Bẫy Đá Hẻm Tử Thần
Sương mù Nhạn Môn Quan dâng lên cuồn cuộn, lạnh buốt và đục ngầu như nước vo gạo. Gió bão từ phương Bắc quất xối xả vào những tán thông già cháy sém, cuốn theo tàn tro nóng bỏng từ làng Sương Mù vừa bị thiêu rụi. Tại rìa khu nghĩa trang cổ hoang vắng, tiếng xích sắt lôi xềnh xệch trên nền tuyết đóng băng rít lên những âm thanh ê răng, chói tai.
Triệu Hùng đứng đó, thân hình vạm vỡ như một con gấu xám khoác giáp da thú dầy cộp bọc sắt. Đôi mắt ti hí của gã trợn trừng, hằn lên những tia máu đỏ sẫm đầy sát khí. Xung quanh gã, luồng chân khí của môn Mãnh Hổ Quyền bộc phát dữ dội, tạo thành một lớp màng mỏng mờ nhạt màu huyết sắc bao bọc lấy hai nắm đấm thô kệch. Gã rống lên, tiếng gầm mang theo nội lực Thông mạch ngũ trọng chấn động cả một vùng tuyết rơi dày:
"Thằng ranh vô kình Khương Thiết Lâm! Hôm nay ta sẽ bẻ gãy từng khúc xương của ngươi, ném xác lũ phàm nhân này cho chó hoang gặm nhấm!"
Đứng chắn trước chiếc xe kéo tay chở chú hai Khương Thiết Hải đang rên rỉ yếu ớt, Thiết Lâm siết chặt nắm đấm phải bọc trong chiếc bao tay da thú cổ dã ngoại. Cơn đau từ bả vai phải nhói lên buốt tận xương tủy. Vết rạn nứt gân vai và xương đòn gánh do gánh xà nhà cháy lúc nãy đang sưng tấy kịch liệt, nóng bỏng như có hàng ngàn cây kim nung đỏ đâm vào. Lòng bàn tay phải của gã rách da, máu đỏ sẫm đã thấm đẫm dải băng gạc rách nát nhuộm chàm, rỏ từng giọt xuống tuyết trắng.
Gã thợ săn lặng im. Đôi mắt gã sắc lạnh như dao săn, không hề dao động trước uy áp chân khí gầm rú của Triệu Hùng. Gã nhanh chóng liếc nhìn địa hình xung quanh. Nghĩa trang cổ đầy rẫy những bia mộ đá hoang phế và hố sụt lún, nhưng nếu đối đầu trực diện tại đây, chiếc xe kéo tay chở thương binh phàm nhân di chuyển chậm chạp của Đại Đầu chắc chắn sẽ bị xích sắt của truy binh xé nát.
"Thiết Lâm... chạy mau... đừng lo cho chú..." Khương Thiết Hải yếu ớt thầm thì từ trên xe, bàn tay tàn phế run rẩy bám chặt lấy vai gã.
Một bóng người gầy guộc bước đi thoăn thoắt, lướt ra từ sau một tấm bia đá rêu phong. Đó là Trần Tam Quyền, lão tiều phu đốn củi lão luyện của núi Nhạn Môn. Làn da rám nắng như vỏ cây sồi của lão bám đầy tuyết lạnh, trên vai vẫn mang theo bó củi nặng và cây rìu sắt mòn vẹt lưỡi. Lão lén lách đến sát bên Thiết Lâm, khàn giọng nói nhỏ:
"Thiết Lâm! Không thể đánh ở đây! Phía sau Triệu Hùng còn có cả một toán tuần tra tinh nhuệ dắt theo chó săn. Lối mòn độc đạo duy nhất dẫn ra ngoài là Hẻm núi Tử Thần. Nếu chúng ta dụ chúng vào đó, ta biết một lối tắt sườn núi có thể đón đầu vách đá Nhạn Tử dựng đứng để thả bẫy đá khổng lồ!"
