Nhạc nềnWuxia

Mật Thư Đoạt Quyền

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng vó ngựa dồn dập dội thẳng vào lòng đất ẩm ướt của hầm mộ nghĩa trang cổ biên thùy Nhạn Môn Quan, mang theo những tiếng rung chấn khô khốc của giáp sắt va chạm.


Bên trong lòng đất tối tăm, mười mấy phàm nhân làng Sương Mù co rúm lại thành một cụm. Hơi thở của họ dồn dập, nghẹn bứ trong lồng ngực hốc hác, đôi mắt đờ đẫn chỉ còn lại sự kinh hoàng tột độ. Chú hai Khương Thiết Hải siết chặt chiếc nạng gỗ gãy, gương mặt xám ngoét dưới ánh đèn dầu sắp cạn.


Bên cạnh ông, A Sương vẫn lặng lẽ quỳ trên nền cát ẩm. Đôi bàn tay gầy gò của thiếu nữ câm khẽ run nhẹ khi nghe tiếng vó ngựa dồn dập ngay trên đỉnh đầu, nhưng ánh mắt nàng vẫn kiên định hướng về phía Khương Thiết Lâm. Nàng vừa quấn xong dải băng gạc mới nhuộm chàm lên bả vai phải sưng tấy của gã.


Cơn nóng bỏng rát từ Thuốc mỡ gân cốt Tạ gia đang cuộn trào dưới thớ thịt của Thiết Lâm, bỏng cháy như sắt nung, ép gã phải gồng cứng cột sống để giữ vững tấn pháp bám đất Nhạn Môn. Vai phải gã bị rạn xương đòn gánh nghiêm trọng sau trận huyết chiến với phó đà chủ Triệu Hùng, mỗi nhịp thở dốc đều kéo theo một cơn đau nhói buốt tận óc.


Thẩm Vô Kỵ khẽ rít một hơi lạnh qua kẽ răng, bàn tay gã phó bang chủ Hắc Sa Bang đặt lên đốc đao, thì thào:


"Triệu Mãnh dẫn quân phòng biên phòng tới rồi. Ít nhất là ba mươi kỵ binh giáp nhẹ tuần tra vòng ngoài, chưa kể bộ binh đang lùng sục các lối vào bia mộ hoang vắng. Thiết Lâm, vai phải của ngươi như thế này, nếu chúng ta liều mạng xông ra..."


"Không xông ra,"


Thiết Lâm khàn giọng ngắt lời. Giọng nói của gã phẳng lặng, lạnh lẽo như nước hồ đóng băng, hoàn toàn không có một tia hoảng loạn. Gã vươn bàn tay trái lành lặn, cầm lấy chiếc mặt nạ Quỷ Diện sắt cướp được từ xác sát thủ Huyết Ảnh đặt bên hông.


Chiếc mặt nạ sắt đúc hình mặt quỷ hung tợn, xám xịt và bám đầy muội than đen, tỏa ra mùi rỉ sét lạnh ngắt. Thiết Lâm áp chiếc mặt nạ lên mặt. Lớp sắt dày ốp sát vào gò má gã thợ săn, che giấu hoàn toàn vệt máu khô bên khóe mắt gã, chỉ để lộ đôi mắt sắc lạnh, tĩnh lặng như chim ưng rình mồi qua hai khe hở nhỏ.


Lớp sắt dày làm giảm tầm nhìn hai bên góc mắt của gã, nhưng đối với một thợ săn hoang dã, thính giác và bản năng cảm nhận cự ly vật lý mới là vũ khí sinh tử. Gã giắt thanh dao săn gãy rỉ sét – kỷ vật của cha – vào thắt lưng da thú, tay trái siết chặt bức mật thư hối lộ của Tào Tri Phủ.


"Chú hai, mọi người nằm im dưới hầm mộ ngầm. Thẩm Vô Kỵ, giữ chặt cửa hầm, đừng để một tia sáng nào lọt ra ngoài."


Nói rồi, Thiết Lâm khẽ nghiêng người, bộ pháp lướt sương di chuyển không một tiếng động nhỏ nhất, chìm hẳn vào bóng tối của lối đi ngầm dẫn lên mặt đất.


Trên mặt đất, bão tuyết biên thùy vẫn đang gầm rú điên cuồng. Những hạt tuyết nặng trịch quất xối xả vào những bia mộ đá hoang phế, rêu phong ẩm mốc của nghĩa trang cổ biên thùy Nhạn Môn Quan.


