Huyết Chiến Bến Sông
Cái lạnh của Nhạn Môn Quan vào mùa đông không chỉ là tuyết rơi, mà là những cơn gió buốt nhọn như kim châm từ phương bắc dội về, thổi dọc theo dòng sông Nhạn Môn đen ngòm, lạnh buốt thấu xương. Mặt sông cuộn trào những con sóng dữ dội, đập mạnh vào những tảng đá hộc trơn trượt bám đầy rêu phong đóng băng sát bờ bến đò Nhạn Môn. Dưới ánh lửa bập bùng của những cây đuốc dầu thông cắm dọc bờ sông, bến đò Nhạn Môn hiện ra như một công trường lao dịch khổng lồ của địa ngục. Hàng trăm phu mỏ phàm nhân gầy gò, da bọc xương, quần áo vải thô vá chằng vá đụp rách nát, đang phải gồng mình kéo những sợi xích sắt nặng trịch để neo giữ chiếc thuyền chở quặng thạch hỏa lậu khổng lồ bọc sắt mỏng vòng ngoài.
"Chát! Chát!"
Tiếng roi da tẩm nước muối quất vun vút xé rách không khí, để lại những vệt máu đỏ tươi trên lưng trần của những phu dịch phàm nhân. Tiếng kêu la đau đớn, tiếng thở dốc nặng nề hòa cùng tiếng gầm rú của gió tuyết tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến tột cùng. Đứng trên boong chiếc thuyền quặng lớn, Khổng Thiết Trảo – chấp pháp tàn nhẫn của phân đà Thiết Huyết Đường – đang chắp tay sau lưng, đôi mắt hí ti hí sắc lạnh như mắt rắn độc nhìn xuống đám phu dịch dưới sông nước lạnh giá. Gã đàn ông gầy guộc này bước đi nhẹ nhàng không tiếng động, mười ngón tay dài nhọn hoắt đeo cặp vuốt sắt tẩm độc đen bóng đúc bằng thép ròng dẻo dai, tỏa ra một luồng hắc khí mờ nhạt của chân khí Thông mạch tứ trọng.
"Lũ phế vật vô kình!" Khổng Thiết Trảo khàn giọng hét lên, thanh âm chói tai dội vào lòng vách đá. "Nếu trước khi nến tàn mà chiếc thuyền chở quặng thạch hỏa này không được kéo sát vào bến đò để chuyển về Vân Châu cho Trầm gia, ta sẽ ra lệnh hành quyết mười tên tiếp theo!"
Ở phía dưới bờ sông sỏi đá trơn trượt, Đại Mãnh – gã phàm nhân khổng lồ to khỏe lực lưỡng của Nghiệp đoàn Phu mỏ Nhạn Môn – đang bị xích sắt trói chặt cổ tay, lưng trần hằn sâu những vết roi rỉ máu. Gã rống lên đầy phẫn uất, năm ngón chân bám chặt vào đất đá trơn trượt để chịu đựng sức nặng của chiếc thuyền quặng khổng lồ đang bị dòng nước xiết kéo trôi ra xa. Gã căm hận nhìn Khổng Thiết Trảo, nhưng bất lực trước sự tàn bạo của lũ giám sát Thiết Huyết Đường đang vung roi vây quanh.
Ẩn nấp sau một tảng đá hộc lớn bám đầy tuyết lạnh sát rìa bến đò, Khương Thiết Lâm đứng im lặng như một bức tượng đá. V vành nón lá rách nát che khuất nửa khuôn mặt lạnh lùng của gã dưới chiếc mặt nạ Quỷ Diện bằng sắt đen gớm ghiếc cướp từ xác sát thủ Huyết Ảnh. Khớp vai phải của gã nhói lên một cơn đau buốt dữ dội mỗi khi gã khẽ cử động. Vết rạn nứt xương đòn gánh từ trận chiến với Triệu Hùng và gánh xà nhà cháy ở làng Sương Mù đang sưng tấy kịch liệt, nóng bỏng như có hàng ngàn cây kim nung đỏ đâm trực tiếp vào thớ thịt. Thuốc mỡ gân cốt Tạ gia đắp trên vai đang tỏa ra mùi hăng nồng bỏng rát dưới lớp dải băng gạc quấn tay rách nát nhuộm chàm, nhưng gã thợ săn vẫn lầm lì chịu đựng, hơi thở ngưng đọng hoàn toàn để tránh để lộ hành tung.