Cùng lúc đó, Tiểu Hổ – gã thanh niên lực điền phàm nhân lanh lợi – cũng nhô đầu ra từ một hầm mộ sụt lún gần đó, gật đầu lia lịa báo hiệu đã chuẩn bị sẵn cọc gỗ nhọn và dây leo thắt nút ở lối mòn phía trên.
Thiết Lâm lập tức đưa ra quyết định. Gã quay sang Lý Đại Tráng và Đại Đầu, ra lệnh bằng một giọng trầm thấp nhưng dứt khoát:
"Đại Tráng, Đại Đầu! Hai người lập tức đẩy xe kéo đưa chú hai và dân làng lách qua các hầm mộ đá tối tăm, đi sâu vào lòng nghĩa trang cổ ẩn náu. Ta, lão Trần và Tiểu Hổ sẽ dụ toán truy binh về phía Hẻm núi Tử Thần. Nhớ kỹ, tuyệt đối không được thắp đuốc!"
Lý Đại Tráng nghiến răng gật đầu, cùng Đại Đầu gồng sức cơ bắp đẩy chiếc xe gỗ lầm lũi chìm vào màn sương mù dày đặc của nghĩa trang hoang vắng.
Thiết Lâm quay ngoắt người lại, cố tình để lộ bóng hình cao gầy dưới ánh lửa bập bùng của ngọn đuốc truy binh. Gã nhặt một viên đá hộc sắc bén dưới đất, dồn toàn bộ lực cánh tay trái lành lặn ném mạnh về phía Triệu Hùng.
"Vút!"
Viên đá xé gió rít mạnh, đập thẳng vào chiếc đai lưng bọc sắt ròng của Triệu Hùng phát ra tiếng "boong" khô khốc. Dù không thể xuyên qua lớp chân khí hộ thể của gã phó đà chủ, nhưng cái tát khiêu khích này đã thổi bùng ngọn lửa điên cuồng của gã.
"Thằng ranh con! Đứng lại cho ta!" Triệu Hùng gầm lên, vung tay ra lệnh cho toán tuần tra xích sắt đuổi theo gã thợ săn đang lướt nhanh vào rừng sương mù đỏ.
***
Thiết Lâm lướt đi thoăn thoắt trên nền tuyết trơn trượt bằng bộ pháp lướt sương hạ thấp trọng tâm. Mỗi bước dẫm xuống, gã đều cố tình để lại những vệt máu đỏ sẫm rỉ ra từ vết thương vai phải rỏ xuống tuyết trắng – một vệt xích hương hoàn hảo dẫn dụ đàn chó săn của Thiết Huyết Đường bám đuổi theo hướng Hẻm núi Tử Thần, rời xa khu nghĩa trang cổ nơi chú hai đang ẩn náu.
Trần Tam Quyền dẫn đường chạy tắt qua một khe đá hẹp dốc đứng, lối đi mòn hiểm trở trơn trượt rêu phong bám đầy. Tiểu Hổ vác theo cây rìu sắt thô nặng trịch, thoăn thoắt leo lên sườn vách đá Nhạn Tử dựng đứng kẹp chặt hai bên hẻm núi độc đạo.
Hẻm núi Tử Thần hiện ra trước mắt như một vết chém khổng lồ của tạo hóa, kẹp giữa hai vách đá dựng đứng cao vút, lòng hẻm hẹp chỉ đủ cho ba tháp ngựa đi song song. Gió từ Thung lũng Quỷ Khóc thổi vào đây bị ép lại, rít lên những tiếng rú rùng rợn như vạn quỷ gào thét nhức tai. Tiếng gió rít dữ dội này là một bất lợi cực lớn cho phàm nhân bình thường, nhưng đối với một thợ săn đặt bẫy như Thiết Lâm, nó lại là lớp ngụy trang âm thanh hoàn hảo.
"Tiểu Hổ! Mau vác đá hộc xếp lên giàn cọc gỗ! Lão Trần, giúp tôi căng dây gân bò!" Thiết Lâm khàn giọng ra lệnh, gã bước lên đỉnh vách đá Nhạn Tử trơn trượt.
