Thần Đình Lộ Tuyến
Cơn bão tuyết của Nhạn Môn Quan gầm rú như vạn con dã thú đói mồi, quất những luồng gió buốt lạnh thấu xương vào rặng thông già đang quằn quại trong đêm đen. Dưới vách đá Nhạn Tử dựng đứng, tuyết đổ mỗi lúc một dày, xóa nhòa mọi dấu vết chân người chỉ trong vài nhịp thở.
Khương Thiết Lâm cõng A Sương trên lưng, bước chân gã lún sâu vào lớp tuyết xốp lạnh ngắt. Cánh tay trái gã gồng chặt, giữ chặt lấy đùi thiếu nữ câm để cố định nàng vào tấm lưng gầy guộc nhưng săn chắc của mình. Mỗi một bước sụt lún trên tuyết, bả vai phải của Thiết Lâm lại giật nảy lên một cơn đau dữ dội, buốt nhói thẳng vào đại não. Khớp xương đòn gánh vai phải của gã – vốn đã bị rạn nứt từ trận huyết chiến bến sông – nay đã nứt sâu thêm một vệt dài sau cú đấm chấn động xuyên giáp đập chết Ngô Thiết Giáp.
Máu tươi đỏ thẫm rỉ ra từ vết rách cũ sưng tấy tím tái dọc theo bả vai, thấm qua dải băng gạc quấn tay rách nát nhuộm chàm đã sờn cũ, rỏ từng giọt nóng hổi xuống tuyết trắng rồi đông cứng lại tức thì thành những hạt ngọc huyết sắc lạnh ngắt. Gã cắn chặt răng, cơ hàm bạnh ra nổi lên những thớ gân guốc sần sùi. Gã không thể rên rỉ, cũng không được phép dừng lại. Phía sau gã, tiếng gió rít buốt lạnh thỉnh thoảng lại xen lẫn tiếng vút nhọn hoắt của những mũi tên độc do quân phòng biên phòng dưới quyền Triệu Mãnh bắn bừa vào màn sương mù để truy quét.
"Vút!"
Một mũi tiễn tẩm độc xé gió rít mạnh qua sát vành nón lá rách nát của Thiết Lâm, cắm phập vào thân cây thông già bên cạnh, đuôi tên bằng lông ưng run lên bần bật. Thiết Lâm không thèm ngoảnh đầu lại. Gã cúi thấp người, tận dụng bộ pháp lướt sương di chuyển hạ thấp trọng tâm, lách qua những bụi gai sồi phủ đầy tuyết trắng. Gã ngửi thấy mùi lưu huỳnh thô vàng nhạt mà mình đã rải dọc đường đang bốc mùi hăng nồng trong gió lạnh, thành công làm nhiễu loạn khứu giác của đàn chó săn sói đang gầm rú phía xa.
Sau gần nửa canh giờ chạy đua với tử thần giữa sườn núi đóng băng, Thiết Lâm phát hiện ra một hốc đá tự nhiên khuất sau một bụi thông già đổ sập. Lối vào hốc đá hẹp đến mức chỉ đủ một người nghiêng mình lách qua, bên ngoài được che phủ bởi một tấm rèm tuyết dày và những cành thông mục nát. Đây là một hang đá hoang vắng sâu trong rừng thông hoang dã Nhạn Môn Quan, nơi gã thợ săn từng dùng làm điểm trú ẩn tạm thời trong những mùa săn đông năm ngoái.
Thiết Lâm lách người vào trong, bóng tối ẩm ướt và hơi lạnh của hang đá lập tức bao bọc lấy hai cơ thể đang run rẩy. Gã nhẹ nhàng đặt A Sương xuống một thềm đá phẳng tương đối khô ráo ở góc hang.
Ngay khi đôi chân chạm đất, A Sương liền vươn bàn tay nhỏ nhắn nhưng lạnh buốt của mình ra, khẽ giật lấy vạt áo vải thô chàm rách nát của Thiết Lâm. Đôi mắt nàng trong vắt như nước hồ băng ẩn dưới vành khăn len cũ kỹ hiện lên một nỗi lo âu tột độ, xen lẫn sự đau đớn thầm lặng. Nàng không thể nói, nhưng thớ cơ mặt run rẩy và ánh mắt dán chặt vào bả vai phải đang rỉ máu ròng ròng của gã đã nói thay vạn lời.
