Độc Thủy Sát Cơ
Cơn bão tuyết tràn qua Nhạn Môn Quan vào nửa đêm không mang theo sự thanh khiết của sương giá, mà chỉ có hơi lạnh thấu xương xé rách da thịt. Gió hú liên hồi qua những rặng thông già đổ nát của làng Sương Mù, cuốn theo từng bông tuyết nặng trịch đập thẳng vào vách đất của những căn nhà tranh hoang phế. Nhưng cái lạnh cắt da ấy vẫn không che giấu được một thứ mùi kinh tởm đang bốc lên từ lòng giếng nước duy nhất của ngôi làng tị nạn. Đó là một thứ mùi tanh nồng, hăng hắc như xác động vật thối rữa hòa lẫn với vị kim loại rỉ sét. Mùi của Hắc Độc Công.
Dưới ánh đuốc dầu thông leo lét bị gió tuyết thổi bạt đến méo mó, cảnh tượng xung quanh giếng nước hiện ra như một bãi tha ma lộ thiên. Hàng chục người dân làng tị nạn, những phu mỏ phàm nhân vừa thoát khỏi bến đò Nhạn Môn, giờ đây đang nằm vật lộn trên nền tuyết lạnh. Cơ thể họ co rút lại, các thớ cơ bắp cứng đờ như gỗ mục, khóe miệng sùi ra những bọt mép màu xám ngoét. Không có chân khí hộ thể, độc tố ngấm vào máu của những phàm nhân vô kình nhanh đến mức tàn nhẫn. Tiếng rên rỉ nghẹn ứ trong cổ họng, tiếng cào xé da thịt của những bàn tay chai sạn tạo nên một âm thanh hỗn loạn, đau đớn tột cùng.
"Tránh ra! Để ta xem!"
Y sĩ Tạ Tông Minh khàn giọng hét lên, nho y màu xanh nhạt sờn vai của ông đã dính đầy muội than và tuyết bẩn. Đôi bàn tay gầy gò, run rẩy của vị y sĩ nghèo liên tục châm những cây kim bạc vào huyệt đạo trên ngực một gã lực điền đang co giật. Thế nhưng, cứ mỗi khi kim bạc đâm xuống, một dòng máu đen kịt lại rỉ ra, và gã lực điền lại trợn ngược mắt, gân xanh nổi lên cuồn cuộn trên cổ như những con giun đất.
"Độc tính quá mạnh... Đây là Hắc Độc Công của phân đà Thiết Huyết Đường!" Tạ Tông Minh ngẩng đầu lên, gương mặt hốc hác đầy nếp nhăn gió sương lộ rõ vẻ bất lực tột cùng. "Thuốc mỡ gân cốt của ta không thể giải được thứ độc này. Nó đang đông cứng kinh mạch thực thể, làm ngừng nhịp tim của họ!"
Bên cạnh ông, cô gái câm A Sương đang quỳ rạp trên nền tuyết đóng băng. Chiếc váy vải thô màu xanh lá nhạt của cô đã rách mướp ở gấu váy, để lộ đôi chân trần tím tái vì lạnh. Gương mặt thanh tú nhưng trầm lặng của cô gái hái thuốc đầm đìa mồ hôi dù xung quanh bão tuyết đang gầm rú. Nàng không thể nói, chỉ có đôi mắt trong vắt như nước hồ băng là rực lên một ý chí kiên cường đến đáng sợ. A Sương vội vã đổ toàn bộ thảo dược trong chiếc giỏ tre nhỏ ra tuyết. Nàng dùng một hòn đá cuội mài nhẵn, điên cuồng giã nát những gốc rễ cây rừng dại có vị chát đắng để ép lấy dịch chiết.
Nàng biết thứ độc này. Để kháng lại tính hàn độc của Hắc Độc Công, nàng bắt buộc phải dùng dịch chiết của rễ thông đỏ trộn với gai xương cá độc để kích thích tim phàm nhân đập trở lại. A Sương không màng đến việc đôi bàn tay mình đang bị đá nhọn cứa rách, máu đỏ tươi rỉ ra hòa lẫn với dịch thảo dược xanh thẫm. Nàng cạy miệng một đứa trẻ đang lịm đi, đổ thứ dịch đắng ngắt ấy vào cổ họng nó, rồi dùng ngón tay thô ráp bấm mạnh vào huyệt nhân trung của đứa bé. Đứa trẻ ho sặc sụa, trớ ra một ngụm nước đen nồng mùi lưu huỳnh, nhưng nhịp thở của nó đã bắt đầu đều trở lại.
