Nhạc nềnWuxia

Huyết Lang Đoạt Mệnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió tuyết gào rú trên vách đá Nhạn Tử như tiếng thét căm hờn của quỷ đói phương Bắc. Những bông tuyết thô bạo, sắc bén như những mảnh thủy tinh vỡ liên tục quất thẳng vào da thịt, để lại những vệt đỏ ửng tê dại trên gương mặt ngăm đen, lầm lì của Khương Thiết Lâm.


Gã đứng đó, tấm lưng hơi khòm của một gã thợ săn hoang dã tựa sát vào vách đá dựng đứng trơn trượt bám đầy rêu phong đóng băng. Dưới chân gã, thớ đá hẹp chỉ rộng chưa đầy hai bàn chân nhô ra ngoài không trung, bên dưới là vực sâu thăm thẳm ba mươi thước đầy đá hộc nhọn hoắt đang chực chờ nuốt chửng bất kỳ sinh mạng nào sẩy chân.


Khớp vai phải của Thiết Lâm truyền đến từng cơn đau nhói buốt kịch liệt. Vết rạn nứt xương đòn gánh từ trận quyết chiến với Lôi Bá Thiên đã bị rách miệng sâu hoắm do vận lực leo vách đá lúc nãy. Máu tươi đỏ sẫm không ngừng rỉ ra, thấm đẫm dải băng gạc quấn tay rách nát nhuộm chàm đã sờn cũ, rỏ từng giọt nóng hổi xuống tuyết trắng rồi nhanh chóng đông cứng lại thành những hạt ngọc huyết sắc lạnh ngắt. Mỗi nhịp thở dốc của gã lúc này đều kéo theo sự co rút dữ dội của các thớ cơ vai, khiến cánh tay phải đeo chiếc bao tay da thú cổ dã ngoại nặng trịch như đeo đá tảng, gân cốt run rẩy một cách bất lực.


Phía sau gã, sâu trong một hốc đá hẹp tự nhiên chỉ đủ cho một người nằm, cô gái câm A Sương đang co rúm người lại. Đôi mắt nàng trong vắt như nước hồ băng ẩn dưới vành khăn len cũ kỹ nhìn Thiết Lâm đầy lo âu tột độ. Nàng vươn bàn tay nhỏ nhắn, lạnh buốt ra khẽ giật lấy vạt áo vải thô chàm rách nát của gã, như muốn bảo gã hãy cùng nàng trốn sâu vào trong.


Thiết Lâm không quay đầu lại. Gã khẽ nghiêng đầu, giọng nói khàn khàn phẳng lặng như nước hồ đóng băng dập tắt mọi sự hoảng loạn:


"Trốn kỹ bên trong. Không được ra ngoài, không được phát ra tiếng động."


A Sương mím chặt môi, nàng hiểu rằng mình không có chân khí, nếu bước ra chỉ làm bia đỡ đạn và khiến Thiết Lâm phân tâm. Nàng lặng lẽ thu tay về, ôm chặt lấy chiếc giỏ tre nhỏ chứa vài gốc thảo dược khô, nín thở áp sát lưng vào vách đá ẩm ướt tối tăm.


"Gâu! Gâu! u u..."


Tiếng gầm rú khát máu của đàn chó săn sói dưới chân vách đá đột ngột im bặt, thay vào đó là tiếng rít gào của gió tuyết và tiếng móng sắt cào mạnh vào thớ đá cứng. Huyết Lang cùng nhóm thợ săn tiền thưởng đã bắt đầu leo lên.


Chúng không dùng dây thừng thông thường. Là những kẻ chuyên săn đầu người dọc biên thùy hoang dã, nhóm thợ săn của Huyết Lang sử dụng những cặp móc sắt vuốt hổ gắn chặt vào mũi giày da báo và bao tay bọc sắt nạm đinh. Chúng di chuyển thoăn thoắt trên vách đá Nhạn Tử trơn trượt như những con thằn lằn đá khổng lồ, chia làm ba hướng bao vây chặt chẽ thớ đá hẹp nơi Thiết Lâm đang đứng.


"Khạc khạc... Ranh con họ Khương! Ngươi quả thực rất biết chạy trốn!"