Bàn tay phải của Thiết Lâm đang đeo chiếc bao tay da thú cổ dã ngoại làm từ da gấu sương mù cổ xưa dày cộp đen sẫm. Các khớp ngón tay bên trong bao tay đã được Trương Thiết Ngưu tỉ mỉ rèn nguội lót các tấm thép ròng biên thùy mỏng dẻo dai kiên cố. Đây là vũ khí bảo hộ cốt lõi duy nhất để gã phàm nhân vô kình có thể đối đầu trực diện với móng vuốt sắt tẩm độc của Khổng Thiết Trảo mà không bị nát xương tay.
Thẩm Vô Kỵ nép sát bên cạnh Thiết Lâm, tay nắm chặt đốc đao, thì thào đầy lo lắng qua tiếng gió tuyết gầm rú:
"Khổng Thiết Trảo là kẻ xảo quyệt, Ưng Trảo Công vuốt sắt tẩm độc của gã tấn công cực nhanh ở cự ly tầm trung năm bước chân. Vai phải của ngươi đang bị thương nặng, nếu không thể áp sát nhanh dưới một bước chân để kích hoạt vùng vô kình, ngươi sẽ bị vuốt độc của gã xé nát cơ thịt."
Thiết Lâm không đáp lời thừa thãi. Gã chỉ khẽ đưa mắt nhìn về phía bụi rậm rậm rạp sát sườn đồi, nơi cậu bé mồ côi A Ngưu đang lẩn khuất trong sương mù dày đặc, tay siết chặt chiếc còi xương thợ săn. Gã gật đầu nhẹ với Thẩm Vô Kỵ, ra hiệu trận chiến chính thức bắt đầu.
"U u u... u u u..."
Tiếng còi xương thợ săn phát ra âm thanh tần số cao giả tiếng chim ưng rừng sương mù đột ngột vang lên ba tiếng ngắn, một tiếng dài xé toạc màn đêm bão tuyết dội vào lòng bến đò Nhạn Môn.
Đại Mãnh đang gồng mình chịu quất roi bỗng khựng lại. Gã nhận ra tín hiệu bạo động ngầm mà A Ngưu đã truyền đạt trước đó. Đôi mắt to tròn rực rỡ ý chí phẫn nộ của gã lực điền phàm nhân bùng cháy. Gã hét lớn một tiếng chấn động bến sông:
"Anh em Nghiệp đoàn Phu mỏ Nhạn Môn! Khương Thiết Lâm ca đã tới cứu chúng ta! Nổi dậy! Giết chết lũ chó săn Thiết Huyết Đường!"
Lời hô hào của Đại Mãnh như một mồi lửa ném vào kho thuốc súng. Hàng trăm phu mỏ phàm nhân đang bị bóc lột đến mức cực hạn đồng loạt gầm lên phẫn nộ. Họ giật đứt những sợi dây thừng thô, vung cuốc sắt gãy, xẻng thô và những tảng đá hộc nhọn hoắt lao thẳng vào tấn công lũ giám sát tuần tra Thiết Huyết Đường. Sự bạo động bùng nổ hỗn loạn tột độ ngay tại bến sông. Tiếng sắt thép va chạm rít tai, tiếng la hét nổi dậy của phàm nhân hòa cùng tiếng roi da gãy gập tạo nên một cảnh tượng hỗn chiến sa trường đẫm máu.
