Búa Nguội Rèn Xương
Tiếng chó sủa vang lên từ phía bìa rừng sương mù mỗi lúc một dồn dập, xé toạc màn đêm tuyết phủ của ngoại ô trấn Sương Mù. Tiếng tru của bầy chó săn dưới trướng thợ săn tiền thưởng Huyết Lang mang theo sát khí lạnh lẽo, chúng đang bám theo mùi hăng hắc cực mạnh của mỡ gấu và lưu huỳnh tỏa ra từ Thuốc mỡ gân cốt Tạ gia trên bả vai Khương Thiết Lâm.
Trong gian hầm tối tăm dưới nền kho thóc hoang phế, y sĩ Tạ Tông Minh mặt cắt không còn giọt máu, đôi tay run rẩy dập tắt vội vã lò than sắc thuốc đang đỏ lửa. Khói than chưa kịp tan hết đã bị gió bấc lùa qua khe hở cửa hầm, quẩn quanh trong không gian chật hẹp.
"Chúng đến nhanh quá!" Tạ Tông Minh khàn giọng, mắt đảo quanh đầy hoảng loạn. "Mùi thuốc mỡ này quá hắc, tuyết lạnh cũng không che giấu nổi khứu giác của lũ chó săn biên thùy."
Khương Thiết Lâm không nói một lời. Gã đứng tấn vững chãi bằng Tấn pháp bám đất Nhạn Môn, năm ngón chân bám chặt lấy thềm đất nện ẩm ướt để giữ trọng tâm. Bả vai phải của gã đang bỏng rát như bị lửa thiêu, các thớ cơ rách nát co rút kịch liệt dưới lớp băng gạc quấn tay rách nát. Gã biết rõ, với cánh tay phải đang tạm phế không thể vung lực nặng trong vòng ba ngày này, nếu bị bầy chó săn và đao thủ Thiết Huyết Đường bao vây tại đây, cả y quán lẫn gia đình chú hai sẽ thành vũng máu.
Gã đưa bàn tay trái lành lặn cào mạnh một vốc than đen từ đáy lò sắc thuốc, trộn lẫn với tuyết lạnh tràn qua khe cửa hầm thành một thứ bùn than đen kịt, lạnh buốt. Không một chút do dự, Thiết Lâm trét thẳng thứ bùn than ấy lên bả vai phải và lòng bàn tay đang quấn băng gạc dính thuốc mỡ của mình. Cái lạnh thấu xương của tuyết hòa cùng vị chát của than đen tạm thời đóng băng cơn đau buốt, đồng thời dập tắt hoàn toàn mùi hăng hắc của mỡ gấu.
"Chú hai, người và Tiểu Mỹ mau trốn vào hầm chứa thóc ngầm dưới sàn cát phía sau." Thiết Lâm khàn giọng ra lệnh cho cô em họ đang run rẩy ôm lấy người cha tàn phế Khương Thiết Hải trên giường tre. "Cháu sẽ dẫn dụ chúng ra hướng nghĩa trang cổ ngoại ô."
A Sương bước tới, đôi mắt trong vắt như nước hồ băng nhìn gã đầy lo âu. Cô gái câm khẽ lắc đầu, tay chỉ vào vết thương vai phải đang rỉ máu của gã, rồi ra hiệu muốn đi cùng để hỗ trợ y tế. Thiết Lâm gạt đi: "Không được. Cô ở lại giúp y sĩ Tạ di tản chú hai. Tôi di chuyển một mình trong sương mù sẽ dễ ẩn nấp hơn."
Gã nhặt thanh dao săn gãy rỉ sét giắt chặt vào thắt lưng da thú, rồi lặng lẽ lách người qua cánh cửa hầm, lao thẳng vào trận bão tuyết đang gầm rú bên ngoài.
Màn đêm biên thùy lạnh buốt bao phủ lấy thân hình cao gầy, khòm vai của gã thợ săn hoang dã. Thiết Lâm chạy thoăn thoắt trên tuyết dày, cố tình dẫm mạnh chân để để lại những dấu vết giả hướng về phía khu nghĩa trang cổ hoang vắng đầy cỏ dại ngoại ô trấn Nhạn Môn Quan, rồi đột ngột rẽ hướng sang một hẻm cụt tối tăm, nơi có một ống khói lò rèn cũ kỹ đang im lìm nhô lên giữa màn sương đen.
