Nhạc nềnWuxia

Tro Tàn Làng Sương Mù

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió tuyết Nhạn Môn Quan rít lên từng hồi qua khe cửa gỗ mục nát của lò rèn hoang phế. Bên trong, hơi nóng từ than đá đen tỏa ra hầm hập, nhưng lòng Khương Thiết Lâm lại lạnh ngắt như băng đá dưới đáy hồ. Bàn tay phải gã, bọc trong chiếc bao tay da thú cổ dã ngoại vừa được Lâm Thiết Chủy hoàn thành, khẽ siết chặt. Lớp thép ròng mỏng lót bên trong khớp ngón tay lạnh lẽo ép sát vào da thịt, mang lại cảm giác kiên cố nhưng cũng đầy nặng nề. Khớp vai phải gã nhói lên đau đớn kịch liệt, vết rạn nứt nhẹ ở xương đòn gánh từ buổi tập chịu lực chấn động vẫn đang âm ỉ biểu tình.


"Cạch... cạch..."


Tiếng xích sắt rít trên mặt đất đóng băng sát sườn cửa gỗ lò rèn. Trương Thiết Ngưu đứng bên khe cửa, mặt biến sắc, tay nắm chặt cây búa rèn mười lăm cân, khẽ ngoảnh lại ra hiệu bằng mắt. Toán tuần tra của Thiết Huyết Đường đã tìm đến tận nơi. Khói đen rò rỉ từ than đá đen Nhạn Môn đã bán đứng nơi ẩn náu của họ.


Thiết Lâm hạ thấp trọng tâm, năm ngón chân bám chặt vào lớp đất cát ẩm dưới sàn theo đúng tấn pháp bám đất Nhạn Môn. Gã không có chân khí, đan điền phẳng lặng như mặt hồ đóng băng, nhưng từng thớ cơ trên cơ thể gã đang gồng lên như dây cung kéo căng. Gã chuẩn bị lướt sương áp sát, dùng quyền kỹ khóa khớp bẻ gãy cổ họng kẻ đầu tiên bước qua cánh cửa.


"U u u u..."


Đột nhiên, một tiếng tù và sừng trâu trầm đục, dồn dập vang lên từ phía nam sườn núi. Tiếng tù và xé toạc màn đêm bão tuyết, dội vào lòng vách đá.


Toán tuần tra bên ngoài cửa lò rèn bỗng khựng lại. Tiếng xích sắt ngừng rít. Một giọng nói thô bạo của tên đầu mục tuần tra vang lên đầy kinh ngạc:


"Tín hiệu tập hợp của đà chủ! Lửa đã phóng! Làng Sương Mù đang bị thiêu rụi để ép thằng ranh vô kình lộ diện! Đà chủ ra lệnh tất cả quyền sư rút về vây chặn các ngả đường mòn!"


"Nhưng còn khói đen ở lò rèn này..."


"Kệ mẹ cái lò rèn rách đó! Việc đồ sát làng Sương Mù là lệnh tối thượng của đà chủ Lôi Bá Thiên! Đi mau!"


Tiếng vó ngựa dồn dập rầm rập rời đi, tiếng xích sắt lôi xềnh xệch trên tuyết xa dần.


Trong lò rèn, Thiết Lâm đứng sững như tượng đá. Đầu gã như có một tiếng sét nổ oành. Làng Sương Mù... bị đồ sát? Phóng hỏa? Lôi Bá Thiên điên cuồng vì con trai Lôi Tiểu Bá bị phế, đã ra tay tàn bạo với những phàm nhân không một tấc sắt ở quê nhà gã.


"Thiết Lâm!" Lâm Thiết Chủy gầm lên, đôi mắt mù đầy sẹo bỏng của lão trợn trừng hướng về phía gã. "Lũ súc sinh đó đang phóng hỏa! Mau về cứu chú hai của ngươi!"


Thiết Lâm không đáp một lời. Gã quay người, nhặt thanh dao săn gãy rỉ sét dắt vào thắt lưng da thú, rồi lao thẳng ra ngoài cửa gỗ. Gã không thèm nhìn bão tuyết đang táp vào mặt, đôi chân phàm nhân vô kình dẫm mạnh xuống tuyết, lướt đi với tốc độ cực hạn của một thợ săn hoang dã hoang vu. Nước mắt gã chưa kịp rơi đã bị gió tuyết đông cứng lại thành băng trên gò má ngăm đen.


