Dấu Vết An Bình
Tiếng cánh quạt trần cũ kỹ quay vù vù, rít lên từng tiếng khô khốc trong bầu không khí oi nồng của buổi tối Quận 4. Căn hộ chung cư cũ rộng chưa đầy năm mươi mét vuông lúc này ngập tràn trong ánh sáng vàng vọt của chiếc bóng đèn tuýp đã xuống cấp. Trên chiếc bảng trắng đặt sát tường, những nét bút dạ màu xanh vẽ nên sơ đồ dòng tiền chéo ngoằn ngoèo vẫn còn nguyên vẹn. Đó là sơ đồ đối chiếu dòng tiền chéo vẽ tay mà Trần Hoàng Yến đã vạch ra từ đêm hôm trước, một mạng lưới những mũi tên sắc nhọn nối từ Tập đoàn Bất động sản Thịnh Phát qua công ty ma An Bình, rồi cuối cùng hội tụ về phía địa chỉ ví lạnh Ledger của Trịnh Thế Khải.
Yến đứng tựa lưng vào mép bàn gỗ ép thanh lý, đôi mắt sưng húp và mệt mỏi dán chặt vào những con số. Mảng băng gạc nhỏ trên trán cô đã hơi bong mép, để lộ vệt da đỏ đang lên da non sau vụ tai nạn dàn dựng trên cầu Sài Gòn. Mỗi khi cô cử động mạnh, vết sẹo đỏ sậm trên mu bàn tay phải – chứng tích của đêm bị đuổi khỏi biệt thự Thảo Điền – lại giật lên từng cơn đau nhức nhối. Nhưng Yến không bận tâm. Sự phản bội tàn nhẫn của Khải và nỗi đau bị tước quyền nuôi con gái Bảo An đã đông cứng lại thành một ý chí sắt đá trong lồng ngực cô.
Nguyễn Hoài Nam ngồi trước chiếc máy tính xách tay ThinkPad cũ, ngón tay gõ phím cành cạch không ngừng nghỉ. Gương mặt chàng trợ lý trẻ thư sinh lộ rõ vẻ mệt mỏi sau hơn hai ngày đêm gần như thức trắng, nhưng đôi mắt sau cặp kính cận vẫn sáng lên niềm tin mãnh liệt. Cậu vừa cắm chiếc USB chứa hồ sơ kế toán nội bộ Thịnh Phát – tài liệu mật mà cậu đã mạo hiểm cả sự nghiệp để sao lưu trước khi rời khỏi V-Audit.
"Chị Yến, em đã nạp toàn bộ dữ liệu báo cáo tài chính và tờ khai thuế của Công ty TNHH Đầu tư An Bình vào phần mềm phân tích dòng tiền chéo Forensic-V1 rồi," Nam vừa nói vừa đẩy chiếc máy tính về phía cô. "Hệ thống đang chạy thuật toán đối chiếu chéo giữa doanh thu khai báo và hóa đơn đầu vào. Nhưng máy chủ của chúng ta yếu quá, CPU liên tục quá tải ở mức chín mươi chín phần trăm."
Yến bước lại gần, đặt bàn tay có vết sẹo đỏ lên vai Nam, cúi đầu nhìn vào màn hình. Bản quyền phần mềm phân tích dòng tiền chéo Forensic-V1 – công cụ do chính cô tự tay lập trình và đăng ký sở hữu trí tuệ từ thời còn làm việc ở Big4 – đang nhấp nháy những dòng lệnh phân tích màu xanh lục. Đây là vũ khí tối mật của cô, khả năng tự động phát hiện sai lệch kế toán mà không một thủ thuật hai sổ sách nào của Khải có thể che giấu.
"Đừng vội, Nam. Cứ để hệ thống quét sâu vào phần đối ứng hóa đơn VAT," Yến trầm giọng, ánh mắt cô sắc lạnh như một lưỡi dao mổ. "Khoản nợ khống năm mươi tỷ đồng mà Khải trình tòa sơ thẩm được ký dưới danh nghĩa hợp đồng vay khống của An Bình. Nếu An Bình là một công ty cho vay thật, họ bắt buộc phải có dòng tiền mặt đối ứng luân chuyển qua hệ thống ngân hàng hoặc có tài sản đảm bảo tương đương. Nhưng chị cá là không có gì cả."