Đó chính là lò rèn hoang phế của Lâm Thiết Chủy.
Nơi này nằm biệt lập ở ngoại ô, bao quanh bởi những bức tường gạch vỡ nát và đống xỉ than sắt thép chất cao như núi nhỏ. Khi Thiết Lâm vừa chạm chân đến thềm gỗ mục của lò rèn, một bóng người vạm vỡ nhưng lầm lũi đã chặn ngay trước lối vào. Đó là A Cẩu, gã thanh niên câm điếc bẩm sinh được Lâm Thiết Chủy nhận nuôi. A Cẩu không nghe thấy tiếng bão tuyết, nhưng đôi bàn chân đi đất chai sạn của gã nhạy cảm cực độ với các rung động vật lý truyền qua mặt đất. Gã đã cảm nhận được bước chân của Thiết Lâm từ khoảng cách mười bước.
A Cẩu giơ chiếc búa đập than bằng sắt rỉ lên gầm nhẹ một tiếng cảnh giác. Thiết Lâm không lùi bước, gã chầm chậm giơ bàn tay trái bọc dải vải chàm rách nát lên, lòng bàn tay hướng ra ngoài để tỏ ý không mang theo binh khí sắt thép. Nhìn thấy vết máu khô và dải băng gạc quen thuộc của phàm nhân nghèo khổ, ánh mắt hung tợn của A Cẩu khẽ giãn ra. Gã hạ búa xuống, nghiêng người hé mở cánh cửa gỗ dính đầy muội than đen cho Thiết Lâm bước vào.
Bên trong lò rèn hoang phế, không khí nóng hầm hập và ngột ngạt đối lập hoàn toàn với cái lạnh buốt giá bên ngoài. Hơi nóng tỏa ra từ lò than đá đen Nhạn Môn đang cháy âm ỉ, nhuộm đỏ rực một góc gian phòng đầy bụi bặm.
"Coong!... Coong!... Coong!..."
Tiếng búa quai sắt vang lên đều đặn, nhịp nhàng và nặng trịch xé rách khoảng không im lặng. Đứng bên đe sắt khổng lồ là một lão già ngoài sáu mươi tuổi, thân hình vạm vỡ như một tháp sắt rỉ sét. Mái tóc bạc xơ xác xõa ngang vai gã dính đầy muội than, đôi mắt lão nhắm nghiền đầy những vết sẹo bỏng chằng chịt – đó chính là thợ rèn mù Lâm Thiết Chủy. Lão không cần mắt nhìn, nhưng cánh tay phải cuồn cuộn gân guốc vẫn quai chiếc búa tạ rèn cổ pháp đúc bằng sắt đen nặng ba mươi cân nện thẳng xuống thỏi thép nung đỏ trên đe với độ chính xác đến từng thốn tóc.
"Lại một gã võ giả mang theo mùi máu tanh của chân khí đến đây cầu đúc thần binh sao?" Giọng nói của Lâm Thiết Chủy khàn khàn, lạnh lùng như tiếng sắt thép cọ xát vào nhau. Lão dừng búa, tai khẽ động đậy để lắng nghe nhịp thở của kẻ vừa bước vào. "Cút đi! Lò rèn này không rèn sắt cho lũ chó săn sùng bái nội lực."
Thiết Lâm chầm chậm bước tới gần đe sắt, gã đứng tấn vững chãi hạ thấp trọng tâm để chịu đựng sức nóng tỏa ra từ lò than. "Tôi không có chân khí. Đan điền của tôi phẳng lặng như nước hồ băng."
Lâm Thiết Chủy khẽ nhướng đôi mày bạc đầy sẹo. Lão chầm chậm xoay người lại, chiếc búa tạ nặng ba mươi cân trong tay đột ngột vung lên.
"Vút!"
