Quỷ Diện Song Hùng
Cơn bão tuyết Nhạn Môn Quan gầm rú điên cuồng suốt đêm muộn, trút từng đợt sương giá trắng xóa xuống những vách đá dựng đứng của Khu nghĩa trang cổ biên thùy hoang vắng. Dưới lòng đất ẩm ướt và lạnh lẽo, hầm mộ cổ bốc lên mùi hăng nồng của bột lưu huỳnh thô hòa lẫn với mùi đất sét mốc. Khương Thiết Lâm lầm lì bước đi trong bóng tối, vành nón lá rách nát che khuất khuôn mặt sau chiếc mặt nạ Quỷ Diện bằng sắt đen gớm ghiếc dính bùn đen lạnh ngắt.
Bả vai phải của gã thợ săn nhói lên từng cơn đau buốt dữ dội. Vết rạn nứt xương đòn gánh từ trận chiến bến sông vẫn sưng tấy tím tái, độc tố tê liệt nhẹ từ vuốt sắt của Khổng Thiết Trảo chưa tan hết đang khiến thớ cơ vai phải của gã co rút kịch liệt mỗi khi gã thở dốc. Dải băng gạc quấn chặt bàn tay phải nhuộm chàm đã thấm sẫm vệt máu khô từ trận chiến với Trương Độc Quỷ sát bìa rừng sương mù hoang vắng. Gã vừa dùng lọ giải dược Hắc Độc Công màu xanh lục cứu sống hàng chục phu mỏ phàm nhân tị nạn tại giếng nước làng Sương Mù, nhưng gã không có thời gian nghỉ ngơi. Sát thủ đeo mặt nạ Quỷ Diện của tổng đàn Thiết Huyết Đường đã âm thầm thâm nhập hầm mộ cổ nghĩa trang, nơi chú hai Khương Thiết Hải tàn phế đang ẩn nấp.
Thiết Lâm dừng bước sát rìa ngoài nghĩa trang cổ bám đầy cỏ dại đóng băng. Gã không xông thẳng vào hầm mộ ngầm. Một thợ săn hoang dã lão luyện hiểu rằng, khi đối đầu với một sát thủ khinh công cao cấp, việc xông trực diện vào hang tối chỉ làm bia đỡ đạn cho đoản đao tầm gần. Gã phải dụ con mồi ra ngoài địa hình rộng, nơi sương mù có thể che mắt và triệt tiêu lợi thế chân khí của đối phương.
Gã lặng lẽ di chuyển sang "Rừng sương mù đỏ" nằm sát sườn núi Nhạn Môn Quan. Nơi đây, những tán lá phong đỏ rực rỡ bị tuyết phủ trắng xóa, sương mù mang sắc đỏ nhạt phản chiếu ánh sáng tuyết làm nhiễu loạn hoàn toàn cảm giác chân khí của võ giả. Đối với một kẻ sùng bái chân khí, sương đỏ nhạt là một bức tường mù ngăn cản thần thức quét tìm mục tiêu. Nhưng đối với phàm nhân vô kình như Thiết Lâm, đây là bẫy săn hoàn hảo.
Đứng im lặng dưới gốc thông già đỏ rực, Thiết Lâm nhắm chặt hai mắt lại. Gã bắt đầu vận dụng kỹ năng Lắng tai nghe mạch. Gã điều hòa nhịp thở xuống mức tối thiểu, ngắt nhịp tim tạm thời để cơ thể lạnh ngắt như xác chết, loại bỏ hoàn toàn tiếng gió tuyết rít gào bên ngoài màng nhĩ.
Trong thế giới tĩnh lặng hoàn toàn của thính giác cực hạn, Thiết Lâm bắt đầu cảm nhận được những rung động vật lý khẽ khàng nhất truyền qua mặt đất đóng băng.
"Thình thịch... Thình thịch..."
Một nhịp đập nhè nhẹ, nhanh và cực kỳ cẩn mật vang lên từ hướng tây bắc, cách gã khoảng ba mươi bước chân. Kẻ đó đang thi triển khinh công Quỷ Ảnh Bộ, lướt đi ẩn hiện giữa các thân cây thông đỏ mà không phát ra một tiếng động nhỏ nhất trên lá khô. Nhưng nhịp tim đập dồn dập của một võ giả Thông mạch ngũ trọng đang vận hành chân khí không thể giấu nổi thính giác nhạy bén của gã thợ săn.
Thiết Lâm khẽ cúi người, tay trái lành lặn nhặt một cành củi khô dưới chân, dùng lực ngón tay bẻ gãy nhẹ tạo ra tiếng "rắc" rất khẽ. Tiếng động nhỏ như chuông báo động của thợ săn đặt bẫy thú rừng.
"Vút!"
Nhịp tim phía tây bắc đột ngột tăng tốc. Bóng đen đeo mặt nạ Quỷ Diện sắt gớm ghiếc, mặc áo bào đen rộng thùng thình lập tức đổi hướng, lướt nhanh như một bóng ma trong sương đỏ nhạt áp sát vị trí tiếng động. Khi gã sát thủ lướt qua một gốc cây phong đỏ, gã khựng lại một nhịp đầy kinh ngạc.
Trước mặt gã, giữa màn sương đỏ mờ ảo, là một bóng người cao gầy cũng đeo chiếc mặt nạ Quỷ Diện bằng sắt đen lạnh ngắt, đứng im lặng như một pho tượng đá không hề có hơi thở hay nhịp tim của võ giả. Sự song trùng kỳ quái này khiến sát thủ Quỷ Diện của tổng đàn dâng lên một nỗi nghi ngờ tột độ.
