Đêm Trắng Thảo Điền
Cơn mưa rào cuối mùa của Sài Gòn trút xuống những tán cây bằng lăng dọc đường Nguyễn Văn Hưởng, biến khu biệt thự Thảo Điền thành một ốc đảo mờ mịt hơi nước. Kim đồng hồ trên táp-lô chiếc taxi công nghệ chỉ đúng mười một giờ đêm. Trần Hoàng Yến tựa trán vào lớp kính xe lạnh buốt, đôi mắt hằn rõ những tia máu li ti sau bảy mươi hai giờ ròng rã bám trụ tại phòng dữ liệu của một tập đoàn đa quốc gia. Là Trưởng phòng kiểm toán doanh nghiệp cấp cao của V-Audit, một trong những tên tuổi lớn thuộc giới kiểm toán truyền thống, Yến đã quen với việc vắt kiệt sức lực cho những con số. Nhưng đêm nay, nỗi mệt mỏi thể xác dường như bị lấn át bởi một cảm giác bất an mơ hồ đang cào xé lồng ngực cô.
Bước xuống xe, Yến kéo chiếc vali kéo nhỏ bọc da đen tiến về phía cổng sắt cao hơn ba mét của căn biệt thự đứng tên chung của hai vợ chồng. Căn nhà trị giá một trăm tỷ đồng này từng là biểu tượng cho mười năm hôn nhân viên mãn giữa cô và Trịnh Thế Khải – một luật sư sừng sỏ, người sáng lập văn phòng luật Thế Khải & Cộng sự danh tiếng. Nhưng khi ngón tay cô chạm vào đầu đọc vân tay của ổ khóa thông minh, một tiếng bíp ngắn lạnh lùng vang lên, kèm theo dải đèn LED đỏ nhấp nháy.
Khóa báo lỗi. Vân tay không hợp lệ.
Yến nhíu mày, thử lại lần thứ hai, rồi lần thứ sáu. Kết quả vẫn là một màu đỏ từ chối tàn nhẫn. Lòng bàn tay cô bắt đầu rịn mồ hôi lạnh bất chấp gió mưa xối xả. Cô buộc phải nhấn chuông. Phải mất gần năm phút, cánh cổng phụ mới từ từ hé mở. Người xuất hiện không phải dì Mười vú nuôi, mà là một tay bảo vệ trẻ tuổi lạ mặt với bộ đồng phục sẫm màu cứng nhắc.
"Chị tìm ai?" Tay bảo vệ hỏi, giọng điệu hờ hững và cảnh giác.
"Tôi là Trần Hoàng Yến, chủ căn nhà này. Dì Mười đâu? Sao lại thay đổi hệ thống vân tay mà tôi không được báo trước?" Yến cố giữ giọng điệu điềm tĩnh của một người quản lý, nhưng nhịp tim đã bắt đầu tăng tốc.
Tay bảo vệ liếc nhìn chiếc vali của cô, khuôn mặt không chút biểu cảm: "Tôi nhận việc từ chiều nay theo chỉ thị của Luật sư Trịnh Thế Khải. Ông ấy có dặn, nếu bà Yến về thì mời vào phòng khách. Còn dì Mười đã bị cho nghỉ việc từ sáng rồi."
Cú sốc đầu tiên giáng xuống khiến Yến lảo đảo. Dì Mười là người đã chăm sóc con gái Bảo An của cô từ lúc mới lọt lòng, là chỗ dựa tin cậy duy nhất của cô trong căn biệt thự lạnh lẽo này khi cô phải đi công tác xa. Việc Khải sa thải dì Mười đột ngột mà không hề thảo luận với cô là một sự vi phạm trắng trợn vào ranh giới gia đình.
Yến không thèm đôi co với tay bảo vệ. Cô đẩy cửa bước nhanh qua khoảng sân vườn trồng đầy những khóm hồng ngoại đắt đỏ, tiến thẳng vào đại sảnh. Bên trong biệt thự, ánh sáng vàng ấm áp thường ngày đã bị thay thế bằng ánh đèn neon trắng sắc lạnh. Không gian tĩnh mịch đến đáng sợ. Yến vội vã hướng mắt lên phía cầu thang dẫn lên phòng ngủ của con gái Bảo An, nhưng bước chân cô bị chặn lại bởi một giọng nói trầm thấp, quen thuộc phát ra từ góc phòng khách.
