Bẻ Khớp Phế Uy Quyền
Bão tuyết ngoài cửa quán rượu rít lên từng hồi điên cuồng, quất những hạt băng sắc nhọn vào lớp vách gỗ thông mục nát của quán rượu Tiền Hữu Tài. Bên trong, không khí đặc quánh mùi rượu đế rẻ tiền, mùi mồ hôi chua nồng của đám phu mỏ và cả mùi máu tươi vừa đổ. Khương Thiết Lâm nằm rạp sau chiếc bàn gỗ sồi lật nghiêng, hơi thở của gã nhẹ đến mức gần như hòa lẫn vào tiếng rên rỉ của gió mùa đông. Gã không dám thở mạnh. Mỗi nhịp thở dồn dập lúc này đều có thể khiến vết rạn xương ở ngón tay trái nhói lên đau buốt, dội thẳng một luồng điện tê dại lên khớp vai phải vốn đã tổn thương mạn tính.
Cánh tay phải của gã hoàn toàn bất động, treo thõng bên sườn như một khúc gỗ chết. Tay trái – vũ khí duy nhất còn lại – thì đang chịu một vết nứt xương ngón âm ỉ từ cú va chạm trực diện với hộ thể chân khí của Lôi Tiểu Bá trước đó. Gã thợ săn phàm nhân nhắm chặt mắt, cảm nhận thớ thịt chai sần dưới lòng bàn tay đang áp sát xuống mặt sàn gỗ dính đầy rượu đổ và đất cát bẩn thỉu. Gã đang tính toán.
“Bá Vương Kình của gã rất mạnh ở đường thẳng, nhưng thân hình to béo kia sẽ khiến gã xoay trở kém trong ngõ hẹp. Lớp chân khí màng mỏng bao quanh người gã có lực dội ngược vật lý rất lớn. Nếu ta đấm trực diện bằng tay trái lúc này, xương ngón tay sẽ vỡ vụn trước khi phá được hộ thể chân khí của gã. Chỉ có đòn bẩy. Chỉ có bẻ khớp.”
Nghĩ đến đây, Thiết Lâm khẽ cử động các ngón tay trái dính đầy bùn than đen lạnh buốt. Bùn than trộn tuyết đã đóng băng cơn đau, nhưng gã biết thời gian của mình không còn nhiều. Khi chất lạnh tan đi, cơn đau thực thể sẽ nghiền nát ý chí của bất kỳ phàm nhân nào.
“Khương Thiết Lâm! Thằng ranh con vô kình hèn nhát!” Tiếng gầm của Lôi Tiểu Bá dội thẳng vào màng nhĩ gã thợ săn. Gã thiếu chủ Thiết Huyết Đường đang điên cuồng vung chiếc nhẫn vàng nạm đá đỏ, đập nát một chiếc ghế đẩu bằng gỗ lim thành trăm mảnh vụn. Chân khí đỏ rực bao quanh nắm đấm gã như một luồng lửa mờ, tỏa ra hơi nóng rát làm biến dạng cả không khí lạnh giá trong quán. “Ngươi giết Lưu Độc Nhãn bằng quyền kỹ phàm nhân hèn hạ, giờ lại trốn chui trốn lủi như một con chó hoang sao? Ra đây! Ta sẽ bóp nát đan điền của ngươi, treo xác ngươi lên cổng trấn Sương Mù!”
Đám tay sai của Thiết Huyết Đường gồm mười tên đao thủ đang cầm đao bản lớn rít lên những tiếng cười khát máu. Chúng chia nhau phong tỏa mọi lối ra vào, dùng thân đao gõ nhịp xuống bàn ghế để ép Thiết Lâm lộ diện. Ở một góc tối sau quầy rượu, cô gái câm A Sương đang ôm chặt chiếc giỏ tre chứa Băng Tâm Thảo, đôi mắt trong vắt đầy lo âu dõi theo bóng lưng gầy gò của Thiết Lâm.
Thiết Lâm khẽ liếc mắt qua khe hở của chiếc bàn sồi. Lôi Tiểu Bá đang bước từng bước nặng nề, khớp gối phải của gã hơi khập khiễng – hậu quả từ viên đá hộc định vị mà Thiết Lâm ném trúng lúc nãy. Gã thiếu chủ đang để lộ một sơ hở chí mạng: vì quá tự phụ vào lớp chân khí hộ thể mỏng, gã hoàn toàn không phòng ngự phần hạ bàn, bước đi nghênh ngang đầy sơ hở.
Thiết Lâm không chần chừ. Gã dùng tay trái nhặt lấy một mảnh sành vỡ từ vò rượu đổ dưới sàn, dồn lực cánh tay thợ săn ném mạnh về phía vách gỗ đối diện.
“Xoảng!”
