Nhạc nềnWuxia

Sát Thủ Đoạt Mạng Đầm Lầy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương độc ở Hang Thú Chết không giống như sương mù thông thường. Nó đặc quánh, mang một sắc xám xịt bốc lên từ những thớ bùn đen thối rữa của đầm lầy Hắc Thủy, mang theo mùi lưu huỳnh hăng hắc trộn lẫn với mùi xác động vật mục nát lâu ngày. Dưới chân Khương Thiết Lâm, lớp bùn sình lầy nhão nhẹt nuốt chửng lấy gót giày cỏ của gã mỗi khi gã hạ chân xuống.


Cơn đau từ bả vai phải dội lên từng hồi buốt nhói. Đó là vết thương cũ chưa kịp lành, nay lại cộng thêm khớp vai trái vừa bị rạn nứt nhẹ do cú va chạm vật lý thô bạo với hộ thể chân khí của Lôi Tiểu Bá ở quán rượu ngoại ô đêm trước. Các ngón tay trái của gã, vốn đã bị nứt xương ngón, giờ được quấn chặt bằng dải băng gạc rách nát nhuộm chàm dính đầy bùn than đen lạnh buốt để cố định khớp. Thiết Lâm hít vào một hơi thật sâu, nén cơn đau thắt lại nơi lồng ngực. Gã lầm lì bước đi, cơ thể khòm xuống sát mặt đất sình lầy để giảm thiểu tối đa diện tích tiếp xúc với tầm nhìn của kẻ đi săn phía sau.


Gã đã giấu cô gái câm A Sương ở một hang đá khô ráo ngay rìa ngoài đầm lầy. Hang đá đó hẹp, lối vào được che phủ bởi những bụi gai sồi rậm rạp, đủ an toàn để nàng tránh khỏi độc sương và bão tuyết. Một mình gã dấn thân vào sâu trong lòng Hang Thú Chết. Gã phải làm mồi nhử, kéo gã sát thủ đang bám đuổi ra xa khỏi nàng.


"Cạch. Cạch."


Thiết Lâm cúi đầu, nhìn xuống lòng bàn tay trái đang nâng niu chiếc la bàn cũ kỹ của chú út Khương Lão Tam để lại. Chiếc la bàn bằng đồng đã mòn hết lớp sơn xanh bên ngoài, mặt kính bị xước mờ tịt. Kim chỉ nam bằng thép bên trong thỉnh thoảng lại giật mạnh, xoay vòng tròn một cách điên cuồng do ảnh hưởng của các vỉa quặng thạch hỏa chứa tạp chất sắt lớn ẩn sâu dưới lòng đất đầm lầy. Nhưng Thiết Lâm là một thợ săn lão luyện. Gã không nhìn vào hướng kim chỉ tuyệt đối, gã nhìn vào độ nghiêng của mặt kính và nhịp giật nhẹ của kim đồng để phán đoán các hố sụt lún nguy hiểm. Ở nơi đầm lầy Hắc Thủy này, chỉ cần bước sai một bước, bùn lầy sụt lún sẽ nuốt chửng một phàm nhân xuống đáy sâu vạn trượng trong vòng vài nhịp thở.


"Vút!"


Một tiếng xé gió sắc lẹm đột ngột rít lên từ phía sau lưng gã.


Thiết Lâm không thèm quay đầu lại. Bản năng của một thợ săn hoang dã rèn luyện qua hàng vạn lần đối mặt với thú dữ đã giúp gã đưa ra phản xạ tức thì. Gã đổ sụp người về phía trước, ngả sát mặt đất sình lầy ẩm ướt theo bộ pháp trượt đất tầm thấp.


"Oành!"


Một luồng đao khí mỏng nhưng sắc bén vô cùng chém sạt qua khoảng không nơi gã vừa đứng, nện thẳng vào một thân cây cổ thụ mục nát phía trước. Thân cây to bằng một người ôm lập tức bị chém đứt ngang, đổ sụp xuống mặt bùn nhão phát ra tiếng động trầm đục. Sương độc xung quanh bị luồng đao khí xé rách ra làm hai nửa, để lộ ra một bóng đen gầy gò đang lướt đi thoăn thoắt trên những rễ cây cổ thụ nhô lên khỏi mặt nước đen.


Sát Thủ Huyết Ảnh.