Một luồng gió mạnh rít lên chói tai, lưỡi búa sắt đen khổng lồ quét ngang không trung, mang theo áp lực vật lý nặng trịch dừng lại ngay sát sườn, chỉ cách chóp mũi của Khương Thiết Lâm đúng một sợi tóc. Luồng gió mạnh từ cú quất búa thổi tung mái tóc đen buộc dây da thú của gã thợ săn, tạt thẳng vào khuôn mặt khắc khổ đầy muội than của gã.
Thiết Lâm không hề chớp mắt. Đôi chân gã bám chặt lấy thềm đất như rễ cây cổ thụ nhờ Tấn pháp bám đất Nhạn Môn, lồng ngực không hề phập phồng dao động. Gã đứng vững vàng như một cột đá trước cơn bão, chịu đựng luồng gió mạnh mà không lùi nửa bước.
Lâm Thiết Chủy thu búa lại, gương mặt mù lòa hiện lên một vẻ kinh ngạc thoáng qua. Lão bước tới một bước, bàn tay trái to bản, thô ráp như vỏ cây sồi của lão đột ngột chộp lấy bả vai phải đang bị thương của Thiết Lâm, rồi lướt nhanh xuống cánh tay và dừng lại ở vùng đan điền dưới rốn của gã.
"Quả nhiên... đan điền phẳng lặng, kinh mạch trống rỗng không một tia chân khí." Lâm Thiết Chủy lẩm bẩm, giọng lão trầm xuống đầy nghi hoặc. "Nhưng cấu trúc xương vai và gân cốt của ngươi lại cứng cáp dẻo dai dị thường. Ngươi đứng vững tấn chịu phản lực búa của ta mà không hề dao động gân cốt... Ngươi rốt cuộc là ai?"
"Tôi là Khương Thiết Lâm, con trai của Khương Thiết Sơn." Thiết Lâm khàn giọng trả lời.
Cái tên "Khương Thiết Sơn" vừa vang lên, bàn tay đang bóp bả vai Thiết Lâm của Lâm Thiết Chủy bỗng chốc khựng lại. Đôi mắt mù đầy sẹo bỏng của lão khẽ co giật, lồng ngực vạm vỡ phập phồng một nhịp thở dài đầy chấn động.
"Thiết Sơn..." Lâm Thiết Chủy lầm bầm, giọng lão run lên thoáng chốc rồi nhanh chóng lấy lại vẻ lạnh lùng vốn có. "Ngươi là con trai của gã thợ săn khờ khạo đó? Thằng khờ cả đời chỉ biết nhẫn nhục nộp thuế thú săn cho Thiết Huyết Đường, để rồi cuối cùng bị chúng đánh chết dã man dưới gốc thông già... Ta đã bảo nó bao nhiêu lần, giang hồ này là của lũ võ giả chân khí tàn bạo, phàm nhân không có nội lực thì chỉ có thể làm nô lệ lao dịch! Nó không nghe, rốt cuộc chết không nhắm mắt!"
"Cha tôi không chết vì tai nạn ngã vực." Thiết Lâm nghiến chặt răng, đôi mắt ngăm đen rực lên ngọn lửa thù hận cốt tủy. Gã đưa bàn tay trái vào thắt lưng da thú, rút thanh dao săn gãy rỉ sét dính máu khô đặt mạnh lên đe sắt nóng bỏng. "Ông ấy bị tên đầu mục thu thuế Lưu Độc Nhãn đánh chết dã man để bịt đầu mối vụ buôn lậu quặng thạch hỏa của Thiết Huyết Đường cấu kết với Trầm gia thành Vân Châu. Tôi đã bẻ gãy cổ Lưu Độc Nhãn bằng tay trần để đòi lại món nợ máu đầu tiên."
Lâm Thiết Chủy chầm chậm đưa bàn tay chai sạn sờ nắn thớ thép rỉ sét của thanh dao săn gãy. Lão vuốt dọc theo lưỡi dao bị mẻ mất một nửa phần mũi, cảm nhận những vết xước quen thuộc mà chính lão đã từng rèn đúc cho bạn mình mười năm trước. Quá khứ của thợ rèn mù Lâm Thiết Chủy hiện về như một vết thương rỉ máu: Lão từng là cựu đại sư rèn cổ pháp của kiếm các Trầm gia Vân Châu, chỉ vì từ chối giao ra công thức đúc kiếm nguội bằng thép ròng mỏng giúp phàm nhân bẻ gãy kiếm khí, lão đã bị gia chủ Trầm Vạn Hải phản bội, chọc mù đôi mắt và trục xuất ra biên thùy hoang dã này.