***


Khi Thiết Lâm chạy đến bìa rừng sương mù sát làng, một cảnh tượng hãi hùng đập vào mắt gã.


Bầu trời đêm Nhạn Môn Quan bị nhuộm thành một màu đỏ rực rỡ, hung tợn. Ngọn lửa đỏ khổng lồ đang liếm trọn những mái nhà tranh nghèo khổ của làng Sương Mù. Trên nền tuyết trắng xóa biên thùy, màu lửa đỏ rực cháy như máu của đất trời đang rỉ ra. Khói đen dày đặc cuộn lên cuồn cuộn, mang theo tàn tro nóng bỏng bay loạn xạ trong không trung.


Smell of burning thatch, wood, and flesh dâng đầy màng nhĩ. Tiếng la hét thảm thiết của phàm nhân, tiếng khóc xé lòng của trẻ con hòa cùng tiếng cười khẩy đầy thú tính của những quyền sư Thiết Huyết Đường vận chân khí bạo phát khắp nơi. Chúng cầm đuốc, cầm đao bản lớn, chém giết dã man bất kỳ ai cố gắng chạy thoát khỏi đám cháy.


Thiết Lâm lách qua những đống đổ nát rực lửa. Tàn tro nóng bỏng bay thẳng vào mắt gã, đau rát kịch liệt, nhưng gã không nhắm mắt. Đôi mắt đỏ ngầu sát ý của gã trừng trừng nhìn thẳng vào thảm cảnh trước mặt. Gã thấy căn nhà tranh rách nát của cha con gã – nơi lưu giữ những kỷ niệm duy nhất về người cha quá cố Khương Thiết Sơn – đang đổ sụp dưới ngọn lửa hung tàn.


"Cha..."


Thiết Lâm điên cuồng lao về phía căn nhà tranh đang cháy. Gã thấy chiếc rương gỗ cũ của cha, nơi giấu chiếc rương kỷ vật, đang bị lửa bao vây. Gã vớ lấy một xô nước tuyết tan bên cạnh, định dập lửa để lao vào cứu rương. Nhưng ngay khi gã vừa bước tới thềm cửa, một tiếng "rắc" khô khốc vang lên. Thanh xà nhà bằng gỗ sồi lớn cháy đen thui từ trên trần nhà đổ sụp xuống trực diện.


"Oành!"


Thiết Lâm gồng cơ vai phải gượng đỡ, nhưng phản lực vật lý quá lớn từ thanh gỗ sồi nặng trịch đang bốc cháy đè nặng lên bả vai phải đang bị rạn nứt xương đòn gánh của gã. Khớp vai gã nhói lên một cơn đau thấu xương gân, lực kình hoàn toàn phân tán. Thanh xà đổ sụp suýt chút nữa đè gãy chân gã. Thiết Lâm buộc phải lộn vòng người lùi lại ra sân tuyết, bất lực nhìn căn nhà tranh kỷ niệm của cha đổ sụp hoàn toàn thành đống tro tàn đổ nát.


Nắm đấm bọc da thú của gã đập mạnh xuống tuyết lạnh đến mức rách da rỉ máu đỏ sẫm. Gã không gào thét, không khóc lóc. Sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy gã thợ săn. Gã dồn toàn bộ sự phẫn nộ tột cùng vào đôi bàn tay quấn chặt băng gạc rách nát.


"Á! Cứu tôi!"


Một tiếng hét thất thanh vang lên từ phía nhà chú hai Khương Thiết Hải. Thiết Lâm ngẩng đầu, đôi mắt sắc lạnh như chim ưng khóa chặt vào bóng dáng một tên lính tuần tra Thiết Huyết Đường đang cầm đao bản lớn, chuẩn bị chém xuống một phàm nhân già đang bò lết trên tuyết.


Thiết Lâm không do dự. Gã sử dụng bộ pháp lướt sương, di chuyển hạ thấp trọng tâm sát mặt đất trơn trượt, lướt nhanh không tiếng động qua những xác người nằm la liệt. Ngay khi tên lính tuần tra vung đao lên cao, Thiết Lâm đã áp sát vào phạm vi một bước chân sau lưng gã.