Tiếng quạt gió của chiếc ThinkPad rú lên mỗi lúc một to hơn. Trên màn hình, thanh tiến trình của Forensic-V1 chạy chậm chạp từng phần trăm một.
"Hệ thống báo lỗi đỏ rồi, chị Yến!" Nam thốt lên, chỉ tay vào dòng chữ nhấp nháy trên màn hình. "Nhìn này, tổng doanh thu khai báo của An Bình trong năm 2024 là hơn một trăm hai mươi tỷ đồng, nhưng toàn bộ hóa đơn đầu vào của họ chỉ có đúng ba tờ hóa đơn mua văn phòng phẩm lẻ tẻ trị giá chưa đầy mười triệu đồng. Không hề có bất kỳ hóa đơn chi phí vận hành, thuê mặt bằng hay trả lương nhân sự nào. Đặc biệt, dòng tiền năm mươi tỷ cho Khải vay hoàn toàn không đi qua tài khoản ngân hàng đăng ký thuế của công ty."
Yến khẽ nheo mắt, bộ não kiểm toán của cô lập tức liên kết các dữ liệu. "Đúng như chị dự đoán. Đây là thủ thuật Tạo bẫy nợ liên kết. Khải đã tự lập ra hợp đồng vay nợ khống giữa công ty chung của hai vợ chồng với An Bình, rồi dùng con dấu của An Bình đóng lên để hợp thức hóa. Nhưng hắn đã quên mất một điều: một công ty không có chi phí vận hành thực tế thì không thể tồn tại một dòng tiền cho vay hợp pháp lớn đến thế trước pháp luật thuế."
"Để em thử liên lạc với số điện thoại đăng ký kinh doanh của An Bình xem sao," Nam lút rút điện thoại di động ra, bấm dãy số hotline hiển thị trên cổng thông tin doanh nghiệp quốc gia.
Căn phòng nhỏ im ắng đến mức có thể nghe rõ tiếng tút dài đơn điệu phát ra từ loa ngoài. Nhưng chỉ sau ba tiếng tút, một giọng nói tự động lạnh lùng vang lên: "Số máy quý khách vừa gọi hiện không tồn tại, vui lòng kiểm tra lại..."
"Thuê bao đã bị hủy từ hai năm trước," Nam buông điện thoại xuống, thở dài. "Đúng là một công ty ma hoàn hảo. Khải đã xóa sạch mọi dấu vết liên lạc hành chính."
"Không sao, chúng ta vẫn còn một manh mối khác. Địa chỉ đăng ký kinh doanh," Yến điềm tĩnh nói, cô gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn gỗ. "An Bình đăng ký trụ sở tại số 12A, Đường số 8, Phường Long Phước, Quận 9 cũ, nay thuộc thành phố Thủ Đức. Nam, em tra cứu bản đồ vệ tinh địa chính xem vị trí đó hiện tại là gì."
Nam nhanh chóng gõ tọa độ địa chính vào hệ thống bản đồ số. Chỉ vài giây sau, hình ảnh vệ tinh độ phân giải cao hiện ra trên màn hình. Cả Yến và Nam đều nín thở.
Tại vị trí số 12A, Đường số 8 hoàn toàn không có bất kỳ tòa nhà văn phòng hay công ty nào. Đó là một bãi đất trống hoang vu, cỏ dại mọc lút đầu người, xung quanh được rào kín bằng những tấm tôn rỉ sét màu xanh sẫm.
"Chị nhìn xem," Nam phóng to hình ảnh, giọng nói run rẩy vì kinh ngạc. "Phía sau hàng rào tôn của bãi đất trống này chính là ranh giới của một dự án khu đô thị sinh thái đang bị treo của Tập đoàn Bất động sản Thịnh Phát!"
Một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng Yến. Sự trùng khớp này không thể là ngẫu nhiên. Công ty ma An Bình đăng ký địa chỉ ngay trên đất dự án của gia đình Khải. Điều này chứng minh Tập đoàn Thịnh Phát và văn phòng luật của Khải đã cấu kết với nhau để dựng lên pháp nhân ma này ngay từ đầu, nhằm phục vụ cho các phi vụ rửa tiền và tẩu tán tài sản bẩn.
