Ẩn Tích Trong Sương
Gió bấc rít gào qua những rặng thông già cằn cỗi, cuốn theo những bông tuyết nặng trịch đập thẳng vào khuôn mặt lạnh tanh của Khương Thiết Lâm. Dưới chân gã, xác của tên đầu mục tuần tra Lưu Độc Nhãn đang lạnh dần, máu tươi từ vết gãy cổ rỉ ra, thấm đẫm khoảng tuyết trắng xóa rồi nhanh chóng đông cứng lại thành một thứ vệt đỏ thẫm nhớp nháp. Hai tên lính tuần tra tháo chạy đã biến mất dạng sau màn sương mù dày đặc của núi rừng Nhạn Môn Quan, nhưng tiếng bước chân hoảng loạn của chúng như vẫn còn vương vất đâu đó, báo hiệu một cơn bão táp tàn khốc sắp sửa ập xuống ngôi làng nghèo khổ này.
Thiết Lâm không chậm trễ một giây. Gã dùng bàn tay trái không bị thương túm lấy cổ áo da thú dơ dáy của Lưu Độc Nhãn, lôi xộc cái xác vào một bụi mâm xôi gai góc gần đó rồi gạt tuyết phủ lên để tạm thời che mắt. Lòng bàn tay phải của gã đang throbbing kịch liệt, đau nhức buốt nhói tận xương tủy. Khi nãy, cú đấm trực diện của gã va chạm với lớp hộ thể chân khí màng mỏng của Lưu Độc Nhãn đã để lại hậu quả nhãn tiền: da thịt ở lòng bàn tay rách nát, máu đỏ tươi rỉ ra ròng ròng, thấm qua dải băng gạc quấn tay rách nát nhuộm chàm đã sờn cũ. Chân khí của võ giả, dù chỉ là sơ cấp Thông mạch nhị trọng, vẫn mang lực chấn động vật lý cực kỳ thô bạo đối với một phàm nhân vô kình bẩm sinh như gã.
"Tiểu Mỹ, mau dọn tuyết dính máu ở đây. Chú hai, bám chắc lấy vai cháu!"
Thiết Lâm khàn giọng ra lệnh cho cô em họ mười bốn tuổi đang run rẩy đứng bên cạnh. Gã nhặt thanh dao săn gãy rỉ sét – kỷ vật duy nhất của người cha quá cố Khương Thiết Sơn – giắt lại vào thắt lưng da thú, rồi cúi người xuống trước mặt chú hai Khương Thiết Hải. Chú hai bị liệt chân trái, nạng gỗ đã bị Lưu Độc Nhãn đạp gãy làm đôi, ngực và sườn bầm tím vì những cú đá tàn nhẫn. Thiết Lâm gồng lưng, dùng tay trái hỗ trợ cõng chú hai lên vai. Sức nặng của một người trưởng thành đè nặng lên bả vai phải đang bị rạn nứt nhẹ gân cốt khiến Thiết Lâm phải nghiến chặt răng đến mức quai hàm nổi gân bành bạch. Gã không để mình phát ra một tiếng rên rỉ nào. Đối với một thợ săn hoang dã, tiếng kêu rên chỉ thu hút dã thú và kẻ thù.
Ba bóng người lầm lũi di chuyển trong bão tuyết sương mù, men theo con đường mòn hiểm trở dẫn về căn nhà tranh rách nát của Thiết Lâm ở rìa làng. Dưới sàn nhà tranh có một hầm ngầm nhỏ cũ kỹ chứa da thú sấy khô – hầm ngầm do bác cả Khương Thiết Thạch tự tay đào từ nhiều năm trước. Thiết Lâm đặt chú hai nằm xuống thềm đất ẩm ướt của hầm ngầm, bảo Tiểu Mỹ châm một ngọn nến nhỏ bằng dầu cá mập ép.
Trong ánh sáng tù mù, Thiết Lâm tháo dải băng gạc rách nát dính đầy máu khô ra. Lòng bàn tay phải gã sưng vù lên như một cái bánh bao kẹp thịt, các thớ cơ rách nứt rỉ máu không ngừng, gân tay cứng đờ do nhiễm lạnh và tàn dư chấn động chân khí. Gã lấy ra một nắm lá lốt sương mù – loại lá rừng dại có vị chát luôn mang theo bên người – giã nát bằng răng rồi đắp trực tiếp lên vết thương. Vị chát và tính ấm của lá rừng dại lập tức làm co mạch máu, tạm thời cầm cự cơn đau buốt, nhưng gã biết đây chỉ là biện pháp thô sơ của thợ săn hoang dã, không thể chữa lành vết thương gân cơ sâu bên trong.
