh, nếu tôi đi tù, nó sẽ chết mất!"
"Nếu anh tiếp tục im lặng và trốn chạy, anh chắc chắn sẽ đi tù thế thân cho Khải," Yến nhấn mạnh, cô đưa tay ra, đặt nhẹ lên chiếc bàn nhựa. "Nhưng nếu anh hợp tác với tôi, khai nhận toàn bộ sự thật về vai trò giám đốc bù nhìn của anh, tôi và Luật sư Phước sẽ bảo lãnh cho anh với tư cách là nạn nhân bị lừa dối. Lâm Sói sẽ bảo đảm an toàn cho anh và gia đình khỏi sự đe dọa của băng nhóm Lộc Búa. Anh chọn đi: đi tù thế thân để Khải ôm hàng trăm tỷ tẩu tán sang ví lạnh, hay đứng ra làm chứng để tự cứu lấy cuộc đời mình và con trai anh?"
Bảo nhìn vào tấm ảnh con trai trên tường, rồi nhìn vào ánh mắt chính trực, đầy sự bảo bọc của Yến. Lòng trắc ẩn và bản năng sinh tồn của một người cha đã chiến thắng nỗi sợ hãi bạo lực.
Hắn quỳ sụp xuống sàn gạch bông lạnh lẽo, hai tay ôm lấy mặt, tiếng khóc nghẹn ngào vỡ òa giữa căn phòng trọ rách nát.
"Tôi khai... tôi sẽ khai hết..." Bảo nấc lên, bờ vai gầy guộc run rẩy dữ dội. "Tôi thực sự chỉ là một thằng bù nhìn thôi. Ba năm trước, tôi đang làm phụ hồ ở công trình của tập đoàn Thịnh Phát thì bị tai nạn lao động gãy chân. Tôi không có tiền viện phí, vợ thì bỏ đi. Đúng lúc đó, ông Khải xuất hiện. Ông ấy đóng vai một nhà hảo tâm, trả toàn bộ viện phí cho tôi và cho tôi thêm mười triệu đồng để gửi về quê nuôi con."
Yến im lặng lắng nghe, cô khẽ dịch chuyển vị trí đứng để chiếc bút ghi âm Sony TX660 trong túi áo khoác hướng thẳng về phía Bảo, đảm bảo chất lượng âm thanh thu được rõ ràng nhất.
"Sau đó, ông Khải nói ông ấy cần thành lập một công ty đầu tư để làm dự án nhưng vì lý do thủ tục nên không thể đứng tên trực tiếp," Bảo tiếp tục khai, giọng nói vẫn chưa hết run rẩy. "Ông ấy bảo tôi chỉ cần ký vào một số giấy tờ thành lập doanh nghiệp, mỗi tháng ông ấy sẽ trả cho tôi ba triệu đồng làm lương 'Giám đốc'. Tôi nghèo quá, lại đang cần tiền thuốc men cho con nên đã nhắm mắt ký liều. Tôi chưa từng quản lý công ty một ngày nào, chưa từng nhìn thấy con dấu của công ty An Bình tròn dẹt ra sao. Mỗi tháng, trợ lý của ông Khải đều hẹn tôi ở quán nước, đưa cho tôi ba triệu đồng tiền mặt rồi bắt tôi ký vào một xấp giấy trắng không có chữ..."
"Ký vào xấp giấy trắng?" Yến nhíu mày, bộ não kiểm toán của cô lập tức bắt được từ khóa chí mạng. "Anh ký vào những tờ giấy hoàn toàn trống không?"
"Dạ đúng," Bảo quẹt nước mắt, gật đầu lia lịa. "Họ bảo đó là thủ tục ký trước để khi có hợp đồng phát sinh thì ông Khải tự điền nội dung vào cho nhanh, đỡ mất công tôi phải lên quận ký tá. Tôi dốt nát, cứ nghĩ ông ấy là luật sư lớn, là ân nhân cứu mạng nên không mảy may nghi ngờ. Tôi đã ký hàng chục tờ giấy trắng như thế suốt ba năm qua."
Yến siết chặt nắm tay. Trên mu bàn tay phải, vết sẹo đỏ sậm giật lên đau nhói. Cô đã hiểu ra toàn bộ thủ đoạn Tạo bẫy nợ liên kết của Khải. Hắn đã dùng những tờ giấy có chữ ký tươi khống của Nguyễn Quốc Bảo để tự soạn thảo nên bản hợp đồng vay nợ năm mươi tỷ đồng với công ty chung của hai vợ chồng, rồi tự đóng con dấu của An Bình lên đó. Một cái bẫy hoàn hảo được thiết lập dựa trên sự dốt nát và nghèo khổ của một người lao động.
"Tôi lén đưa tiền hỗ trợ ban đầu cho anh để anh di chuyển đến nơi an toàn hơn nhé?" Yến hỏi, cô rút từ trong túi xách ra một xấp tiền polyme – số tiền còn lại từ khoản bán nhẫn cưới mà cô luôn mang theo bên mình.
Nhưng Bảo lập tức xua tay, gương mặt lộ rõ vẻ hoảng sợ tột độ: "Không! Tôi không lấy tiền của cô đâu! Tôi sợ lắm. Thằng Khải mà biết tôi nhận tiền của cô, nó sẽ cho giang hồ đến chặt chân tôi mất. Tôi chỉ muốn khai thật để không phải đi tù thôi!"
