Nhạc nềnWuxia

Bao Tay Da Thú Cổ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão tuyết bên ngoài Nhạn Môn Quan gầm rú như vạn con thú dữ đang cào xé vào những khe hở của cánh cửa gỗ mục nát. Bên trong lò rèn hoang phế ở ngoại ô trấn, hơi nóng hầm hập tỏa ra từ bệ lò nung tạm bợ làm tan chảy lớp tuyết đóng dày trên vành nón lá rách của Khương Thiết Lâm. Gã thợ săn lầm lì bước vào, vai gã khòm xuống vì sức nặng của cô gái câm A Sương đang lịm đi trên lưng gã. Vết thương rách sâu trên bả vai trái của Thiết Lâm vẫn rỉ máu đỏ tươi, thấm qua lớp áo vải thô nhuộm chàm rách nát, quyện với thứ bùn than đen kịt lạnh buốt tạo thành những vệt sẫm màu đông cứng lại dọc theo mạn sườn.


Trương Thiết Ngưu, gã phụ tá trẻ tuổi của lò rèn, vội vã đóng chặt cửa gỗ rồi cài then sắt nặng trịch. Lão thợ rèn mù Lâm Thiết Chủy đang ngồi xếp bằng trên một tảng đá phẳng bên cạnh đe rèn. Đôi tai lão khẽ động đậy, lắng nghe nhịp thở nặng nề và tiếng bước chân kéo lê của Thiết Lâm. Đôi mắt nhắm nghiền đầy những sẹo bỏng của lão hướng về phía gã, giọng nói khàn khàn như tiếng sắt rỉ cọ xát vào nhau vang lên:


"Mang được Băng Tâm Thảo về rồi sao?"


Thiết Lâm không đáp lời thừa thãi. Gã nhẹ nhàng đặt A Sương nằm xuống đống rơm khô ấm áp ở góc lò rèn, rồi tháo chiếc giỏ tre nhỏ đeo bên hông ra. Từ trong giỏ, gã lôi ra một gốc cỏ dại tỏa ra ánh sáng xanh nhạt mờ ảo dưới ánh lửa bập bùng. Gốc cỏ lạnh buốt thấu xương, những thớ lá mỏng manh bám đầy bùn đen của đầm lầy Hắc Thủy vẫn còn nguyên vẹn dược tính hàn cực mạnh. Gã đặt gốc cỏ lên mặt đe rèn sắt đen.


"Đủ cả gốc lẫn rễ." Thiết Lâm khàn giọng nói, lồng ngực gã phập phồng thở dốc, chất độc sương mù nhẹ từ Hang Thú Chết vẫn đang âm ỉ làm tê dại thớ cơ bả vai trái của gã.


Lâm Thiết Chủy vươn bàn tay thô kệch, đầy những vết chai sạn cứng như thép nguội ra vuốt ve gốc Băng Tâm Thảo. Lão khẽ gật đầu, gương mặt khắc khổ hiện lên một tia thỏa nguyện hiếm hoi:


"Tốt! Có gốc cỏ hàn tính cực hạn này, tấm da gấu sương mù cổ xưa của cha ngươi để lại mới có thể rã đông hoàn toàn mà không bị mục nát da thịt. Thiết Ngưu! Mau nhóm lò bằng than đá đen Nhạn Môn, bỏ thêm ba cân Quặng Thạch Hỏa vào để giữ nhiệt lượng cao nhất!"


Trương Thiết Ngưu lầm lì gật đầu, gã dùng xẻng xúc đầy than đá đen đổ vào lòng lò rèn. Thứ than đá đen Nhạn Môn này có nhiệt lượng cực cao, khi cháy tỏa ra thứ khói đen dày đặc và mùi lưu huỳnh hăng hắc dâng đầy trần nhà tranh rách nát. Thiết Ngưu ném thêm vài mảnh Quặng Thạch Hỏa chứa tạp chất lưu huỳnh đỏ rực vào giữa lòng lửa. Ngọn lửa lò rèn lập tức bùng lên dữ dội, chuyển sang màu xanh lam ma mị, tỏa ra hơi nóng rát làm biến dạng cả không khí lạnh giá xung quanh.


