Điểm Tựa Mới
Ánh nắng mười giờ sáng của Sài Gòn sau cơn bão đêm qua không hề mang lại cảm giác dễ chịu. Nó oi bức, hầm hập và bốc lên từ những vũng nước mưa còn đọng lại trên mặt đường nhựa nứt nẻ của Quận 10. Trần Hoàng Yến bước ra khỏi con hẻm nhỏ dẫn vào phòng lab của Lê Gia Huy, bước chân cô khập khiễng nhẹ. Cú ngã trên cầu Sài Gòn đêm qua vẫn còn để lại những dư chấn ê ẩm khắp cơ thể. Trên trán cô, mảng băng gạc trắng nhỏ vẫn dán chặt, che đi vết rách da rớm máu do va đập. Nhưng đau đớn thể xác không bằng sự buốt giá trong lòng.
Cô nhìn xuống mu bàn tay phải của mình. Vết sẹo đỏ sậm – chứng tích của đêm bị mẹ chồng và chồng cũ đuổi khỏi căn biệt thự Thảo Điền – đã bị nứt toác ra trong cú ngã đêm qua, giờ đã khô lại thành một vệt vảy sần sùi, đỏ sẫm và đau nhức nhối mỗi khi cô siết chặt nắm tay. Lâm Sói đi bên cạnh cô, chiếc mũ lưỡi trai kéo sụp xuống che khuất nửa khuôn mặt sương gió. Anh lẳng lặng đi sát cô như một cái bóng bảo vệ từ xa, giữ khoảng cách vừa đủ để không gây chú ý nhưng sẵn sàng can thiệp nếu có bất kỳ chiếc xe tải lạ mặt nào xuất hiện.
"Cô định đi đâu bây giờ?" Lâm Sói trầm giọng hỏi, mắt vẫn không ngừng rà soát xung quanh.
"Tiệm vàng Kim Thành ở Thủ Đức," Yến đáp, giọng khản đặc nhưng dứt khoát. "Tôi cần bán một thứ."
Lâm Sói khẽ liếc nhìn ngón áp út trống không của cô, rồi gật đầu không hỏi thêm. Anh vẫy một chiếc taxi công nghệ, mở cửa cho cô bước vào. Chiếc xe lăn bánh hướng về phía Thủ Đức, bỏ lại sau lưng những tòa nhà văn phòng hạng A sầm uất của Quận 1 – nơi Trịnh Thế Khải đang ngồi trong văn phòng luật sư lộng lẫy của hắn, chắc chắn đang ăn mừng vì tưởng rằng vụ cướp trên cầu Sài Gòn đã tiêu hủy hoàn toàn mọi khả năng tự vệ của cô.
***
Tiệm vàng Kim Thành nằm ở một góc chợ truyền thống sầm uất tại Thủ Đức. Mùi của thịt cá, mùi rau củ ẩm ướt và tiếng còi xe inh ỏi tạo nên một bầu không khí hỗn tạp, đối lập hoàn toàn với sự tĩnh lặng xa hoa của khu Thảo Điền mà Yến từng sống. Cô bước vào tiệm vàng, hơi lạnh từ chiếc máy điều hòa công suất lớn phả vào mặt.
Gã chủ tiệm trung niên với cái bụng phệ và những chiếc nhẫn vàng lớn đeo đầy tay liếc nhìn bộ vest công sở màu xanh đen đã sờn cũ và nhàu nát của Yến, ánh mắt có phần hờ hững. Yến không bận tâm đến thái độ đó. Cô mở túi xách, rút ra một chiếc hộp nhung nhỏ màu đỏ đã cũ. Bên trong chiếc hộp là Chiếc nhẫn cưới bằng bạch kim khắc chữ Y&K.
Chiếc nhẫn cưới bạch kim nguyên chất, thiết kế tinh xảo của một thương hiệu trang sức hàng đầu thế giới. Đây là vật duy nhất Yến giữ lại khi bị mẹ chồng đuổi ra khỏi nhà với hai bàn tay trắng. Nó từng là biểu tượng cho một tình yêu mà cô ngỡ là vĩnh cửu, cho bảy năm hôn nhân mà cô đã hy sinh cả tuổi trẻ để vun vén. Nhưng giờ đây, nó chỉ là một khối kim loại lạnh ngắt, một tín vật của sự phản bội tàn nhẫn.