Lúc này, Thiết Lâm mới móc từ trong túi da thú ra một vật phẩm vừa cướp được từ xác của Lưu Độc Nhãn: một chiếc lệnh bài phân đà Thiết Huyết Đường đúc bằng đồng đen nặng trịch, dính vệt máu đỏ sẫm đã khô cứng. Mặt trước lệnh bài khắc hình giọt máu và lưỡi đao sắc lẹm, nhưng khi lật mặt sau dưới ánh nến tù mù, đôi mắt Thiết Lâm bỗng co rụt lại.
Trên thớ đồng đen lạnh ngắt, ngoài biểu tượng phân đà, còn có những đường khắc nguệch ngoạc bằng mũi dao nhọn: "Thạch Hỏa - Vân Châu - Khương".
Chữ "Khương" này nét chữ thô kệch, nhưng Thiết Lâm nhận ra ngay lập tức. Đó chính là nét chữ của cha gã, Khương Thiết Sơn. Đầu óc Thiết Lâm chấn động mạnh, ký ức mười năm trước ùa về như một trận bão tuyết lở. Ngày ấy, người ta khênh xác cha gã về từ rừng sâu, nói rằng ông bị ngã xuống vực đá Nhạn Tử trong lúc săn gấu tuyết. Chú hai và gã chỉ biết ôm xác cha khóc ròng trong bất lực, gánh chịu nỗi oan khiên nghèo đói. Nhưng tại sao tên của cha gã lại được khắc trên chiếc lệnh bài riêng tư của tên đầu mục thu thuế tàn bạo Lưu Độc Nhãn? Tại sao lại đi kèm với chữ "Thạch Hỏa" – loại quặng sắt quý hiếm bị quan phủ cấm phàm nhân tàng trữ?
Chân tướng tàn khốc hiện lên rõ mồn một trong tâm trí Thiết Lâm: Cha gã không hề chết vì tai nạn. Ông là một thợ săn lão luyện, thuộc lòng từng thớ đá của núi Nhạn Môn, làm sao có thể sẩy chân dễ dàng như thế? Ông đã vô tình phát hiện ra đường dây buôn lậu quặng thạch hỏa của Thiết Huyết Đường cấu kết với thế gia Trầm gia ở thành Vân Châu, và Lưu Độc Nhãn chính là kẻ đã trực tiếp ra tay đánh chết ông để bịt đầu mối, rồi ngụy tạo thành một vụ tai nạn đi săn.
Sự căm hận bùng lên hừng hực trong lồng ngực Thiết Lâm, nóng bỏng hơn cả vết thương đang mưng mủ ở bàn tay phải. Nợ máu của cha gã, Khương Thiết Sơn, không chỉ dừng lại ở một mạng của Lưu Độc Nhãn. Cả phân đà Thiết Huyết Đường, cả trật tự võ giả tàn bạo coi mạng phàm nhân như cỏ rác này đều phải đền mạng.
"Thiết Lâm... tay của con..." Chú hai Khương Thiết Hải yếu ớt gọi, đôi mắt mờ đục nhìn bàn tay sưng húp dính máu của cháu trai. "Con phải đi... trốn ngay đi. Hai tên lính kia về báo tin cho Lôi Bá Thiên, phân đà chủ sẽ dẫn quân đồ sát cả làng này..."
Thiết Lâm im lặng băng bó lại vết thương bằng một dải vải thô nhuộm chàm sạch hơn. Gã biết chú hai nói đúng. Phân đà Thiết Huyết Đường biên thùy Nhạn Môn Quan nổi tiếng tàn bạo dã man, chúng sẽ không để yên cho kẻ nào dám vuốt râu hùm. Gã cần phải đưa chú hai và Tiểu Mỹ lánh nạn đến một nơi an toàn trước khi truy binh ập tới. Nhưng với bàn tay phải tê liệt thế này, gã không thể chiến đấu.
