Hỏa Thiêu Kho Quặng
Cơn bão tuyết Nhạn Môn Quan rít gào qua những khe đá hẹp, cuốn theo những bông tuyết sắc lẹm như những mảnh thủy tinh vỡ dội thẳng vào vách núi đá đen của sườn núi. Đêm đông biên thùy lạnh thấu xương tủy, nhưng bên trong thung lũng đá hẻo lánh dẫn đến kho quặng và lương thảo bí mật của phân đà Thiết Huyết Đường, bầu không khí lại hầm hập một luồng sát khí nóng bỏng.
Khương Thiết Lâm nép mình sau một tảng đá hộc phủ đầy tuyết trắng, đôi mắt gã thợ săn sắc lạnh như dao săn nhô ra dưới vành nón lá rách nát. Chiếc mặt nạ Quỷ Diện bằng sắt đen trên mặt gã, vốn dính đầy bùn đất từ trận chiến với sát thủ của Thập Phương Ám Lâu đêm trước, hiện rõ một vết chém nứt sâu hoắm kéo dài từ gò má xuống sát quai hàm. Vết nứt ấy rỉ ra những thớ gió tuyết lạnh buốt, nhưng không lạnh bằng ánh mắt tĩnh lặng của gã.
Bả vai phải của Thiết Lâm truyền đến từng cơn đau nhói buốt kịch liệt. Vết rạn nứt xương đòn gánh từ trận huyết chiến bến sông vẫn sưng tấy, kết hợp với chất độc tê liệt nhẹ từ móng vuốt của Khổng Thiết Trảo chưa tan hết, khiến toàn bộ cánh tay phải của gã tê dại, nặng trịch như đeo đá tảng. Gã phải dùng răng cắn chặt một đầu dải băng gạc quấn tay rách nát nhuộm chàm, tay trái kéo mạnh để cố định chặt khớp xương vai phải vào lồng ngực, ép thớ cơ co rút nằm im.
"Thiết Lâm, phu mỏ bến cảng và phu dịch trốn chạy đã tập hợp xong rồi."
Một giọng nói trầm đục, thở ra luồng hơi trắng xóa vang lên sát sườn gã. Đại Mãnh – gã lực điền phàm nhân khổng lồ với cánh tay to bằng bắp đùi người thường, mặc chiếc áo vải thô rách vai lộ ra những vết sẹo roi da chằng chịt – đang lầm lũi bò sát đất cát ẩm ướt đến bên cạnh. Phía sau gã lực điền, trong màn sương tuyết mù mịt, là bóng đen của hàng trăm phu mỏ phàm nhân nghèo đói. Họ không có một tia chân khí hộ thể, cơ thể gầy gò bọc xương gánh chịu sự áp bức sưu thuế tàn bạo suốt nhiều năm qua, nhưng đôi mắt ai nấy đều rực lên ngọn lửa phẫn nộ cùng cực. Trên tay họ là những thanh cuốc sắt gãy, đòn gánh tre già dẻo dai và những thanh xà gỗ nhọn hoắt.
"Lôi Bá Thiên nghĩ tao đang lẩn trốn thụ động trong nghĩa trang cổ dưới sự truy sát của Quỷ Diện," Thiết Lâm khàn giọng nói, tiếng nói phẳng lặng như mặt hồ đóng băng dưới vành mặt nạ sắt. "Gã không ngờ chúng ta sẽ chủ động đột kích kho quặng này. Phá hủy kho quặng thạch hỏa và lương thảo, sào huyệt của gã sẽ mất đi nguồn hậu cần duy nhất. Lôi Bá Thiên sẽ bị cô lập hoàn toàn trước khi quyết chiến."
Đại Mãnh siết chặt chiếc đòn gánh tre già dẻo dai, gật mạnh đầu: "Đám giám sát Thiết Huyết Đường ở bến sông đã bị Thẩm Vô Kỵ kéo quân Hắc Sa Bang chặn đứng ở ngả ngoài. Chỉ cần gã quyền sư canh cổng kho quặng ngã xuống, hàng vạn phu mỏ bạo động sẽ tràn vào thiêu rụi nơi này."
