Nhạc nềnWuxia

Vô Kình Diệt Môn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió bão gầm rú bên ngoài sảnh chính của phủ đệ đá đen, cuốn theo những bông tuyết sắc lẹm dội thẳng vào những bức tường đá xám lạnh lẽo. Thế nhưng, cái lạnh thấu xương của biên thùy Nhạn Môn Quan lúc này đã bị lấn át hoàn toàn bởi luồng nhiệt lượng hầm hập tỏa ra từ phía kho quặng lậu đang hỏa thiêu rực cháy ở sườn núi phía nam. Ngọn lửa màu xanh lam rực rỡ từ quặng thạch hỏa thô hòa cùng khói đen dày đặc của than đá đen Nhạn Môn nhuộm đỏ cả một góc trời đêm đông, biến những bông tuyết rơi rụng thành những hạt nước ấm nóng bốc hơi ngay khi chạm đất.


Sợi xích sắt huyền thiết nặng quấn chặt ba vòng quanh cổ tay phải của Lôi Bá Thiên bị kéo căng ra hết cỡ, phát ra những tiếng u u chói tai dưới áp lực vật lý cực đại. Thiết Lâm bị kéo bay thẳng qua khoảng không sảnh chính đá đen, hướng thẳng về phía gã phân đà chủ tàn bạo đang chờ sẵn. Lôi Bá Thiên cười điên cuồng, đôi mắt đỏ ngầu sát ý khóa chặt vào chiếc mặt nạ sắt Quỷ Diện đang nứt sâu hoắm của Thiết Lâm. Gã nắm chặt nắm đấm trái bọc thép nạm đinh nhọn, vận hành toàn bộ chân khí Thông mạch thất trọng còn lại vào nắm đấm, bộc phát Thiết Sa Quyền dũng mãnh đập nát đầu gã thợ săn vô kình ngay khi gã bị kéo sát sườn.


Khoảng cách co rút cực nhanh. Mười bước. Năm bước. Ba bước.


Ngay trong khoảnh khắc thân thể Thiết Lâm lao vào phạm vi một bước chân quanh người Lôi Bá Thiên, gã thợ săn vô kình đột ngột ngưng tụ tinh thần lực cực hạn từ Thần Đình Lục quyển một. Đan điền phẳng lặng như mặt hồ đóng băng của gã bỗng chốc trở thành một hố đen vô hình, phát ra một luồng dao động tĩnh lặng đến rợn người.


"Tịch Diệt Vô Kình – Kích hoạt!"


Một tiếng "vút" vô thanh vang lên trong tâm tưởng. Không gian xung quanh Thiết Lâm trong phạm vi một bước chân tuyệt đối đột ngột biến thành một vùng tịch diệt phẳng lặng như nước. Luồng chân khí Thiết Sa Quyền màu đỏ rực như máu khô đang cuồn cuộn bao quanh nắm đấm trái của Lôi Bá Thiên bỗng nhiên khựng lại, rồi như gặp phải khắc tinh thiên địch, lập tức bị dập tắt, đóng băng hoàn toàn. Lớp màng mỏng chân khí hộ thể cứng cáp bao bọc quanh thân hình đồ sộ của gã quyền sư cũng vỡ vụn thành những đốm sáng mờ nhạt rồi biến mất không một dấu vết.


Lôi Bá Thiên trợn tròn hai mắt đầy kinh hoàng. Gã cảm nhận rõ ràng luồng chân khí Thông mạch thất trọng dồi dào trong kinh mạch của mình đột ngột bị một sức mạnh vô hình ép ngược trở lại đan điền, đông cứng như dòng nước lũ bị hóa băng trong nháy mắt. Kinh mạch toàn thân gã co rút kịch liệt, huyết dịch nghẽn ứ khiến các mạch máu trên thái dương nổi lên cuồn cuộn, đau đớn như muốn nổ tung.


Thế nhưng, đà kéo vật lý vẫn chưa dừng lại. Cú đấm trái bọc thép nạm đinh nhọn của Lôi Bá Thiên, dù đã mất sạch chân khí nâng đỡ, vẫn là đòn đánh phàm nhân thô thố mang theo sức nặng của một gã khổng lồ cao hơn hai mét, nện thẳng vào lồng ngực Thiết Lâm.


"Bùm!"


Tiếng va chạm xác thịt khô khốc vang lên giữa sảnh chính. Thiết Lâm gồng cứng toàn bộ cơ bắp vai ngực bằng Ngoại lực cực hạn, năm ngón chân bám chặt vào thềm đá đen theo Tấn pháp bám đất Nhạn Môn để đứng vững vàng gánh chịu phản lực. Cú đấm nện mạnh vào ngực gã, phát ra tiếng rắc khẽ của xương sườn bị rạn nứt. Máu tươi từ cổ họng Thiết Lâm trào lên, rỉ qua khe nứt sâu hoắm của mặt nạ sắt Quỷ Diện, nhưng gã không hề lùi bước dù chỉ nửa bước chân.