Lâm Thiết Chủy đứng dậy, lão đi đến góc tối của lò rèn, lôi từ trong chiếc rương gỗ cũ kỹ đóng bụi mười năm ra một tấm da thú xám xịt, cứng đờ như một tấm gỗ mục. Đó chính là tấm da của loài gấu sương mù cổ xưa cực kỳ dày và dẻo dai – thứ da thú duy nhất có khả năng triệt tiêu một phần lực chém của kiếm khí tầm trung. Lão ném tấm da cứng đờ lên bệ đá rèn, rồi đổ nước khoáng thạch nhũ lạnh buốt vào một chiếc chậu gốm lớn, thả gốc Băng Tâm Thảo vào giã nát.


Dịch chiết màu xanh lam nhạt tỏa ra hơi lạnh thấu xương nhanh chóng hòa vào nước khoáng. Lâm Thiết Chủy dùng bàn tay trần vốc thứ nước lạnh buốt ấy xoa đều lên bề mặt tấm da gấu cổ. Kỳ lạ thay, dưới tác dụng của dược tính hàn cực mạnh từ Băng Tâm Thảo, tấm da gấu đang cứng đờ như đá bỗng mềm nhũn ra, trở nên dẻo dai và co giãn đàn hồi như da thú mới lột.


"Thiết Lâm, lại đây!" Lâm Thiết Chủy ra lệnh. "Thiết Ngưu, quai búa rèn đúc thép nguội mỏng!"


Trương Thiết Ngưu cầm chiếc búa rèn mười lăm cân, liên tục nện mạnh vào những mảnh thép ròng biên thùy – vốn là phế liệu xe tiêu cục bị hỏng mà gã lén lút thu gom ở chợ đen. Dưới nhịp búa quai đều đặn, những mảnh thép ròng dày cộp dần dần bị dát mỏng dính, chỉ mỏng bằng một thớ móng tay nhưng dẻo dai vô cùng. Lâm Thiết Chủy dùng đôi bàn tay mù lòa nhưng nhạy cảm phi thường để cảm nhận độ dày của từng tấm thép mỏng. Lão dùng dao cắt da thú, cắt tấm da gấu sương mù cổ thành những dải dài dẻo dai.


Lão thợ rèn mù bắt đầu khâu ghép tấm bao tay. Lão lót các tấm thép ròng mỏng lót vào khớp ngón và lòng bàn tay của bao tay da thú cổ dã ngoại. Từng đường kim khâu bằng gân thú dẻo dai được lão đâm xuyên qua lớp da gấu dày một cách chuẩn xác không cần mắt nhìn. Chiếc bao tay dần dần thành hình: thô kệch, xám xịt, nặng trịch nhưng khi Thiết Lâm đeo thử vào bàn tay trái quấn băng gạc rách nát dính đầy bùn than, gã cảm nhận được một sự bảo bọc vững chắc tột cùng.


"Đeo vào tay phải thử xem." Lâm Thiết Chủy lạnh lùng nói, mắt lão vẫn nhắm nghiền hướng về phía cánh tay phải đang bất động của Thiết Lâm. "Tay phải của ngươi bị lệch khớp vai mạn tính, xương đòn gánh bị rạn nứt nhẹ do phản lực bẻ khớp dội ngược từ trận chiến trước. Nếu không rèn luyện chịu lực chấn động, ngươi đấm vỡ kiếm sắt của đối thủ thì xương tay của ngươi cũng sẽ vỡ vụn trước gã."


Thiết Lâm im lặng dùng răng thắt chặt dải băng gạc quấn tay rách nát nhuộm chàm dính đầy thuốc mỡ nóng bỏng quanh bàn tay phải. Gã xỏ bàn tay phải vào chiếc bao tay da thú cổ dã ngoại vừa hoàn thành. Chiếc bao tay nặng trịch ôm khít lấy từng khớp xương ngón tay, lớp đệm thép ròng mỏng lót bên trong mang lại cảm giác lạnh lẽo nhưng cực kỳ kiên cố.