Để tìm kiếm lối thoát, Thiết Lâm bảo Tiểu Mỹ ở lại chăm sóc chú hai, còn gã lén lút rời hầm ngầm đi sâu vào rừng thông hoang dã Nhạn Môn Quan để tìm thêm thảo dược kháng viêm và củi khô. Tuyết rơi mỗi lúc một dày, sương mù bao phủ che khuất tầm nhìn dưới ba bước chân. Vết thương ở tay phải gã bắt đầu phát sốt, cơ thể rã rời, bước chân loạng choạng. Cơn đau thắt từ khớp vai phải dội lên cột sống khiến gã khuỵu gối xuống một gốc thông già, tầm nhìn nhòe đi vì tuyết trắng và bóng tối.
Giữa màn sương mù mờ ảo, một bóng người thanh tú, lặng lẽ như một linh hồn rừng sâu chầm chậm tiến về phía gã. Đó là A Sương – cô gái câm hái thuốc sống cô độc dọc sườn núi Nhạn Môn Quan. Cô mặc chiếc váy vải thô màu xanh lá nhạt cũ kỹ vá nhiều mảnh, đầu đội nón lá rách nát bám đầy tuyết, tay bế chiếc giỏ tre nhỏ chứa đầy các loại thảo dược hoang dã tỏa mùi hương ngai ngái.
Đôi mắt A Sương trong vắt như nước hồ băng, tĩnh lặng và đầy thấu cảm. Cô không nói một lời – bởi cô bị câm bẩm sinh, hoặc giả như người ta đồn đại, cô đã gánh chịu một bi kịch câm lặng từ trước. Cô nhìn lướt qua bàn tay phải sưng húp rỉ máu của Thiết Lâm, rồi nhìn thẳng vào ánh mắt đầy cảnh giác nhưng kiệt quệ của gã thợ săn. Cô bước tới, ngồi xổm xuống bên cạnh Thiết Lâm, nhẹ nhàng đặt chiếc giỏ tre xuống tuyết.
A Sương đưa tay vào túi da thắt lưng, lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ chứa những chiếc kim dài màu xám đen, nhọn hoắt. Đó là gai xương cá độc – một loại ám khí phàm nhân thô sơ nhưng được cô xử lý độc tính nhẹ để làm châm cứu giảm đau tức thì. Cô cầm lấy bàn tay phải dính máu của Thiết Lâm. Gã thợ săn khẽ rụt tay lại theo bản năng tự vệ, nhưng cái chạm tay nhẹ nhàng, ấm áp của cô gái câm đã xoa dịu sự đề phòng của gã.
"Phập! Phập!"
A Sương nhanh nhẹn châm hai chiếc gai xương cá độc vào các huyệt đạo quanh cổ tay và kẽ ngón tay phải của Thiết Lâm. Một luồng cảm giác mát lạnh, tê rại lập tức lan tỏa từ mũi kim vào thớ cơ đang sưng tấy. Cơn đau buốt nhói như ngọn lửa thiêu đốt bỗng chốc dịu đi rõ rệt, cơ tay phải của Thiết Lâm lỏng ra, gân cốt không còn co rút kịch liệt như trước. Thiết Lâm kinh ngạc nhìn cô gái câm, gã khẽ gật đầu tỏ ý cảm ơn. A Sương không cười, cô chỉ dùng ngón tay chỉ về hướng trấn Sương Mù, rồi ra hiệu cho Thiết Lâm đi theo cô dọc theo lối mòn khuất sương để tránh tai mắt tuần tra.
Cô dẫn Thiết Lâm và gia đình chú hai di chuyển bí mật xuyên qua bão tuyết, đi thẳng đến ngoại ô trấn Sương Mù, nơi ẩn giấu y quán ngầm của y sĩ nghèo Tạ Tông Minh. Y quán thực chất là một gian hầm tối tăm nằm dưới nền một kho chứa thóc hoang phế, bốc mùi hăng hắc của các loại rễ cây phơi khô và muội than.
Tạ Tông Minh – người đàn ông trung niên khoảng bốn mươi tuổi, gương mặt khắc khổ đầy nếp nhăn gió sương, mặc chiếc áo nho sĩ sờn vai màu xanh nhạt – đang lụi cụi sắc thuốc bên lò than nhỏ. Thấy A Sương dẫn Thiết Lâm cõng theo chú hai lẻn vào, ông không hề tỏ ra ngạc nhiên, chỉ khẽ thở dài đầy mệt mỏi.