Khớp vai phải gã đau nhói kịch liệt khi gã cố sức khiêng một tảng đá granite nặng hơn trăm cân. Thớ cơ vai co rút dữ dội, máu từ vết rách cũ lại thấm đỏ sẫm dải băng gạc quấn tay rách nát. Thiết Lâm không rên rỉ lấy một tiếng. Gã quỳ một gối xuống tuyết, dùng vai trái làm điểm tựa chịu lực, phối hợp với Tiểu Hổ dùng rìu chặt cây nêm chặt các chốt gỗ sồi giữ cho giàn đá khổng lồ thăng bằng trên mép vực thẳm.
Kỹ thuật đặt bẫy hoang dã của gã thợ săn được vận dụng đến mức cực hạn. Từng tảng đá hộc nặng trịch được xếp chồng lên nhau theo một góc nghiêng vật lý chuẩn xác 45 độ, chỉ cần giật nhẹ sợi dây gân bò dẻo dai liên kết với chốt gỗ sồi, toàn bộ giàn đá hàng chục tấn sẽ đổ sụp xuống lòng hẻm núi hẹp như một trận lũ đá quét sạch mọi sinh mệnh bên dưới.
"Thiết Lâm! Chúng tới rồi! Đàn chó săn đã vào hẻm núi!" Trần Tam Quyền áp tai xuống thềm đá lạnh buốt, khẽ báo hiệu.
Thiết Lâm nhắm chặt mắt lại. Trong tiếng gió rít gầm rú như quỷ khóc của Thung lũng Quỷ Khóc, gã vận dụng kỹ năng lắng nghe nhịp tim và tiếng gió rít để lọc bỏ tiếng ồn bão tuyết. Gã cảm nhận được những nhịp tim đập dồn dập, hỗn loạn của toán tuần tra tinh nhuệ đang tiến vào lòng hẻm núi. Gã nghe thấy tiếng móng vuốt chó săn cào trên tuyết, tiếng xích sắt va chạm lách cách, và đặc biệt là tiếng thở hồng hộc đầy sát khí của Triệu Hùng.
Một bước...
Hai bước...
Toán tuần tra mười tên dắt theo ba con chó săn dữ tợn bám theo vệt máu rỉ đã hoàn toàn lọt vào điểm rơi của bẫy đá.
"Giật!" Thiết Lâm trợn mắt, gầm lên một tiếng.
Tiểu Hổ và Trần Tam Quyền đồng loạt vung rìu chặt đứt chốt gỗ sồi, Thiết Lâm dùng tay trái giật mạnh sợi dây gân bò dẻo dai.
"Rắc! Oành!"
Chốt gỗ sồi gãy lìa, giải phóng toàn bộ giàn đá hộc khổng lồ rơi tự do từ độ cao hơn ba mươi trượng xuống lòng hẻm núi hẹp Tử Thần.
Tiếng gầm rú rùng rợn của đất đá sạt lở vang lên kinh thiên động địa, át đi cả tiếng gió rít của thung lũng. Hàng trăm tảng đá granite khổng lồ lăn lông lốc, va chạm vào nhau phát ra những tia lửa sáng lòa giữa đêm tối tuyết phủ.
"Đá lở! Tránh mau!" Một tên đầu mục tuần tra hét lên kinh hoàng, nhưng đã quá muộn.
Một tảng đá nặng vài tấn rơi thẳng xuống, nghiền nát hai con chó săn cùng ba tên đao thủ đi đầu thành vũng máu thịt nát ngay trên nền tuyết trắng. Lớp chân khí hộ thể m mỏng yếu ớt của lính tuần tra thường hoàn toàn vô dụng trước sức nặng vật lý hàng vạn cân của đá tảng rơi tự do.
Truy binh xích sắt Ngô Hải – biệt danh Bạch Vô Thường – kinh hoàng bộc phát nội lực sơ cấp, quăng sợi xích sắt nặng trịch lên cao hòng khóa chặt và đẩy lệch hướng một tảng đá đang rơi trực diện xuống đầu gã.
"Keng!"