Thiết Lâm ngồi tựa lưng vào vách đá lạnh ngắt, hơi thở gã đứt quãng, lồng ngực phập phồng dữ dội. Gã đưa bàn tay trái lành lặn lên, khẽ gạt nhẹ bàn tay của A Sương ra, giọng nói khàn khàn phẳng lặng như nước hồ đóng băng dập tắt mọi sự hoảng loạn:
"Ta không sao. Đừng cử động."
A Sương mím chặt môi. Nàng biết gã đang nói dối để trấn an mình. Làm sao có thể không sao khi khớp xương đòn gánh vai phải đã nứt sâu đến mức biến dạng nhẹ dưới lớp da thịt sưng tấy tím đen? Nàng lặng lẽ tháo chiếc giỏ tre nhỏ đeo bên hông xuống. Từ bên trong, nàng lôi ra một gốc Hỏa Linh Chi thô đỏ sẫm như máu đông mọc trên vách đá khô cằn núi Nhạn Môn mà nàng luôn bảo vệ như sinh mệnh của mình.
Nàng ngẩng đầu nhìn lên trần hang đá vôi ẩm ướt, nơi những giọt Nước khoáng thạch nhũ tinh khiết đang nhỏ giọt lách tách trong bóng tối. A Sương hứng từng giọt nước khoáng giàu chất vào một chiếc bát gốm nhỏ rạn nứt mang theo người. Nàng nhặt một viên đá cuội nhọn hoắt dưới nền đất hang, bắt đầu giã nát gốc Hỏa Linh Chi thô trộn lẫn với nguồn nước khoáng thạch nhũ mát lạnh.
Tiếng giã thuốc lách cách khô khốc vang lên đều đặn trong hang đá ẩm ướt, hòa cùng tiếng gió rít gào bên ngoài rèm tuyết. Khói nóng từ dược tính ấm của Hỏa Linh Chi bắt đầu bốc lên mờ nhạt, tỏa ra một mùi hương nồng ấm, át đi mùi máu tanh nồng đang rỉ ra từ vai gã thợ săn.
Khi chén thuốc đắp dẻo quánh đã hoàn thành, A Sương chầm chậm tiến lại gần Thiết Lâm. Nàng nhẹ nhàng dùng đôi tay trần khéo léo gạt bỏ lớp áo vải thô rách nát bám đầy muội than hỏa hoạn và tuyết bẩn khỏi bả vai phải của gã. Dải băng gạc quấn tay nhuộm chàm dính chặt vào da thịt rách nát do máu khô đóng vảy. A Sương phải dùng Nước khoáng thạch nhũ thấm ướt dải băng, kiên nhẫn bóc từng thớ vải ra để tránh làm rách thêm vết thương.
Thiết Lâm gồng cứng cơ vai, cơ bụng thắt chặt lại. Da thịt gã đỏ ửng lên dưới hơi ấm mờ nhạt của chén thuốc đắp. Khi A Sương bắt đầu đắp thớ thuốc Hỏa Linh Chi thô lên vết xương rạn nứt và dùng lực ngón tay xoa bóp gân cốt vai phải, một cơn đau kịch liệt như lửa thiêu vạn đốt lập tức bùng nổ.
"Hự..."
Một tiếng rên rỉ nghẹn ứ nơi cổ họng Thiết Lâm. Cột sống gã cong rạp lại, năm ngón chân bám chặt vào đất cát ẩm ướt dưới nền hang để chịu đựng đau đớn thực thể kịch liệt. Dược tính nóng bỏng rát của Hỏa Linh Chi thô khi gặp khoáng chất của nước thạch nhũ liền bộc phát một nhiệt lượng cực đại, thấm sâu qua thớ da thịt rách nát, ăn thẳng vào màng xương đòn gánh đang rạn nứt để giải phóng dòng máu huyết bị ứ đọng do phản lực dội ngược của đòn đấm chấn động.