"Lại là chấn thương do chân khí võ giả." Tạ Tông Minh nhìn lướt qua bàn tay phải sưng húp của Thiết Lâm, giọng ông trầm thấp và mang nặng sự bất lực của phàm nhân dưới đáy xã hội. "Đặt ông nhà lên giường tre kia đi. Đám Thiết Huyết Đường ra tay ngày càng tàn nhẫn, phàm nhân chúng ta rốt cuộc đã làm gì nên tội để phải chịu đựng sự áp bức này?"
Sau khi sơ cứu và nẹp lại đôi chân tàn phế cho chú hai Khương Thiết Hải bằng những thanh gỗ sồi dẻo dai, Tạ Tông Minh quay sang phía Thiết Lâm. Ông bảo A Sương chuẩn bị một chậu nước ấm sạch, rồi lấy ra một chiếc hũ gốm nhỏ chứa thứ thuốc mỡ màu đỏ sẫm, tỏa mùi hắc cực mạnh.
"Đây là Thuốc mỡ gân cốt Tạ gia gia truyền." Tạ Tông Minh vừa nói vừa tháo dải băng gạc rách nát dính đầy máu khô trên tay Thiết Lâm ra. Vết rách thịt ở lòng bàn tay gã đã bắt đầu thâm tím lại do hàn độc bão tuyết xâm nhập. "Nó được làm từ mỡ gấu rừng và dịch chiết Hỏa Linh Chi thô. Nó giúp lưu thông máu huyết bị ứ đọng do chấn động chân khí và gắn kết các vết nứt xương nhỏ. Nhưng... nó sẽ đau lắm đấy. Cậu có chịu nổi không?"
Thiết Lâm chỉ im lặng gật đầu, đặt bàn tay phải rách nát lên bàn gỗ mục.
Tạ Tông Minh dùng một thanh tre mỏng quết thứ thuốc mỡ nóng bỏng đắp trực tiếp lên lòng bàn tay rách thịt của gã.
"Xèo..."
Cảm giác như có một gáo dầu sôi dội thẳng vào thớ thịt trần trụi. Toàn bộ hệ thần kinh của Thiết Lâm căng lên như dây đàn bị kéo căng quá mức. Cơn đau tột cùng ập tới khiến mồ hôi lạnh của gã chảy ra ròng ròng trên trán, hòa cùng tuyết tan chảy dọc gò má ngăm đen khắc khổ. Đôi bàn chân gã đứng tấn bám đất Nhạn Môn gồng chặt xuống nền đất nện, năm ngón chân bám chặt đến mức đất cát dưới đế giày da thú khẽ lún xuống. Hai hàm răng Thiết Lâm nghiến chặt vào nhau phát ra những tiếng ken két rùng rợn, nhưng gã tuyệt đối không hé môi kêu lấy một tiếng. Ý chí sắt đá của gã thợ săn vô kình đã vượt qua giới hạn chịu đựng đau đớn thực thể của người thường.
Đứng bên cạnh, A Sương lặng lẽ dùng một dải băng gạc quấn tay rách nát sạch sẽ khác, thấm đẫm nước ấm pha thảo dược mát, nhẹ nhàng quấn chặt nhiều vòng quanh khớp xương bàn tay và cổ tay Thiết Lâm để cố định xương khớp gãy rạn nhẹ. Đôi bàn tay cô gái câm lướt nhẹ nhàng, khéo léo, mang theo một sự thấu cảm thầm lặng.
Thiết Lâm khẽ cúi đầu nhìn cô, chợt nhận ra trên cổ áo vải thô nhuộm chàm của cô khẽ hở ra một vết sẹo dài, lồi lõm và vặn vẹo chạy dọc từ dưới cằm xuống xương đòn gánh. Đó không phải vết thương do thú dữ cào xé, mà là vết sẹo phẳng lỳ của một lưỡi đao sắc bén.