Gã sát thủ do tổng đàn Thiết Huyết Đường phái đến đeo một chiếc mặt nạ vải đen che kín nửa khuôn mặt, chỉ lộ ra đôi mắt sắc lạnh vô cảm như mắt rắn. Thân hình gã nhẹ như một chiếc lá khô, lướt đi bằng Huyết Ảnh Bộ khinh công cực nhanh. Chân khí của một võ giả Thông mạch ngũ trọng tỏa ra xung quanh gã dưới dạng một lớp màng mờ nhạt, ngăn không cho bùn lầy bám vào gót giày đen của gã. Trên hai tay gã là cặp đoản đao mỏng dính, lưỡi đao lấp lánh ánh xanh thẫm của kịch độc.


"Phàm nhân vô kình hèn hạ." Giọng nói của Huyết Ảnh khàn khàn, lạnh lùng vang lên từ sau lớp mặt nạ vải. "Ngươi nghĩ trốn vào đây là có thể thoát sao? Thể chất phế vật không có chân khí của ngươi, ở trong đầm lầy độc sương này chỉ là đống thịt thối rữa nhanh hơn mà thôi."


Huyết Ảnh lướt trên rễ cây, cổ tay gã khẽ rung lên. Ba luồng đao khí tẩm độc tầm trung từ cặp đoản đao lại phóng ra, đan chéo thành một tấm lưới chết chóc chụp thẳng xuống đầu Thiết Lâm.


Thiết Lâm nín thở, năm ngón chân bám chặt vào lớp đất sỏi trơn trượt dưới bùn theo Tấn pháp bám đất Nhạn Môn. Gã không chọn cách nhảy lên tránh né – điều đó sẽ biến gã thành bia đỡ đạn sống giữa không trung cho khinh công của đối thủ. Gã lăn tròn ba vòng trên mặt sình lầy lạnh buốt. Bùn đen nhão nhoét bám đầy lên bộ áo vải thô nhuộm chàm rách nát của gã, giúp gã ngụy trang hoàn hảo vào màu nền của đầm lầy.


"Bùm! Bùm! Bùm!"


Ba đường đao khí chém sâu xuống bùn đen, bắn tung tóe những cột bùn hôi thối cao đến nửa trượng. Thiết Lâm bật dậy ngay lập tức. Tay trái gã nắm chặt thanh dao săn gãy rỉ sét giắt ở thắt lưng da thú. Gã biết rõ, đối đầu trực diện về tốc độ khinh công với một sát thủ Thông mạch ngũ trọng là tự sát. Gã bắt buộc phải dùng mưu trí địa hình để kéo đối thủ xuống cùng đẳng cấp thể chất phàm nhân.


Gã thợ săn lùi nhanh về phía sau, cố tình bước vào vùng đầm lầy Hắc Thủy có sương độc dày đặc nhất. Gã đưa chiếc la bàn cũ lên ngang tầm mắt, quan sát nhịp giật của kim đồng.


"Chính là chỗ này."


Thiết Lâm khẽ mỉm cười lạnh lùng qua kẽ răng dính đầy bùn đất. Gã dùng tay trái giật mạnh một sợi dây leo gấu rừng dai nhách được gã lén lút buộc vào một gốc cây sồi mục từ trước khi Huyết Ảnh đuổi tới. Đây là kỹ thuật đặt bẫy hoang dã mà lão thợ săn già Hàn Lão Đầu đã truyền dạy cho gã hằng năm trời trong rừng sâu Nhạn Môn Quan.


"Rầm!"


Một hệ thống bẫy dây leo liên hoàn được kích hoạt. Những cành cây sồi nặng nề dính đầy bùn đen từ trên cao quét mạnh xuống như những cánh tay khổng lồ, quét thẳng vào quỹ đạo di chuyển khinh công của Huyết Ảnh.


Huyết Ảnh hừ lạnh một tiếng khinh bỉ. Gã vung cặp đoản đao cực nhanh, chém ra hai đường đao khí chém đứt phăng những cành cây đang lao tới. Nhưng gã đã lầm. Cành cây chỉ là mồi nhử. Khi gã vung đao chém cây, trọng tâm cơ thể của gã vô tình bị lệch đi một nhịp, và gót giày gã bắt buộc phải hạ xuống để lấy điểm bám.


"Xoẹt!"


Lớp bùn dưới chân Huyết Ảnh lập tức sụt lún xuống. Đó là một hố sụt bùn đen khổng lồ mà Thiết Lâm đã tính toán chuẩn xác bằng chiếc la bàn cũ. Lớp bùn lầy nhão nhẹt và nặng nề quấn chặt lấy hai chân gã sát thủ, nuốt chửng gã xuống đến tận đầu gối chỉ trong vòng một chớp mắt.