"Tôi muốn bán chiếc nhẫn này," Yến đặt chiếc hộp nhung lên mặt kính tủ trưng bày.
Gã chủ tiệm cầm chiếc nhẫn lên, đưa kính lúp sát mắt soi kỹ vệt khắc chữ "Y&K" bên trong lòng nhẫn, rồi đặt lên bàn cân điện tử. Hắn tặc lưỡi, giọng điệu ép giá quen thuộc của giới buôn bán:
"Bạch kim nguyên chất thật, thương hiệu lớn. Nhưng cô biết đấy, hàng thiết kế riêng thế này rất khó bán lại. Vết khắc tên riêng làm giảm giá trị của nó rồi. Tôi chỉ trả được hai mươi tám triệu thôi."
"Ba mươi triệu," Yến nhấn mạnh, đôi mắt mệt mỏi nhưng ánh lên sự kiên định đến đáng sợ. Cô nhìn thẳng vào gã chủ tiệm, giọng nói điềm tĩnh của một chuyên gia kiểm toán đang đối chất số liệu: "Tôi biết giá trị thực tế của lượng bạch kim này trên thị trường hiện tại, chưa tính đến thương hiệu, là không dưới bốn mươi lăm triệu đồng. Tôi đang cần tiền mặt khẩn cấp nên mới chấp nhận bán nhanh. Đúng ba mươi triệu, không bớt một đồng. Nếu không, tôi sẽ sang tiệm bên cạnh."
Nhìn vào ánh mắt sắc lẹm, không chút dao động của người phụ nữ đối diện, gã chủ tiệm thoáng rùng mình. Gã nhận ra người phụ nữ này tuy ăn mặc giản dị, mệt mỏi nhưng thần thái và cách nói chuyện hoàn toàn không phải là kẻ dễ bị bắt chẹt. Gã thở dài, gật đầu ái ngại rồi mở ngăn kéo đếm ra ba xấp tiền polyme mệnh giá năm trăm nghìn đồng.
"Được rồi, nể cô đang cần tiền gấp. Đúng ba mươi triệu."
Yến nhận lấy xấp tiền mặt, nhét vội vào chiếc túi xách sờn cũ. Khi ngón tay cô chạm vào khoảng trống nơi chiếc nhẫn cưới từng ngự trị trên ngón áp út, cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ. Sợi dây liên kết vật lý cuối cùng với Trịnh Thế Khải đã hoàn toàn bị cắt đứt. Cô bước ra khỏi tiệm vàng, ngẩng cao đầu bước đi trong cái nắng oi ả, chính thức đoạn tuyệt với quá khứ lồng son để bước vào cuộc chiến sinh tồn độc lập.
***
Nguồn tiền mặt ba mươi triệu đồng từ việc bán nhẫn cưới, kết hợp với Khoản vay bảo lãnh khởi nghiệp năm mươi triệu đồng mà cô lén nộp đơn xin hỗ trợ từ Quỹ phát triển phụ nữ tự chủ của bà Thanh Vân trước đó, là tất cả những gì Yến có để bắt đầu lại từ đống tro tàn.
Cô không chọn Thủ Đức làm căn cứ, vì nơi đó quá gần nhà bố mẹ đẻ, dễ khiến họ bị liên lụy bởi các hoạt động theo dõi của Khải. Cô cũng không chọn Quận 1 hay Quận 3 sang trọng. Địa điểm cô chọn là một căn hộ chung cư cũ nằm sâu trong một con hẻm nhỏ tại Quận 4.
Căn hộ rộng chừng năm mươi mét vuông, nằm trên tầng bốn của một khu tập thể được xây dựng từ những năm 1990. Hành lang chung cư hẹp, tường sơn vàng đã bong tróc loang lổ, bám đầy vết rêu phong của thời gian. Tiếng trẻ con khóc, tiếng tivi từ các nhà hàng xóm vọng ra tạo nên một nhịp sống ồn ã nhưng chân thực. Đây sẽ là nơi ở mới của cô, và cũng là trụ sở sơ khởi của Văn phòng Kiểm toán độc lập Hoàng Yến.