Thiết Lâm khẽ gật đầu. Gã vươn bàn tay phải đang đeo chiếc bao tay da thú cổ dã ngoại bọc thép ròng mỏng ra, khẽ nắm lại. Từng tấm thép ròng mỏng lót khớp ngón do Trương Thiết Ngưu rèn nguội cọ xát vào nhau phát ra tiếng lách cách khô khốc. Dù vai phải đang đau nhức kịch liệt do hàn độc tê liệt, gã vẫn bắt buộc phải vung đòn đấm nặng bằng tay phải này. Đây là trận chiến sinh tử, không có chỗ cho sự yếu đuối hay nhường nhịn.
"Hành động!" Thiết Lâm ra lệnh khẽ.
Đại Mãnh gầm lên một tiếng như sấm dậy, vung chiếc đòn gánh tre khổng lồ lao thẳng vào hàng rào gỗ sồi kiên cố bao quanh kho quặng. Hàng trăm phu mỏ phía sau đồng loạt hét lớn, sóng người phàm nhân cuồn cuộn tràn lên như một đợt thú triều hoang dã. Những chiếc cuốc sắt bổ mạnh xuống, những thanh xà gỗ nhọn hoắt đâm xuyên qua vách gỗ thông gác canh. Tiếng la hét, tiếng xương thịt va chạm và tiếng gỗ sồi nứt toác vang lên xé toạc đêm bão tuyết.
Thế nhưng, ngay khi hàng rào gỗ sồi vừa bị phá vỡ một khoảng rộng, một luồng áp lực chân khí bạo liệt đột ngột bộc phát từ sâu bên trong hang đá kho quặng. Luồng khí kình mang theo sát khí màu đỏ nhạt xé rách màn sương tuyết, đẩy lùi hàng chục phu mỏ đang xông lên ngã nhào ra đất cát.
Từ trong bóng tối của hang đá, một gã đàn ông khổng lồ đầu trọc lốc bóng loáng, đầy những vết sẹo lồi chằng chịt chầm chậm bước ra. Cổ gã to dày gân guốc, đeo một chiếc vòng sắt quấn cổ bảo vệ gân cổ nặng trịch. Gã mặc bộ võ phục đỏ rách nách của Thiết Huyết Đường, xung quanh cơ thể tỏa ra luồng chân khí Thông mạch tứ trọng mờ nhạt nhưng vô cùng cương mãnh.
Đó là Trịnh Thiết Đầu – quyền sư chuyên luyện Thiết Đầu Công của phân đà Thiết Huyết Đường. Cái đầu trọc của gã, nhờ nội lực hộ thể bao bọc xương sọ, đã đạt đến cảnh giới đồng đồng sắt da, có thể húc vỡ nát bia đá và tường gạch dễ dàng.
"Lũ sâu bọ phàm nhân vô kình!" Trịnh Thiết Đầu cộc cằn rống lên, tiếng nói dội vào lòng vách đá âm vang. "Dưới chân võ giả Thiết Huyết Đường, các ngươi chỉ là phu dịch kéo thuyền làm phân bón! Ai cho phép các ngươi bén mảng đến kho quặng thạch hỏa của Trầm gia?"
Nói đoạn, Trịnh Thiết Đầu vận hành chân khí chạy dọc kinh mạch lên đỉnh đầu. Lớp màng chân khí hộ thể mỏng bao bọc toàn bộ xương sọ trọc lốc của gã lấp lánh ánh huyết sắc mờ nhạt. Gã hạ thấp đầu, hai chân đạp mạnh xuống đất cát tạo thành hai hố sụt lún sâu hoắm, rồi lao thẳng về phía đám đông phu mỏ như một quả đạn pháo khổng lồ bằng sắt ròng.
"Ầm!"