"Cái gì?!" Huyết Ảnh biến sắc. Gã cảm nhận được lực hút vật lý cực mạnh từ đầm lầy Hắc Thủy đang trì kéo khinh công của gã xuống.


Không bỏ lỡ cơ hội sinh tử, Thiết Lâm từ trong màn sương độc lao ra như một con sói đói rình mồi. Gã lướt nhanh không tiếng động bằng bộ pháp lướt sương, áp sát Huyết Ảnh từ góc khuất phía sau. Thanh dao săn gãy rỉ sét trong tay trái gã đâm thẳng vào mạn sườn không có giáp bảo vệ của đối thủ.


Nhưng Huyết Ảnh là một sát thủ cấp cao được huấn luyện tàn khốc ở tổng đàn. Ngay cả khi bị lún sâu dưới bùn, phản xạ thần kinh của gã vẫn nhanh đến đáng sợ. Gã không thèm nhìn lại phía sau, tay phải vung đoản đao chém ngược ra sau một đường đao vòng cung hoàn mỹ.


"Keng!"


Thanh dao săn gãy rỉ sét của Thiết Lâm va chạm trực diện với lưỡi đoản đao thép ròng sắc bén của đối thủ. Lực phản chấn vật lý dội ngược cực mạnh khiến xương ngón tay trái đang rạn nứt của Thiết Lâm nhói lên đau đớn kịch liệt. Thanh dao gãy suýt chút nữa tuột khỏi bàn tay trái run rẩy của gã.


Chưa dừng lại ở đó, lưỡi đoản đao mỏng của Huyết Ảnh lướt nhanh như một vệt sáng xanh, chém sượt qua bả vai trái của Thiết Lâm.


"Xoẹt!"


Lớp áo vải thô nhuộm chàm bị rách toác. Một vết chém sâu xuất hiện trên bả vai trái của gã thợ săn, máu đỏ tươi rỉ ra ròng ròng, nhuộm đỏ cả dải băng gạc quấn tay rách nát. Chất độc tẩm trên lưỡi đao bắt đầu ngấm nhẹ vào vết thương, mang theo cảm giác bỏng rát và tê dại lan tỏa nhanh chóng dọc theo thớ cơ vai.


Thiết Lâm nghiến răng chịu đựng cơn đau thực thể tột cùng. Gã không lùi lại, đôi mắt dửng dưng lạnh lùng nhìn thẳng vào đôi mắt đang lộ rõ vẻ đắc ý của Huyết Ảnh.


"Ngươi thua rồi, phế vật vô kình." Huyết Ảnh cười lạnh, gã bắt đầu vận chuyển chân khí từ đan điền chạy dọc kinh mạch hông hòng bứt phá khỏi sợi dây leo gấu rừng đang quấn chặt dưới bùn.


Nhưng đó chính là tử huyệt mà Thiết Lâm đã chờ đợi.


Để bứt phá khỏi bùn lầy sụt lún, Huyết Ảnh bắt buộc phải hít vào một hơi thật sâu để tích tụ khí kình ở lồng ngực. Khi gã vận khí thở mạnh, luồng chướng khí độc sương của Hang Thú Chết lập tức lọt vào phổi gã với số lượng lớn.


Độc sương của Hang Thú Chết là khắc tinh của mọi võ giả dùng chân khí. Khi đi vào phổi, độc tính của lưu huỳnh và khoáng thạch kịch độc lập tức ăn mòn lớp bảo hộ chân khí từ bên trong phế quản, xông thẳng vào kinh mạch và đan điền.


"Hự!"


Gương mặt Huyết Ảnh dưới lớp mặt nạ vải đột ngột biến thành màu xám xịt. Luồng chân khí đỏ nhạt bao quanh người gã bỗng chốc hỗn loạn, co rút điên cuồng rồi dập tắt hoàn toàn như ngọn nến gặp gió bão. Đan điền của gã đau nhói như bị hàng vạn cây kim độc đâm xuyên qua. Khinh công Huyết Ảnh Bộ biến mất sạch sành sanh. Gã giờ đây chỉ còn là một phàm nhân yếu ớt, bị giam cầm nửa thân người dưới hố sụt bùn đen.