Lòng bàn tay bọc trong chiếc bao tay da thú cổ dã ngoại bọc thép ròng mỏng của Thiết Lâm lập tức buông sợi xích sắt. Với tốc độ phản xạ cực hạn của một thợ săn đặt bẫy rừng sâu, gã lách người luồn hai tay qua nách Lôi Bá Thiên từ phía sau, thực hiện quyền kỹ khóa khớp sa trường cực hạn.


"Khóa khớp bả vai – Phế võ công!"


Thiết Lâm dùng vai phải đang sưng tấy tím tái ghì chặt lấy gáy Lôi Bá Thiên, hai tay bọc thép khóa chặt khớp vai đối thủ, dồn toàn bộ phản lực từ mặt đất truyền qua cột sống, bẻ ngược hai bả vai gã ra sau theo một góc đòn bẩy tàn bạo.


"Rắc! Rắc!"


Tiếng xương quay và khớp bả vai của Lôi Bá Thiên bị bẻ gãy lìa vang lên rùng rợn, xé toạc bầu không khí tĩnh lặng của sảnh chính. Hai cánh tay khổng lồ của gã quyền sư lập tức buông thõng bất lực, xương đòn gánh gãy đâm lồi qua lớp áo bào đỏ thêu hổ vàng, máu tươi phun ra xối xả.


"A... Chân khí của ta! Tay của ta!" Lôi Bá Thiên rú lên một tiếng thảm thiết, tiếng rú đầy sự hoảng loạn và bất lực tột độ của một đại cao thủ nội lực khi đột ngột bị kéo xuống cùng đẳng cấp thể chất phàm nhân và bị đập nát bằng quyền kỹ cơ học thô bạo. Gã điên cuồng há miệng, cố dùng hàm răng dơ dáy cắn xé bả vai phải của Thiết Lâm hòng trốn chạy.


Thiết Lâm lạnh lùng không một tia cảm xúc. Gã đập mạnh cùi chỏ trái bọc thép vào quai hàm Lôi Bá Thiên. Tiếng rắc vang lên, quai hàm gã quyền sư lệch hẳn sang một bên, răng gãy vụn kèm máu tươi phun ra thảm hại.


Gã thợ săn vô kình siết chặt nắm đấm phải bọc trong chiếc bao tay da thú cổ dã ngoại bọc thép ròng mỏng. Gần như toàn bộ lực kình tích lũy từ những buổi quai búa tạ rèn cổ pháp nặng ba mươi cân tại lò rèn của Lâm Thiết Chủy được gã dồn hết vào cú đấm này. Gã mượn phản lực từ mặt đất truyền qua cổ chân lên hông, phát ra lực chấn động búa tạ xuyên giáp trực diện vào đan điền của Lôi Bá Thiên.


"Đấm chấn động xuyên giáp – Phá đan điền!"


"Bùm!"


Nắm đấm bọc thép đập mạnh vào bụng Lôi Bá Thiên. Một luồng sóng xung kích vô hình xuyên thấu qua lớp giáp da thú dày cộp, truyền thẳng vào sâu trong cơ thể gã quyền sư. Đan điền của Lôi Bá Thiên lập tức bị chấn vỡ nát thành trăm mảnh, phủ tạng bên trong bị hóa lỏng hoàn toàn dưới lực chấn động vật lý cực đại.


Lôi Bá Thiên trợn ngược hai mắt, vệt máu đen kịt từ miệng, mũi và tai gã phun ra xối xả. Thân hình khổng lồ cao hơn hai mét của gã quyền sư đổ sụp xuống thềm đá đen đóng băng như một ngọn núi đá bị sập, co giật vài nhịp rồi hoàn toàn bất động trong vũng máu tươi lạnh ngắt.


Thiết Lâm lùi lại một bước, lồng ngực phập phồng thở dốc dồn dập. Tinh thần lực tiêu hao cực lớn khiến tai mắt gã rỉ ra những vệt máu tươi đỏ sẫm dưới vành mặt nạ sắt nứt vỡ. Khớp vai phải chấn thương cũ bị rách miệng rộng hơn, máu nóng chảy ròng ròng thấm đẫm dải băng gạc quấn tay rách nát nhuộm chàm (cost paid). Lòng bàn tay bọc da thú bị mòn vẹt rách nát hoàn toàn sau trận huyết chiến sinh tử.