"Đấm vào đe rèn thử một quyền." Lâm Thiết Chủy ra lệnh.


Thiết Lâm nín thở, gã dồn lực vào cánh tay phải đang đau nhức, vung nắm đấm bọc da thú đập thẳng vào mặt đe rèn sắt đen giữa lò.


"Oành!"


Một tiếng va chạm kim loại đanh gọn vang lên. Mặt đe rèn không hề sứt mẻ, nhưng toàn bộ lực phản chấn vật lý dội ngược cực mạnh lập tức truyền qua khớp ngón tay bọc thép, xộc thẳng qua cổ tay và dội ngược lên cơ vai phải của Thiết Lâm.


"Hự!"


Thiết Lâm thốt lên một tiếng rên rỉ nghẹn ngào nơi cổ họng. Gã loạng choạng lùi lại ba bước, cánh tay phải run rẩy run cầm cập dữ dội. Cơn đau buốt nhói từ vết thương cũ ở khớp vai phải và xương đòn gánh tái phát kịch liệt, khiến gã suýt chút nữa ngã quỵ xuống đất cát lò rèn. Máu đỏ tươi bắt đầu rỉ ra từ vết rách da vai, nhuộm đỏ sẫm thêm dải băng gạc quấn tay.


"Ngu xuẩn!" Lâm Thiết Chủy quát lớn, giọng lão đầy sự nghiêm khắc lạnh lùng. "Ngươi phát lực sai góc độ hoàn toàn! Phàm nhân không có chân khí nâng đỡ gân cốt, nếu chỉ dùng lực cánh tay thô sơ để đấm vào sắt thép, lực phản chấn dội ngược sẽ tự hủy hoại xương khớp của chính ngươi trước! Chân khí của võ giả có thể giảm bớt phản lực, nhưng phàm nhân vô kình muốn thắng chân khí phải đứng vững vàng hơn núi đá! Lực đấm phát ra từ gót chân, truyền qua khớp gối gồng cứng, xoay hông bộc phát qua cột sống rồi mới phóng ra nắm đấm! Đó mới là Bí quyết chấn động búa tạ!"


Lão thợ rèn mù đi đến bên đe rèn, vung tay nhấc bổng chiếc búa tạ rèn cổ pháp đúc bằng sắt đen nặng ba mươi cân lên bằng một tay trần lực lưỡng. Lão hướng về phía Thiết Lâm, gằn giọng:


"Đứng vững tấn pháp bám đất Nhạn Môn cho ta! Năm ngón chân bám chặt vào đất cát như rễ cây cổ thụ! Ta sẽ quai búa nện vào tay ngươi để dạy ngươi cách truyền lực phản chấn xuống đất!"


Thiết Lâm nghiến chặt răng, gã lau vệt máu rỉ ra nơi khóe môi. Gã hạ thấp trọng tâm cơ thể, hai chân dang rộng bằng vai, năm ngón chân bám chặt vào lớp đất cát ẩm ướt của sàn lò rèn theo đúng tấn pháp bám đất Nhạn Môn gồng cứng đùi bắp chân. Gã giơ cánh tay phải bọc bao tay da thú cổ dã ngoại lên ngang tầm ngực, lòng bàn tay hướng ra ngoài đỡ đòn.


"Đỡ lấy!" Lâm Thiết Chủy gầm lên.


Lão thợ rèn mù xoay nửa vòng người, chiếc búa tạ sắt đen nặng ba mươi cân xé rách không khí rít lên một tiếng kinh người, nện thẳng vào tấm đệm thép mỏng lót trên lòng bao tay của Thiết Lâm.


"Bùng!"


