Nhạc nềnWuxia

Chấn Giáp Phá Thủ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió tuyết trên vách đá Nhạn Tử rít lên từng hồi điên cuồng, quất những mảnh băng sắc lẹm vào chiếc mặt nạ sắt Quỷ Diện đang nứt nẻ của Khương Thiết Lâm. Phía sau gã, trong hốc đá hẹp tối tăm, hơi thở của cô gái câm A Sương run rẩy, dồn nén đến nghẹt thở. Dưới chân gã là vực sâu thăm thẳm ba mươi thước, nơi những mắt xích sắt huyền thiết vừa bị chém đứt lúc nãy vẫn còn dội lại tiếng va chạm khô khốc vào vách đá trơn trượt. Ba mũi thương bọc sắt ròng dẻo dai của đám thợ săn tiền thưởng dưới quyền Huyết Lang đang ngắm thẳng vào lồng ngực gã, sẵn sàng phóng ra một đòn xuyên tâm kết liễu.


Nhưng ngay khi Huyết Lang chuẩn bị hạ lệnh phóng thương, một tiếng tù và đồng rống lên từ phía sườn dốc tuyết. Tiếng móng ngựa sắt dẫm đạp rầm rập xé toạc màn sương lạnh. Triệu Mãnh – Đội trưởng đội tuần tra biên phòng – dẫn theo hàng chục binh lính giáp nhẹ đang rầm rộ ép sát. Đi tiên phong trước đội hình quân phòng không phải là kỵ binh, mà là một bóng người khổng lồ cao hơn hai mét, di chuyển nặng nề như một tòa tháp thép di động.


Đó là Ngô Thiết Giáp. Gã võ giả giáp nặng của phân đà Thiết Huyết Đường bước đi tới đâu, lớp tuyết đóng băng dưới chân gã nứt toác tới đó. Bộ giáp sắt dày cộp nặng năm mươi cân bao bọc toàn thân gã lấp lánh ánh thép lạnh lẽo dưới ánh lửa xanh lam mờ nhạt của trận hỏa hoạn phía xa. Hai tay gã kéo lê một chiếc búa xích sắt khổng lồ, xích sắt rít trên đá tạo ra những tia lửa xám xịt.


"Huyết Lang! Tri phủ đại nhân có lệnh, đầu mục Khương Thiết Lâm phải do quân phòng giải về thành!" Giọng nói của Triệu Mãnh vang lên sau lớp giáp nhẹ sờn cũ, đầy uy áp của kẻ nắm giữ binh quyền.


Huyết Lang khịt mũi, thanh đao bản lớn hơi hạ xuống nhưng ánh mắt vẫn găm chặt vào Thiết Lâm: "Triệu đội trưởng, ngàn lượng vàng tiền thưởng của Trầm gia..."


"Không thiếu một xu của ngươi! Nhưng trước hết, để Ngô Thiết Giáp phế đi gân tay gã đã!" Triệu Mãnh lạnh lùng vung tay.


Ngô Thiết Giáp không nói một lời. Đôi mắt gã đỏ ngầu sau khe hở hẹp của chiếc mũ giáp sắt dày dặn. Gã tiến lên một bước, chiếc búa xích sắt lớn đột ngột vung lên, quét ngang một đường bạo liệt. Tiếng gió rít rợn người rạch đôi màn tuyết.


"Uỳnh!"


Cú đập búa ngàn cân nện thẳng vào tảng đá hộc khổng lồ ngay sát rìa vực sườn núi Nhạn Tử, nơi Thiết Lâm định dùng làm điểm tựa né tránh. Tảng đá hộc nứt vỡ ra thành trăm mảnh, bụi đá lẫn tuyết lạnh bắn tung tóe. Ngô Thiết Giáp càn quét mọi bẫy đá, mọi vật cản bằng sức mạnh vật lý thô bạo kết hợp với lớp nội lực ngạnh công Thông mạch ngũ trọng hộ thể bao bọc quanh giáp thép.


Thiết Lâm nín thở, gã cảm nhận được luồng khí kình hộ thể của gã khổng lồ đang ép chặt không khí xung quanh. Khớp vai phải của gã nhói lên một cơn đau buốt tận óc, máu tươi từ vết rách cũ sưng tấy tím tái rỉ ra ròng ròng, thấm đẫm dải băng gạc quấn tay rách nát nhuộm chàm. Gã biết, gã không thể lùi thêm một bước nào nữa. Phía sau là vực sâu, và quan trọng hơn, là A Sương.