A Sương ngẩng đầu nhìn Thiết Lâm, khẽ lắc đầu, đôi mắt lộ rõ vẻ đau đớn kịch liệt. Nàng ra hiệu rằng số thảo dược này chỉ đủ cầm cự cho vài người trong vòng một canh giờ. Nếu không tìm thấy kẻ giữ giải dược thực sự, tất cả những phàm nhân ở đây sẽ vĩnh viễn nằm lại dưới lớp tuyết dày.
Khương Thiết Lâm đứng im lặng sát rìa giếng nước, vành nón lá rách nát che khuất nửa khuôn mặt lạnh lùng của gã dưới chiếc mặt nạ Quỷ Diện bằng sắt đen gớm ghiếc. Khớp bả vai phải của gã nhói lên một cơn đau buốt dữ dội mỗi khi gã thở dốc. Vết rạn nứt xương đòn gánh từ trận chiến bến sông và độc tố tê liệt nhẹ từ vuốt sắt của Khổng Thiết Trảo vẫn đang âm ỉ tàn phá thớ cơ vai của gã, khiến cánh tay phải đeo bao tay da thú bọc thép ròng mỏng có chút run rẩy. D dải băng gạc quấn tay nhuộm chàm đã thấm sẫm máu khô và mùi thuốc mỡ nóng bỏng rát, nhưng gã thợ săn vẫn lầm lì chịu đựng, không để lộ một tiếng rên rỉ.
"Trương Độc Quỷ..." Thiết Lâm khàn giọng lầm bầm, giọng nói phẳng lặng và lạnh lẽo như băng đá núi Nhạn Môn. "Gã chỉ vừa mới rời đi không lâu. Mùi lưu huỳnh độc thủy vẫn còn rất mới."
Thẩm Vô Kỵ từ bóng tối lướt tới, tay siết chặt đốc đao, mặt đầy sát khí: "Thiết Lâm, vai phải của ngươi thế kia, độc tố của Khổng Thiết Trảo vẫn chưa tan hết. Để ta dẫn người của Hắc Sa Bang đi săn gã!"
"Không kịp,"
Thiết Lâm dứt khoát ngắt lời. Gã vươn bàn tay trái lành lặn, thắt chặt lại dải băng gạc quấn cổ tay phải bằng răng. "Kẻ dùng độc có khứu giác cực nhạy. Người của ngươi di chuyển quá ồn ào, gã sẽ phát hiện và trốn thoát trước khi ngươi áp sát. Để ta đi."
Nói rồi, Thiết Lâm không chần chừ thêm một nhịp nào. Gã cúi xuống khẽ chạm vào vai A Sương như một lời hứa lặng thầm, rồi quay người lướt thẳng vào màn đêm bão tuyết dày đặc của rừng thông hoang dã.
Khi bước vào bóng tối của rừng sương mù, Thiết Lâm nhắm chặt hai mắt lại. Bóng tối và bão tuyết gầm rú xung quanh không làm gã phân tâm. Gã thợ săn bắt đầu vận dụng Kỹ năng lắng nghe nhịp tim – tuyệt kỹ gã đã khổ luyện trong Thung lũng Quỷ Khóc. Gã điều hòa nhịp thở của chính mình xuống mức tối thiểu, ngưng đọng hơi thở để loại bỏ tiếng gió rít dữ dội của bão tuyết và tiếng xào xạc của lá thông khô.
Trong thế giới tĩnh lặng của bóng tối, thính giác của Thiết Lâm mở rộng ra phạm vi năm mươi bước chân. Gã nghe thấy tiếng tuyết rơi rụng từ cành thông, tiếng bước chân nhỏ nhẹ của thú rừng... và rồi, một âm thanh bất thường xuất hiện ở hướng đông bắc.
"Thình thịch... Thình thịch..."
Đó là nhịp tim của một con người. Nhịp tim đập nhanh, dồn dập nhưng yếu ớt về thể chất – đặc trưng của kẻ chuyên dùng độc dược hơn là luyện ngạnh công cơ bắp. Tiếng bước chân rón rén, khập khiễng của kẻ đó trên tuyết xốp đang hướng về phía con đường mòn dẫn ra sườn núi.
"Trương Độc Quỷ!"
Thiết Lâm mở mắt, đôi mắt sắc lạnh như dao săn rực lên trong đêm tối. Gã lập tức thi triển Bộ pháp lướt sương. Gã hạ thấp trọng tâm, năm ngón chân bám chặt vào lớp đất đá trơn trượt dưới tuyết dày, lướt đi nhẹ nhàng như một bóng ma không tiếng động. Mỗi bước lướt sương cực nhanh lại kéo theo một cơn đau nhói buốt từ khớp vai phải bị rạn nứt gân cốt dội thẳng lên cột sống, nhưng ý chí sắt đá của gã thợ săn đã đóng băng hoàn toàn sự đau đớn thực thể đó.
