Nhạc nềnWuxia

Băng Tâm Sinh Tử Giới

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bão tuyết ngoài Nhạn Môn Quan gầm rú như vạn con dã thú đói mồi, nhưng ngay khi bước qua ranh giới của Hang Thú Chết, thế giới đột ngột rơi vào một sự im lặng đến rợn người. Tuyết trắng xóa biến mất, thay vào đó là một màn sương mù màu đen xám dày đặc, nhớp nháp và nồng nặc mùi lưu huỳnh lẫn xác hữu cơ thối rữa. Nơi này chính là đầm lầy Hắc Thủy, vùng cấm địa độc sương mà giới võ giả biên thùy luôn coi như mồ chôn chung.


Khương Thiết Lâm lê bước chân nặng nề trên nền bùn nhão đen kịt. Khớp cổ tay phải của gã, vốn vừa bị lệch khớp và được tự bẻ lại ở lò rèn của Lâm Thiết Chủy, giờ đây đang nhức nhối tột độ dưới lớp bùn than đen trét vội. Thứ hỗn hợp bùn than và tuyết lạnh dẫu đã dập tắt hoàn toàn mùi hăng hắc của Thuốc mỡ gân cốt Tạ gia để tránh đàn chó săn của Huyết Lang, nhưng cái lạnh buốt giá của nó đang thấm sâu vào thớ cơ vai bị rạn nứt, khiến cánh tay phải của gã gần như tê dại, treo thõng một cách bất lực bên sườn.


Một bóng dáng nhỏ nhắn, mặc váy vải thô màu xanh lá nhạt lướt ra từ sau một thân cây cổ thụ mục nát. Đó là A Sương. Cô gái câm lặng lẽ bước đi không phát ra tiếng động, chiếc giỏ tre nhỏ đeo bên hông chứa vài loại thảo dược d dại. Nàng khẽ chạm vào tay trái của Thiết Lâm, đôi mắt trong vắt như nước hồ băng hiện lên sự lo âu tột độ. Nàng đưa cho gã một nắm lá rừng dại có vị chát đắng – loại lá kháng độc thô sơ mà nàng vừa hái được dọc đường.


Thiết Lâm đón lấy nắm lá, bỏ vào miệng nhai nát. Vị chát đắng tê dại lan tỏa nơi đầu lưỡi, giúp lồng ngực gã bớt bỏng rát trước làn chướng khí độc hại đang lẩn khuất trong sương mù. Gã khẽ gật đầu với A Sương, ra hiệu cho nàng bám sát phía sau.


Họ đang di chuyển theo bản đồ tự vẽ bằng máu khô của Trương Độc Nhãn – kẻ chột mắt duy nhất từng sống sót trở về từ vùng đất chết này. Lời cảnh báo của lão già lập dị vẫn văng vẳng bên tai Thiết Lâm trước khi gã lên đường: “Độc sương ở đầm lầy Hắc Thủy là thứ công bằng nhất thế gian. Lũ võ giả có chân khí vào đây, hễ vận khí thở mạnh, lỗ chân lông nở ra, độc sương sẽ ăn mòn đan điền của chúng nhanh gấp mười lần phàm nhân. Nhưng phàm nhân không có nội lực hộ thể cũng đừng hòng sống sót nếu không biết quy luật hoạt động của gió sương.”


Quy luật ấy nằm ở hướng di chuyển của màn sương đen. Cứ mỗi nửa canh giờ, khi gió bấc thổi mạnh qua vách đá Nhạn Tử, độc sương sẽ bị đẩy lùi vào các hốc đá sâu dưới lòng đất, để lộ ra những khoảng trống ngắn ngủi có thể hít thở. Thiết Lâm bấm đốt ngón tay trái, lặng lẽ đếm nhịp thở của mình để căn giờ.


“Đến rồi,” Thiết Lâm khàn giọng, tay trái khẽ kéo A Sương dừng lại bên rìa một vũng nước đen ngập ngụa rễ cây cổ thụ.


Dưới bóng tối ẩm ướt của rễ cây mục, một đóa hoa nhỏ màu xanh lam nhạt đang tỏa ra thứ ánh sáng lân tinh mờ ảo. Những chiếc lá của nó mỏng như cánh ve, bao phủ bởi một lớp sương băng lấp lánh – Băng Tâm Thảo. Loài thảo dược cực lạnh này chính là thứ Lâm Thiết Chủy cần để thuộc dẻo tấm da gấu sương mù cổ xưa chế tạo bao tay bảo hộ cho gã.


Nhưng xung quanh đóa hoa quý, hàng chục con rết độc khổng lồ dài bằng cánh tay người thường đang bò lổm ngổm trên thớ bùn nhão, vỏ ngoài của chúng đen bóng, phát ra những tiếng răng rắc ghê rợn khi đánh hơi thấy hơi ấm của con người. Cánh tay phải của Thiết Lâm hoàn toàn không thể vận lực. Gã chỉ còn tay trái lành lặn.