"Em về rồi đấy à?"
Trịnh Thế Khải đang ngồi trên chiếc ghế sofa da bò hiệu Poltrona Frau cổ điển. Hắn vẫn lịch lãm như mọi khi, mặc bộ đồ lụa mặc nhà màu xám tro, mái tóc vuốt gọn gàng, tay cầm một ly rượu Single Malt Whisky hổ phách. Trên chiếc bàn trà bằng đá thạch anh trắng Carrara nguyên khối, một tập hồ sơ dày cộm nằm im lìm bên cạnh chiếc máy tính xách tay ThinkPad của hắn.
"Khải, chuyện này là thế nào?" Yến bước đến trước mặt chồng, chiếc vali vẫn nắm chặt trong tay. "Tại sao vân tay của em bị xóa? Tại sao dì Mười bị sa thải? Và đứa bé đâu? Bảo An đâu rồi?"
Khải không vội trả lời. Hắn đặt nhẹ ly rượu xuống mặt bàn đá, tạo ra một tiếng cạch thanh mảnh nhưng nặng nề. Ánh mắt hắn nhìn cô không có một chút ấm áp của tình phu thê, chỉ có sự lạnh lùng, sắc bén của một luật sư đang chuẩn bị bước vào một phiên tranh tụng sinh tử.
"Bảo An đã được mẹ anh đưa về biệt thự bên Quận 7 từ chiều. Thể trạng của con bé dạo này không tốt, cần một môi trường chăm sóc chuyên nghiệp hơn là một người mẹ suốt ngày chỉ biết cắm đầu vào sổ sách kiểm toán," Khải điềm tĩnh nói, giọng điệu nhịp nhàng như đang đọc một bản điều khoản hợp đồng.
"Anh điên rồi sao?" Giọng Yến run lên vì giận dữ. "Bảo An là con gái của em! Anh không có quyền tự ý mang con bé đi mà không có sự đồng ý của em!"
"Anh có quyền, Yến ạ. Ít nhất là từ thời điểm này," Khải mỉm cười nhạt, ngón tay gõ nhẹ lên tập hồ sơ trên bàn. "Anh khuyên em nên ngồi xuống, uống một ngụm nước ấm, rồi chúng ta nói chuyện. Có những giấy tờ em cần phải xem qua trước khi đưa ra những quyết định bồng bột."
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Yến. Bản năng của một chuyên gia kiểm toán forensic – người chuyên đi tìm những vết nứt ẩn giấu sau những vỏ bọc hoàn hảo – hét lên rằng cô đang đứng trước một cái bẫy khổng lồ được dàn dựng cực kỳ công phu. Cô chậm rãi đặt chiếc vali xuống, ngồi đối diện với Khải. Khoảng cách giữa hai vợ chồng trên chiếc bàn đá Carrara giờ đây xa xôi như hai bờ chiến tuyến.
Khải dùng hai ngón tay đẩy tập tài liệu về phía cô. Trên trang bìa của tập hồ sơ, dòng chữ in đen đậm nét đập vào mắt Yến như một nhát dao chí mạng:
"ĐƠN KHỞI KIỆN LY HÔN ĐƠN PHƯƠNG & YÊU CẦU PHÂN CHIA TÀI SẢN CHUNG."
Phía góc trên bên phải là con dấu đỏ tươi của Tòa án Nhân dân Quận 1, xác nhận đã thụ lý vụ án vào ngày hôm qua.
"Ly hôn đơn phương?" Yến nghe thấy giọng mình nghẹn lại trong cổ họng. "Khải... chúng ta mới chỉ tranh cãi về việc em đi công tác tuần trước. Tại sao lại đến mức này? Mười năm qua, em đã cùng anh xây dựng nên tất cả những thứ này..."
"Mười năm qua là một giao dịch có thời hạn, và giờ thời hạn đó đã hết," Khải ngắt lời cô, hoàn toàn không có một chút dao động cảm xúc. "Đơn ly hôn đã được tòa án thụ lý hợp lệ. Anh đã chuẩn bị đầy đủ các bằng chứng chứng minh em thường xuyên bỏ bê gia đình, không hoàn thành nghĩa vụ làm mẹ do áp lực công việc tại V-Audit. Và quan trọng hơn..."