"Kẻ nào giả thần giả quỷ?" Quỷ Diện gầm khẽ, tay phải lật ngược cổ tay phóng ra một đường đoản đao mỏng sắc bén tẩm kịch độc xanh thẫm xé gió rít mạnh.
Thiết Lâm nhắm chặt mắt, tai hơi động đậy động đậy để định vị tiếng rít đao. Gã đổ sụp người về phía trước, ngả sát mặt đất sình lầy ẩm ướt theo bộ pháp trượt đất tầm thấp, tránh né hiểm hóc đường đoản đao chém ngang tầm ngực.
Quỷ Diện thấy đòn đấm trượt, lập tức bộc phát Quỷ Ảnh Bộ di chuyển ẩn hiện tạo ra ba tàn ảnh mờ nhạt bao vây Thiết Lâm từ ba hướng, cặp đoản đao mỏng chém liên tiếp vào các khớp xương lớn của gã thợ săn. Thiết Lâm lùi nhanh hai bước, vung Sợi xích sắt huyền thiết nặng quấn quanh thắt lưng quăng mạnh hòng quấn chặt cổ gã sát thủ. Nhưng Quỷ Diện cực kỳ xảo quyệt, gã xoay người trên không trung dùng đoản đao chém gạt mạnh sợi xích sắt phát ra tiếng rít kim loại rùng rợn dội ngược lực tay.
Lực chém dũng mãnh của đoản đao dội ngược khiến sợi xích sắt huyền thiết nặng mòn vẹt rơi xuống đất cát. Quỷ Diện tận dụng cơ hội áp sát nhanh từ góc chết bên sườn trái Thiết Lâm, đoản đao chém sượt qua chiếc mặt nạ Quỷ Diện sắt của gã thợ săn, để lại một vết chém nứt sâu hoắm kéo dài đến quai hàm, suýt chút nữa chém rách da mặt gã. Cổ chân trái của Thiết Lâm bị căng cơ nhẹ do phản lực né đòn gấp trên nền đá trơn trượt.
"Chết đi! Gã phế vật vô kình!" Quỷ Diện đắc ý rống lên, gã dồn toàn bộ chân khí Thông mạch ngũ trọng vào mũi đoản đao thứ hai, đâm thẳng vào ngực Thiết Lâm cực nhanh ở khoảng cách sát sườn.
Khi mũi đoản đao kịch độc chỉ còn cách ngực áo vải thô chàm đúng nửa thước, Thiết Lâm đứng vững tấn bám đất, kích hoạt Tịch Diệt Vô Kình (Một bước) tuyệt đối.
"Oong!"
Không gian xung quanh cơ thể Thiết Lâm rộng đúng một bước chân phẳng lặng như mặt hồ đóng băng. Luồng chân khí xanh mờ ảo bao quanh cặp đoản đao và khinh công Quỷ Ảnh Bộ của gã sát thủ lập tức bị dập tắt đột ngột, đóng băng hoàn toàn. Đan điền của Quỷ Diện trống rỗng, kinh mạch xơ cứng nứt nẻ tự hủy hoại khi mất đi chân khí nâng đỡ.
Mất đi khinh công và chân khí hộ thể, Quỷ Diện mất đà rơi sụp xuống đất cát ẩm ướt như một bao tải thịt thô thố phàm nhân. Gã hoảng loạn gào thét bất lực, đôi mắt sau chiếc mặt nạ sắt trợn ngược lên đầy kinh hoàng kịch liệt.
Thiết Lâm nhanh như một con rắn hổ mang rừng sâu, dùng bàn tay trái bọc bao tay da thú bám chặt lấy cổ chân trái của Quỷ Diện, dùng lực xoắn cơ vai bộc phát cực mạnh bẻ ngược 180 độ cổ chân gã ra sau.
"Rắc! rắc!"
Tiếng xương cổ chân bị bẻ gãy lìa rùng rợn vang lên xé toạc màn đêm sương đỏ. Khớp cổ chân của gã sát thủ bị bẻ gãy nát rách thịt rỉ máu tươi đỏ sẫm. Quỷ Diện rống lên đau đớn tột cùng, toàn thân quằn quại ngã gục xuống vũng tuyết đỏ, mất hoàn toàn khả năng di chuyển khinh công.
Thiết Lâm lầm lì bước tới, đè chặt lồng ngực gã sát thủ xuống đất cát dơ dáy. Gã vươn bàn tay trái lạnh lùng lột phăng chiếc mặt nạ sắt Quỷ Diện của đối thủ ra, để lộ khuôn mặt gầy gò hốc hác đầy sẹo rỗ đang co giật vì đau đớn kịch liệt. Thiết Lâm gạt lớp tóc đen sau gáy gã sát thủ thoi thóp lên.
Dưới ánh sáng mờ nhạt phản chiếu của tuyết sương đỏ nhạt, một hình xăm hoa sen đen tinh xảo ẩn hiện sau gáy gã sát thủ, tỏa ra một luồng sát cơ lạnh lẽo.
Đó là ký hiệu ám khí hoa sen đen của Thập Phương Ám Lâu - tổ chức sát thủ hoàng gia đệ nhất Trung Nguyên chuyên dùng ám khí tầm xa. Kẻ đeo mặt nạ Quỷ Diện này không phải đệ tử Thiết Huyết Đường thông thường, gã là sát thủ hoàng gia được thuê ngầm bởi liên minh chính phái Trung Nguyên để âm thầm thanh trừng phàm nhân vô kình biên thùy Nhạn Môn Quan.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!