Khổng Thiết Trảo đứng trên boong thuyền quặng biến sắc mặt. Gã vội vã vận hành chân khí, rống lên đầy giận dữ:
"Lũ phu dịch phản nghịch! Chấp pháp trưởng lão đâu, mau giết sạch những kẻ cầm đầu cho ta!"
Nhưng lời chưa dứt, một bóng đen cao gầy đeo mặt nạ Quỷ Diện sắt đen đã lướt nhanh như gió bão ra khỏi tảng đá hộc, hướng thẳng về phía gã. Đó là Khương Thiết Lâm.
Khổng Thiết Trảo ti hí mắt rắn độc phát hiện ra kẻ đeo mặt nạ quỷ. Gã cười khẩy đầy tàn nhẫn, thân hình gầy guộc lập tức lướt nhẹ trên mặt nước sông lạnh giá, nhảy vọt từ boong thuyền xuống bến đò sỏi đá với tốc độ khinh công cực nhanh của một võ giả Thông mạch tứ trọng. Mười ngón tay vuốt sắt tẩm độc đen bóng của gã chém mạnh vào không khí, bộc phát Ưng Trảo Công mang theo luồng chân khí màu xám đen xé rách vai áo thô chàm rách nát của Thiết Lâm ngay từ nhịp đầu tiên.
"Xoạt!"
Móng vuốt sắt sắc bén sượt qua bả vai phải của Thiết Lâm, chém rách toác lớp vải thô chàm vá nhiều mảnh, để lại ba vệt xước nhẹ trên da thịt gã thợ săn. Độc tố tê liệt màu xanh thẫm từ vuốt sắt lập tức thấm nhẹ vào vết xước, khiến thớ thịt quanh vai phải của gã sưng đỏ, đau buốt kịch liệt. Khớp vai phải chấn thương cũ vốn đang sưng tấy tím tái nay bị kích thích bởi độc tố càng co rút dữ dội, đau nhói thấu xương tủy khiến cánh tay phải của gã run rẩy nhẹ.
"Ranh con vô kình đeo mặt nạ quỷ! Đền mạng cho phó đà chủ Triệu Hùng đi!" Khổng Thiết Trảo gầm lên đầy kiêu ngạo, vung vuốt sắt cào liên tiếp năm đường độc phong khóa chặt mọi góc né tránh của Thiết Lâm ở cự ly năm bước chân tầm trung.
Thiết Lâm lặng im chịu đựng cơn đau nhói buốt ở vai. Gã nhắm chặt mắt, vận dụng Kỹ năng lắng nghe nhịp tim và tiếng gió rít vuốt sắt để định vị chính xác quỹ đạo tấn công của đối thủ trong sương mù tuyết dày. Gã nghiêng người lách qua hai đường vuốt độc, dùng tay phải đeo bao tay da thú bọc thép đấm mạnh trực diện vào ngực Khổng Thiết Trảo hòng dứt điểm cận chiến.
"Keng! Keng!"
Tiếng va chạm kim loại rít tai rùng rợn vang lên xé toạc màn đêm bão tuyết. Khổng Thiết Trảo phản xạ cực nhanh nhờ chân khí nâng đỡ, vung cặp vuốt sắt tẩm độc cản phá hiểm hóc cú đấm của Thiết Lâm. Tia lửa bắn tung tóe đỏ rực giữa hai bàn tay va chạm vật lý thô bạo. Lực phản chấn vật lý cực đại dội ngược từ vuốt sắt truyền qua bao tay bọc thép ròng mỏng, dội thẳng lên cột sống và khớp vai phải đang bị rạn nứt gân cốt của Thiết Lâm. Gã thợ săn hộc nhẹ ra một vệt máu loãng bên khóe miệng dưới mặt nạ sắt, cú đấm trực diện bị đẩy lùi hoàn toàn, không thể phá vỡ lớp nội lực hộ thể bao bọc vuốt sắt của gã chấp pháp.
