Nhạc nềnWuxia

Ma Kiếm Sáu Ngón

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão tuyết của Nhạn Môn Quan dường như đã lùi lại phía sau vách đá Nhạn Tử dựng đứng, nhưng cái lạnh buốt xương của vùng biên thùy hoang dã thì vẫn bám theo hai bóng người đang lầm lũi di chuyển trong đêm tối.


Khương Thiết Lâm bước từng bước nặng nề trên lớp lá mục đóng băng. Mỗi một nhịp chân dẫm xuống, bả vai phải của gã lại giật nảy lên một cơn đau nhói buốt kịch liệt. Vết rạn nứt xương đòn gánh từ trận huyết chiến bến sông và cú đấm chấn động xuyên giáp hạ gục Ngô Thiết Giáp trước đó đang sưng tấy tím tái, bỏng rát như có hàng ngàn cây kim nung đỏ đâm thẳng vào da thịt. Máu tươi đỏ sẫm vẫn âm ỉ rỉ ra từ vết rách cũ, thấm đẫm dải băng gạc quấn tay rách nát nhuộm chàm đã sờn cũ, đông cứng lại thành một lớp vảy huyết sắc lạnh ngắt dưới làn gió lạnh.


Gã thắt chặt dải băng gạc bằng răng, cố định chặt khớp xương vai phải sát vào lồng ngực để giảm thiểu sự rung động của thớ cơ tổn thương. Bên cạnh gã, cô gái câm A Sương khoác chiếc áo vải thô màu xanh lá nhạt rách nát, đôi mắt trong vắt như nước hồ băng ẩn dưới vành khăn len cũ kỹ luôn nhìn gã đầy lo âu. Nàng vác chiếc giỏ tre nhỏ chứa vài gốc thảo dược khô, thỉnh thoảng lại vươn bàn tay lạnh buốt ra đỡ lấy hông Thiết Lâm khi gã bước hụt vào hố sụt lún.


Họ đang tiến sâu vào Rừng sương mù đỏ, vùng rừng lá phong đỏ úa tàn nằm sát sườn núi Nhạn Môn Quan. Nơi đây, những tán lá phong đỏ rực rỡ bị tuyết phủ trắng xóa, sương mù mang sắc đỏ nhạt phản chiếu ánh sáng tuyết tạo nên một khung cảnh ma mị, che khuất hoàn toàn tầm nhìn. Loại sương mù đỏ này có chứa tạp chất khoáng thạch độc tính nhẹ, có khả năng làm nhiễu loạn và suy giảm cảm giác chân khí của võ giả khi họ vận khí thở mạnh. Đối với một phàm nhân vô kình bẩm sinh như Thiết Lâm, đây chính là địa hình săn mồi và ẩn náu lý tưởng nhất để triệt tiêu ưu thế tầm xa của kẻ thù.


"Vút!"


Đột ngột, một tiếng rít nhọn hoắt, xé gió vang lên từ phía sườn núi phía trên. Một đường kiếm khí mỏng dính màu xanh nhạt xé toạc màn sương đỏ, chém đứt phăng một cành thông già đóng băng rơi sụp xuống nền tuyết ngay sát sườn Thiết Lâm.


Thiết Lâm phản xạ cực nhanh. Gã dùng tay trái đẩy mạnh A Sương vào một bụi gai sồi khuất sau tảng đá khổng lồ bám đầy rêu phong, ra hiệu cho nàng trốn kỹ không được phát ra tiếng động. Bản năng thợ săn hoang dã trỗi dậy, gã hạ thấp trọng tâm, năm ngón chân bám chặt vào lớp đất cát ẩm đóng băng theo đúng tấn pháp bám đất Nhạn Môn, đôi mắt sắc lạnh găm chặt vào hướng kiếm khí vừa phát ra.


Từ trong làn sương mù đỏ nhạt bập bùng, một bóng người chầm chậm bước ra.