Hắn dừng lại một nhịp, ánh mắt lộ rõ vẻ xảo quyệt tột cùng: "Em không còn đủ năng lực tài chính để bảo đảm cuộc sống cho Bảo An nữa."
"Anh nói cái gì?" Yến bật cười trong uất ức. "Anh thừa biết thu nhập của một Trưởng phòng kiểm toán cấp cao tại Big4 là bao nhiêu. Chưa kể chúng ta còn có Sổ tiết kiệm mười lăm tỷ đồng đứng tên chung tại Ngân hàng Á Châu! Đó là tài sản chung tích lũy của hai vợ chồng!"
"Ồ, sổ tiết kiệm đó sao?" Khải tựa lưng vào ghế, khẽ lắc ly rượu. "Anh e là em nên tự mình kiểm tra lại tình trạng của tài khoản đó đi."
Đầu óc Yến quay cuồng. Cô vội vã rút chiếc điện thoại trong túi áo khoác ra, mở ứng dụng ngân hàng di động của Ngân hàng Á Châu (ACB). Ngón tay cô run rẩy nhập mật khẩu. Khi màn hình đăng nhập vừa hiện ra, một thông báo lỗi màu đỏ xuất hiện nổi bật trên giao diện:
"Giao dịch không thể thực hiện. Tài khoản của quý khách đang trong trạng thái phong tỏa khẩn cấp theo quyết định của cơ quan có thẩm quyền."
Yến không tin vào mắt mình. Cô cố gắng thực hiện một lệnh chuyển khoản nhỏ năm mươi triệu đồng sang tài khoản của bố đẻ ở Thủ Đức để kiểm tra, nhưng hệ thống lập tức báo lỗi tương tự. Sổ tiết kiệm mười mươi lăm tỷ đồng – nguồn tài chính phòng thủ lớn nhất của cô – đã hoàn toàn bị đóng băng.
"Khải! Anh đã làm gì?" Yến đứng bật dậy, hai tay chống xuống mặt bàn đá Carrara, đôi mắt trợn trừng nhìn người đàn ông đối diện.
"Anh không làm gì cả, anh chỉ thực thi đúng pháp luật với tư cách là một luật sư," Khải điềm đạm giải thích, rút từ trong tập hồ sơ ra một văn bản khác đẩy về phía cô. "Đây là Quyết định áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời của Tòa án Nhân dân Quận 1, ra lệnh phong tỏa toàn bộ tài khoản ngân hàng đứng tên chung của chúng ta và tài khoản cá nhân của em."
"Lý do là gì? Tòa án không thể tự dưng phong tỏa tài sản hợp pháp của công dân khi chưa có tranh chấp thực tế!" Yến hét lên, sự chuyên nghiệp của một chuyên gia tài chính giúp cô nhận ra điểm phi lý.
"Có tranh chấp chứ, một tranh chấp rất lớn là đằng khác," Khải mỉm cười, giọng điệu càng lúc càng đắc thắng. "Công ty trách nhiệm hữu hạn Đầu tư An Bình – một doanh nghiệp mà em có tên trong danh sách thành viên góp vốn liên đới – hiện đang bị đối tác khởi kiện vì khoản nợ quá hạn lên tới một trăm tỷ đồng. Bên nguyên đơn đã nộp đơn yêu cầu phong tỏa tài sản của tất cả các thành viên liên đới để bảo đảm nghĩa vụ thi hành án. Và thật trùng hợp, tòa án đã chấp nhận đơn yêu cầu đó ngay trong sáng nay."
"An Bình? Em chưa bao giờ ký bất kỳ giấy tờ nào liên quan đến công ty này!" Yến cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt. Cô chưa từng nghe đến cái tên này, chưa từng tham gia hoạt động kinh doanh nào ngoài công việc kiểm toán tại V-Audit.