Lâm Sói giúp cô dọn dẹp căn phòng. Anh mang đến một chiếc bảng trắng cũ, hai chiếc bàn làm việc bằng gỗ ép thanh lý và vài chiếc ghế nhựa. Yến tự tay lau chùi từng mảng bụi bám trên cửa kính. Vết sẹo trên mu bàn tay phải giật lên từng cơn đau rát khi cô vắt chiếc khăn lau ướt sũng, nhưng cô không dừng lại. Nỗi đau thể xác lúc này là liều thuốc kích thích giúp cô giữ vững sự tỉnh táo tuyệt đối.
"Văn phòng nhỏ thế này, liệu có đủ sức đấu lại văn phòng luật sư sừng sỏ của thằng Khải không?" Lâm Sói đứng bên cửa sổ, châm một điếu thuốc, ánh mắt nhìn ra những mái tôn đỏ của khu lao động Quận 4.
"Quy mô của một văn phòng kiểm toán không đo bằng diện tích mặt sàn hay kính ốp tòa tháp," Yến điềm tĩnh đáp, cô dùng chiếc khăn khô lau sạch chiếc bảng trắng vừa được treo lên tường. "Nó được đo bằng tính chính xác của dữ liệu và bản lĩnh của người đứng đầu. Khải có tiền, có quyền lực hành chính bị mua chuộc. Nhưng hắn không có sự minh bạch của toán học. Tôi sẽ dùng chính cái văn phòng nhỏ này để bóc trần toàn bộ mạng lưới tẩu tán tài sản của hắn."
Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa dồn dập vang lên cắt đứt cuộc đối thoại. Lâm Sói lập tức cảnh giác, tay đặt vào hông sau nơi giấu chiếc gậy ba khúc, bước nhẹ nhàng ra phía cửa. Qua khe mắt mèo, anh nhận ra gương mặt quen thuộc.
"Là Nam," Lâm Sói nói rồi mở khóa cửa.
Nguyễn Hoài Nam bước vào căn hộ, người ướt đẫm mồ hôi. Cậu mặc một chiếc áo sơ mi trắng công sở nhưng tay áo đã xắn cao lên tận khuỷu, mái tóc thư sinh rối bù, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi và lo lắng tột độ. Trên tay cậu ôm chặt một chiếc balo vải dày.
"Chị Yến!" Nam thở hổn hển, giọng nói run rẩy nhưng ánh mắt ngập tràn sự kiên định. "Em đã nộp đơn xin nghỉ việc tại V-Audit rồi. Thùy Linh đã ký duyệt ngay lập tức. Cô ta còn đe dọa sẽ cho em vào danh sách đen của ngành kiểm toán nếu em dám đi theo chị."
Yến bàng hoàng nhìn người trợ lý trẻ. Cô bước đến, giữ lấy vai cậu: "Nam! Em điên rồi sao? V-Audit là tập đoàn Big4, là tương lai của em. Chị hiện tại là một kẻ gánh nợ khống hai mươi lăm tỷ đồng từ phán quyết sơ thẩm bất công, chứng chỉ CPA của chị đang bị thu hồi tạm thời. Chị thành lập cái văn phòng này thậm chí còn chưa biết có đủ tiền trả lương cho em tháng sau không. Em theo chị là tự hủy hoại tương lai của mình!"
Nam lắc đầu dứt khoát, cậu tự tay mở khóa balo, rút ra một chiếc USB màu đen và một xấp tài liệu dày cộm đặt lên chiếc bàn gỗ ép:
"Em không sợ, chị Yến. Trước khi đi, em đã lén sao lưu toàn bộ nhật ký hệ thống và hồ sơ kế toán nội bộ của Tập đoàn Thịnh Phát liên quan đến các giao dịch chuyển tiền sang công ty ma An Bình mà chị từng kiểm toán. Em biết Thùy Linh đã nhận hai tỷ đồng từ Khải để xóa sạch các dữ liệu này trên máy chủ chính. Đây là bản sao lưu duy nhất còn sót lại."
Nam nhìn thẳng vào mắt Yến, giọng nói đầy xúc động:
"Năm ngoái, khi em làm sai quy trình kiểm toán của dự án Nam Á, chính chị là người đã đứng ra nhận trách nhiệm trước ban giám đốc và bảo vệ em không bị sa thải. Chị dạy em rằng người làm kiểm toán có thể nghèo, nhưng tuyệt đối không được để nét bút của mình bị mua chuộc bởi đồng tiền bẩn. Giờ đây chị gặp nạn, nếu em chọn im lặng để giữ cái ghế ở V-Audit, em không xứng đáng làm học trò của chị nữa. Em chấp nhận lương thấp, chấp nhận bị trù dập, miễn là được đứng cùng chị đưa sự thật ra ánh sáng."