"Ha ha ha! Lũ phàm nhân ngu xuẩn chỉ có sức mạnh cơ bắp thô thiển! Ngươi chịu chết đi!" Khổng Thiết Trảo cười độc ác, tận dụng sơ đồ đẩy lùi của Thiết Lâm, vung vuốt sắt cào thẳng vào cổ họng gã hòng bóc tách da thịt.
Tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Thiết Lâm lập tức hạ thấp trọng tâm bám chặt chân đứng vững Tấn pháp bám đất Nhạn Môn, ngả người thực hiện trượt đất tầm thấp sát mặt sỏi đá trơn trượt đầy tuyết lạnh của bến đò. Đòn trượt đất hiểm hóc giúp gã tránh né đường cào độc của vuốt sắt sượt qua mặt trong gang tấc, sỏi đá nhọn hoắt dưới đất cát rạch rách vài đường trên áo chàm rách nát của gã.
Khi đang ở tư thế trượt đất sát đất cát, bàn tay trái lành lặn của Thiết Lâm chầm chậm thọc vào thắt lưng da thú, quăng sợi xích sắt huyền thiết nặng rỉ sét ra ngoài.
"Vút!"
Sợi xích sắt huyền thiết nặng xé gió rít mạnh, quấn chặt lấy cổ chân phải đang vận chân khí khinh công của Khổng Thiết Trảo.
"Cái gì?" Khổng Thiết Trảo kinh ngạc thốt lên.
Thiết Lâm gồng cứng cơ lưng và bắp chân săn chắc như đá cuội mài nhẵn, năm ngón chân bám chặt vào sỏi đá trơn trượt của bến đò Nhạn Môn Quan. Gã dùng lực cơ vai bộc phát cực mạnh của một thợ săn hoang dã giật mạnh sợi xích sắt về phía mình. Lực kéo vật lý khổng lồ kéo giật mạnh khiến Khổng Thiết Trảo hoàn toàn mất thăng bằng, gã ngã gục sấp mặt xuống đống sỏi đá trơn trượt đầy nước sông lạnh giá.
Thiết Lâm thu hẹp khoảng cách cực nhanh, dùng sợi xích sắt kéo mạnh Khổng Thiết Trảo vào sát sườn mình. Ngay khi gã chấp pháp tàn nhẫn Thiết Huyết Đường bị kéo vào phạm vi một bước chân quanh người gã, Thiết Lâm kích hoạt bộc phát Tịch Diệt Vô Kình (Một bước).
"Oong!"
Một không gian phẳng lặng như nước hồ đóng băng lập tức bao trùm lấy cả hai. Luồng chân khí màu xám đen bao quanh cặp vuốt sắt tẩm độc và lớp màng nội lực hộ thể quanh cơ thể Khổng Thiết Trảo lập tức bị đóng băng, triệt tiêu hoàn toàn. Đan điền của gã chấp pháp Thông mạch tứ trọng phẳng lặng trống rỗng không một tia chân khí tụ hội, mọi kinh mạch vận hành khí lực bị khóa chặt đột ngột.
"Chân khí của ta... Nội lực của ta đâu rồi? Không thể nào!" Khổng Thiết Trảo hoảng loạn tột độ, gương mặt gầy guộc đầy sẹo bỏng co rúm lại vì sợ hãi. Gã cảm thấy mình đột ngột bị kéo tuột xuống cùng đẳng cấp thể chất phàm nhân yếu ớt, không còn bất kỳ luồng khí kình nào nâng đỡ khinh công hay vuốt sắt.
Khổng Thiết Trảo cố vung vuốt sắt thường không có chân khí bảo hộ hòng đâm vào ngực Thiết Lâm để trốn chạy. Nhưng ở cự ly cận chiến không thước tấc dưới một bước chân, quyền kỹ của phàm nhân vô kình là tối thượng.