Các thớ cơ vai của Thiết Lâm co rút dữ dội một cách vô thức. Gã run cầm cập, mồ hôi lạnh túa ra như tắm trên trán, chảy ròng ròng xuống cằm rồi nhỏ giọt xuống đất cát. A Sương không dừng tay. Đôi mắt nàng đỏ hoe, nhưng bàn tay vẫn kiên định xoa bóp dọc theo các huyệt đạo quanh bả vai phải để lưu thông máu huyết. Nàng biết, nếu lúc này dừng lại vì xót thương, các thớ cơ vai của gã sẽ vĩnh viễn bị xơ cứng và phế bỏ hoàn toàn cánh tay phải cầm búa.
Sau khi đắp xong thuốc, A Sương tiếp tục rút từ thắt lưng ra một chiếc hộp gỗ trắc nhỏ chứa bộ kim châm bằng bạc gia truyền. Nàng chọn một cây kim bạc mảnh, châm sâu vào huyệt đạo nách và vai phải của Thiết Lâm để giải phóng độc tố sương mù nhẹ tích tụ trong thớ cơ do bão tuyết biên thùy.
Khi mũi kim bạc đâm xuống, một dòng máu đen kịt, đặc quánh rỉ ra từ lỗ châm cứu. Thiết Lâm trợn ngược mắt, hơi thở ngưng đọng hoàn toàn trong vài nhịp thở cực hạn trước khi lồng ngực gã thả lỏng ra, thở hắt ra một luồng hơi trắng xóa lạnh buốt. Cơn đau nhói buốt tím tái bắt đầu dịu đi chậm rãi, thay thế bằng một cảm giác ấm áp, tê rại lan tỏa khắp bả vai phải.
Thiết Lâm nằm im lìm trên thềm đá ẩm ướt, cơ thể rã rời kiệt sức. Để thử nghiệm lực tay, gã khẽ vươn bàn tay phải đeo chiếc bao tay da thú cổ dã ngoại đã bị chém xước sâu hoắm lộ thép ròng mỏng mòn vẹt ra, định nhặt một viên đá nhỏ dưới nền hang để bóp nát. Thế nhưng, ngay khi năm ngón tay gã vừa siết chặt, các thớ cơ vai lập tức run rẩy một cách bất lực, lực kình hoàn toàn phân tán do cơ bắp chưa lành gân cốt.
Gã khẽ thở dài, buông viên đá ra. Đúng như Lâm Thiết Chủy và Vô Danh Tăng từng cảnh báo, thể chất phàm nhân vô kình có giới hạn chịu đựng vật lý thực tế. Gã đã trả giá bằng việc mất ba ngày ẩn cư trị thương hoàn toàn không thể thực hiện bất kỳ đòn đấm nặng nào bằng tay phải.
Để phân tán sự tập trung khỏi cơn đau vai âm ỉ, Thiết Lâm dùng bàn tay trái lành lặn vươn ra thắt lưng da thú, lôi cuốn thẻ tre Thần Đình Lục (quyển một) mục nát ra. Cuốn cổ thư tre vốn bám đầy bụi đất cát và máu khô tích tụ qua các trận huyết chiến. Gã dùng một dải vải thô nhuộm chàm sạch, thấm chút Nước khoáng thạch nhũ mát lạnh, kiên nhẫn lau sạch từng thớ tre mục nát.
Khi lớp bùn đất đen và máu khô dần trôi đi dưới làn nước khoáng tinh khiết, những hàng chữ khắc cổ xưa của Mục Tông Sư dần lộ rõ dưới ánh sáng mờ nhạt của hang đá. Thiết Lâm chăm chú đọc từng dòng tâm pháp ngưng tụ tinh thần lực vô kình. Đan điền phẳng lặng trống rỗng không một tia chân khí của gã bỗng chốc như có một luồng dao động tĩnh lặng phản chiếu tần số rung động của không gian xung quanh.
Bất chợt, khi Thiết Lâm lật mặt sau của các thẻ tre để lau chùi, ngón tay trái gã khựng lại khi cảm nhận được những đường rãnh khắc sâu dị thường trên thớ tre già rỉ sét. Gã đưa cuốn thẻ tre sát lại gần mắt, gạt sạch lớp muội than đen bám chặt ở mặt sau.