"Em có ký đấy, Yến ạ. Biên bản họp hội đồng thành viên, giấy ủy quyền tài chính... tất cả đều có chữ ký tươi của Trần Hoàng Yến rõ ràng, đã được chứng thực hợp pháp," Khải lạnh lùng nói. "Tất nhiên, với tư cách là chồng cũ tương lai, anh rất tiếc cho sự bất cẩn của em trong quá khứ khi ký vào các hồ sơ đầu tư mà không đọc kỹ."
Yến khựng lại. Ký vào các hồ sơ đầu tư mà không đọc kỹ? Đúng thế, ba năm trước, khi Khải nói cần cô ký một số giấy tờ thủ tục hành chính để hỗ trợ văn phòng luật của hắn làm hồ sơ vay vốn mua nhà, cô đã hoàn toàn tin tưởng người chồng đầu ấp tay gối mà ký vào những tờ giấy trắng ở phần cuối trang. Cô chưa từng nghĩ rằng, những chữ ký đặt trọn lòng tin ngày ấy giờ đây lại trở thành chiếc thòng lọng siết chặt cổ mình.
Đây chính là đòn Đóng băng Tài khoản Tiết kiệm Chớp nhoáng mà Khải đã âm thầm chuẩn bị từ nhiều tháng trước. Hắn đã dùng kiến thức luật pháp thượng thừa để thiết lập một bẫy nợ liên kết hoàn hảo, biến cô từ một người vợ có tài sản chung mười lăm tỷ đồng thành một kẻ gánh nợ liên đới trăm tỷ, triệt hạ hoàn toàn nguồn lực tài chính tự vệ của cô ngay trước khi cuộc chiến ly hôn chính thức bắt đầu.
"Anh... anh đã lên kế hoạch cho việc này từ bao giờ?" Nước mắt uất nghẹn trào ra khỏi khóe mắt Yến, nhưng cô nhanh chóng gạt đi. Cô không được phép yếu đuối trước mặt kẻ săn mồi này.
"Thời gian không quan trọng, kết quả mới là thứ quyết định," Khải đứng dậy, bước vòng qua chiếc bàn đá Carrara, đứng cách cô chỉ nửa mét. Hắn rút từ trong túi áo ra một biên bản thỏa thuận khác, đặt nhẹ trước mặt cô.
"Ký vào đây. Biên bản thuận tình ly hôn và tự nguyện từ bỏ quyền nuôi dưỡng Bảo An. Em sẽ ra đi tay trắng, không được nhận một đồng nào từ căn biệt thự này hay sổ tiết kiệm kia. Đổi lại, anh sẽ dùng các mối quan hệ của mình để dàn xếp với bên nguyên đơn của công ty An Bình, rút em ra khỏi danh sách liên đới nợ nần. Em sẽ được tự do, không bị phá sản cá nhân, không bị truy cứu trách nhiệm hình sự."
Hắn cúi xuống, ghé sát tai cô, thì thầm bằng giọng nói lạnh lẽo như băng: "Còn nếu em từ chối... anh đảm bảo rằng tuần sau, toàn bộ ban giám đốc V-Audit sẽ nhận được hồ sơ chứng minh em vi phạm nghiêm trọng đạo đức nghề nghiệp, nhận hối lộ của khách hàng kiểm toán. Em sẽ mất việc, mất chứng chỉ hành nghề, gánh khoản nợ năm mươi tỷ đồng và vĩnh viễn không bao giờ được nhìn thấy con gái nữa. Lựa chọn thế nào, tùy em."
Yến nhìn chằm chằm vào biên bản thỏa thuận từ bỏ quyền nuôi con. Từng chữ trên trang giấy như đang nhảy múa, thách thức giới hạn chịu đựng của cô. Bảo An – đứa con gái bé bỏng mới sáu tuổi, nguồn sống duy nhất của cô – đang bị chính người cha ruột dùng làm quân bài mặc cả tài chính bẩn thỉu.
Lồng ngực Yến phập phồng dữ dội. Trong một khoảnh khắc, nỗi sợ hãi và tuyệt vọng tột cùng muốn kéo cô xuống vực sâu đầu hàng. Nhưng khi ánh mắt cô chạm vào bức ảnh gia đình ba người treo trên bức tường đối diện – nơi Bảo An đang nở nụ cười rạng rỡ ôm lấy cổ cô – một luồng sức mạnh tinh thần mãnh liệt, sắc lạnh như thép nguội đột ngột bùng lên trong huyết quản.