Gã dùng tay trái rút thanh dao săn gãy rỉ sét, vung một đường đao thực dụng, chém đứt gân chân phải của tên lính tuần tra.


"Phập!"


"A hự!"


Tên lính khuỵu gối xuống tuyết, đao bản lớn rơi khỏi tay gã. Chưa kịp để gã vận chân khí kêu cứu, bàn tay phải bọc bao tay da thú bọc thép của Thiết Lâm đã chụp chặt lấy gáy gã. Gã dùng lực vai ghì chặt gáy đối thủ, bẻ ngược hai bả vai ra sau theo đúng quyền kỹ khóa khớp bả vai.


"Rắc!"


Tiếng xương vai gãy lìa rùng rợn dập tắt hoàn toàn hơi thở của tên lính tuần tra. Gã đổ gục xuống tuyết, mắt trợn trừng không kịp hiểu vì sao mình chết.


Thiết Lâm đỡ phàm nhân già dậy, khàn giọng hỏi:


"Chú hai của ta đâu? Khương Thiết Hải đâu?"


"Hải... Hải lão đầu đang ở dưới hầm ngầm cũ của nhà bác cả... Lũ Thiết Huyết Đường đang lục soát bên đó!" Người già run rẩy chỉ tay về phía đống đổ nát nhà bác cả Khương Thiết Thạch.


Thiết Lâm lập tức lao đi. Căn nhà của bác cả đã bị thiêu rụi phân nửa, mái tranh sụp xuống che khuất lối vào hầm ngầm. Hai tên đao thủ Thiết Huyết Đường đang dùng chân đá vỡ các mảng tường đất sét để tìm kiếm phàm nhân ẩn nấp gán nợ.


Thiết Lâm nhặt hai viên đá hộc sắc bén trên mặt đất. Gã dùng lực cánh tay thợ săn ném mạnh.


"Vút! Vút!"


Hai viên đá bay xé gió, đập trúng khớp gối của hai tên đao thủ phát ra tiếng "rắc" gãy xương khớp gối. Hai tên lính rú lên đau đớn gục xuống. Thiết Lâm áp sát cực nhanh, dùng tay trần bọc da thú bẻ ngược cổ cả hai tên, kết liễu chúng trong nháy mắt không để lại tiếng động lớn.


Gã dùng tay trái gạt phăng những khúc gỗ cháy dở, lộ ra nắp hầm ngầm cũ bằng gỗ sồi dầy cộp của bác cả Khương Thiết Thạch để lại. Thiết Lâm bật nắp hầm, nhảy xuống khoang chứa tối tăm ẩm ướt.


"Ai... Ai đó?" Giọng nói run rẩy của Khương Thiết Hải vang lên từ góc hầm tối. Chú hai tàn phế đang ôm chặt chiếc nạng gỗ gãy, mặt cắt không còn giọt máu.


"Chú hai, là cháu! Thiết Lâm đây!" Thiết Lâm bước tới, quỳ xuống đỡ lấy người chú.


"Thiết Lâm... Ôi trời ơi, làng chúng ta... Tiểu Mỹ... Tiểu Mỹ bị bọn chúng bắt đi rồi! Lôi Bá Thiên tự tay bắt nó đi để làm mồi nhử cháu! Cháu mau chạy đi! Đừng lo cho chú!"


Lồng ngực Thiết Lâm phập phồng thở dốc, khớp vai phải sưng tấy nhói lên đau đớn kịch liệt khi gã gồng lưng cõng chú hai Khương Thiết Hải lên vai. Lực nặng của chú hai đè trực tiếp lên xương đòn gánh bị rạn nứt, khiến Thiết Lâm phải nghiến chặt răng đến mức rỉ máu đỏ nơi khóe môi. Gã cõng chú hai trèo lên khỏi hầm ngầm, bước ra giữa đống tro tàn rực lửa.


"Thiết Lâm! Bên này!"