Lực va chạm khổng lồ dội thẳng vào lòng bàn tay Thiết Lâm. Lực phản chấn thô bạo như một dòng thác lũ xộc thẳng qua cổ tay, dội ngược kịch liệt lên bả vai và cột sống của gã. Khớp vai phải của Thiết Lâm nhói lên đau đớn kịch liệt như bị hàng vạn chiếc kim nung đỏ đâm xuyên qua. Thớ cơ vai gã run rẩy điên cuồng, gã suýt chút nữa khuỵu gối xuống đất.


"Không được lùi! Gồng cứng cột sống! Truyền lực xuống chân!" Tiếng quát của Lâm Thiết Chủy như sấm đánh bên tai gã.


Thiết Lâm trợn trừng đôi mắt đỏ ngầu sát ý. Gã gồng cứng cột sống lưng, mượn thế đứng tấn bám đất, dồn toàn bộ phản lực dội ngược từ bả vai truyền dọc xuống hông, qua bắp đùi rồi dội thẳng xuống hai bàn chân.


"Rắc rắc!"


Mặt đất cát ẩm ướt dưới chân Thiết Lâm nứt rách nẻ nhẹ ra làm đôi ngả, lún sâu xuống nửa thốn do áp lực vật lý khổng lồ truyền xuống đất. Cánh tay phải của gã dần dần đứng vững vàng vững chãi trở lại, không còn run rẩy nữa. Lớp đệm thép ròng mỏng lót bên trong bao tay đã hấp thụ hoàn toàn chấn động vật lý trực diện, bảo vệ xương ngón tay gã không bị nứt vỡ.


Lâm Thiết Chủy thu búa tạ lại, lão dùng đôi tai mù lòa cảm nhận độ rung của mặt đất dưới chân Thiết Lâm, rồi khẽ gật đầu thừa nhận:


"Tốt. Lực bám đất đã đạt yêu cầu chịu lực chấn động. Phàm nhân vô kình muốn đấm vỡ nạt kiếm sắt thế gia phải biết mượn đất chịu đòn như thế."


Thiết Lâm buông lỏng tay phải, gã thở hắt ra một hơi dài dính đầy muội than đen. Toàn thân gã ướt đẫm mồ hôi lạnh hòa cùng máu đỏ rỉ ra từ vết rách da vai phải sưng tấy tím tái kịch liệt. Lòng bàn tay nứt nẻ da rỉ máu nhẹ sau buổi tập luyện đau đớn thực thể cực hạn. Gã lặng lẽ đi đến bên góc lò rèn, uống một ngụm nước khoáng thạch nhũ lạnh buốt để xoa dịu cơn khát gân cốt đang bỏng rát.


"Sư phụ..." Trương Thiết Ngưu bỗng nhiên lên tiếng, giọng gã đầy sự hoảng hốt dồn dập. Gã đang đứng bên khe cửa gỗ nhìn ra ngoài đường hẻm tối tăm nghĩa trang cổ.


"Có chuyện gì?" Lâm Thiết Chủy hỏi, mày lão nhíu chặt lại.


"Than đá đen Nhạn Môn tỏa nhiệt lượng quá lớn khi tôi luyện bao tay... Khói đen từ ống khói lò rèn vô tình bốc lên quá cao... Đã vượt qua rặng thông già che mắt ngoại ô rồi!" Giọng Thiết Ngưu run rẩy chỉ tay lên trần lò rèn dột nát. "Bên ngoài... có tiếng xích sắt rít đất dồn dập dội lại. Một toán tuần tra Thiết Huyết Đường đang tiến thẳng về phía hẻm cụt này!"


Không khí bên trong lò rèn hoang phế bỗng chốc đông cứng lại lạnh ngắt. Thiết Lâm im lặng đặt bình nước gốm xuống bệ đá, bàn tay trái gã siết chặt thanh dao săn gãy rỉ sét dắt thắt lưng da thú, trong khi bàn tay phải bọc bao tay da thú cổ dã ngoại khẽ co bóp cảm nhận lực chấn động búa tạ vừa ngộ được đầy sát ý.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!