Đó là một gã đàn ông trung niên mặc áo bào đen rách nát sờn vai, dáng người cao gầy, khom vai quỷ dị. Gương mặt gã nhợt nhạt, lạnh lùng đầy những vết sẹo chém dài chéo qua má, đôi mắt hẹp dài vô cảm như mắt rắn độc. Thế nhưng, điểm dị dạng nhất trên cơ thể gã chính là bàn tay phải đang nắm chặt chuôi kiếm: gã có đến sáu ngón tay dài nhọn hoắt, ngón tay thứ sáu mọc lệch ra ngoài cổ tay một cách quái dị, gân guốc nổi rõ như những con giun đất.


"Lục Chỉ Ma Kiếm..." Thiết Lâm khàn giọng lẩm bẩm dưới vành nón lá rách nát. Gã đã nghe Lâm Thiết Chủy nhắc về kẻ này – một kiếm khách tàn độc bị trục xuất khỏi danh môn thế gia vì luyện ma công, nay làm khách khanh cho Thiết Huyết Đường tổng đàn để săn đầu người đổi tiền vàng.


Lục Chỉ Ma Kiếm chầm chậm tuốt thanh ma kiếm mỏng sắc bén đúc bằng sắt đen rỉ máu ra khỏi bao. Lưỡi kiếm mỏng dẻo dai uốn lượn khẽ rung lên dưới làn gió tuyết, phát ra những tiếng rít u u ghê rợn. Gã nhìn gã thợ săn vô kình bằng nửa con mắt, giọng nói khàn khàn, đứt quãng như tiếng hai tấm gỗ mục cọ xát vào nhau:


"Ranh con họ Khương... Ngươi đã dùng bẫy hèn hạ để đấm chết Ngô Thiết Giáp, phá hủy phân đà của Lôi Bá Thiên. Nhưng trước mặt ma kiếm của ta, mọi quyền kỹ phàm nhân của ngươi chỉ là trò hề đợi mổ thịt."


Không một lời đáp trả, Thiết Lâm lặng lẽ đưa tay trái lành lặn ra thắt lưng da thú, nắm chặt lấy chuôi sắt cụt ngủn của thanh dao săn gãy rỉ sét – kỷ vật duy nhất của người cha quá cố Khương Thiết Sơn. Gã biết rõ, vai phải gã đang bị rạn xương đòn gánh nghiêm trọng, không thể vung lực đấm nặng. Thanh dao gãy cụt ngủn cũng không còn khả năng đâm chém sâu. Gã chỉ có thể dựa vào mưu trí địa hình sương mù đỏ và bộ pháp tránh né để tìm cơ hội áp sát cự ly một bước chân.


"Chết đi!"


Lục Chỉ Ma Kiếm lạnh lùng quát lên. Gã vận hành chân khí Ma Kiếm Quyết, sáu ngón tay phải xoay mạnh cổ tay một góc độ quỷ dị. Thanh ma kiếm sắt đen lập tức chém ra một đường kiếm khí xanh mỏng sắc bén, xé toạc màn sương đỏ hướng thẳng vào cổ họng Thiết Lâm.


Đường kiếm khí di chuyển cực nhanh, mang theo lực chém vô hình sắc lẹm. Thiết Lâm không hề nao núng. Ngay khi luồng kiếm khí áp sát trong phạm vi ba bước, gã lập tức thực hiện trượt đất tầm thấp. Thân hình cao gầy của gã ngả rạp sát mặt đất cát đóng băng trơn trượt, lướt dài hai thước về phía trước. Đường kiếm khí xanh mỏng sượt qua đỉnh đầu gã, chém đứt phăng vành nón lá rách nát bay nửa khoảng không, cắm phập vào vách đá phía sau phát ra tiếng nổ vỡ vụn.


Né tránh thành công đòn đầu tiên, Thiết Lâm nín thở lướt nhanh trong sương mù đỏ, cố gắng áp sát cự ly cận chiến. Thế nhưng, Lục Chỉ Ma Kiếm là kẻ cực kỳ tinh ranh sa trường. Gã nhận ra sương mù đỏ làm nhiễu loạn cảm giác chân khí tầm xa, liền lập tức thay đổi chiến thuật, không phóng kiếm khí tầm xa nữa mà dựa vào khinh công nhanh nhẹn bám sát Thiết Lâm.


