Nhạc nềnWuxia

Sào Huyệt Huyết Chiến

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió bão gầm rú bên ngoài phủ đệ đá đen của phân đà Thiết Huyết Đường, cuốn theo những bông tuyết sắc lẹm dội thẳng vào những bức tường đá xám lạnh lẽo. Thế nhưng, cái lạnh thấu xương của biên thùy Nhạn Môn Quan lúc này đã bị lấn át hoàn toàn bởi luồng nhiệt lượng hầm hập tỏa ra từ phía kho quặng lậu đang hỏa thiêu rực cháy ở sườn núi phía nam. Ngọn lửa màu xanh lam rực rỡ từ quặng thạch hỏa thô hòa cùng khói đen dày đặc của than đá đen Nhạn Môn nhuộm đỏ cả một góc trời đêm đông, biến những bông tuyết rơi rụng thành những hạt nước ấm nóng bốc hơi ngay khi chạm đất.


Hàng vạn phu mỏ phàm nhân bạo động, dưới sự dẫn đầu của Đại Mãnh và lực lượng Hắc Sa Bang của Thẩm Vô Kỵ, đã hoàn toàn bao vây cô lập sào huyệt phân đà. Họ cầm chắc trên tay những thanh cuốc sắt gãy, đòn gánh tre già và xà gỗ nhọn, tạo thành một bức tường người phàm nhân vô kình khổng lồ, rực lửa sát ý phục thù. Tiếng gào thét đòi nợ máu của họ dội vào vách đá đen phát ra những âm thanh rùng rợn, khiến những tên võ giả tuần tra còn sót lại bên trong phủ đệ hoảng sợ đến mức run rẩy gối chân.


"Cộc... Cạch... Cộc..."


Tiếng sợi xích sắt huyền thiết nặng rỉ sét kéo lê trên thềm đá đóng băng vang lên đều đặn, lạnh lẽo, xé toạc bầu không khí hỗn loạn bên ngoài cổng chính phủ đệ.


Khương Thiết Lâm chầm chậm bước qua cánh cổng sắt rách nát đã bị phu mỏ bạo động kéo sụp. Vành nón lá rách nát bám đầy muội than đen hỏa hoạn sụp xuống, che khuất nửa trên chiếc mặt nạ sắt Quỷ Diện đang đeo trên mặt. Chiếc mặt nạ sắt vốn dính đầy bùn đất đen của đầm lầy Hắc Thủy, nay lộ rõ một vết chém đoản đao nứt sâu hoắm kéo dài từ gò má phải xuống sát quai hàm, rỉ ra những thớ gió tuyết lạnh buốt rít khẽ qua khe nứt.


Khớp xương đòn gánh vai phải của Thiết Lâm truyền đến từng cơn đau nhói buốt kịch liệt. Vết rạn nứt xương đòn gánh từ trận huyết chiến bến sông và phản lực húc dã man của Trịnh Thiết Đầu lúc nãy đang sưng tấy tím tái, nóng bỏng rát như có hàng ngàn cây kim nung đỏ đâm vào gân cốt. Toàn bộ cánh tay phải của gã tê dại, nặng trịch. Gã phải dùng tay trái đỡ lấy cùi chỏ phải, ép thớ cơ vai co rút nằm im sát lồng ngực để giảm bớt chấn động khi di chuyển. Lòng bàn tay phải rách da của gã, dù đã được bọc chặt trong chiếc bao tay da thú cổ dã ngoại bọc thép ròng mỏng lót khớp ngón, vẫn rỉ ra những giọt máu đỏ sẫm thấm đẫm dải băng gạc rách nát nhuộm chàm bên trong.


Thế nhưng, bước chân của gã thợ săn vô kình vẫn kiên định, phẳng lặng như mặt hồ đóng băng. Gã kéo lê sợi xích sắt huyền thiết nặng quanh thắt lưng, chầm chậm bước qua những bậc thềm đá đóng băng dính đầy máu tươi của lính canh, tiến thẳng vào sảnh chính của phủ đệ đá đen.


Sảnh chính của phân đà Thiết Huyết Đường rộng lớn, được xây dựng bằng những phiến đá đen nguyên khối kiên cố. Trái ngược với sự hỗn loạn và rực lửa hỏa hoạn bên ngoài, bên trong sảnh chính lại im lặng đến mức đáng sợ. Ánh sáng từ những ngọn đuốc dầu thông gắn trên vách đá chập chờn chiếu rọi lên những bức bình phong gấm thêu hổ vàng và những bộ bàn ghế gỗ trắc đắt tiền – những thứ xa hoa được dựng lên từ mồ hôi và xương máu lao dịch của hàng vạn phàm nhân biên thùy.


Ở phía cuối sảnh chính, trên chiếc ghế bành bọc da gấu sương mù khổng lồ, một gã đàn ông ngoài năm mươi tuổi đang ngồi im lặng như một ngọn núi đá rỉ sét.