Nhìn thấy ánh mắt của Thiết Lâm hướng về vết sẹo trên cổ A Sương, y sĩ Tạ Tông Minh khẽ thở dài, tay vẫn tiếp tục băng bó cho gã. "Đừng nhìn nữa. Con bé tội nghiệp... Nó không phải câm bẩm sinh đâu. Năm mươi năm trước, gia đình nó có một vườn thảo dược nhỏ ở chân núi. Đám võ giả tuần tra của Thiết Huyết Đường muốn cưỡng đoạt vườn thuốc để dâng cho phân đà chủ Lôi Bá Thiên luyện công. Cha mẹ con bé chống cự liền bị chúng chém chết ngay trước mặt nó. Còn con bé... khi ấy mới tám tuổi, vì gào khóc quá dữ dội, đã bị tên đầu mục tuần tra dùng đao cắt đứt lưỡi để bịt miệng."
Lồng ngực Thiết Lâm khẽ thắt lại. Đôi bàn tay gã vô thức siết chặt. Hóa ra, sự im lặng của cô gái câm này không phải là sự cam chịu, mà là một vết thương rỉ máu chưa bao giờ lành dưới gót chân tàn bạo của Thiết Huyết Đường. Mối thù chung của phàm nhân vô kình và những kẻ bị cướp đi tiếng nói đã thầm lặng gắn kết họ lại với nhau giữa y quán ngầm tối tăm này.
"Cậu Thiết Lâm, tôi biết cậu có sức khỏe cơ bắp thiên phú và quyền kỹ khóa khớp sa trường rất tốt." Tạ Tông Minh vừa buộc nút thắt cuối cùng của dải băng gạc vừa nghiêm nghị cảnh báo. "Nhưng cậu phải hiểu giới hạn thể xác phàm nhân của mình. Chân khí võ học là thứ sức mạnh huyền ảo, có thể chấn vỡ phủ tạng người thường chỉ bằng một chưởng lực tầm xa. Cậu giết Lưu Độc Nhãn là đã chọc vào tổ ong vò vẽ rồi. Phó đà chủ Triệu Hùng của Thiết Huyết Đường là một gã quyền sư tàn bạo sùng bái chân khí, gã luyện Mãnh Hổ Quyền dã man, chuyên dùng chân khí bóp nát xương cốt phàm nhân. Gã chắc chắn sẽ dẫn đại quân vây quét toàn bộ vùng biên thùy này để tìm cậu."
Thiết Lâm không trả lời gã y sĩ nghèo. Gã nhìn bàn tay phải quấn băng gạc trắng toát dính thuốc mỡ đỏ sẫm. Gã chầm chậm đứng dậy, bước đến cạnh chiếc búa rèn sắt nguội nặng mười cân của Tạ Tông Minh đặt ở góc phòng. Gã muốn thử nghiệm lực bám ngón tay và sức bền cơ bắp xem liệu mình có thể tiếp tục chiến đấu hay không.
Gã dùng bàn tay phải quấn băng gạc nắm lấy cán gỗ sồi của chiếc búa rèn. Gã hít một hơi thật sâu, gồng cơ vai bả vai phải để nhấc chiếc búa lên.
"Ách!"
Một cơn đau xé rách thình lình bộc phát từ khớp vai phải dội thẳng xuống cổ tay. Thớ cơ vai co rút dữ dội như một sợi dây thừng bị kéo đứt đột ngột. Chiếc búa rèn sắt nặng trịch tuột khỏi tay gã, rơi rầm xuống nền đất nện, suýt chút nữa đè nát bàn chân Thiết Lâm. Vết thương cũ ở lòng bàn tay phải lập tức rách miệng rộng hơn, máu tươi đỏ sẫm nhanh chóng thấm qua lớp băng gạc trắng tinh vừa quấn.
Thiết Lâm khụy gối, tay trái ôm chặt lấy bả vai phải đang run rẩy run cầm cập. Gã thở dốc, ánh mắt hiện lên vẻ bất lực và hoài nghi tột cùng. Thể chất phàm nhân quả thực quá yếu ớt trước phản lực chấn động của chân khí. Nếu không có nội lực bảo hộ, gã chỉ có thể dùng xương thịt trần trụi để gánh chịu phản lực vật lý cực đại. Cứ đà này, cú đấm tiếp theo của gã chưa kịp chạm vào đối thủ đã tự bẻ gãy cánh tay của chính mình trước.