Một giọng nói ồm ồm, tàn tạo vang lên từ gờ đá phía dưới. Huyết Lang bước lên thớ đá hẹp, thân hình lực lưỡng khoác chiếc áo da sói xám dơ dáy bám đầy tuyết trắng lộ ra trước ánh sáng mờ nhạt của bão tuyết. Đôi mắt ti hí sắc lạnh như sói hoang của gã quét qua vết máu rỉ trên tuyết, rồi dừng lại trên chiếc mặt nạ sắt Quỷ Diện đang nứt sâu hoắm trên mặt Thiết Lâm.


Gã chầm chậm rút thanh đao bản lớn sắc bén ra khỏi bao da thú, lưỡi đao đen sạm tẩm máu khô rít lên một tiếng lạnh lẽo xé rách không khí. Luồng nội lực Thông mạch tứ trọng mờ nhạt bao quanh thân đao, tạo ra những thớ gió kình vật lý đè nặng trịch lên những bông tuyết xung quanh.


"Tào Tri Phủ đã ra lệnh, bắt sống ngươi thưởng ngàn lượng vàng, lấy đầu ngươi thưởng năm trăm lượng muối thô!" Huyết Lang liếm môi, sát ý rực lên trong mắt. "Ngươi không có đan điền chân khí, tay phải lại đang phế tàn rỉ máu... Khôn hồn thì tự quỳ xuống chịu trói, ta sẽ chừa cho ngươi một con đường sống để về Vân Châu chịu tội!"


Thiết Lâm im lặng không đáp. Gã đứng tấn hạ thấp trọng tâm, năm ngón chân bám chặt vào lớp băng tuyết ẩm ướt dưới chân theo tấn pháp bám đất Nhạn Môn để giữ vững trọng tâm trước sức gió giật mạnh. Tay trái gã chầm chậm rút thanh dao săn gãy rỉ sét – kỷ vật duy nhất của người cha quá cố Khương Thiết Sơn – dắt ở thắt lưng da thú ra. Lưỡi dao gãy mất một nửa phần mũi, rỉ sét loang lổ dưới ánh sáng xám xịt của bão tuyết, trông mộc mạc và hèn mọn vô cùng trước thanh đao bản lớn dũng mãnh của Huyết Lang.


Nhìn thấy thanh dao gãy, Huyết Lang cười sằng sặc đầy khinh bỉ:


"Dùng một thanh sắt vụn gãy mũi để đối đầu với Sói Săn Đao Pháp của ta? Lũ phàm nhân vô kình các ngươi quả thực ngu muội tột cùng!"


Gã đột ngột bước tới, thanh đao bản lớn vung mạnh chém ra một đường đao kình cương mãnh hướng thẳng vào bả vai trái của Thiết Lâm. Cú chém không hoa mỹ, nhưng mang nặng tính thực dụng của chiến trường sa trường, mượn lực kình vật lý cực nặng để đè bẹp mọi sự chống cự cận chiến.


Thiết Lâm không lùi, cũng không thể lùi vì phía sau gã là hốc đá hẹp của A Sương. Gã nghiêng người lách qua đường chém trực diện, đồng thời vung tay phải đang đeo chiếc bao tay da thú cổ dã ngoại lên đỡ đòn.


"Clăng!"


Một tiếng rít kim loại rùng rợn vang lên xé toạc tiếng gió hú. Lưỡi đao bản lớn chém mạnh vào các tấm thép ròng mỏng lót ở khớp ngón của bao tay da thú cổ dã ngoại. Lực phản chấn vật lý cực đại dội ngược từ lưỡi đao truyền qua cổ tay vào thẳng bả vai phải đang rạn nứt xương đòn gánh của Thiết Lâm. Một cơn đau nhói buốt kịch liệt như có búa tạ nện thẳng vào xương khiến gã suýt ngất đi, khóe miệng rỉ ra một vệt máu tươi đỏ sẫm dưới chiếc mặt nạ sắt. Nhưng gã vẫn cắn chặt răng đứng vững tấn bám đất, tay trái cầm dao săn gãy đâm mạnh vào hốc mắt của Huyết Lang.


"Hừ!"


Huyết Lang là kẻ lão luyện sa trường, gã lập tức nhận ra ý đồ cận chiến thô bạo của gã thợ săn. Gã ngửa đầu ra sau né tránh mũi dao gãy, đồng thời vung tay trái đeo bao tay bọc sắt nạm đinh nhọn đấm mạnh vào ngực Thiết Lâm hòng đẩy lui gã ra xa.


Cùng lúc đó, hai thợ săn phụ tá đứng ở hai gờ đá thấp phía sườn vách đá đột ngột vung thương dài đâm thẳng tới từ hai góc sườn hiểm hóc. Hai mũi thương bọc sắt ròng dẻo dai khóa chặt mọi góc di chuyển tầm thấp của Thiết Lâm, phối hợp vô cùng chặt chẽ để cô lập gã.