Gã có thân hình vạm vỡ, đồ sộ như một con gấu xám phương Bắc, mặc bộ bào đỏ thêu hổ vàng của phân đà chủ. Gương mặt đỏ gay đầy những vết sẹo đao kiếm của gã hằn lên những nếp nhăn tàn bạo, đôi mắt sắc lạnh đỏ ngầu sát ý khóa chặt vào bóng người đeo mặt nạ quỷ vừa bước vào. Trên hai bàn tay thô kệch của gã là cặp bao tay bọc thép ròng nạm đinh nhọn sắc bén, tỏa ra luồng chân khí Thông mạch thất trọng màu đỏ rực như máu khô.


Đó chính là Lôi Bá Thiên – phân đà chủ Thiết Huyết Đường tại biên thùy Nhạn Môn Quan. Kẻ thù trực tiếp đã ra lệnh đánh chết cha gã Khương Thiết Sơn mười năm trước, và là kẻ đã phóng hỏa đồ sát làng Sương Mù để thị uy quyền lực chân khí.


"Rốt cuộc ngươi cũng dám mò tới đây, gã phế vật vô kình họ Khương," Lôi Bá Thiên khàn giọng lên tiếng, thanh âm trầm đục dội vào lòng vách đá đen phát ra những tiếng u u ghê rợn. Gã chầm chậm đứng dậy khỏi chiếc ghế bọc da gấu, thân hình khổng lồ cao hơn hai mét tỏa ra một luồng áp lực chân khí bạo liệt đẩy lùi những bông tuyết tràn qua khe cửa sổ.


Thiết Lâm khựng lại cách gã quyền sư mười bước chân. Dưới vành mặt nạ sắt nứt sâu hoắm, giọng nói của gã phẳng lặng, lạnh lẽo không một tia dao động:


"Lôi Bá Thiên, nợ máu của cha tao, nợ mạng của dân làng Sương Mù, đêm nay phải dùng máu của ngươi để rửa sạch."


Lôi Bá Thiên nghe vậy liền ngửa đầu cười sằng sặc, tiếng cười điên cuồng đầy sự khinh miệt tột cùng dội thẳng vào màng nhĩ Thiết Lâm:


"Nợ máu? Công lý? Lũ sâu bọ phàm nhân các ngươi bẩm sinh đan điền phẳng lặng, không thể tụ khí, cả đời chỉ xứng đáng làm nô lệ lao dịch kéo thuyền quặng cho võ giả chân khí chúng ta! Cha ngươi lén giấu quặng thạch hỏa thô rèn nông cụ, ta đánh chết gã là quy luật giang hồ! Ta đồ sát làng Sương Mù để răn đe lũ phế vật các ngươi là quyền lực của chân khí! Ngươi tưởng giết được Triệu Hùng, đấm vỡ sọ Trịnh Thiết Đầu bằng mấy cái bẫy đá hèn hạ là có thể đứng ngang hàng với ta sao?"


Nói đoạn, Lôi Bá Thiên vung mạnh hai cánh tay khổng lồ bọc thép nạm đinh nhọn.


"Oành!"


Luồng chân khí Thông mạch thất trọng bộc phát dữ dội từ đan điền của gã, chạy dọc kinh mạch tay chân rồi tỏa ra ngoài da thịt, tạo thành một lớp màng mỏng chân khí hộ thể màu đỏ rực bao bọc toàn thân. Lớp màng chân khí này cứng cáp đến mức đao thương phàm nhân không thể đâm thủng, tỏa ra tiếng rít gió u u đầy áp lực vật lý.


"Đêm nay, ta sẽ dùng Thiết Sa Quyền bóp nát từng đốt xương trên người ngươi, treo xác ngươi lên cổng ải sắt để vạn phàm nhân biết thế nào là uy nghiêm của chân khí!" Lôi Bá Thiên gầm lên một tiếng như hổ gầm vang thung lũng.


Gã đạp mạnh chân xuống sàn đá đen. Sức nặng của chân khí bộc phát khiến phiến đá dưới chân gã nứt toác thành trăm mảnh. Thân hình khổng lồ của gã lướt đi cực nhanh, vung nắm đấm bọc thép nạm đinh nhọn đấm thẳng vào mặt Thiết Lâm.


"Thiết Sa Quyền – bạo phát quyền khí!"


Một luồng quyền khí màu đỏ rực rỡ, mang theo sát ý tàn bạo xé rách không khí sương tuyết, chém thẳng về phía gã thợ săn vô kình.


Thiết Lâm không hề hoảng loạn. Gã đã quan sát kỹ quỹ đạo quyền khí của đối thủ. Quyền pháp của Lôi Bá Thiên tuy cương mãnh tột cùng nhờ có chân khí Thông mạch thất trọng nâng đỡ, nhưng thân hình khổng lồ khiến góc xoay chuyển tầm thấp của gã có sơ hở lớn.


Thiết Lâm hạ thấp trọng tâm, ngả sát người xuống mặt sàn đá đen ẩm ướt đầy tuyết tan theo bộ pháp trượt đất né kiếm khí tầm thấp.