"Ngươi đã giết Lưu Độc Nhãn?" Lâm Thiết Chủy thở hắt ra, một nụ cười cay đắng hiện trên môi. "Tốt lắm... Thằng khờ Thiết Sơn cuối cùng cũng có một đứa con trai có gan ruột. Nhưng ngươi nhìn lại bàn tay phải của mình đi!"
Lão mù đột ngột bóp mạnh vào khớp cổ tay phải đang quấn băng gạc của Thiết Lâm.
"Ách!"
Một cơn đau buốt nhói như kim châm dội ngược từ cổ tay lên tận đỉnh đầu khiến Thiết Lâm phải nghiến chặt răng bành bạch.
"Xương cổ tay của ngươi đã bị rạn nứt nhẹ, thớ cơ vai bị tổn thương mạn tính do gánh chịu phản lực vật lý dội ngược khi đấm trực diện vào lớp hộ thể chân khí của võ giả." Lâm Thiết Chủy lạnh lùng buông tay ra. "Chân khí của chúng có lực đàn hồi cực lớn. Phàm nhân dùng xương thịt trần trụi để đấm sắt thép, chưa diệt được địch thì xương cốt của chính mình đã vỡ vụn trước. Ngươi muốn dùng đôi tay trần này để bẻ gãy danh kiếm thế gia Trầm gia sao? Nằm mơ!"
Thiết Lâm im lặng bước tới cạnh đống sắt vụn bên lò rèn. Gã dùng bàn tay trái lành lặn nhấc một chiếc búa rèn sắt nguội nặng mười cân lên. Gã muốn chứng minh cho lão mù thấy ý chí của mình. Thiết Lâm hạ thấp trọng tâm đứng tấn bám đất, dồn lực vào cánh tay phải đang quấn băng gạc dính bùn than lạnh buốt, cố gắng vung búa đập mạnh xuống thỏi sắt nguội trên đe.
"Binh!"
Tiếng búa va chạm với thỏi sắt phát ra một âm thanh đục ngầu. Nhưng ngay lập tức, lực phản chấn vật lý cực đại từ đe sắt dội ngược lại theo cán búa, đánh thẳng vào khớp cổ tay phải đang yếu ớt của Thiết Lâm.
Rắc!
Một tiếng động rùng rợn vang lên. Khớp cổ tay phải của Thiết Lâm bị lệch nhẹ do phản lực dội ngược kịch liệt. Chiếc búa mười cân tuột khỏi tay gã rơi rầm xuống đất cát bám đầy muội than. Thiết Lâm khụy gối xuống, gương mặt ngăm đen biến dạng vì đau đớn thực thể tột cùng. Mồ hôi lạnh hòa cùng muội than chảy ròng ròng trên trán gã.
Không để mình gục ngã, Thiết Lâm nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe môi. Gã dùng bàn tay trái nắm chặt lấy cổ tay phải đang bị lệch khớp, dứt khoát vặn mạnh ngược chiều đòn bẩy.
Khớp xương cổ tay phải phát ra một tiếng *rắc* khô khốc thứ hai khi được đưa trở lại vị trí cũ. Thiết Lâm thở dốc, lồng ngực phập phồng dữ dội, nhưng ánh mắt gã vẫn tĩnh lặng như nước hồ băng, kiên định nhìn thẳng vào lão rèn mù.
Lâm Thiết Chủy đứng im lặng trong bóng tối, đôi tai lão đã thu nhận toàn bộ âm thanh bẻ khớp đau đớn ấy. Lồng ngực lão khẽ chấn động. Ý chí sắt đá của gã thanh niên vô kình này đã hoàn toàn đánh bại sự hoài nghi của lão.