Lâm vào thế gọng kìm sinh tử, Thiết Lâm nhắm chặt hai mắt, ngưng thần tĩnh khí vận dụng kỹ năng lắng nghe nhịp tim và tiếng gió rít của mũi thương để định vị trong bóng tối bão tuyết. Gã gồng chặt cơ đùi, hạ thấp trọng tâm hết mức bằng bộ pháp lướt sương, ngả người sát mặt đá đóng băng ẩm ướt để trượt đất tránh né hai mũi thương dài.


"Xoẹt! Xoẹt!"


Hai mũi thương bọc sắt đâm sượt qua vai áo vải thô chàm của Thiết Lâm, đâm phập vào vách đá phía sau phát ra tiếng đá vỡ lả tả.


Thiết Lâm tận dụng cơ hội áp sát dưới tầm thấp, tay trái cầm dao săn gãy đâm mạnh vào cổ họng Huyết Lang từ dưới lên. Nhưng ngay khi mũi dao chuẩn bị chạm vào da thịt, Huyết Lang đã kịp thời rụt cổ, dùng hộ cổ bằng sắt dày cộp bọc quanh cổ áo da sói để cản đòn.


"Clăng!"


Mũi dao săn gãy thép thường đập mạnh vào hộ cổ bằng sắt dày phát ra tiếng động trầm đục dội ngược lực tay. Phản lực vật lý cực mạnh khiến Thiết Lâm bị chấn động ngược trở lại, khớp vai phải chấn thương cũ bị rách miệng rộng hơn, máu tươi rỉ ra ròng ròng nhuộm đỏ sẫm dải băng gạc quấn tay. Gã bị mất thăng bằng nhẹ, bước chân lảo đảo sát mép vực sâu trơn trượt.


"Chết đi!"


Huyết Lang gầm lên một tiếng lạnh lẽo như sói hoang rống đêm bão. Gã tận dụng sơ hở khi Thiết Lâm mất thăng bằng, xoay đao bản lớn chém ngược từ dưới lên với tốc độ cực nhanh hòng cắt đứt gân tay phải cầm dao của đối thủ.


Đường đao mang theo lực kình thô bạo quất mạnh vào hông Thiết Lâm. Gã thợ săn vô kình chỉ kịp nghiêng người tránh né sát sườn, nhưng thanh đao bản lớn sắc bén của Huyết Lang đã chém trúng sợi xích sắt huyền thiết nặng đang quấn chặt ba vòng quanh thắt lưng gã.


"Rắc! Clăng!"


Sợi xích sắt huyền thiết nặng rỉ sét – công cụ khống chế cự ly và giữ thăng bằng cốt lõi của Thiết Lâm – bị chém đứt phăng làm đôi dưới lưỡi đao dũng mãnh của thủ lĩnh thợ săn. Những mắt xích sắt đứt gãy rơi lả tả xuống vực sâu thăm thẳm bên dưới, phát ra những tiếng kêu vang vọng nhỏ dần rồi tắt hẳn trong tiếng gió rít gào.


Bao tay da thú cổ dã ngoại của Thiết Lâm cũng bị lưỡi đao chém xước một đường sâu hoắm kéo dài từ cổ tay đến khớp ngón tay, để lộ các tấm thép ròng mỏng bên trong bị mòn vẹt rỉ sét nhẹ (cost paid). Lực chém thô bạo đẩy bật thân hình cao gầy của Thiết Lâm lùi thẳng về phía sau.


Gã bước hụt chân sát mép thớ đá hẹp, nửa bàn chân trái đã nhô ra ngoài không trung của vực sâu thăm thẳm Nhạn Tử trơn trượt. Gió tuyết giật mạnh thổi bạt mái tóc đen rách nát của gã, dồn gã vào thế bị động cực hạn không lối thoát.


Huyết Lang đứng vững tấn bám đất, vung đao bản lớn chỉ thẳng vào mặt Thiết Lâm, khóe miệng nở nụ cười tàn độc thắng lợi. Gã chầm chậm đưa tay trái lên cao, ra hiệu cho hai thương thủ đồng loạt giương thương bọc sắt ròng dẻo dai lên ngắm bắn, chuẩn bị phóng thương tiêu diệt gã phàm nhân vô kình ngay tại rìa vực sâu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!