Cách giếng nước khoảng nửa dặm, sát bìa rừng sương mù hoang vắng, Trương Độc Quỷ đang rón rén di chuyển dưới tán thông già. Lão già gầy gò nhom nhem này mặc chiếc áo bào xám dơ dáy bốc mùi hôi thối của kịch độc, gương mặt xanh xao đầy những mụn mủ độc gớm ghiếc. Tay trái lão đang ôm khư khư chiếc lọ gốm nhỏ chứa bột độc, tay phải cầm một cây còi tre nhỏ dùng để phát tín hiệu báo động về sào huyệt phân đà.
Lão quay đầu lại nhìn về phía làng Sương Mù, nở một nụ cười hèn hạ tàn độc:
"Lũ phàm nhân ngu xuẩn... Giờ này chắc đã chết độc tê liệt hết rồi. Để xem thằng ranh đeo mặt nạ quỷ kia làm thế nào cứu nổi chúng mày..."
"Vút!"
Một tiếng xé gió cực mạnh đột ngột rít lên từ phía sau bụi rậm rậm rạp. Bản năng của một võ giả Thông mạch tam trọng khiến Trương Độc Quỷ rùng mình cảnh giác. Lão vội vã vận hành chân khí Hắc Độc Công, định né tránh. Thế nhưng, do cành cây thông quá rậm rạp và bão tuyết làm lệch đường bay, viên đá hộc sắc bén do Thiết Lâm ném bằng tay trái chỉ sượt qua bả vai lão, đập mạnh vào thân cây thông phía sau phát ra tiếng nổ giòn giã.
"Kẻ nào?" Trương Độc Quỷ kinh hoàng hét lên, vội vã đưa cây còi tre lên miệng định thổi báo động.
Nhưng Thiết Lâm đã không cho lão cơ hội thứ hai. Tận dụng khoảng trống ngắn ngủi khi viên đá đánh lạc hướng, gã thợ săn đã thi triển Bộ pháp lướt sương áp sát nhanh như chớp giật.
Chưa đầy một nhịp thở, bóng đen cao gầy đeo mặt nạ Quỷ Diện sắt đã xuất hiện ngay trước mặt Trương Độc Quỷ. Khi khoảng cách giữa hai người thu hẹp xuống dưới một bước chân, vùng Tịch Diệt Vô Kình lập tức bộc phát.
"Oong!"
Luồng chân khí độc màu xám đen vừa nhen nhóm trên mười ngón tay của Trương Độc Quỷ lập tức bị dập tắt phẳng lặng, đóng băng hoàn toàn. Đan điền của gã võ giả Thông mạch tam trọng đột ngột trống rỗng, phẳng lặng như mặt hồ đóng băng, kinh mạch vận khí bị khóa chặt không một tia lực lượng.
"Cái... cái gì thế này? Chân khí của ta!" Trương Độc Quỷ hoảng loạn cực độ, đôi mắt ti hí trợn ngược lên đầy kinh hoàng. Lão cảm thấy cơ thể mình yếu ớt, run rẩy như một lão già phàm nhân sắp đất xuôi tay.
Lão định há miệng hét lên, nhưng bàn tay trái bọc da thú chai cứng như thép nguội của Thiết Lâm đã lao tới như một gọng kìm khổng lồ, bóp chặt lấy cổ họng lão. Lực bóp thô bạo, dứt khoát khóa chặt hoàn toàn thanh quản, khiến tiếng hét của Trương Độc Quỷ nghẹn ứ lại trong cổ họng, cây còi tre rơi rụng xuống tuyết.
Trương Độc Quỷ điên cuồng vung tay trái định rải bột độc trong chiếc lọ gốm vào mặt Thiết Lâm hòng giãy giụa. Thiết Lâm không hề do dự, gã dùng chân trái đứng vững tấn bám đất Nhạn Môn, chân phải vung lên đá mạnh một cú tàn nhẫn vào khớp cổ chân phải của Trương Độc Quỷ.
"Rắc!"
Tiếng xương cổ chân bị bẻ gãy ngược 180 độ phát ra một âm thanh giòn giã, rùng rợn xé toạc màn đêm tĩnh lặng. Khớp xương cổ chân của gã dùng độc bị bẻ gãy lìa hoàn toàn, da thịt rách nát rỉ máu tươi nhuộm đỏ tuyết trắng. Trương Độc Quỷ đau đớn tột cùng, gương mặt co rúm lại, toàn thân run rẩy quỵ sụp xuống nền tuyết lạnh, chiếc lọ gốm chứa bột độc rơi ra, vỡ vụn.