"Vút! Vút! Vút!"


Nhờ có ngón tay thứ sáu tạo ra một khớp xoay cổ tay đặc biệt, Lục Chỉ Ma Kiếm có thể vung kiếm ở những góc độ không tưởng. Gã lướt nhanh như một bóng ma đen, thanh ma kiếm mỏng uốn lượn đâm liên tiếp ba mũi kiếm cực nhanh vào khớp vai phải đang bị thương của Thiết Lâm. Những đường đâm hiểm hóc nhắm thẳng vào các điểm yếu sinh học của thớ cơ vai, nhằm phế bỏ hoàn toàn cánh tay phải của gã thợ săn.


Thiết Lâm cắn chặt răng chịu đựng đau đớn kịch liệt. Gã dùng bộ pháp lướt sương, nghiêng người tránh né hai mũi kiếm đầu tiên sát sườn, nhưng mũi kiếm thứ ba quá nhanh và hiểm hóc, chém sượt qua bả vai phải làm rách thêm một đường da thịt, máu tươi đỏ tươi tuôn ra ròng ròng.


Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Thiết Lâm quyết định mạo hiểm. Gã vươn bàn tay trái đeo chiếc bao tay da thú cổ dã ngoại – vốn đã bị chém xước sâu hoắm lộ thép ròng mỏng bên trong – chụp thẳng vào lưỡi ma kiếm đang lao tới, vận dụng kỹ thuật tước binh khí bằng lực đòn bẩy hòng khóa chặt ma kiếm dập tắt chân khí.


"Cộp!"


Năm ngón tay bọc da thú của Thiết Lâm kẹp chặt lấy lưỡi ma kiếm mỏng sắt đen. Gã gồng cứng cơ lưng vai, xoay cổ tay trái một góc 45 độ theo đúng nguyên lý đòn bẩy để bẻ gãy lưỡi kiếm.


Thế nhưng, Thiết Lâm đã tính toán sai lầm về tính chất của ma kiếm. Thanh kiếm của Lục Chỉ Ma Kiếm đúc bằng sắt đen tinh luyện cực kỳ dẻo dai và mỏng manh, uốn cong như một sợi dây thép dẻo. Khi lực xoắn đòn bẩy của Thiết Lâm tác động, lưỡi ma kiếm không hề gãy đôi mà uốn cong gập lại một vòng tròn quỷ dị quanh lòng bàn tay gã thợ săn.


Lục Chỉ Ma Kiếm cười sằng sặc đầy tàn độc:


"Ngu xuẩn! Ma kiếm của ta dẻo dai vô song, đòn bẩy phàm nhân của ngươi vô dụng!"


Gã sáu ngón xoay mạnh cổ tay phải. Lưỡi ma kiếm uốn cong lập tức bật mạnh ra như một chiếc lò xo thép, thoát khỏi gọng kìm của bao tay da thú, đồng thời khía một đường sâu hoắm sượt qua lòng bàn tay trái của Thiết Lâm, cứa rách lớp da thú bảo hộ rỉ máu đỏ tươi.


Chưa dừng lại ở đó, lực bật ngược cực mạnh của thanh kiếm dẻo dai dội thẳng vào khớp vai phải đang bị thương của Thiết Lâm. Khớp xương đòn gánh vai phải của gã phát ra một tiếng "rắc" khẽ rùng rợn, xương đòn gánh nứt sâu thêm một thớ nghiêm trọng. Cơn đau nhói buốt tột cùng ập đến khiến Thiết Lâm khuỵu gối chân trái xuống tuyết lạnh, cơ thể run lên bần bật, tay phải gần như mất hoàn toàn cảm giác vận lực.


Lục Chỉ Ma Kiếm không bỏ lỡ cơ hội ngàn vàng. Gã lướt tới như một bóng ma đen, ma kiếm sắt đen rỉ máu vung lên chém ra một đường kiếm khí xanh mỏng xé gió, chém đứt phăng dải băng gạc quấn tay phải của Thiết Lâm, để lộ vết xương vai rạn nứt đang rỉ máu đỏ tươi ròng ròng trước mắt gã sát thủ tàn độc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!