Yến khẽ thở dài, cô cất xấp tiền vào túi. Sự từ chối của Bảo chứng tỏ nỗi sợ hãi quyền lực của Khải đã ăn sâu vào tâm trí những người yếu thế ở đây. Nhưng lời khai tự nguyện không màng vật chất này lại càng có giá trị chứng cứ cao trước tòa phúc thẩm.
"Được rồi, anh Bảo. Lâm Sói sẽ sắp xếp cho anh lánh tạm ở một nơi an toàn ngay trong đêm nay," Yến điềm tĩnh nói, cô bước lại gần, nâng Bảo đứng dậy. "Bây giờ, tôi muốn anh nhớ lại thật kỹ. Khoản nợ năm mươi tỷ đồng mà Khải trình tòa sơ thẩm có ngày ký là ngày 15 tháng 3 năm 2024. Vào ngày đó, anh có ký bất kỳ giấy tờ nào liên quan đến việc giải ngân số tiền này không?"
Bảo lắc đầu dứt khoát: "Không thể nào! Ngày 15 tháng 3 năm nay, tôi đang phải đưa con trai đi cấp cứu mổ tim ở Bệnh viện Nhi đồng Thành phố dưới tỉnh. Tôi có đầy đủ giấy tờ xuất viện và hóa đơn đóng tiền viện phí của bệnh viện ghi rõ ngày giờ tôi túc trực ở đó. Tôi không hề gặp trợ lý của ông Khải hay ký bất kỳ tờ giấy nào vào ngày hôm đó cả!"
"Tuyệt vời," Yến khẽ mỉm cười. Chứng cứ ngoại phạm ngoại tuyến này chính là nhát búa thứ hai đập tan tính hợp pháp của hợp đồng nợ.
Nhưng ngay khi Yến chuẩn bị tắt bút ghi âm để kết thúc buổi làm việc, Nguyễn Quốc Bảo khẽ nhíu mày như nhớ ra một điều gì đó cực kỳ quan trọng. Hắn nhìn Yến, giọng nói đột ngột hạ thấp xuống đầy vẻ bí hiểm.
"Cô Yến này... có một chuyện tôi thấy lạ lắm. Cách đây khoảng một tháng, trước khi phiên tòa sơ thẩm của cô diễn ra, ông Khải có cho người đến tìm tôi lúc nửa đêm. Họ bắt tôi ký vào một biên bản xác nhận đã nhận đủ năm mươi tỷ tiền mặt từ công ty An Bình. Tôi bảo tôi không nhận tiền thì ký thế nào được. Họ liền đưa tôi lên một chiếc xe ô tô kính đen, chở thẳng đến một văn phòng lớn ở Quận 1..."
"Văn phòng luật của Khải sao?" Yến hỏi.
"Không phải," Bảo lắc đầu, đôi mắt lộ rõ vẻ hoang mang. "Đó là một tòa nhà cổ kính, trên biển hiệu ghi là Văn phòng Công chứng số 5. Khi tôi vào đó, đã là mười một giờ đêm, văn phòng hoàn toàn tối om không có khách. Nhưng có một người phụ nữ trung niên, ăn mặc rất lịch sự, ngồi đợi sẵn. Ông Khải gọi bà ta là công chứng viên Kim. Bà ta không hề yêu cầu tôi xuất trình chứng minh nhân dân hay kiểm tra quy trình giao nhận tiền thực tế. Bà ta chỉ chỉ vào tập hồ sơ vay nợ năm mươi tỷ đã được in sẵn, bảo tôi ký vào phần người đại diện pháp luật, rồi bà ta lập tức dập con dấu đỏ chót của văn phòng công chứng lên đó."
Bảo ghé sát tai Yến, giọng nói run rẩy tiết lộ chi tiết chấn động cuối cùng:
"Tôi thề với cô, lúc tôi ký vào tập hồ sơ đó, phần chữ ký của cô – Trần Hoàng Yến – đã được ký và đóng dấu khống sẵn từ trước rồi! Trong khi tôi nghe ông Khải nói với bà Kim là cô chưa từng đặt chân đến văn phòng công chứng này để thực hiện quy trình ký đối chất trực tiếp theo đúng luật định!"
Một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng Yến, khiến cô đứng chết lặng giữa căn phòng trọ rách nát.
Toàn bộ hồ sơ vay nợ năm mươi tỷ đồng – thứ vũ khí tàn nhẫn đã tước đi quyền nuôi con và phong tỏa toàn bộ tài sản của cô tại phiên sơ thẩm – thực chất là một sản phẩm của quy trình ký khống và đóng dấu khống tại Văn phòng Công chứng số 5 dưới sự đồng lõa của công chứng viên Lê Thị Kim! Một quy trình công chứng bất hợp pháp hoàn hảo được thực hiện trong bóng tối mà cô chưa từng hề hay biết hay đặt chân tới.
Yến ngước lên nhìn Lâm Sói, ánh mắt cô vụt sáng một quyết tâm sắt đá đến đáng sợ dưới ánh đèn tuýp leo lét.
"Lâm, chúng ta đã tìm thấy gót chân Achilles của Khải rồi," Yến trầm giọng, giọng nói cô đanh lại như thép nguội. "Mục tiêu tiếp theo của chúng ta là Văn phòng Công chứng số 5!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!