Một gã phu mỏ cầm thanh cuốc sắt gãy chắn đường bị Trịnh Thiết Đầu húc trực diện vào ngực. Tiếng xương sườn vỡ nát rùng rợn vang lên, gã phu mỏ hộc máu tươi bay ngược ra sau mười bước chân, chết ngay tại chỗ. Trịnh Thiết Đầu không dừng lại, gã tiếp tục húc đầu trọc cứng như đá vào vách gỗ rào chắn, đập tan nát mọi chướng ngại vật cản đường phu mỏ tiến vào. Sức mạnh của Thiết Đầu Công bộc phát chân khí dã man khiến hàng trăm phu mỏ hoảng loạn lùi lại.
Đại Mãnh phẫn nộ gầm lên, vung chiếc đòn gánh tre già dẻo dai đập mạnh vào đỉnh đầu trọc của Trịnh Thiết Đầu. Thế nhưng, chiếc đòn gánh tre vừa chạm vào sọ gã quyền sư liền gãy làm đôi phát ra tiếng "rắc" khô khốc. Trịnh Thiết Đầu khẽ nghiêng đầu, dùng lực húc ngược lại khiến Đại Mãnh bị chấn động văng ra xa, khóe miệng rỉ máu tươi đỏ sẫm.
"Lũ phế vật! Để xem xương cốt các ngươi cứng hơn hay Thiết Đầu Công của ta cứng hơn!" Trịnh Thiết Đầu cười sằng sặc, đôi mắt đỏ ngầu đầy sát ý khóa chặt vào bóng người đeo mặt nạ Quỷ Diện sắt của Thiết Lâm đang đứng im lặng giữa tuyết sương.
Thiết Lâm lầm lì bước lên từng bước một. Gã hiểu rằng, ngạnh công của đối thủ tập trung độ cứng xương sọ cực cao nhờ có chân khí hộ thể nâng đỡ. Nếu dùng thanh dao săn gãy rỉ sét đâm trực diện vào đầu gã, mũi dao thường chắc chắn sẽ bị dội ngược lực tay hoặc gãy nát (failed attempts). Gã bắt buộc phải dùng lực chấn động búa tạ truyền từ đất qua nắm đấm bọc thép ròng mỏng để chấn vỡ nát cấu trúc xương sọ từ bên trong.
"Vút!"
Trịnh Thiết Đầu không nói lời thừa thãi, gã đạp mạnh chân xuống đất cát trơn trượt, vận hành toàn bộ chân khí Thông mạch tứ trọng vào đỉnh đầu trọc bóng loáng. Gã hạ thấp trọng tâm, dùng Thiết Đầu Công húc thẳng đầu cứng như đá vào lồng ngực Thiết Lâm với tốc độ cực nhanh, xé rách màn bão tuyết gào rú.
Thiết Lâm không né tránh. Gã hạ thấp trọng tâm, năm ngón chân bám chặt vào lớp đất đá đóng băng ẩm ướt dưới chân theo đúng Tấn pháp bám đất Nhạn Môn. Từng thớ cơ đùi và bắp chân của gã gồng lên săn chắc như đá cuội mài nhẵn, đất đá dưới chân nứt vỡ rách nứt nhẹ đất cát.
"Ầm!"
Đỉnh đầu trọc cứng như đá của Trịnh Thiết Đầu húc trực diện vào bả vai phải của Thiết Lâm.
Cú va chạm vật lý cực đại phát ra một tiếng nổ chấn động khô khốc. Lực húc dã man của Thiết Đầu Công chấn động trực diện vào vết thương cũ ở vai phải của Thiết Lâm. Xương đòn gánh vai phải của gã phát ra một tiếng rắc khẽ, nứt nhẹ thêm một đường sâu hoắm (cost paid). Cơn đau buốt thấu xương tủy dội ngược lên đại não khiến tai mắt Thiết Lâm rỉ ra hai vệt máu tươi đỏ sẫm dưới vành mặt nạ sắt.