"Ngươi... ngươi cố tình dụ ta vào đây..." Huyết Ảnh kinh hoàng thốt lên, đôi mắt lạnh lùng giờ đây tràn ngập sự hoảng loạn tột độ của một kẻ kiêu ngạo vừa bị kéo xuống cùng đẳng cấp thể chất phàm nhân.


Thiết Lâm không nói lời thừa thãi. Gã bước tới một bước chân tuyệt đối.


Khi khoảng cách giữa hai người thu hẹp xuống dưới một bước, vùng tịch diệt vô kình bẩm sinh từ thể chất đặc dị của Thiết Lâm cộng hưởng với tinh thần lực của Thần Đình Lục quyển một lập tức được kích hoạt. Không gian xung quanh cơ thể gã phẳng lặng như mặt hồ đóng băng. Mọi tia chân khí tàn dư trong kinh mạch của Huyết Ảnh hoàn toàn bị đóng băng, đan điền gã phẳng lặng trống rỗng không thể tụ khí.


Thiết Lâm quăng thanh dao săn gãy xuống bùn. Gã vươn bàn tay trái chai sạn cứng như thép nguội ra, dùng sợi xích sắt huyền thiết nặng trịch quấn chặt quanh cổ Huyết Ảnh từ phía sau.


Gã dùng lực cơ lưng thợ săn giật mạnh sợi xích ngược ra sau, dùng đầu gối tì chặt vào cột sống gã sát thủ theo đúng kỹ thuật khóa khớp sa trường.


"Rắc!"


Một tiếng động trầm đục, dứt khoát vang lên giữa màn sương độc xám xịt. Cổ của Sát Thủ Huyết Ảnh bị bẻ gãy gập sang một bên. Đôi mắt gã trợn trừng đầy kinh hoàng và bất lực, rồi nhanh chóng mất đi thần sắc, cơ thể rũ xuống như một bao cát rách nát, chìm dần vào lớp bùn đen hôi thối của đầm lầy Hắc Thủy.


Thiết Lâm buông sợi xích sắt ra, lồng ngực gã phập phồng thở dốc. Chất độc sương ngấm nhẹ vào vết chém ở vai trái khiến da thịt gã nứt nẻ, đau đớn như bị lửa đốt. Gã cúi xuống, dùng tay trái lục lọi trên thi thể đang chìm dần của Huyết Ảnh để tìm kiếm chiến lợi phẩm và manh mối.


Từ trong ngực áo dính đầy bùn đen của gã sát thủ, Thiết Lâm lôi ra một chiếc mặt nạ sắt đúc hình mặt quỷ hung tợn, lạnh ngắt và nặng trịch. Chiếc mặt nạ có những rãnh thở nhỏ được thiết kế tinh xảo để kháng độc sương nhẹ dọc biên thùy.


Nhưng thứ khiến đồng tử của Thiết Lâm co rụt lại không phải là chiếc mặt nạ sắt.


Khi gã lật xác Huyết Ảnh nằm sấp xuống để tháo cặp đoản đao, vạt áo rách sau gáy của gã sát thủ để lộ ra một hình xăm nhỏ màu đen sậm.


Đó là hình xăm một đóa hoa sen đen tám cánh xếp chồng lên nhau, ở giữa nhụy hoa là hình một mũi ám khí mỏng dính sắc bén.


Ký hiệu ám khí hoa sen đen.


Thiết Lâm đứng lặng người giữa đầm lầy độc sương, bàn tay trái nắm chặt chiếc mặt nạ sắt Quỷ Diện. Ký hiệu này gã chưa từng thấy ở Thiết Huyết Đường biên thùy. Nó mang một vẻ huyền bí, tàn độc và đẳng cấp hơn rất nhiều so với những bang hội hắc đạo địa phương chỉ biết đòi nợ thuê bóc lột tô thuế.


Một luồng gió tuyết từ Nhạn Môn Quan thổi tràn vào đầm lầy, cuốn theo những tiếng rít u uất như quỷ khóc. Thiết Lâm ngước mắt nhìn về phía vách đá dựng đứng mờ ảo trong sương độc. Gã biết, gã vừa chạm tay vào một bức màn bí mật đáng sợ hơn rất nhiều. Sát Thủ Huyết Ảnh không đơn thuần là người của phân đà Thiết Huyết Đường.


Sự hiện diện của thế lực sát thủ hoàng gia Thập Phương Ám Lâu từ Trung Nguyên đã bắt đầu vươn vòi bạch tuộc đến vùng biên thùy hoang dã này.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!