Lợi dụng lúc bụi đá chưa tan, Thiết Lâm lướt sương áp sát tầm thấp. Tay trái gã vung thanh dao săn gãy rỉ sét – kỷ vật duy nhất của người cha quá cố Khương Thiết Sơn – nhắm thẳng vào khe hở nhỏ ở giáp nách của Ngô Thiết Giáp mà đâm mạnh. Đây là góc chết hiểm hóc nhất của các bộ giáp nặng sa trường.


"Clăng!"


Tiếng kim loại va chạm chói tai vang lên. Mũi dao săn gãy vừa chạm vào khe hở nách thì vấp phải một tấm lưới xích sắt mỏng bảo hộ bên trong. Lực đâm cực mạnh của cánh tay thợ săn không thể xuyên qua lớp thép ròng chắc chắn, ngược lại còn khiến lưỡi dao gãy rỉ sét bị kẹt chặt. Thiết Lâm nghiến răng xoắn mạnh cổ tay, nhưng lưỡi dao đã quá giòn, phát ra một tiếng "rắc" khô khốc rồi gãy thêm một đoạn ba tốn, rơi rụng xuống nền đá tuyết. Thanh dao săn của cha gã giờ chỉ còn lại một đoạn chuôi sắt cụt ngủn.


Ngô Thiết Giáp cười trầm đục trong mũ giáp. Gã không cần phòng thủ, cánh tay bọc thép khổng lồ gạt ngang hòng đánh bật Thiết Lâm ra ngoài mép vực.


Thiết Lâm nhanh như cắt buông chuôi dao cụt, lách người vào sát nách gã khổng lồ. Gã vươn hai tay, tay phải đeo chiếc bao tay da thú cổ dã ngoại đã bị chém xước sâu hoắm, định dùng đòn khóa khớp bả vai sa trường để bẻ gãy khớp vai của gã giáp nặng. Thế nhưng, ngay khi mười ngón tay gã bám vào bả vai bọc thép của Ngô Thiết Giáp, Thiết Lâm lập tức nhận ra một constraint chí mạng: lớp giáp sắt trơn tuột, bám đầy mỡ cừu đông cứng chống rỉ sét và tuyết lạnh. Đôi bàn tay quấn băng gạc rỉ máu của gã trượt mạnh trên bề mặt kim loại trơn nhẵn, không thể tìm được một điểm bám để tạo lực đòn bẩy bẻ khớp.


"Phế vật vô kình! Giáp sắt của ta không có chỗ cho tay trần của ngươi bám vào đâu!" Ngô Thiết Giáp gầm lên.


Gã khổng lồ tận dụng đà trượt của Thiết Lâm, dồn toàn bộ trọng lượng năm mươi cân giáp sắt và sức mạnh ngạnh công vào bả vai trái bọc thép dày cộp, húc mạnh thẳng vào lồng ngực Thiết Lâm. Cú húc dũng mãnh như một tháp sắt đổ sụp, hòng đè bẹp toàn bộ xương sườn của gã thợ săn.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Thiết Lâm không tránh né. Gã biết nếu gã nhảy lùi, gã sẽ rơi xuống vực sâu. Gã đột ngột hạ thấp trọng tâm, năm ngón chân bấm chặt vào thớ đá đóng băng trơn trượt theo đúng Tấn pháp bám đất Nhạn Môn. Hai đầu gối gã gồng cứng, cơ đùi căng lên như dây cáp thép kéo căng, đất đá dưới chân nứt ra từng vệt nhỏ dưới sức nặng cơ thể.


"Bùm!"


Cú húc bằng vai bọc thép của Ngô Thiết Giáp đập thẳng vào ngực Thiết Lâm. Tiếng va chạm vật lý khô khốc dội vang khắp vách đá. Lồng ngực Thiết Lâm thắt lại, máu tươi trào ra khóe miệng dưới mặt nạ sắt, nhưng gã vẫn đứng vững vàng như một gốc thông già bám rễ vào lòng núi Nhạn Môn, không hề lùi lại nửa bước. Phản lực vật lý cực đại từ mặt đất truyền qua cổ chân, hông và cột sống của gã dội ngược lại lồng ngực gã khổng lồ, khiến đà lao của Ngô Thiết Giáp khựng lại trong một nhịp ngắn ngủi.


Chính là khoảnh khắc này.


Thiết Lâm khóa chặt hai mắt. Trong tâm tưởng gã, đan điền phẳng lặng hoàn toàn không có một tia chân khí bỗng chốc trở thành một hố đen vô hình, phát ra một luồng tinh thần lực vô kình cực hạn từ Thần Đình Lục. Vùng Tịch Diệt Vô Kình (Một bước) lập tức kích hoạt, dập tắt hoàn toàn luồng nội lực ngạnh công Thông mạch ngũ trọng đang bao bọc quanh thân thể Ngô Thiết Giáp. Lớp màng chân khí hộ thể mỏng bảo vệ phủ tạng của gã khổng lồ biến mất không một dấu vết.