Thế nhưng, Thiết Lâm không hề lùi bước dù chỉ nửa bước chân. Năm ngón chân gã vẫn bám chặt vào đất đá đóng băng như rễ cây cổ thụ trăm năm trên đỉnh Gió Hú. Bộ pháp bám đất sa trường của gã đã hoàn toàn gánh chịu và triệt tiêu toàn bộ lực đẩy vật lý từ cú húc của đối thủ.
Trịnh Thiết Đầu kinh ngạc tột độ. Gã không ngờ một gã phàm nhân vô kình không có một tia chân khí hộ thể lại có thể đứng vững vàng chịu đựng trực diện đòn Thiết Đầu Công dũng mãnh nhất của mình mà không bị nát xương ngực bay đi.
"Ngươi... sao có thể..." Trịnh Thiết Đầu lắp bắp, đôi mắt trợn ngược lên nhìn gã đeo mặt nạ quỷ sát sườn.
"Hết lượt của ngươi rồi," Thiết Lâm khàn giọng nói dưới vành mặt nạ sắt dính bùn đen.
Ngay trong khoảnh khắc Trịnh Thiết Đầu khựng lại do phản lực húc bị triệt tiêu, Thiết Lâm mượn phản lực từ mặt đất truyền qua cổ chân lên hông, xoắn mạnh cơ cột sống truyền toàn bộ lực kình vật lý ra cánh tay phải đang đeo bao tay da thú cổ dã ngoại bọc thép ròng mỏng. Gã vận dụng Bí quyết chấn động búa tạ – kỹ thuật truyền lực chấn động mà gã đã rèn luyện mười vạn lần dưới dòng nước xiết Thác nước Sương Mù và đập búa tạ tại lò rèn hoang phế.
"Bộp!"
Nắm đấm bọc thép ròng mỏng của Thiết Lâm đập trực diện vào chính giữa đỉnh đầu trọc bóng loáng của Trịnh Thiết Đầu.
Cú đấm không hề có bất kỳ luồng chân khí hoa mỹ nào, nhưng sức nặng vật lý cực đại hòa cùng lực chấn động búa tạ đã tạo ra một luồng sóng xung kích vô hình xuyên thấu qua lớp màng chân khí hộ thể mỏng của đối thủ.
"Rắc... rắc..."
Một tiếng xương sọ nứt vỡ rùng rợn, trầm đục vang lên từ bên trong hộp sọ của Trịnh Thiết Đầu. Sóng xung kích vật lý truyền thẳng qua lớp xương cứng, phá hủy hoàn toàn cấu trúc não bộ và hóa lỏng hệ thần kinh trung ương của gã quyền sư ngay lập tức.
Đôi mắt trừng trừng của Trịnh Thiết Đầu đột ngột trợn ngược lên, lòng đen biến mất hoàn toàn, nhường chỗ cho những tia máu đỏ sậm vỡ nứt. Máu tươi đỏ sẫm pha lẫn dịch não vàng nhạt rỉ ra ròng ròng từ hai hốc mắt, lỗ tai và khóe miệng gã quyền sư. Cơ thể khổng lồ vạm vỡ của gã khựng lại một nhịp, chiếc vòng sắt quấn cổ bảo vệ gân cổ rơi xoảng xuống đất cát đóng băng, rồi gã đổ sụp xuống đất như một khúc gỗ mục rỗng ruột.
Trịnh Thiết Đầu đã chết tàn bạo, xương sọ trọc đầu cứng bên ngoài vẫn nguyên vẹn, nhưng toàn bộ cấu trúc xương sọ bên trong đã bị chấn vỡ nát hoàn toàn bởi cú đấm chấn động xuyên giáp của Thiết Lâm.
Hàng trăm phu mỏ phàm nhân chứng kiến cảnh tượng đó liền lặng đi trong một nhịp thở, rồi đồng loạt bùng nổ lên những tiếng reo hò vang trời dậy đất. Huyền thoại ngạnh công Thiết Đầu Công của Thiết Huyết Đường đã bị đập tan hoàn toàn bởi đôi bàn tay trần bọc thép của một gã phàm nhân vô kình bẩm sinh.