Một hệ thống đường khắc ngoằn ngoèo, phức tạp dần lộ ra trước mắt gã. Đó không phải là chữ viết, mà là một bản đồ ẩn giấu trong thẻ tre.
Thiết Lâm nín thở, ngón tay gã chầm chậm miết theo các ký hiệu địa lý cổ xưa. Bản đồ vẽ lại sơ đồ địa hình hiểm trở của vùng núi Trung Nguyên, kẹp giữa những vách đá dựng đứng dựng đứng và thung lũng sụt lún sâu hoắm. Ở trung tâm bản đồ, một ký hiệu hình ngôi mộ cổ nằm sâu dưới lòng đất được khắc họa cực kỳ chi tiết, kèm theo dòng chữ cổ nhỏ khắc chìm: "Cổ Mộ Phàm Nhân – Thập Phương Tử Địa".
Đây chính là manh mối dẫn dắt lộ trình chính xác để tìm kiếm phần tiếp theo của Thần Đình Lục nhằm nâng tầm vùng tịch diệt vô kình lên hai bước chân và đối phó sát thủ tầm xa ở cấp 3. Thiết Lâm đã tìm thấy con đường tiến hóa thể chất tiếp theo của mình.
Để rời khỏi biên thùy Nhạn Môn Quan tiến vào Trung Nguyên, gã bắt buộc phải vượt qua trạm kiểm soát nghiêm ngặt của quân triều đình biên phòng. Gã khẽ gật đầu với A Sương, chỉ vào tấm bản đồ ẩn giấu mặt sau thẻ tre, xác định mục tiêu vượt quan ải bằng mọi giá.
Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc hy vọng nhen nhóm ấy, từ ngoài cửa hang đá hoang vắng, tiếng gió tuyết rít gào bỗng dội vào một âm thanh xào xạc bất thường của cành lá khô bị dẫm đạp dưới gót chân nặng nề.
Thiết Lâm lập tức cảnh giác, tay trái gã nhanh như cắt chụp lấy chuôi sắt cụt ngủn của thanh dao săn gãy giắt thắt lưng da thú, gã đứng vững tấn bám đất Nhạn Môn hạ thấp trọng tâm che chắn trước mặt A Sương. Đôi mắt sắc lạnh của gã đăm đăm nhìn vào tấm rèm tuyết ngoài cửa hang đang bị gió thổi giật mạnh.
Một bóng đen gầy gò, đầu đội nón lá rách nát bám đầy tuyết lạnh chầm chậm gạt bụi gai sồi lách vào hốc đá hẹp. Dưới ánh sáng mờ nhạt, gương mặt hốc hác đầy vết sẹo bỏng của Trương Thiết Ngưu – đệ tử của Lâm Thiết Chủy – lộ ra đầy vẻ hớt hải, lo sợ tột độ.
"Thiết Lâm... sư phụ bảo tao phải tìm mày gấp..." Giọng Trương Thiết Ngưu run rẩy, hơi thở dồn dập rít qua kẽ răng lạnh giá.
Thiết Lâm không buông chuôi dao cụt, gã khàn giọng hỏi:
"Lò rèn có biến? Chú hai thế nào?"
Trương Thiết Ngưu lắc đầu lia lịa, tay gã run cầm cập lôi từ trong ngực áo ra một mảnh giấy da dê thấm đẫm máu khô dán keo, đưa cho Thiết Lâm:
"Sư phụ và chú hai vẫn an toàn dưới hầm mộ cổ nghĩa trang nhờ khói đen lò rèn che mắt. Nhưng... Trạm gác biên phòng Nhạn Môn Quan vừa tăng cường gấp đôi quân số kiểm soát toàn bộ cửa ải sắt biên giới. Thế gia Trầm Gia Kiếm Phái đã phái hàng trăm đệ tử ngoại môn tinh nhuệ đến phong tỏa hoàn toàn con đường độc đạo duy nhất dẫn ra ngoài biên thùy để truy lùng mày báo thù cho Ngô Thiết Giáp!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!