Gã chầm chậm rút thanh dao săn gãy rỉ sét bằng tay trái. Nhắm chuẩn khoảng cách một bước chân, Thiết Lâm ngả người sát đất, dùng bộ pháp trượt đất tầm thấp để hạ thấp trọng tâm, tránh né tầm phun độc của lũ rết hoang. Thanh dao gãy vung lên một đường dứt khoát, chém đứt đôi con rết độc đi đầu đang định lao vào chân A Sương. Gã nhanh như cắt dùng một đoạn tre rỗng đục sẵn, khéo léo xúc tận gốc đóa Băng Tâm Thảo bỏ vào túi da thú bên hông mà không để dịch độc của lũ rết chạm vào da thịt.


“Đi mau!” Thiết Lâm khẽ rít lên qua kẽ răng.


Đúng lúc gã vừa cất kỹ thảo dược, một tiếng hú dài của chó săn vang lên từ bìa rừng sương mù ngoài Hang Thú Chết. Huyết Lang và tuần tra của Thiết Huyết Đường đã đuổi tới rìa ngoài cấm địa. Để tránh bị bao vây trong đầm lầy không lối thoát, Thiết Lâm dắt A Sương chạy tắt qua con đường mòn nhỏ dẫn thẳng về phía trấn Sương Mù dưới chân núi. Gã cần một nơi ẩn náu tạm thời để tránh đợt truy quét gắt gao trước khi quay lại lò rèn hoang phế.


Nơi gã chọn là Quán rượu rách nát của Tiền Hữu Tài nằm ở ngã ba đường đất bẩn thỉu rìa trấn Sương Mù. Cửa quán treo chiếc cờ rượu rách nát sờn vai đang bay phần phật trong gió lạnh.


Khi Thiết Lâm và A Sương vừa bước qua cánh cửa gỗ sập xệ, mùi rượu thô nồng nặc hòa cùng mùi mồ hôi của đám phu dịch nghèo khổ tạt thẳng vào mặt. Quán rượu tối tăm, hỗn loạn và đầy tiếng la hét.


Ngay giữa sảnh quán, một chiếc bàn gỗ lớn bị đập vỡ nát làm đôi. Đứng đó là Lôi Tiểu Bá – con trai của phân đà chủ Thiết Huyết Đường Lôi Bá Thiên. Gã thanh niên hai mươi hai tuổi, mặt đầy thịt ngang tàn, người to béo lực lưỡng đang vận võ phục đỏ viền vàng của bang hội. Bàn tay gã đeo chiếc nhẫn vàng lớn nạm đá đỏ đang túm chặt lấy tóc của một lão phu mỏ phàm nhân già nua, kéo lê lão trên nền đất đầy mảnh sành vỡ.


“Phế vật vô kình!” Lôi Tiểu Bá gầm lên, giọng gã đầy sát khí chân khí. “Khê ước nợ của gia đình ngươi đã quá hạn ba ngày! Hôm nay không nộp đủ năm lượng muối thô cho Tiền Vạn Lợi đại nhân, ta sẽ bẻ gãy từng chiếc xương sườn của ngươi làm phân bón!”


Lão phu mỏ già nua khóc lóc thảm thiết, máu đầu chảy ròng ròng nhuộm đỏ cả vạt áo vải thô rách nát. Đám phu dịch xung quanh chỉ biết cúi đầu im lặng, không một ai dám đứng ra can ngăn trước uy thế của thiếu chủ phân đà.


Thiết Lâm lặng lẽ chọn một góc tối sát vách gỗ, kéo vành nón lá xuống che khuất nửa khuôn mặt đầy muội than. Gã không muốn gây ra tiếng động lớn khi bả vai phải vẫn đang co rút dữ dội vì chấn thương. Nhưng A Sương, với lòng trắc ẩn của một người hái thuốc, không thể cầm lòng trước cảnh tượng tàn bạo đó. Nàng vô tình bước lên một bước, tiếng giày cỏ dẫm lên mảnh sành vỡ phát ra một tiếng *rắc* nhỏ.


Âm thanh ấy lập tức lọt vào tai Lôi Tiểu Bá. Gã chầm chậm buông lão phu mỏ ra, đôi mắt ti hí sắc lạnh quay ngoắt về phía góc tối.


“Ai?” Lôi Tiểu Bá quát lớn, gã bước từng bước nặng nề về phía Thiết Lâm. Khi nhìn thấy dải vải chàm rách nát quấn quanh bàn tay trái của gã thợ săn và vết bùn than đen kịt trên vai gã, ánh mắt Lôi Tiểu Bá đột ngột co rút lại. “Tóc đen buộc dây da thú... áo vải thô nhuộm chàm... Ngươi chính là gã thợ săn vô kình đã bẻ cổ Lưu Độc Nhãn ở bìa rừng Sương Mù!”