"Trịnh Thiết Đầu đã chết rồi! Xông vào cướp kho lương thảo, hỏa thiêu kho quặng lậu!" Đại Mãnh vung nửa chiếc đòn gánh gãy hét lớn.
Hàng vạn phu mỏ bạo động như sóng tràn bờ, cầm cuốc sắt và đuốc dầu thông xông thẳng vào sào huyệt hang đá kho quặng lậu của phân đà Thiết Huyết Đường. Những tên lính canh gác cấp thấp hoảng sợ tột độ, lập tức vứt bỏ binh khí tháo chạy hỗn loạn vào rừng sâu.
Thiết Lâm lặng lẽ bước tới bên xác Trịnh Thiết Đầu, nhặt lại thanh dao săn gãy rỉ sét giắt vào thắt lưng da thú. Khớp vai phải của gã đau nhức kịch liệt, xương đòn gánh nứt mỏi nhức căng cơ khiến gã phải dùng tay trái đỡ lấy cùi chỏ phải để giảm bớt chấn động. Gã lầm lũi bước vào lòng hang đá kho quặng.
Bên trong kho quặng chứa hàng vạn bao tải than đá đen Nhạn Môn tỏa nhiệt cao và những chồng gỗ thông khô ráo dùng để rèn đúc sắt thép lậu cho thế gia Trầm gia Vân Châu. Đặc biệt, ở góc hang là hàng trăm hòm gỗ chứa đầy quặng thạch hỏa thô – loại quặng sắt chứa tạp chất lưu huỳnh tỏa nhiệt cực cao khi bắt lửa.
"Châm lửa!" Thiết Lâm ra lệnh khẽ.
Hàng trăm cây đuốc dầu thông rực cháy được phu mỏ ném thẳng vào những bao tải than đá đen và đống gỗ thông khô ráo. Ngọn lửa nhỏ nhanh chóng bắt gặp tạp chất lưu huỳnh trong quặng thạch hỏa thô, lập tức bùng lên dữ dội thành những ngọn lửa màu xanh lam rực rỡ và tỏa ra luồng nhiệt lượng khổng lồ bốc khói đen dày đặc.
"Rầm! Ầm!"
Tạp chất lưu huỳnh tỏa nhiệt cao kích hoạt phản ứng nổ liên hoàn của quặng thạch hỏa dưới lòng hang đá. Những tiếng nổ chấn động rùng rợn vang lên liên tiếp, thổi bay toàn bộ trần hang đá đen sụp đổ hoàn toàn. Luồng sóng xung kích và ngọn lửa khổng lồ màu xanh lam đỏ rực phun trào ra ngoài cửa hang, nhuộm đỏ rực rỡ cả bầu trời bão tuyết biên thùy Nhạn Môn Quan.
Kho lương thảo và quặng lậu – nguồn hậu cần huyết mạch duy nhất của phân đà Thiết Huyết Đường – đã bị hỏa thiêu hoàn toàn thành đống tro tàn đổ nát. Toàn bộ phu mỏ phàm nhân bến cảng Nhạn Môn đã được giải phóng khỏi xiềng xích bóc lột dã man.
Thiết Lâm đứng dưới chân núi, vành nón lá rách nát bám đầy muội than đen phản chiếu ánh lửa đỏ rực rỡ bùng cháy bầu trời biên thùy. Phía sau gã, hàng vạn phu mỏ phàm nhân đã cầm chắc binh khí thô sơ cuốc sắt gãy, tạo thành một đội quân phàm nhân vô kình hùng hậu, rực lửa quyết tâm sinh tồn phản kháng.
Ánh lửa hỏa thiêu kho quặng rực cháy soi sáng con đường mòn độc đạo dẫn thẳng về phía sào huyệt chính phủ đệ đá đen của phân đà chủ Lôi Bá Thiên.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!