Mảnh sành đập mạnh vào vách gỗ tạo ra tiếng động lớn. Lôi Tiểu Bá lập tức quay ngoắt người, vận Bá Vương Quyền đấm thẳng về hướng đó. Đúng lúc gã vừa xoay lưng, Thiết Lâm liền ngả người, thực hiện bộ pháp trượt đất tầm thấp sát sàn nhà. Thân hình cao gầy của gã lướt nhanh như một con rắn hổ mang rừng sâu, băng qua khoảng trống chật hẹp giữa những chiếc bàn đổ nát.
“Chết đi!” Lôi Tiểu Bá nhận ra mình bị lừa. Gã xoay người lại cực nhanh, gầm rú điên cuồng khi thấy Thiết Lâm đã áp sát dưới tầm mắt. Gã dốc toàn bộ chân khí Bá Vương Kình vào nắm đấm phải, đấm thẳng xuống đầu gã thợ săn hòng nghiền nát gã thành thịt vụn.
Luồng quyền khí đỏ rực mang theo áp lực vật lý khổng lồ tạt thẳng xuống. Thiết Lâm cảm nhận được da đầu mình bỏng rát, tóc gã bay ngược ra sau dưới sức gió của cú đấm. Nhưng gã không lùi. Gã rướn người trượt dài thêm nửa thước, tránh né quỹ đạo trực diện của cú đấm trong gang tấc. Nắm đấm của Lôi Tiểu Bá đập hụt, nện thẳng xuống sàn gỗ sồi tạo ra một tiếng nổ lớn. Mặt sàn vỡ toác, bụi gỗ và đất cát bắn tung tóe.
Nhân cơ hội Lôi Tiểu Bá mất thăng bằng do đấm hụt và trọng tâm dồn hoàn toàn về phía trước, Thiết Lâm lập tức bật dậy từ mặt đất. Gã đã ở sát sườn đối thủ, trong phạm vi nửa bước chân – cự ly cận chiến tuyệt đối không thước tấc của một thợ săn.
Gã chớp thời cơ rút thanh dao săn gãy rỉ sét từ thắt lưng da thú bằng tay trái, đâm thẳng vào mạn sườn Lôi Tiểu Bá. Nhưng *keng* một tiếng chói tai vang lên, mũi dao gãy rỉ sét dội ngược lại, không thể xuyên thủng lớp giáp da thú dầy bọc thép mỏng mà gã thiếu chủ đang mặc. Lực phản chấn dội ngược khiến xương ngón tay trái bị rạn nứt của Thiết Lâm nhói lên đau đớn kịch liệt, suýt chút nữa làm gã rơi dao.
“Phế vật! Ngươi không phá được giáp của ta đâu!” Lôi Tiểu Bá cười sằng sặc, tay trái gã vung lên định chộp lấy cổ họng Thiết Lâm.
Thiết Lâm lạnh lùng buông thanh dao gãy rơi xuống đất. Gã biết rõ đâm chém thông thường vô dụng. Gã phải dùng đến đòn bẻ khớp xương quay.
Bằng tốc độ phản xạ cực hạn của một thợ săn hoang dã, Thiết Lâm luồn tay trái qua dưới cánh tay trái đang vung tới của Lôi Tiểu Bá. Gã dùng hai ngón tay cái bấm mạnh vào huyệt Nội Quan và Thần Môn ngay cổ tay đối phương. Đây là hai tử huyệt sinh học không phụ thuộc vào kinh mạch chân khí. Dưới sức bấm thô bạo của phàm nhân gánh củi, luồng chân khí đang ngưng tụ trên tay Lôi Tiểu Bá lập tức bị nghẽn lại, năm ngón tay gã thiếu chủ bỗng chốc tê dại, mất đi lực bám.
Không để đối thủ kịp phản ứng, Thiết Lâm gầm lên một tiếng nhỏ qua kẽ răng, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vào bộ pháp bám đất Nhạn Môn. Gã xoay ngược chiều cổ tay Lôi Tiểu Bá một góc 180 độ theo đúng nguyên lý đòn bẩy vật lý.
“Rắc! Rắc!”
Tiếng xương quay và xương trụ ở cổ tay Lôi Tiểu Bá gãy lìa ròn rã vang lên giữa không gian quán rượu, nghe rùng rợn như tiếng củi khô bị bẻ gãy dưới gót giày.
“Áaaa!” Lôi Tiểu Bá rú lên một tiếng thét thảm khốc xé lòng. Tiếng thét của gã không còn chút uy áp nào của một võ giả, chỉ còn là sự đau đớn tột cùng của một phàm nhân bị xé rách da thịt. Luồng chân khí Bá Vương Kình bao quanh người gã lập tức tiêu tán sạch sành sanh.
Nhưng Thiết Lâm chưa dừng lại. Gã hiểu rõ sự tàn bạo của Thiết Huyết Đường; nếu không phế bỏ hoàn toàn cánh tay của gã thiếu chủ, gã sẽ không thể thoát khỏi quán rượu này. Thiết Lâm mượn đà xoay người, đập mạnh cùi chỏ trái cứng như thép nguội vào thẳng khớp vai trái của Lôi Tiểu Bá.