Nhìn xấp tài liệu và chiếc USB trên bàn, rồi nhìn vào gương mặt tràn đầy nhiệt huyết chính nghĩa của người hậu bối, lồng ngực Yến nghẹn lại. Một giọt nước mắt nóng hổi khẽ lăn dài trên má cô, nhưng cô nhanh chóng lau đi. Sự đồng lòng của Nam trong thời điểm tăm tối nhất này chính là điểm tựa vững chắc nhất, tiếp thêm cho cô một nguồn năng lượng sắt đá.
"Cảm ơn em, Nam," Yến siết chặt tay người trợ lý trẻ, vết sẹo trên mu bàn tay cô áp sát vào tay cậu như một lời thề im lặng. "Chị hứa với em, Văn phòng Kiểm toán độc lập Hoàng Yến này sẽ không làm em phải hối hận. Chúng ta sẽ bắt đầu lại từ đây."
***
Chiều muộn, căn hộ Quận 4 đã được thu dọn gọn gàng. Lê Gia Huy cũng đã đến, mang theo một chiếc máy tính xách tay cấu hình cao chuyên dụng kết nối với mạng nội bộ an toàn do anh tự thiết lập.
Bộ ba Yến - Lâm - Huy cùng trợ lý Nam chính thức vận hành đồng bộ. Yến sử dụng số tiền năm mươi triệu đồng từ khoản vay bảo lãnh khởi nghiệp để mua sắm thêm một số thiết bị lưu trữ dữ liệu chuyên dụng và trả lương tháng đầu tiên cho Nam, đảm bảo cuộc sống cơ bản cho cậu.
Yến bước đến trước chiếc bảng trắng cũ. Cô cầm chiếc bút marker màu xanh, ánh mắt cô trở nên sắc lạnh, tập trung cao độ khi nhìn vào mảng bảng trống. Cô bắt đầu vẽ những nét đầu tiên.
Bên trái bảng là biểu tượng của Tập đoàn Bất động sản Thịnh Phát – đế chế tài phiệt của gia đình Khải. Bên phải bảng là địa chỉ ví lạnh Ledger Nano X chứa năm mươi triệu USDT mà Gia Huy đang quét on-chain để truy vết dòng tiền. Và nằm ở chính giữa, như một nút thắt đen tối liên kết hai thế giới, là cái tên: Công ty ma An Bình.
"Trịnh Thế Khải nghĩ rằng hắn đã thắng tôi tại phiên sơ thẩm bằng việc dùng bẫy nợ khống năm mươi tỷ đồng để cấn trừ quyền sở hữu biệt thự Thảo Điền và tước quyền nuôi con gái Bảo An của tôi," Yến trầm giọng nói, từng nét bút của cô vẽ ra các dòng tiền luân chuyển ma mãnh giữa Thịnh Phát và An Bình.
Nam và Lâm Sói đứng bên cạnh, chăm chú quan sát từng chuyển động của cô. Gia Huy gõ phím cạch cạch trên máy tính, đối chiếu các mã giao dịch on-chain tương ứng.
"Hợp đồng vay nợ năm mươi tỷ đó thực chất là một giao dịch dân sự vô hiệu, được tạo dựng dựa trên chữ ký giả mạo của tôi và quy trình công chứng khống của Văn phòng Công chứng số năm," Yến gõ mạnh đầu bút vào chữ 'An Bình' trên bảng, tạo nên một tiếng cốp đanh thép vang vọng khắp căn phòng nhỏ.
Cô quay lại nhìn Nam và Lâm Sói, ánh mắt ngập tràn ý chí chiến đấu sắt đá, không còn một chút yếu đuối hay đau khổ của người phụ nữ bị phản bội ngày nào. Giờ đây, đứng trước họ là một Nữ chuyên gia kiểm toán forensic dũng cảm, người mẹ kiên cường đang nắm giữ chìa khóa của công lý.
"Chúng ta sẽ bắt đầu từ việc bẻ gãy hợp đồng nợ khống năm mươi tỷ của Trịnh Thế Khải."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!