Sát khí bùng nổ trong quán rượu rách nát. Đám tay sai của Thiết Huyết Đường lập tức rút đao bản lớn, phong tỏa mọi lối ra vào của quán rượu.


“Hóa ra là ngươi! Cha ta đang treo thưởng ngàn lượng vàng để lấy cái đầu của ngươi!” Lôi Tiểu Bá cười sằng sặc, khuôn mặt đầy thịt ngang tàn biến dạng vì phấn khích. Gã chầm chậm vận hành Bá Vương Kình, luồng nội lực sơ cấp Thông mạch nhị trọng bộc phát dữ dội quanh cơ thể, khiến võ phục đỏ viền vàng của gã phồng lên, phát ra những tiếng u u như gió thổi qua khe núi.


“Chết đi, gã phế vật!”


Lôi Tiểu Bá gầm rú, vận toàn lực vào cú đấm Bá Vương Quyền đấm thẳng vào ngực Thiết Lâm. Luồng quyền khí dũng mãnh xé rách không khí tạo thành một luồng khí áp bức nặng nề tạt thẳng vào mặt gã thợ săn.


Thiết Lâm không hề hoảng loạn. Dù vai phải đang tạm phế, gã vẫn giữ được sự bình tĩnh lạnh lùng của một thợ săn đặt bẫy. Ngay khi cú đấm của Lôi Tiểu Bá chỉ còn cách ngực nửa thước, Thiết Lâm ngả người thực hiện bộ pháp trượt đất tầm thấp sát sàn gỗ ẩm ướt. Thân hình cao gầy của gã lướt nhanh như một con rắn hổ mang né tránh trực diện đường quyền khí dũng mãnh sượt qua tóc gã, đập mạnh vào bức vách gỗ phía sau phát ra một tiếng nổ lớn, gỗ vụn bay tứ tung.


Trong tư thế trượt đất, Thiết Lâm dùng tay trái nhặt một viên đá hộc sắc bén dưới sàn quán rượu, vung mạnh cánh tay ném đá định vị thẳng vào khớp gối phải của Lôi Tiểu Bá.


“Bốp!”


Viên đá hộc đập trúng điểm mỏi vật lý nơi khớp gối Lôi Tiểu Bá, phát ra một tiếng động trầm đục. Lực va đập mạnh khiến gã thiếu chủ phân đà bị lệch quỹ đạo di chuyển, bước chân lảo đảo mất thăng bằng.


“Thằng nhãi ranh!” Lôi Tiểu Bá giận dữ điên cuồng. Gã gầm lên, vận hành chân khí hộ thể lớp màng mỏng bao bọc toàn thân, cố gắng đứng vững vàng để dùng sức nặng cơ thể đè bẹp Thiết Lâm.


Thiết Lâm biết thời cơ đã đến. Gã lách người áp sát cực nhanh vào phạm vi nửa bước chân, định dùng tay trái bọc vải thô thực hiện đòn khóa khớp cổ tay Lôi Tiểu Bá để kết liễu trận đấu nhanh gọn. Nhưng gã đã đánh giá thấp lực bộc phát nội lực của thiếu chủ phân đà.


Ngay khi tay trái của Thiết Lâm vừa chạm vào cổ tay Lôi Tiểu Bá, gã thiếu chủ đột ngột bộc phát toàn bộ chân khí Bá Vương Kình ra ngoài cơ thể hòng đẩy lùi đối thủ. Luồng nội lực bộc phát thô bạo dội ngược thẳng vào lòng bàn tay trái của Thiết Lâm.


“Rắc!”


Một tiếng nứt xương nhỏ vang lên đau đớn kịch liệt. Xương ngón tay trái của Thiết Lâm bị rạn nứt nhẹ do gánh chịu phản lực vật lý quá lớn từ lớp màng chân khí hộ thể. Lực đẩy mạnh mẽ hất văng Thiết Lâm lùi lại ba bước, gã phải đứng tấn bám đất thật vững mới không bị ngã nhào.


Cơn đau buốt từ ngón tay trái truyền lên đại não, song gương mặt Thiết Lâm vẫn lạnh lùng không một tia cảm xúc. Gã lập tức lùi sâu vào sau những dãy bàn ghế gỗ chật hẹp của quán rượu, mượn địa hình đổ nát để che khuất tầm nhìn của đối thủ, đồng thời âm thầm điều phối nhịp thở, chuẩn bị cho đòn khóa khớp quyết định bằng tay trái bọc da thú.


Lôi Tiểu Bá phát điên gầm rú như một con thú hoang bị thương, chiếc nhẫn vàng nạm đá đỏ trên tay gã rực lên ánh sáng tàn bạo khi gã vung quyền đập phá liên tiếp mọi bàn ghế cản đường. Cùng lúc đó, tiếng bước chân dồn dập vang lên ngoài cửa quán, bọn đàn em Thiết Huyết Đường bắt đầu bao vây chặt mọi lối thoát của quán rượu rách nát.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!