"Chúng ta đã có cơ sở để chứng minh An Bình là công ty vỏ bọc," Yến nói, ánh mắt cô rực lên tia sáng hy vọng. "Nhưng để bẻ gãy hoàn toàn hợp đồng nợ khống năm mươi tỷ tại tòa phúc thẩm, chúng ta cần một bằng chứng trực tiếp hơn: chữ ký của người đại diện pháp luật trên hợp đồng gốc."
Cô chỉ vào cái tên hiển thị trên màn hình đăng ký kinh doanh của An Bình: *Nguyễn Quốc Bảo – Giám đốc kiêm Đại diện pháp luật*.
"Nam, em trích xuất hình ảnh chữ ký của Nguyễn Quốc Bảo trên cổng thông tin quốc gia về đăng ký doanh nghiệp. Chị muốn đối chiếu nó với chữ ký trên bản sao hợp đồng nợ năm mươi tỷ mà Khải đã nộp cho tòa sơ thẩm."
Nam thực hiện lệnh trích xuất, đưa hai hình ảnh chữ ký lên hai phân nửa màn hình của chiếc ThinkPad. Yến đeo chiếc kính gọng mảnh, cúi sát vào màn hình, sử dụng mô-đun so sánh pixel của phần mềm Forensic-V1 để phân tích cơ học các nét bút.
"Nhìn vào đây, Nam," Yến chỉ vào điểm khởi đầu của nét chữ ký. "Chữ ký của Nguyễn Quốc Bảo trên hợp đồng vay nợ năm mươi tỷ và chữ ký trên giấy đăng ký kinh doanh giống nhau đến từng pixel. Góc nghiêng của nét gạch dưới là đúng bốn mươi lăm độ, lực nhấn của bút tại điểm kết thúc hoàn toàn đồng đều, không hề có sự dao động cơ học của tay người."
"Giống nhau hoàn toàn thì có gì sai hả chị?" Nam thắc mắc.
"Đó chính là điểm sai chí mạng," Yến giải thích, giọng cô đanh lại đầy tự tin của một chuyên gia giám định tài chính. "Không một con người nào có thể ký hai lần giống nhau tuyệt đối đến từng micro-mét như vậy trong hai khoảng thời gian cách nhau ba năm. Đây là hành vi giả mạo cơ học bằng công nghệ in laser nhiệt hoặc đồ nét. Khải đã scan chữ ký gốc của Bảo từ hồ sơ thành lập doanh nghiệp ma, sau đó dùng công nghệ in laser để đè nó lên bản hợp đồng vay nợ ngụy tạo. Chữ ký này hoàn toàn là giả mạo!"
Nam đập tay xuống bàn đầy phấn khích: "Tuyệt vời! Nếu chúng ta yêu cầu tòa phúc thẩm trưng cầu giám định chữ ký pháp y trên bản gốc hợp đồng, Khải sẽ không thể chối cãi!"
"Đúng thế. Nhưng chúng ta phải tìm được Nguyễn Quốc Bảo trước," Yến trầm giọng, sự lo âu lại thoáng hiện trên khuôn mặt. "Bảo là mắt xích yếu nhất và cũng là nhân chứng sống duy nhất có thể xác nhận quy trình ký khống. Nếu Khải phát hiện ra chúng ta đang truy vết An Bình, hắn chắc chắn sẽ cho người thủ tiêu hoặc đưa Bảo đi trốn."
Căn phòng rơi vào sự im lặng căng thẳng. Tiếng quạt trần vẫn quay đều đều, phả ra những luồng gió nóng. Cả hai đều hiểu rằng họ đang chạy đua với thời gian và thế lực bóng tối của Khải.
Đột nhiên, chiếc điện thoại di động sờn cũ của Yến đặt trên bàn rung lên bần bật, phát ra tiếng chuông dồn dập. Màn hình hiển thị tin nhắn từ một số máy lạ được mã hóa bảo mật.
Yến nhanh chóng cầm điện thoại lên, mở tin nhắn. Đó là tin nhắn khẩn cấp từ Lâm Sói:
*"Đã định vị được Nguyễn Quốc Bảo. Hắn đang trốn nợ tại một khu nhà trọ công nhân rách nát ở rìa khu công nghiệp Sóng Thần. Có dấu hiệu tay chân của Khải đang rà soát khu vực này. Đi ngay trước khi quá muộn."*
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!