Một tiếng gọi khàn đục vang lên từ bìa rừng sương mù hoang vắng. Lý Đại Tráng, gã bạn nối khố lực lưỡng như gấu rừng, đang đẩy một chiếc xe kéo tay bằng gỗ lim chắc chắn của Đại Đầu. Đại Đầu, gã phu xe phàm nhân to khỏe đầu to dị thường, cũng đang hỗ trợ đưa những người dân làng bị thương lên xe.


"Mau đưa chú hai lên xe!" Thiết Lâm hạ chú hai xuống xe kéo tay. Gã quay sang Lý Đại Tráng, đôi mắt tĩnh lặng đáng sợ: "Đại Tráng, Đại Đầu, hai người mau đẩy xe đưa chú hai và những người sống sót ẩn náu vào nghĩa trang cổ biên thùy. Ở đó sương mù dày đặc và địa hình hầm mộ hoang vắng sẽ che mắt được tuần tra."


"Còn cậu?" Lý Đại Tráng nắm chặt thanh cuốc sắt gãy cán, lo lắng hỏi.


"Ta sẽ đoạn hậu. Sương mù rừng thông sẽ giúp ta ẩn mình đặt bẫy." Thiết Lâm lạnh lùng đáp.


Đại Đầu gật đầu, gã dùng sức mạnh cơ bắp thiên phú kéo chiếc xe gỗ chở đầy thương binh phàm nhân lầm lũi chạy trốn vào màn sương mù dày đặc hướng về phía nghĩa trang cổ biên thùy.


Thiết Lâm đứng đơn độc giữa tro tàn làng Sương Mù. Gió tuyết Nhạn Môn gầm rú thổi bùng những tàn tro đỏ rực bay quanh thân hình cao gầy của gã. Làng Sương Mù nghèo đói của gã, căn nhà tranh kỷ niệm của cha gã, tất cả đã biến thành tro bụi đen thui. Sự tàn bạo của Thiết Huyết Đường đã cướp đi tất cả những gì gã muốn bảo vệ.


Thiết Lâm siết chặt chiếc bao tay da thú bọc thép ròng mỏng đeo trên tay phải. Sát ý tột cùng bùng nổ trong lòng gã thợ săn. Gã lầm lũi bước đi, bóng gã chìm dần vào màn sương mù dày đặc của rừng thông hoang dã, bám theo dấu vết xe kéo tay để bảo vệ hậu phương.


***


Nửa canh giờ sau, tại khu nghĩa trang cổ biên thùy hoang vắng đầy cỏ dại sương mù bao phủ.


Chiếc xe kéo tay của Đại Đầu vừa tiến vào rìa nghĩa trang cổ, chuẩn bị di tản chú hai Khương Thiết Hải vào sâu trong các hầm mộ đá hoang phế dưới lòng đất. Thiết Lâm đi phía sau đoạn hậu, thính giác nhạy bén của gã bỗng bắt được một chuỗi âm thanh rùng rợn dội lại từ phía trước.


"Cạch... cạch... rầm..."


Tiếng xích sắt nặng trịch rít đất liên tục vang lên từ trong màn sương mù xám xịt của nghĩa trang cổ.


Từ trong bóng tối ẩm ướt, một bóng người vạm vỡ trung niên mặc giáp da thú dầy cộp bọc sắt bước ra. Đó là phó đà chủ Thiết Huyết Đường – Triệu Hùng. Gã cầm đầu một toán truy binh xích sắt chuyên nghiệp của quan phủ Nhạn Môn Quan, khóa chặt lối thoát duy nhất của nghĩa trang hoang vắng.


Triệu Hùng nhìn thấy chiếc xe kéo tay chở đầy thương binh phàm nhân, gương mặt ngang tàn đầy thịt của gã lộ ra một nụ cười tàn tạ, khát máu. Gã vận Mãnh Hổ Quyền, chân khí đỏ rực bao quanh màng mỏng hộ thể gầm rú rít gió:


"Thằng ranh vô kình Khương Thiết Lâm! Ngươi nghĩ có thể giấu lũ chuột nhắt này dưới hầm mộ sao? Hôm nay, phó đà chủ Triệu Hùng ta sẽ dùng xích sắt khóa chặt xương cốt của ngươi, nghiền nát lũ phàm nhân hèn mọn này thành tro bụi!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!