Thế nhưng, dưới vành mũ lá rách nát bám đầy muội than, đôi mắt gã thợ săn vô kình vẫn phẳng lặng như nước hồ băng. Gã chầm chậm cúi xuống, nhặt thanh dao săn gãy rỉ sét – kỷ vật duy nhất của cha Khương Thiết Sơn – giắt lại vào thắt lưng da thú. Nợ máu giết cha mười năm trước, nợ mạng của dân làng Sương Mù, đêm nay đã được gã dùng đôi bàn tay trần phàm nhân vô kình này đòi lại trọn vẹn dứt điểm.


"Thiết Lâm!"


Một tiếng gọi trầm đục vang lên từ phía cổng sảnh chính đã bị kéo sụp. Thẩm Vô Kỵ dắt theo Đại Mãnh và hàng trăm phu mỏ bạo động l lách qua đống đổ nát bước vào. Khi chứng kiến xác chết khổng lồ của phân đà chủ Lôi Bá Thiên đang nằm trong vũng máu, gương mặt gã phó bang chủ Hắc Sa Chưởng hiện lên vẻ kinh ngạc xen lẫn sợ hãi tột độ. Hàng vạn phu mỏ phàm nhân phía sau cũng đồng loạt quỳ sụp xuống thềm đá đen, ánh mắt nhìn Thiết Lâm đầy sự tôn kính sùng bái như nhìn một vị Võ Thánh phàm nhân vừa lập trật tự mới.


"Ngươi... thực sự đã giết chết gã... bằng tay trần vô kình sao?" Thẩm Vô Kỵ khàn giọng hỏi, giọng nói run rẩy không thể tin nổi vào mắt mình.


Thiết Lâm không đáp lời thừa thãi. Gã lột chiếc mặt nạ sắt Quỷ Diện bị nứt sâu hoắm ném xuống đất cát dơ dáy, để lộ gương mặt ngăm đen khắc khổ đầy những vết sẹo sương gió biên thùy. Gã nhìn Thẩm Vô Kỵ, khàn giọng nói:


"Lôi Bá Thiên đã chết. Phân đà Thiết Huyết Đường Nhạn Môn Quan đã sụp đổ hoàn toàn. Bảo Đại Mãnh dẫn dân làng tị nạn trốn vào các hầm mỏ ngầm để lánh nạn."


Thẩm Vô Kỵ khựng lại, gương mặt thâm trầm hiện lên vẻ lo lắng cực độ: "Còn ngươi thì sao? Tào Tri Phủ chắc chắn đã biết chuyện kho quặng lậu bị hỏa thiêu và Lôi Bá Thiên bị giết. Lão quan tham nhũng đó đang điên cuồng ban bố sắc lệnh truy nã gắt gao toàn biên giới, ra lệnh cho quân phòng biên phòng của Triệu Mãnh phong tỏa chặt chẽ mọi ngả đường Nhạn Môn Quan để vây bắt ngươi!"


"Tao phải đi thành Vân Châu," Thiết Lâm lầm lì đáp, ánh mắt hướng về phía rặng núi tuyết xa xăm của biên thùy. "Tiểu Mỹ đang bị bắt giữ làm con tin tại tổng đàn Vân Châu. Đường dây buôn lậu quặng thạch hỏa của Trầm gia cũng bắt nguồn từ đó. Tao phải tìm ra chân tướng kẻ đứng sau ra lệnh đồ sát làng Sương Mù."


Nói đoạn, Thiết Lâm quay người bước đi, không để lại bất kỳ lời từ biệt nào. Bước chân gã kéo lê sợi xích sắt rỉ sét, chầm chậm biến mất vào màn đêm bão tuyết hoang vu dọc theo lối mòn dẫn về nghĩa trang cổ biên thùy.


...


Tuyết rơi dày đặc trên những bia mộ đá hoang phế bám đầy cỏ dại đóng băng của khu nghĩa trang cổ hoang vắng. Thiết Lâm chầm chậm bước đến trước mộ phần của người cha quá cố Khương Thiết Sơn – nơi chỉ có một nấm đất thô sơ nằm lẩn khuất dưới gốc thông già gãy cành do bão tuyết.


Gã quỳ sụp xuống nền tuyết lạnh giá, vươn bàn tay trái lành lặn cào mạnh lớp tuyết dày, bốc một nắm đất mộ đóng băng lạnh buốt bọc chặt vào dải vải thô nhuộm chàm rách rưới rồi giắt chặt bên hông thắt lưng da thú như một mỏ neo tinh thần giữ vững nhân tính trong các trận chiến sinh tử sắp tới dọc hành trình.