Cô là một chuyên gia kiểm toán forensic. Cô đã từng đối đầu với những tập đoàn gian lận tài chính tinh vi nhất, lật tẩy những dòng tiền bẩn phức tạp nhất. Khải nghĩ hắn có thể dùng luật pháp và những tờ giấy lộn này để bóp méo sự thật, cướp đi con gái của cô sao? Hắn đã nhầm.
Yến chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt mệt mỏi ban nãy biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một cái nhìn sắc bén, kiên nghị đến mức khiến Khải phải khẽ nheo mắt đề phòng.
"Tôi sẽ không bao giờ ký," Yến dõng dạc tuyên bố, từng lời nói đanh thép vang vọng khắp phòng khách biệt thự.
"Em chắc chắn chứ?" Khải khẽ nhướng mày, giọng điệu lộ rõ vẻ đe dọa. "Em nên nhớ mình đang không có một xu dính túi, tài khoản bị phong tỏa, và từ ngày mai em sẽ không thể bước chân vào văn phòng V-Audit nữa."
"Tôi chắc chắn," Yến đứng thẳng người, kéo khóa chiếc vali bọc da đen của mình lại. "Trịnh Thế Khải, anh là một luật sư giỏi, nhưng anh đã quên một điều tối quan trọng của ngành tài chính: mọi giao dịch, dù ẩn danh đến đâu, đều để lại dấu vết. Những khoản nợ khống của công ty An Bình, những dòng tiền tẩu tán của anh... tôi sẽ tìm ra tất cả. Tôi sẽ đứng trước tòa phúc thẩm, bóc trần toàn bộ bộ mặt xảo quyệt của anh và đưa Bảo An trở về bên tôi."
Khải nhìn cô, nụ cười trên môi hắn vụt tắt, thay vào đó là một sự im lặng lạnh lùng đáng sợ. Hắn bước lại gần cửa chính, mở to cánh cửa biệt thự hướng ra ngoài trời đêm mưa gió sấm chớp.
"Mười phút để em thu dọn đồ đạc cá nhân và rời khỏi đây. Căn biệt thự này thuộc sở hữu của quỹ tín thác gia đình họ Trịnh, em không có quyền lưu trú hợp pháp nữa. Từ bây giờ, em là người lạ," Khải lạnh lùng đưa ra tối hậu thư.
Yến không nói thêm một lời nào. Cô bước lên lầu, nhanh chóng thu dọn một số quần áo giản dị và những cuốn sổ tay ghi chép số liệu cá nhân vào chiếc vali. Khi đi ngang qua phòng ngủ của Bảo An, nhìn chiếc giường nhỏ trống trải, lòng cô đau như cắt, nhưng cô cố nén tiếng khóc vào trong. Cô biết mình phải mạnh mẽ để bắt đầu cuộc chiến sinh tử này.
Kéo vali bước xuống cầu thang, Yến đi thẳng ra cửa chính mà không thèm liếc nhìn Khải một lần nào nữa. Cánh cổng sắt biệt thự Thảo Điền đóng sầm lại sau lưng cô với một tiếng vang lạnh ngắt, ngăn cách cô khỏi thế giới xa hoa mà cô từng nghĩ là mái ấm.
Mưa xối xả trút xuống mái tóc và bờ vai gầy của Yến. Nước mưa hòa lẫn với những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má cô. Bước chân dẫm lên vũng nước mưa lạnh buốt trên vỉa hè đường Nguyễn Văn Hưởng, Yến kéo chiếc vali đi vô định trong đêm tối của Thảo Điền. Cô không còn tiền mặt, tài khoản ngân hàng bị phong tỏa hoàn toàn, sự nghiệp mười năm đứng trước bờ vực sụp đổ, và con gái đang bị giam lỏng tâm lý ở một nơi cô chưa thể tiếp cận.
Nhưng giữa màn đêm đen tối và lạnh lẽo ấy, lồng ngực Trần Hoàng Yến đang bốc cháy một ý chí sắt đá. Cô sẽ không đầu hàng. Cuộc chiến giành lại con gái và công lý tài chính của cô chính thức bắt đầu từ đêm trắng này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!