Nhạc nềnWuxia

Kế Hoạch Bẻ Nanh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới lòng hầm mộ ngầm của Khu nghĩa trang cổ biên thùy Nhạn Môn Quan đặc quánh như hắc ín. Khí lạnh ẩm ướt rỉ ra từ những vách đá vôi nứt nẻ, mang theo mùi của đất sét mục, rêu phong hoang phế và mùi hăng nồng đặc trưng của bột lưu huỳnh thô mà dân làng tị nạn đã rải quanh các ngõ ngách để đánh lạc hướng đàn chó săn của quân tuần tra.


Khương Thiết Lâm chầm chậm bước xuống những bậc đá trơn trượt. Chiếc mặt nạ Quỷ Diện bằng sắt đen giắt bên hông gã khẽ va chạm vào thanh dao săn gãy rỉ sét, phát ra những tiếng lách cách khô khốc. Khớp vai phải của gã nhói lên một cơn đau buốt tận xương tủy khi gã khẽ cử động cánh tay. Thuốc mỡ gân cốt Tạ gia đang phát huy dược tính nóng bỏng rát dưới lớp băng gạc quấn tay rách nát nhuộm chàm, nhưng gã thợ săn vẫn lầm lì chịu đựng, gương mặt không một tia dao động.


Dưới ánh sáng leo lét của ngọn đèn dầu lạc sắp cạn, Thẩm Vô Kỵ đang ngồi xếp bằng trên một hòm gỗ mục, tay lau chùi chiếc lệnh bài phó bang chủ Hắc Sa Bang bằng đồng đen. Thấy bóng Thiết Lâm xuất hiện, gã phó bang chủ ngẩng đầu lên, ánh mắt thâm trầm quét qua vệt máu khô bên khóe mắt gã thợ săn, khàn giọng hỏi:


"Triệu Mãnh thực sự đã rút quân?"


"Rút rồi." Thiết Lâm ngồi xuống một tảng đá hộc bên cạnh, giọng nói phẳng lặng như nước hồ đóng băng. "Bức mật thư hối lộ của Tào Tri Phủ đủ để gã biết nếu gã không thỏa hiệp, cả gia tộc gã sẽ bị chém ngang lưng ở chợ trấn. Nhưng Triệu Mãnh trước khi đi đã để lại một tin tức."


Thẩm Vô Kỵ khựng lại, đôi mắt hí nheo lại đầy cảnh giác: "Tin gì?"


"Lôi Bá Thiên đã phát điên vì mất đi phó đà chủ Triệu Hùng và kho quặng lậu bến sông. Gã đã phái Trương Độc Quỷ chuẩn bị bỏ kịch độc Hắc Độc Công vào toàn bộ nguồn nước giếng ăn của phàm nhân biên thùy để ép tao phải bò ra đầu hàng."


Lời nói của Thiết Lâm vừa dứt, một tiếng thở dài đầy bất lực vang lên từ góc hầm mộ tối tăm. Chú hai Khương Thiết Hải đang nằm trên đống rơm ẩm mốc, gương mặt hốc hác đầy nếp nhăn sương gió co rúm lại vì sợ hãi. Ông siết chặt chiếc nạng gỗ gãy, giọng run rẩy:


"Thiết Lâm... chúng ta không đấu lại võ giả có chân khí đâu con... Chúng có quan phủ chống lưng, có cả ngàn quyền sư... Giờ chúng lại muốn đầu độc giếng nước... Dân làng Sương Mù còn sống sót dưới này làm sao chịu nổi..."


Ở phía đối diện, A Sương vẫn lặng lẽ quỳ bên cạnh đống thảo dược thô sơ. Thiếu nữ câm không thể nói, nhưng đôi mắt trong vắt như nước hồ băng của nàng ánh lên sự kiên định thầm lặng. Nàng khẽ đặt bàn tay gầy gò lên vai chú hai Khương Thiết Hải, như một lời trấn an câm lặng nhưng đầy sức nặng.


Thẩm Vô Kỵ đập mạnh chiếc lệnh bài đồng đen xuống hòm gỗ, nghiến răng tức giận:


"Mẹ kiếp lũ Thiết Huyết Đường tàn bạo! Chúng coi mạng phàm nhân không có chân khí như cỏ rác bến cảng! Nhưng Thiết Lâm, vai phải của ngươi đang bị thương nặng, quân phòng biên giới tuy rút lui tạm thời nhưng vẫn phong tỏa vòng ngoài. Chúng ta phòng thủ thụ động dưới lòng đất ẩm ướt này mãi cũng sẽ chết đói hoặc bị độc thủy giết sạch."