"Tôi đã bảo rồi!" Tạ Tông Minh vội bước tới đỡ Thiết Lâm đứng dậy, giọng ông đầy lo lắng. "Mất đi khả năng chiến đấu linh hoạt của bàn tay phải trong vòng ba ngày là cái giá tối thiểu cậu phải trả. Nếu cậu cố tình vận lực búa tạ hay đấm chấn động lúc này, gân vai cậu sẽ đứt lìa, vĩnh viễn phế bỏ cánh tay phải! Cậu phải nhẫn nại ẩn nhẫn phục hồi hoàn toàn gân cốt vai."
A Sương khẽ tiến lại gần, dùng chiếc khăn vải thô thấm nước ấm lau sạch vệt máu rỉ trên băng gạc của Thiết Lâm. Ánh mắt cô nhìn gã đầy lo âu và khuyên nhủ, như muốn gã hãy giữ gìn mạng sống phàm nhân quý giá.
Quyết định chiến thuật của Thiết Lâm lập tức thay đổi. Gã hiểu rằng nếu Triệu Hùng dẫn quân truy quét tới lúc này, gã hoàn toàn ở thế bị động, không thể dùng quyền kỹ khóa khớp cận chiến trực diện. Gã bắt buộc phải nhẫn nhục ẩn mình trong bóng tối y quán ngầm, lợi dụng sự che chở của Tạ Tông Minh và sự hỗ trợ hậu cần y tế của A Sương để phục hồi thể chất thần tốc. Gã cần thời gian ba ngày tuyệt đối không vận lực tay phải.
Nhưng số phận dường như không cho gã thợ săn vô kình có cơ hội nghỉ ngơi.
"Rầm!"
Cánh cửa gỗ mục nát dẫn xuống hầm ngầm đột ngột bị đẩy ra từ phía trên. Dương Thập Tam – gã trộm vặt lanh lợi chuyên móc túi lấy tin tức ở biên thùy – hoảng hốt lao xuống bậc thềm đá ẩm ướt, hơi thở đứt quãng, mặt cắt không còn giọt máu.
"Thiết... Thiết Lâm! Họa lớn rồi!" Dương Thập Tam gào lên khe khẽ, tay run rẩy rút ra một tờ giấy tuyên dán cáo thị truy nã vừa giật được từ cổng trấn Sương Mù. "Thiết Huyết Đường... chúng đã treo thưởng ngàn lượng vàng để truy nã đầu của cậu toàn bộ vùng biên giới Nhạn Môn Quan! Cáo thị dán khắp nơi rồi!"
Thiết Lâm giật lấy tờ cáo thị truy nã bằng tay trái. Trên tờ giấy tuyên vẽ hình chân dung gã thợ săn cao gầy khòm vai vô kình, đi kèm với dấu triện đỏ chói của quan phủ Tào Tri Phủ tham nhũng. Lôi Bá Thiên đã phát điên vì mất đi đầu mục tuần tra đắc lực, gã quyền sư tàn độc đang điều động toàn bộ đao thủ phân đà lùng sục từng ngóc ngách.
Chưa dừng lại ở đó, Dương Thập Tam nuốt nước bọt ực một cái, giọng gã run bắn lên vì sợ hãi: "Còn nữa... tôi nghe thấy đám đệ tử tuần tra nói rằng, Lôi Bá Thiên đã thuê cả thợ săn tiền thưởng Huyết Lang dọc biên giới. Đàn chó săn khát máu của Huyết Lang đã bắt đầu đánh hơi thấy mùi máu rỉ dọc sườn núi Nhạn Môn..."
Đúng lúc ấy, từ phía cửa thông gió nhỏ dẫn ra ngoài hầm ngầm, một làn gió lạnh buốt tràn vào, mang theo mùi sulfua hắc mạnh của Thuốc mỡ gân cốt Tạ gia đang bốc khói ấm từ vai Thiết Lâm. Mùi thuốc mỡ hắc mạnh tột cùng này chính là tử huyệt của sự ẩn náu – nó đang rò rỉ ra ngoài sương mù dày đặc của trấn nhỏ.
Từ khoảng cách xa xăm ngoài bìa rừng sương mù hoang vắng, tiếng chó săn tru lên dữ dội, xé toạc không gian tĩnh lặng của buổi chiều tà tuyết rơi dày.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!