"Cha, con đã giết chết kẻ thù giết cha. Nhưng con đường của phàm nhân vô kình vẫn chưa kết thúc. Con phải đi Vân Châu để bảo vệ Tiểu Mỹ và đòi lại sự tôn nghiêm cho vạn phàm nhân," Thiết Lâm thầm thì trong gió tuyết gầm rú.


Một bóng người nhỏ nhắn mặc váy vải thô màu xanh lá nhạt chầm chậm bước ra từ sau một tấm bia mộ đá rêu phong. Đó là A Sương. Cô gái câm hái thuốc đeo chiếc giỏ tre nhỏ chứa các loại thảo dược giảm đau gân cốt quý hiếm, đôi mắt trong vắt như nước hồ băng nhìn gã đầy kiên định và thấu cảm thầm lặng. Nàng khẽ chạm vào bả vai phải đang rỉ máu của Thiết Lâm, đưa cho gã một bình nước thạch nhũ pha bột Hỏa Linh Chi thô để uống phục hồi sinh lực tức thì (resources used).


Thiết Lâm đón lấy bình nước uống cạn, cảm nhận dòng nước khoáng ấm áp thấm sâu vào thớ cơ vai sưng tấy, xoa dịu cơn đau nhức kịch liệt. Gã nhìn A Sương, khẽ gật đầu:


"Đi thôi. Ngô Vạn Lợi đang chờ chúng ta ở trạm gác biên phòng."


...


Tại vùng ngoại ô Trạm gác biên phòng Nhạn Môn Quan, bão tuyết gầm rú dữ dội làm mờ mịt tầm nhìn của lính canh phòng biên giới. Chiếc xe ngựa chở rơm khô cũ kỹ của Ngô Vạn Lợi đang chầm chậm tiến vào lối đi độc đạo kẹp giữa hai vách đá dựng đứng của ải biên phòng.


Thiết Lâm cùng A Sương nằm im trong khoang chứa hàng ngầm chật hẹp dưới đáy xe, xung quanh được bao bọc bởi những thớ rơm khô ngột ngạt và bốc mùi hăng hắc của bột lưu huỳnh thô dùng để làm nhiễu khứu giác chó săn tuần tra. Khớp vai phải của Thiết Lâm truyền đến từng cơn đau nhói buốt kịch liệt khi thuốc tê bắt đầu hết tác dụng, nhưng gã vẫn nằm im tuyệt đối, tay trái bọc da thú nắm chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn đang run rẩy của cô gái câm để trấn an.


"Dừng xe! Kiểm tra!" Tiếng hét thô bạo của một tên lính tuần tra biên phòng vang lên xé rách màn tuyết lạnh.


Chiếc xe ngựa khựng lại. Tiếng vó ngựa tuần tra dồn dập rầm rập áp sát sườn xe. Thiết Lâm nín thở, tập ứng dụng kỹ thuật Ngắt nhịp tim tạm thời từ Thần Đình Lục để giảm nhịp thở và nhịp rung cơ bắp xuống mức tối thiểu, biến cơ thể lạnh ngắt như xác chết nằm im trong bóng tối ngột ngạt của khoang chứa ngầm.


"Xoẹt! Xoẹt!"


Từng mũi giáo sắt dài quân dụng đâm mạnh qua các khe hở của vách gỗ mỏng khoang chứa rơm khô, sượt sát qua bả vai và da hông của Thiết Lâm rạch rách lớp áo vải chàm dơ dáy, rỉ ra những vệt máu tươi đỏ sẫm nhẹ (failed attempts). Thế nhưng gã thợ săn vẫn nằm im như một tượng đá đóng băng, không phát ra bất kỳ một tiếng động nhỏ hay nhịp thở nào.


"Không có gì! Cho xe ngựa đi qua!" Tiếng tên lính tuần tra gầm lên đầy mệt mỏi dưới bão tuyết.


Chiếc xe ngựa rơm khô chầm chậm lăn bánh, vượt qua cánh cổng ải sắt biên phòng Nhạn Môn Quan kiên cố dán đầy cáo thị truy nã chân dung Khương Thiết Lâm của Tào Tri Phủ.


Bão tuyết biên thùy Nhạn Môn Quan lùi lại phía sau dải núi tuyết trắng xóa xa xăm. Phía trước, qua khe hở nhỏ của vách gỗ xe rơm, chân trời thành Vân Châu phồn hoa nhưng thối nát, đầy rẫy thế gia võ đường sùng bái chân khí và tội ác che giấu của Trầm gia đang chầm chậm hiện ra dưới ánh bình minh xám xịt, chờ đón bước chân phàm nhân vô kình Khương Thiết Lâm dấn thân vào cuộc huyết chiến mới.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!