Thiết Lâm dùng bàn tay phải đeo bao tay da thú bọc thép ròng mỏng kẹp chặt lấy lưỡi vuốt sắt tẩm độc của Khổng Thiết Trảo. Gã áp dụng kỹ thuật Tước binh khí bằng lực đòn bẩy cơ học, xoay mạnh cổ tay theo góc đòn bẩy 45 độ dứt khoát.
"Rắc! Rắc! Rắc!"
Tiếng xương ngón tay và lưỡi thép ròng dẻo dai bị bẻ gãy lìa phát ra những tiếng rùng rợn xé toạc màn mưa tuyết biên thùy Nhạn Môn Quan. Từng ngón tay vuốt sắt tẩm độc của Khổng Thiết Trảo bị kẹp chặt, xoắn gãy đôi rách nát hoàn toàn, máu độc đen sẫm rỉ ra dính đầy bao tay da thú của Thiết Lâm. Gã chấp pháp rống lên đau đớn nhục nhã tột cùng, tiếng hét thảm thiết dội vào vách đá nghe lạnh buốt cả sống lưng.
Không dừng lại ở đó, Thiết Lâm áp sát nhanh cận chiến, luồn bàn tay trái lành lặn dưới nách đối phương, bấm mạnh hai ngón tay cái vào huyệt cổ tay phải của Khổng Thiết Trảo. Gã dùng kỹ năng Khóa khớp cổ tay bẻ ngược chiều đòn bẩy, bẻ gãy gập khớp cổ tay gã chấp pháp tàn tạ phát ra tiếng rắc gãy xương quay rùng rợn, phế bỏ hoàn toàn khả năng vận lực tay phải của gã.
Cùng lúc đó, ở phía boong thuyền quặng khổng lồ, cuộc bạo động của Nghiệp đoàn Phu mỏ Nhạn Môn đã đạt đến đỉnh điểm chiến thắng. Đại Mãnh dùng sức mạnh thể chất thiên phú gánh chiếc đòn gánh tre già dẻo dai cứng cáp, bẩy gãy hoàn toàn các chốt ròng rọc gỗ sồi lớn nâng giữ neo thuyền. Hàng trăm phu mỏ đồng loạt dùng cuốc sắt chặt đứt dây neo xích sắt huyền thiết nặng nề đang giữ thuyền quặng lậu.
Chiếc thuyền chở hàng ngàn tấn quặng thạch hỏa lậu cực nặng mất đi sự cân bằng lực giữ, lập tức bị dòng nước xiết sông Nhạn Môn lạnh giá kéo trôi tự lật nghiêng sang một bên. Tiếng rít gãy của các thớ gỗ sồi bọc sắt bập bùng vang dội, nước sông đen ngòm lạnh buốt tràn vào khoang thuyền dữ dội, nhấn chìm toàn bộ quặng thạch hỏa lậu và ba kho lương thảo của phân đà xuống lòng sông sâu thẳm.
Bến đò Nhạn Môn giải phóng hoàn toàn! Phu mỏ phàm nhân reo hò vang dội chiến thắng hoành tráng giữa bão tuyết biên thùy.
Khổng Thiết Trảo phế tàn gục ngã trên đống sỏi đá trơn trượt, tay phải gãy nát rách thịt rỉ máu đen, thoi thóp thở dốc dưới sự bảo vệ của vài tên lính tuần tra tàn dư Thiết Huyết Đường đang hoảng loạn dìu gã tháo chạy vào rừng sương mù hoang vắng. Trước khi chìm vào bóng tối rừng sâu, Khổng Thiết Trảo cố rống lên một câu tàn độc xé rách không khí gió tuyết:
"Khương Thiết Lâm... Thuyền quặng bị chìm... Nhưng Lôi Bá Thiên đà chủ... đã kích hoạt kế hoạch độc thủy... Trương Độc Quỷ đã mang kịch độc Hắc Độc Công bỏ vào toàn bộ giếng nước giếng ăn làng Sương Mù rồi! Lũ phàm nhân các ngươi... chuẩn bị chịu chết độc tê liệt toàn thân đi! Ha ha ha!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!