"Thằng khờ... ngươi quả thực có dòng máu lỳ lợm của họ Khương." Lâm Thiết Chủy thở dài, giọng lão không còn vẻ lạnh lùng băng giá như trước. "Được rồi. Ta sẽ truyền cho ngươi Chấn Lực Quyết – bí quyết chấn động búa tạ của phàm nhân rèn cổ pháp. Muốn đấm vỡ sắt thép của võ giả mà không tự hủy hoại xương cốt, ngươi không được dùng lực cơ bắp thô sơ đẩy thẳng. Ngươi phải đứng tấn bám đất thật vững, mượn phản lực chấn động từ mặt đất truyền qua cổ chân, chạy dọc lên hông, rồi mượn cột sống làm trục xoắn để truyền toàn bộ lực kình ra nắm đấm bọc thép. Như thế, lực đấm của ngươi sẽ mang theo sóng xung kích vật lý, xuyên thấu qua lớp màng chân khí hộ thể của chúng để chấn vỡ phủ tạng bên trong."
Lão mù bước tới góc tối của lò rèn, lôi từ trong một chiếc rương gỗ cũ kỹ bám đầy muội than ra một tấm da thú dày cộp, xù xì và tỏa ra một luồng hàn khí mờ nhạt.
"Đây là tấm da thú cổ dã ngoại của loài gấu sương mù cổ xưa mà cha ngươi ngày trước đã mạo hiểm mạng sống săn lùng được trong rừng sâu Nhạn Môn Quan." Lâm Thiết Chủy vuốt ve tấm da thú với vẻ trân trọng. "Ta sẽ dùng tấm da dẻo dai này, kết hợp với các tấm đệm đúc từ thép ròng biên thùy siêu mỏng lót bên trong các khớp ngón, để chế tạo cho ngươi một bộ bao tay bảo hộ xương bàn tay. Có bộ bao tay này, kết hợp với bí quyết chấn động búa tạ, ngươi có thể tay trần đấm vỡ nát danh kiếm sắt thép thế gia."
Ánh mắt Thiết Lâm rực sáng lên niềm hy vọng mới giữa nghịch cảnh tối tăm. Gã bước tới, định đón lấy tấm da thú.
Nhưng Lâm Thiết Chủy đột ngột rụt tấm da lại, gương mặt mù lòa đầy sẹo nghiêm nghị hướng về phía Thiết Lâm, mang theo áp lực tinh thần nặng nề.
"Nhưng tấm da gấu cổ này đã bị đông cứng và khô ráp suốt mười năm qua trong rương gỗ, cực kỳ giòn và dễ nứt vỡ nếu ta dùng búa quai rèn nguội." Giọng Lâm Thiết Chủy trở nên nghiêm túc tột cùng, mang theo thử thách sinh tử tiếp theo. "Muốn thuộc da cho nó dẻo dai vô song chịu được lực chém của kiếm khí, ta bắt buộc phải có dịch chiết từ loài thảo dược cực lạnh Băng Tâm Thảo để ngâm thuộc da trong vòng một ngày một đêm."
Lão rèn mù chỉ bàn tay chai sạn về hướng sườn núi Nhạn Môn phía Bắc hoang dã.
"Băng Tâm Thảo chỉ mọc sâu trong vùng đầm lầy độc vật của Hang Thú Chết. Nơi đó quanh năm bao phủ bởi chướng khí kịch độc ăn mòn đan điền chân khí võ giả, sình lầy sụt lún sẵn sàng nuốt chửng bất kỳ kẻ nào sẩy chân. Đây là điều kiện sinh tử của ta: Ngươi phải tự mình đi vào Hang Thú Chết, dùng đôi tay trần này mang Băng Tâm Thảo về đây trước khi bầy chó săn của Huyết Lang tìm ra lò rèn này!"
Thiết Lâm nhìn thanh dao săn gãy rỉ sét trên đe sắt, rồi nhìn bàn tay phải đang tạm phế quấn băng gạc dính bùn than lạnh buốt của mình. Gã khẽ siết chặt nắm đấm trái, lồng ngực dâng lên một luồng ý chí phản kháng quyết liệt. Con đường vô kình của phàm nhân vốn được lát bằng xương máu và đau đớn thực thể, gã không có đường lui.
"Được. Tôi sẽ mang Băng Tâm Thảo về." Thiết Lâm khàn giọng trả lời, rồi lặng lẽ quay người bước đi vào màn bão tuyết đang gầm rú ngoài cửa lò rèn hoang phế.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!