“Rắc!”
Thêm một tiếng động trầm đục vang lên. Khớp vai trái của Lôi Tiểu Bá bị trật khớp hoàn toàn, xương bả vai rạn nứt nghiêm trọng. Cánh tay trái của gã thiếu chủ giờ đây rũ xuống, bất lực và biến dạng hoàn toàn giống hệt cánh tay phải của Thiết Lâm.
Phản lực vật lý dội ngược từ đòn đánh cực hạn khiến khớp vai trái của Thiết Lâm cũng bị rạn nứt nhẹ. Cơn đau nhói như kim châm truyền khắp lồng ngực gã thợ săn, khiến mặt gã tái mét, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc thái dương. Nhưng gã vẫn đứng vững, đôi mắt dửng dưng không một tia cảm xúc nhìn Lôi Tiểu Bá đang quỳ rạp dưới sàn gỗ, ôm lấy hai cánh tay phế tàn gào thét thảm thiết trong vũng máu.
Đám tay sai đao thủ Thiết Huyết Đường chứng kiến cảnh tượng thiếu chủ bị phế bỏ võ công trong chớp mắt liền kinh hoàng tột độ. Chúng đứng sững sờ, lưỡi đao bản lớn run rẩy không ai dám tiến lên bước nào. Một gã phàm nhân vô kình bọc da thú lại có thể bẻ gãy tay một võ giả nội lực sơ cấp chỉ bằng tay không!
Thiết Lâm không thèm liếc nhìn Lôi Tiểu Bá lấy một lần. Gã chầm chậm quay đầu về phía góc quán, nơi phú thương Tiền Vạn Lợi đang run rẩy trốn sau chiếc ghế bọc da hổ. Khuôn mặt béo múp míp của lão chủ nợ cắt cổ giờ đây trắng bệch như sáp nến, đôi môi run bần bật không nói thành lời.
Thiết Lâm bước từng bước nặng nề đến trước mặt Tiền Vạn Lợi. Tay trái gã vươn ra, giật phăng cuốn sổ nợ khế ước đất đai của toàn bộ phàm nhân trấn biên thùy đang được lão ôm chặt trước ngực.
“Ngươi... ngươi muốn làm gì? Đó là tài sản của quan phủ... của Thiết Huyết Đường...” Tiền Vạn Lợi lắp bắp, nước tiểu vàng vọt chảy tràn ra cả quần gấm.
Thiết Lâm im lặng. Gã ném cuốn sổ nợ dày cộp vào thẳng lò than đang cháy đỏ rực giữa quán rượu.
Lửa đỏ lập tức liếm qua những trang giấy ố vàng dính đầy dấu vân tay máu của những phàm nhân nghèo khổ. Những khế ước nợ cắt cổ, những xiềng xích vô hình đè nặng lên vai hàng trăm gia đình phàm nhân làng Sương Mù suốt mười năm qua, giờ đây hóa thành tro bụi đen kịt bay lơ lửng trong không trung.
“A Sương, đi mau!” Thiết Lâm khàn giọng ra lệnh.
Cô gái câm nhanh chóng ôm lấy giỏ tre chứa Băng Tâm Thảo lướt ra từ góc tối, bám chặt lấy vạt áo chàm của gã. Thiết Lâm nhặt thanh dao săn gãy rỉ sét dưới đất giắt lại vào thắt lưng, rồi dùng tay trái dắt A Sương lao thẳng ra ngoài cửa quán rượu, biến mất vào màn bão tuyết đen kịch liệt trước khi đám đao thủ kịp hoàn hồn vây quét.
Chỉ một canh giờ sau, tin tức thiếu chủ Lôi Tiểu Bá bị phế bỏ hai cánh tay và khế ước nợ bị thiêu rụi truyền về sào huyệt phân đà Thiết Huyết Đường tại trung tâm trấn Sương Mù.
Trong sảnh chính phủ đệ đá đen, phân đà chủ Lôi Bá Thiên nhìn đứa con trai duy nhất đang nằm thoi thóp trên giường tre với hai cánh tay gãy nát biến dạng, gã quyền sư tàn bạo ngoài năm mươi tuổi điên cuồng gầm rú như một con dã thú bị cắt cổ. Chân khí Thiết Sa Quyền bộc phát đỏ rực quanh người gã, đập nát chiếc bàn đá cẩm thạch thành trăm mảnh vụn.
“Khương Thiết Lâm! Thằng phế vật vô kình họ Khương kia!” Lôi Bá Thiên rống lên, giọng gã vang vọng khắp phủ đệ đá đen đầy sát khí tàn độc. “Ta sẽ lột da ngươi, tru di cả dòng họ nhà ngươi! Ban bố lệnh truy sát toàn biên giới! Bất kỳ kẻ nào mang được cái đầu của gã về đây, ta sẽ thưởng ngàn lượng vàng!”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!