Thiết Lâm gồng cứng cánh tay phải đeo chiếc bao tay da thú bị chém xước sâu. Gã vận dụng Bí quyết chấn động búa tạ học từ Lâm Thiết Chủy. Gã không đấm bằng sức mạnh cơ bắp cánh tay, gã mượn phản lực dội ngược từ mặt đất dưới chân chân tấn bám đất, truyền lực qua xương gót chân, xoắn mạnh qua hông, chạy dọc theo cột sống như một làn sóng xung kích vật lý khổng lồ, rồi dồn toàn bộ vào nắm đấm phải bọc thép ròng mỏng.


"Đấm chấn động xuyên giáp!"


Nắm đấm phải của Thiết Lâm nện thẳng vào giữa tấm hộ tâm kính bằng thép ròng dày cộp trước ngực Ngô Thiết Giáp.


"Boong!"


Một tiếng ngân vang trầm đục, kéo dài như tiếng chuông chùa đại hồng chung vang lên giữa bão tuyết. Tấm hộ tâm kính bằng thép ròng dày cộp của Ngô Thiết Giáp hoàn toàn không hề nứt vỡ, thậm chí không có một vết móp méo nào.


Thế nhưng, sóng xung kích vật lý từ cú đấm chấn động búa tạ đã truyền xuyên qua lớp kim loại dày, đi thẳng vào lồng ngực trống rỗng không còn chân khí hộ thể của gã khổng lồ. Lực chấn động bạo liệt hóa thành một luồng sóng xung kích vô hình, nghiền nát toàn bộ tim phổi và hệ thống phủ tạng bên trong cơ thể Ngô Thiết Giáp.


Ngô Thiết Giáp khựng lại. Đôi mắt đỏ ngầu sau khe mũ giáp sắt lập tức co rụt dại đi, mất sạch thần sắc.


"Phù..."


Một dòng máu tươi đỏ thẫm lẫn nội tạng vỡ vụn phun mạnh ra từ các khe hở của chiếc mũ giáp sắt nguyên vẹn, rỏ xuống tấm hộ tâm kính lạnh ngắt. Thân hình khổng lồ nặng hơn hai trăm cân cả người lẫn giáp của gã võ giả giáp nặng đổ sụp xuống đất cát như một đống sắt vụn vô tri, phát ra một tiếng rầm nặng nề.


Cùng lúc đó, khớp vai phải của Thiết Lâm phát ra một tiếng "rắc" giòn giã. Cơn đau nhói buốt tột cùng ập đến khiến mắt gã tối sầm lại. Phản lực dội ngược cực đại từ cú đấm chấn động đã làm rạn nứt nhẹ xương đòn gánh vai phải của gã (cost paid), da thịt ở bả vai rách miệng rộng hơn, máu chảy đỏ sẫm thấm đẫm toàn bộ dải băng gạc quấn tay.


Ngô Thiết Giáp gục ngã chết tàn bạo ngay trong bộ giáp sắt hoàn toàn nguyên vẹn.


Triệu Mãnh và hàng chục quân lính biên phòng đứng phía sau kinh hoàng tột độ. Chúng trố mắt nhìn gã khổng lồ ngạnh công vô địch của phân đà Thiết Huyết Đường bị đấm chết bằng một cú đấm tay trần không hề có chân khí, lồng ngực giáp sắt vẫn láng mịn không một vết xước. Nỗi sợ hãi phàm nhân vô kình dâng lên tột đỉnh, khiến Triệu Mãnh và quân lính run rẩy, bất giác lùi lại ba bước dạt ra xa.


Thiết Lâm cắn chặt môi đến rỉ máu để giữ vững thần trí trước cơn đau vai phải đang hành hạ. Gã xoay người lướt nhanh vào hốc đá hẹp, dùng tay trái bế xốc cô gái câm A Sương lên ôm chặt vào lòng ngực, rồi mượn sương mù bão tuyết đỏ dày đặc đang cuộn lên từ sườn núi, lầm lì nhảy xuống con đường mòn hiểm trở khuất bóng ẩn mình trốn chạy.


"Bắn! Bắn loạt tiễn tẩm độc! Không được để gã trốn thoát!" Triệu Mãnh từ trong kinh hoàng sực tỉnh, điên cuồng gào thét ra lệnh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!