Thiết Lâm khẽ cúi đầu, vành nón lá rách nát che khuất nửa khuôn mặt lạnh lùng của gã. Bàn tay trái lành lặn của gã chầm chậm miết lên lưỡi thanh dao săn gãy rỉ sét. Gã đang suy tính. Bản năng của một thợ săn hoang dã mách bảo gã rằng, khi một con thú dữ bị dồn vào đường cùng và bắt đầu điên cuồng cắn càn, việc trốn chạy trong bụi rậm chỉ khiến con mồi bị săn đuổi đến kiệt sức.


Muốn sinh tồn, bắt buộc phải chủ động bẻ gãy nanh vuốt của nó.


"Chúng ta không phòng thủ nữa," Thiết Lâm khàn giọng nói, thanh âm trầm thấp dội vào vách đá ngầm nghe lạnh buốt. "Tao sẽ chủ động bẻ nanh Thiết Huyết Đường."


Thẩm Vô Kỵ kinh ngạc nhìn gã: "Ngươi muốn tấn công thẳng vào sào huyệt phân đà? Lôi Bá Thiên là võ giả nội lực trung cấp Thông mạch thất trọng, Thiết Sa Quyền của gã có thể đập vỡ nát xương sườn phàm nhân cận chiến!"


"Không. Đánh vào sào huyệt lúc này là tự sát," Thiết Lâm điềm tĩnh phân tích, đôi mắt sắc lạnh như chim ưng nhìn thẳng vào bản đồ da thú cũ kỹ trải trên hòm gỗ. "Sức mạnh của Thiết Huyết Đường phân đà dựa vào hai thứ: tiền vàng thu được từ tô thuế phàm nhân và quặng thạch hỏa buôn lậu về thành Vân Châu cho Trầm gia để chế tạo thần binh. Bến đò Nhạn Môn là tuyến vận tải huyết mạch duy nhất của chúng. Nếu tao đập tan bến đò, chặn đứng toàn bộ thuyền chở quặng thạch hỏa lậu, Trầm gia ở Vân Châu sẽ nổi giận cắt đứt nguồn tài trợ. Lôi Bá Thiên mất đi tiền bạc và quặng mỏ sẽ không thể duy trì đại quân quyền sư bóc lột."


Thẩm Vô Kỵ trầm ngâm một nhịp, rồi gật đầu đồng ý đầy dứt khoát:


"Ý kiến hay! Hắc Sa Bang của ta có mạng lưới phu khuân vác và phu kéo xe khắp bến cảng Nhạn Môn. Nghiệp đoàn Phu mỏ Nhạn Môn dưới hầm mỏ cũng đang bị áp bức đến mức cực hạn. Nếu ngươi dám ra tay, ta sẽ cung cấp sơ đồ tuần tra nghiêm ngặt của phân đà tại bến đò Nhạn Môn. Nhưng trước hết, ngươi phải có vũ khí bảo vệ bàn tay phải. Cú thúc chỏ của Triệu Mãnh đã làm rạn nứt thêm xương vai của ngươi, nếu ngươi đấm tay trần vào danh kiếm sắt hay vuốt sắt của Khổng Thiết Trảo, xương bàn tay của ngươi sẽ vỡ vụn trước."


Như để trả lời cho nỗi lo ngại của Thẩm Vô Kỵ, từ lối đi ngầm tối tăm dẫn sang lò rèn hoang phế, một bóng người rụt rè bước vào. Đó là Trương Thiết Ngưu, thợ rèn phụ tá trẻ tuổi của Lâm Thiết Chủy. Gã thanh niên lầm lì đeo một chiếc túi vải thô nặng trịch, đôi tai vẫn còn đỏ ửng vì hơi nóng của lò than rèn lén lút ngoài ngoại ô. Gã đặt chiếc túi xuống đất, lôi ra vài tấm thép mỏng rỉ sét nhưng dẻo dai.


"Thiết Lâm huynh... Đây là thép ròng biên thùy mà ta lén thu gom từ các xe tiêu cục bị hỏng," Trương Thiết Ngưu khàn giọng nói, ánh mắt đầy sự trung thành tuyệt đối với sư phụ Lâm Thiết Chủy và Thiết Lâm. "Sư phụ mù dặn ta phải dùng búa rèn nguội gia cố các tấm đệm thép mỏng này lót vào khớp ngón bên trong bao tay da thú cổ dã ngoại của huynh. Có thế, huynh mới chịu nổi phản lực chấn động khi đấm vỡ binh khí sắt của võ giả."


Thiết Lâm khẽ gật đầu, đưa chiếc bao tay da thú cổ dã ngoại làm từ da gấu sương mù cổ cho Thiết Ngưu. Gã thợ rèn trẻ tuổi nhanh chóng lôi từ trong túi ra một chiếc búa rèn nguội nhỏ và bộ dũa thép.