Thiết Lâm l lỳ nhìn gã võ giả tàn độc đang quằn quại dưới chân mình. Gã vươn bàn tay trái lành lặn nhặt lấy chiếc lọ gốm nhỏ chứa thuốc độc giải dược màu xanh lục dắt bên hông Trương Độc Quỷ. Gã mở nắp lọ, ngửi thấy mùi bạc hà thanh mát – chính là giải dược của Hắc Độc Công. Gã cẩn thận cất chiếc lọ giải dược vào thắt lưng da thú.
Sau đó, gã nhìn xuống Trương Độc Quỷ đang rên rỉ thảm hại. Đôi mắt gã thợ săn dưới chiếc mặt nạ sắt Quỷ Diện không hề có một tia thương hại hay do dự. Đối với những kẻ dùng độc ám hại phàm nhân vô tội, gã chỉ có một cách trừng trị duy nhất.
Thiết Lâm dùng tay trái bóp mạnh quai hàm của Trương Độc Quỷ, ép lão phải há miệng ra. Tay phải gã đeo bao tay bọc thép ròng mỏng, dù vai phải đang nhói đau buốt, vẫn dứt khoát cầm lấy một nắm bột kịch độc Hắc Độc Công màu xám đen dưới đất cát, nhét thẳng vào cổ họng gã dùng độc.
"Ư... ư..." Trương Độc Quỷ trợn ngược mắt, điên cuồng lắc đầu van xin, nhưng lực bóp của Thiết Lâm cứng như đá tảng, không dịch chuyển một phân.
"Uống đi,"
Thiết Lâm khàn giọng nói, giọng nói phẳng lặng đến đáng sợ. Gã buông tay ra, lạnh lùng nhìn đối thủ.
Độc tố Hắc Độc Công không có giải dược lập tức phát huy tác dụng tàn bạo trên chính cơ thể kẻ chế ra nó. Chỉ trong vài nhịp thở, Trương Độc Quỷ bắt đầu giãy giụa kịch liệt trên tuyết. Cơ thể lão co rút lại thành một hình thù quái dị, các thớ cơ bắp cứng đờ như sắt nguội. Độc tố ăn mòn, hóa lỏng toàn bộ phủ tạng bên trong cơ thể lão, khiến lão hộc ra những ngụm máu đen nồng nặc mùi lưu huỳnh ăn mòn cả tuyết trắng xung quanh.
Trong cơn giãy giụa thoi thóp cuối cùng, Trương Độc Quỷ trợn ngược đôi mắt đỏ ngầu đầy tơ máu nhìn Thiết Lâm. Lão nắm chặt lấy vạt áo vải thô chàm rách nát của gã thợ săn, khàn giọng, đứt quãng thốt ra những lời cuối cùng đầy tàn độc:
"Khương Thiết Lâm... Ngươi... ngươi nghĩ ngươi đã thắng sao? Lôi Bá Thiên đà chủ... đã phái sát thủ Quỷ Diện của tổng đàn... âm thầm thâm nhập vào hầm mộ nghĩa trang cổ rồi... Chú hai của ngươi... tất cả lũ phàm nhân tị nạn ở đó... sẽ phải chôn cùng ta... Ha ha... khẹc..."
Tiếng cười điên cuồng của Trương Độc Quỷ nghẹn lại khi dòng máu đen kịt trào ra ngập búa cổ họng. Thân thể lão giật mạnh một cái rồi vĩnh viễn đông cứng lại trên nền tuyết lạnh Nhạn Môn Quan, lạnh ngắt như một khúc gỗ mục.
Thiết Lâm đứng im lặng nhìn cái xác chết tàn bạo của kẻ đầu độc. Gió tuyết vẫn gầm rú thổi bạt vành nón lá rách nát của gã. Lời trăng trối của Trương Độc Quỷ như một gáo nước lạnh buốt dội thẳng vào lòng gã thợ săn, khiến lồng ngực gã phập phồng thở dốc đầy căng thẳng.
"Nghĩa trang cổ... Chú hai!"
Thiết Lâm siết chặt nắm đấm bọc thép ròng mỏng dính đầy máu độc đen sẫm. Gã cất kỹ lọ giải dược vào thắt lưng da thú, rồi quay người lướt nhanh như một cơn gió đen trở lại làng Sương Mù để cứu chữa cho dân làng, trước khi tức tốc hướng thẳng về phía nghĩa trang cổ hoang vắng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!