Sợi xích sắt huyền thiết quấn chặt lấy tảng đá, nhưng trọng lượng vật lý cực đại kết hợp gia tốc rơi tự do đã kéo giật mạnh cánh tay phải của Ngô Hải rạn nứt xương bả vai. Chưa kịp buông xích, một tảng đá hộc thứ hai đã đập mạnh vào ngực gã, đè bẹp cả người lẫn xích sắt xuống lòng đường đất cát, máu tươi bắn tung tóe nhuộm đỏ tuyết lạnh.
Thế trận phối hợp khống chế cự ly bằng xích sắt của truy binh hoàn toàn bị vô hiệu hóa và nghiền nát diện rộng dưới trận mưa đá kinh hoàng.
Triệu Hùng điên cuồng gầm rú giữa trận mưa đá. Nhìn thấy đệ tử tinh nhuệ bị nghiền nát trong chớp mắt, gã phó đà chủ Thiết Huyết Đường gầm lên như một con mãnh thú bị dồn vào đường cùng. Gã vận Mãnh Hổ Kình đến mức cực hạn, lớp chân khí hộ thể màu huyết sắc quanh người bùng lên rực rỡ, bao bọc lấy toàn thân như một tấm lá chắn dày.
Một tảng đá granite khổng lồ to bằng gian nhà tranh lao thẳng xuống đầu gã.
"Mãnh Hổ Phá Sơn!"
Triệu Hùng bộc phát Mãnh Hổ Quyền, dồn toàn bộ chân khí vào nắm đấm bọc sắt ròng, đấm trực diện vào tảng đá đang rơi xuống.
"Oành!"
Một tiếng nổ chấn động vang lên xé toạc không gian hẻm núi. Tảng đá granite khổng lồ bị cú đấm chứa nội lực Thông mạch ngũ trọng của gã đập vỡ nát vụn thành trăm mảnh đá dăm bay tứ tán. Tuy nhiên, phản lực vật lý cực đại và sức nặng dồn dập của trận mưa đá tiếp theo đã chấn động cột sống Triệu Hùng, khiến gã hộc ra một ngụm máu loãng đỏ tươi, lảo đảo lùi lại ba bước.
Gã nhận ra nếu tiếp tục đứng chịu đòn ở lòng hẻm núi hẹp này, gã sẽ bị chôn sống vĩnh viễn. Triệu Hùng điên cuồng vận khinh công lướt sương, đạp mạnh lên những tảng đá lở đang lăn để nhảy vọt ra ngoài rìa hẻm núi, tẩu thoát chạy thoát thân trong hoảng loạn.
Trận mưa đá dừng lại. Hẻm núi Tử Thần bị đá lở phong tỏa hoàn toàn lối đi mòn cũ dẫn vào làng Sương Mù, khói bụi đá vỡ cuộn lên mù mịt hòa cùng sương mù đỏ dâng đầy lòng hẻm núi.
Thiết Lâm đứng trên đỉnh vách đá Nhạn Tử, lồng ngực phập phồng thở dốc, bả vai phải sưng tấy tím tái đau nhức kịch liệt do phản lực kéo dây gân bò lúc nãy. Gã cúi đầu nhìn xuống lòng hẻm núi đổ nát hoang tàn đầy xác chết và máu rỉ.
Toán tuần tra tinh nhuệ mười tên và truy binh xích sắt Ngô Hải đã bị tiêu diệt gọn gàng dưới đống đổ nát đá tảng. Nhưng từ phía bên kia đống đổ nát, tiếng gầm thét điên cuồng, đầy sát ý của Triệu Hùng vẫn vọng lại qua màn sương mù đỏ dày đặc:
"Khương Thiết Lâm! Thằng ranh con hèn hạ dùng bẫy đá! Ta biết ngươi đang ở trên vách đá! Ta sẽ lùng sục khắp nghĩa trang cổ này, băm vằm ngươi thành vạn mảnh!"
Gã phó đà chủ tàn bạo vẫn còn sống sót, và gã đang điên cuồng quay trở lại nghĩa trang cổ để truy tìm Thiết Lâm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!