Trong không gian chật hẹp của hầm mộ ngầm, tiếng "coong... coong..." trầm đục của búa rèn nguội va chạm vào thép ròng vang lên đều đặn. Trương Thiết Ngưu tỉ mỉ gõ từng nhịp búa, uốn cong các tấm đệm thép siêu mỏng theo đúng cấu trúc giải phẫu xương ngón tay của Thiết Lâm. Gã dùng dây gân thú dẻo dai khâu chặt các tấm thép ròng vào bên trong lớp da gấu dày cộp đen sẫm. Không có lửa nung đỏ, không có chân khí hỗ trợ, mọi đường búa đều dựa vào sức lực cơ bắp thô sơ và sự kiên nhẫn tột cùng của phàm nhân rèn đúc.


Thiết Lâm lặng lẽ quan sát từng đường búa của Thiết Ngưu. Gã thắt chặt dải băng gạc quấn tay rách nát thấm đẫm mùi thuốc mỡ nóng bỏng rát lên cổ tay phải, chuẩn bị đón nhận trang bị bảo hộ mới.


Trong lúc Thiết Ngưu rèn thép, Thẩm Vô Kỵ chỉ ngón tay thô ráp lên bản đồ bến đò Nhạn Môn, hạ thấp giọng giảng giải:


"Bến đò Nhạn Môn được bảo vệ bởi ba vòng tuần tra. Khổng Thiết Trảo – chấp pháp tàn nhẫn của phân đà – trực tiếp giám sát bến cảng. Gã dùng Ưng Trảo Công vuốt sắt tẩm độc cực kỳ hiểm hóc cận chiến. Thuyền chở quặng thạch hỏa lậu được neo đậu sát bờ sông nước lạnh giá, thân thuyền làm bằng gỗ sồi cứng cáp bọc sắt mỏng vòng ngoài. Muốn đánh chìm chúng bằng sức phàm nhân là điều không thể."


Thiết Lâm khẽ nheo mắt nhìn vào sơ đồ cấu trúc của chiếc thuyền chở quặng. Với kinh nghiệm của một thợ săn chuyên đặt bẫy và hạ gục những con thú khổng lồ bằng mưu trí địa hình, gã lắc đầu:


"Không cần đập vỡ thân thuyền bọc sắt. Nhìn vào đây, quặng thạch hỏa cực kỳ nặng. Thuyền chở quặng nặng nề di chuyển hoàn toàn dựa vào ba sợi xích sắt neo giữ ở mũi thuyền và hệ thống ròng rọc gỗ sồi ở đuôi thuyền. Nếu chúng ta dùng lực đòn bẩy bẻ gãy các chốt ròng rọc gỗ sồi và cắt đứt dây neo, trọng lượng khổng lồ của hàng ngàn tấn quặng thạch hỏa sẽ tự động kéo nghiêng thân thuyền, khiến nước sông lạnh giá tràn vào tự nhấn chìm nó."


Thẩm Vô Kỵ trợn mắt kinh ngạc trước sự tính toán chuẩn xác về cơ học vật lý của gã thợ săn vô kình, rồi bật cười đầy sảng khoái:


"Hay! Dùng chính trọng lượng của quặng lậu để tự nhấn chìm thuyền! Đúng là tư duy của thợ săn đặt bẫy!"


Đúng lúc đó, cậu bé mồ côi A Ngưu mười lăm tuổi lén lút bò vào hầm mộ ngầm. Gương mặt đen nhẻm của cậu bé đầy sự lanh lợi và kiên cường. Cậu bé quỳ một gối trước Thiết Lâm, đôi mắt to tròn rực rỡ ý chí:


"Thiết Lâm ca! Đệ đã liên lạc được với Đại Mãnh – lực điền phu mỏ của Nghiệp đoàn Phu mỏ Nhạn Môn. Huynh ấy nói hàng ngàn phu dịch bến cảng đang chịu sự quất roi dã man của giám sát Thiết Huyết Đường hằng ngày, ai cũng căm hận muốn nổi dậy bạo động nhưng chưa tìm được thời cơ."


Thiết Lâm đưa bàn tay trái lành lặn xoa đầu cậu bé, rồi lôi chiếc còi xương thợ săn làm từ xương chân chim ưng ra, trao vào tay A Ngưu:


"A Ngưu, đệ mang chiếc còi này lén thâm nhập vào vòng ngoài bến cảng. Khi đệ thấy tao phát động tấn công ở sảnh chính bến đò, hãy thổi chiếc còi này theo nhịp ba tiếng ngắn, một tiếng dài. Đó là tín hiệu giả tiếng chim ưng rừng sương mù để báo động cho Đại Mãnh kích hoạt cuộc nổi dậy đồng loạt từ bên trong các kho chứa quặng."