"Vút!"


Luồng quyền khí đỏ rực rỡ sượt sát qua bả vai phải của Thiết Lâm, chém thẳng vào bức tường đá đen phía sau phát ra một tiếng nổ kinh hoàng, đập nát vụn phiến đá dày hai thước thành đống cát bụi.


Thế nhưng, dù đã tránh né hiểm hóc, luồng gió quyền sắc bén mang theo sức nóng của Thiết Sa Quyền vẫn sượt qua bả vai phải đang bị thương của Thiết Lâm. Đường chém sượt qua chém rách toác lớp áo vải thô chàm rách nát dính muội than đen, cứa rách da thịt bả vai gã rỉ máu đỏ tươi ròng ròng (cost paid). Cơn đau từ khớp xương đòn gánh nứt sâu dội ngược lên khiến Thiết Lâm cắn chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe miệng, nhưng gã không hề khựng lại.


Ngay trong khoảnh khắc trượt đất sát sàn đá dưới chân Lôi Bá Thiên, Thiết Lâm vươn cánh tay trái lành lặn ra sau thắt lưng da thú, chụp lấy đầu sợi xích sắt huyền thiết nặng đang quấn quanh thắt lưng.


"Keng!"


Với lực cánh tay thợ săn lão luyện rèn luyện qua hàng vạn lần quăng lưới bẫy thú lớn rừng sâu, Thiết Lâm quăng mạnh sợi xích sắt xé gió rít mạnh xuyên qua màn sương tuyết đỏ nhạt.


Sợi xích sắt huyền thiết nặng như một con rắn đen bò sát đất, quấn chặt liên tiếp ba vòng quanh cổ tay phải bọc thép nạm đinh nhọn của Lôi Bá Thiên. Từng vòng xích sắt siết chặt vào khớp xương cổ tay gã quyền sư, phát ra tiếng rít kim loại chói tai.


Thiết Lâm đứng vững tấn bám đất Nhạn Môn trơn trượt, tay trái giữ chặt đầu xích sắt còn lại, gồng cứng cơ lưng vai để chịu đựng lực kéo vật lý cực lớn.


Gã thợ săn hiểu rằng, lớp màng chân khí hộ thể bao quanh da thịt của Lôi Bá Thiên quá dày đặc, đao kiếm thường không thể đâm thủng. Cách duy nhất để tiêu diệt gã là dùng sợi xích sắt huyền thiết này khóa chặt cự ly di chuyển, ép gã phải bước vào đúng phạm vi một bước chân quanh người gã – nơi vùng vô kình tịch diệt bẩm sinh có thể kích hoạt dập tắt hoàn toàn chân khí đan điền gã.


Lôi Bá Thiên khựng lại, nhìn xuống sợi xích sắt đang quấn chặt cổ tay phải của mình đầy kinh ngạc, rồi gã ngước mắt nhìn Thiết Lâm, gương mặt đỏ gay hiện lên nụ cười sằng sặc tàn bạo tột cùng:


"Ranh con hèn nhát! Ngươi tưởng dùng sợi xích rỉ sét của lũ phu mỏ phế vật này là có thể khóa được ta sao?"


Nói đoạn, Lôi Bá Thiên vặn mạnh thắt lưng khổng lồ, toàn bộ chân khí màu đỏ huyết sắc cuồn cuộn đổ dồn vào cánh tay phải bọc thép. Gã gầm lên một tiếng như sấm dậy dội thẳng vào lòng sảnh chính, vươn bàn tay trái khổng lồ chụp chặt lấy sợi xích sắt huyền thiết nặng, dùng sức mạnh thể chất thiên phú kết hợp nội lực trung cấp giật ngược sợi xích sắt cực mạnh.


"Vút!"


Lực kéo vật lý dũng mãnh tột cùng từ cánh tay gấu xám của Lôi Bá Thiên truyền qua sợi xích sắt, nhấc bổng thân hình cao gầy của Thiết Lâm bay trực diện về phía gã như một con diều đứt dây.


Sợi xích sắt căng ra như dây cung kéo căng, rít lên những tiếng u u chói tai dưới áp lực vật lý cực đại. Thiết Lâm bị kéo bay thẳng qua khoảng không sảnh chính đá đen, hướng thẳng về phía gã phân đà chủ tàn bạo đang chờ sẵn.


Lôi Bá Thiên cười điên cuồng, đôi mắt đỏ ngầu sát ý khóa chặt vào chiếc mặt nạ sắt Quỷ Diện đang nứt sâu hoắm của Thiết Lâm. Gã nắm chặt nắm đấm trái bọc thép nạm đinh nhọn, vận hành toàn bộ chân khí Thông mạch thất trọng còn lại vào nắm đấm, chuẩn bị cho một cú đấm Thiết Sa Quyền quyết tử đập nát đầu gã thợ săn vô kình ngay khi gã bị kéo sát sườn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!