A Ngưu siết chặt chiếc còi xương thợ săn, gật đầu đầy dứt khoát: "Đệ hiểu! Đệ thề sẽ không làm hỏng việc của huynh!"


Trương Thiết Ngưu lúc này cũng đã gõ nhịp búa cuối cùng. Gã lau mồ hôi trên trán, trao lại chiếc bao tay da thú cổ dã ngoại đã được gia cố hoàn chỉnh cho Thiết Lâm.


Thiết Lâm chầm chậm xỏ bàn tay phải đang quấn băng gạc rách nát vào chiếc bao tay. Cảm giác nặng trịch, cứng cáp và lạnh ngắt của các tấm thép ròng mỏng lót khớp ngón ôm sát lấy bàn tay gã. Gã thử siết chặt nắm đấm phải. Tiếng thép ròng ma sát vào da gấu cổ xưa phát ra những tiếng "ken két" trầm đục, uy lực vô hình dường như tụ hội nơi đầu nắm đấm. Khớp vai phải của gã nhói lên một cơn đau buốt do cử động mạnh, nhưng bao tay bọc thép mới đã mang lại cho gã một điểm tựa vững chắc để chịu đựng phản lực vật lý.


Sát khí thầm lặng bắt đầu bùng nổ trong lồng ngực gã thợ săn vô kình.


"Chuẩn bị xong rồi," Thiết Lâm đứng dậy, vành nón lá khẽ nghiêng, để lộ đôi mắt sắc lạnh như dao dưới chiếc mặt nạ Quỷ Diện sắt. "Thẩm Vô Kỵ, chúng ta xuất phát."


Nhưng ngay khi Thiết Lâm chuẩn bị bước lên lối đi ngầm, một tiếng động hỗn loạn vang lên từ phía cửa hầm mộ ngầm nghĩa trang cổ.


Một gã phu xe ngựa phàm nhân của Hắc Sa Bang vội vã khiêng vào một thân xác đầy máu. Đó là một phu mỏ trẻ tuổi của Nghiệp đoàn Phu mỏ Nhạn Môn, cơ thể gầy bọc da bọc xương đầy vết sẹo roi da chằng chịt sau lưng, lồng ngực gã bị một vết đâm xuyên qua rỉ máu đỏ sẫm.


Thẩm Vô Kỵ lao tới đỡ lấy gã phu mỏ, khàn giọng hỏi: "Phùng Thiết Trụ! Có chuyện gì xảy ra ở bến sông?"


Gã phu mỏ thoi thóp thở dốc, máu tươi trào ra từ khóe miệng sưng tấy. Gã cố gắng bám chặt lấy vai áo của Thẩm Vô Kỵ, giọng đứt quãng đầy sự kinh hoàng:


"Phó bang chủ... Kế hoạch... bị lộ một phần... Một phu mỏ lén trốn chạy để đưa tin cho các huynh... bị lính tuần tra Thiết Huyết Đường phát hiện và chém chết ngay tại bìa rừng... Khổng Thiết Trảo... gã đang điên cuồng tra tấn dã man..."


Gã phu mỏ chưa kịp nói hết câu, đầu gã đã nghẹo sang một bên, thân xác lạnh dần trong vòng tay Thẩm Vô Kỵ. Mắt xích liên lạc quan trọng nhất của họ đã bị giết hại dã man.


Không gian hầm mộ ngầm rơi vào sự im lặng nghẹt thở. Sự hy sinh đột ngột của người đồng cảnh ngộ như một gáo nước lạnh dội vào kế hoạch của họ, buộc cuộc đột kích phải diễn ra ngay lập tức, sớm hơn dự kiến khi Thiết Lâm vẫn chưa kịp phục hồi hoàn toàn chấn thương vai phải.


Đúng lúc đó, một gã thám tử của Hắc Sa Bang hớt hải chạy xuống hầm mộ ngầm, gương mặt tái nhợt vì sợ hãi, quỳ sụp xuống đất báo cáo:


"Báo cáo phó bang chủ! Khổng Thiết Trảo – chấp pháp tàn nhẫn của phân đà – đang tăng cường quất roi tra tấn dã man phu mỏ tại bến sông để tìm kiếm tung tích kẻ đeo mặt nạ Quỷ Diện! Gã tuyên bố nếu trong vòng một nén nhang không ai khai ra, gã sẽ ra lệnh hành quyết hàng loạt mười phu mỏ tiếp theo!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!