"Lục soát kỹ cho ta! Từng ngôi mộ cổ, từng khe đá hẹp! Thằng ranh trốn thuế đó bị thương nặng, không chạy xa được đâu!"


Tiếng gầm thét thô bạo của Triệu Mãnh xé toạc màn sương mù dày đặc. Gã sĩ quan quân phòng biên giới mặc bộ giáp sắt nhẹ sờn cũ, vai khoác áo bào xanh đậm dính đầy tuyết, tay cầm thanh trường đao quân dụng đúc bằng thép ròng sáng loáng. Chân khí Thông mạch tam trọng cuộn trào xung quanh người gã, tỏa ra một luồng khí mờ nhạt đẩy lui những bông tuyết đang rơi quanh thân.


Hơn hai mươi binh lính biên phòng cầm đuốc dầu thông và giáo dài đang tản ra khắp nghĩa trang, đâm mạnh mũi giáo vào những bụi cỏ sồi khô cằn bám đầy lưu huỳnh. Mùi hăng nồng của bột lưu huỳnh thô rải quanh nghĩa trang bốc lên, khiến đàn chó săn của quân tuần tra liên tục hắt hơi, mất đi hoàn toàn khả năng đánh hơi mùi thuốc mỡ gấu Tạ gia từ hầm mộ ngầm.


Triệu Mãnh bực dọc đá văng một mảnh bia đá vỡ, chửi thề:


"Mẹ kiếp, mùi lưu huỳnh ở đâu ra mà nồng thế này? Đàn chó săn hoàn toàn vô dụng rồi! Chia ra thành từng toán ba người, lục soát các hầm mộ sụt lún phía sau vách đá Nhạn Tử!"


Thiết Lâm đứng im lìm sau bóng của một tấm bia mộ khổng lồ đổ nát, cách Triệu Mãnh chưa đầy mười lăm bước chân. V vành nón lá rách nát của gã bám đầy tuyết, chiếc mặt nạ Quỷ Diện sắt lạnh ngắt áp sát vào da mặt.


Gã nhắm chặt mắt, ngưng thần tĩnh khí. Trong bóng tối hoàn toàn dưới vành mặt nạ, thính giác thực chiến của gã thợ săn được kích hoạt cực hạn.


"Bịch... bịch... bịch..."


Tiếng tim đập của Triệu Mãnh dội vào tai Thiết Lâm. Tiếng bước chân của binh lính biên phòng giẫm lên tuyết xốp, tiếng gió rít qua khe đá, tất cả đều được gã phân tách rõ rệt trong đầu. Triệu Mãnh đang chầm chậm bước về phía vách đá dựng đứng phía sau nghĩa trang, tách dần khỏi đội hình của toán lính cầm đuốc.


Mười bước.


Tám bước.


Thiết Lâm khẽ dịch chuyển chân trái, năm ngón chân bám chặt vào nền đất đá đóng băng theo đúng tấn pháp bám đất Nhạn Môn để giữ thăng bằng tuyệt đối trên mặt đất trơn trượt. Vai phải gã nhói lên một cơn đau buốt do tác dụng của thuốc mỡ nóng đang dần đạt đến đỉnh điểm, gã phớt lờ nó, dồn toàn bộ sự tập trung vào tay trái lành lặn.


Năm bước.


Triệu Mãnh vung trường đao quân dụng, gạt phăng một cành cây thông già phủ tuyết, chửi thề một tiếng nhỏ. Đúng lúc gã bước qua góc chết của tấm bia mộ khổng lồ, một bóng đen đeo mặt nạ quỷ dị lướt ra từ màn sương mù dày đặc như một bóng ma không tiếng động.


Bộ pháp lướt sương của Thiết Lâm nhanh đến mức khi Triệu Mãnh cảm nhận được một luồng gió lạnh bất thường sau gáy, khoảng cách giữa hai người đã thu hẹp xuống dưới một bước chân.


"Kẻ nào—"


Triệu Mãnh kinh hoàng gầm lên, theo bản năng vận hành chân khí Thông mạch tam trọng dồn vào thanh trường đao quân dụng để xoay người chém ngang.


Nhưng ngay khi gã bước vào phạm vi một bước chân tuyệt đối quanh Thiết Lâm, Quy tắc vùng tịch diệt vô kình lập tức kích hoạt.


"Uỳnh!"


Một luồng hố đen vô hình dường như nuốt chửng toàn bộ không gian xung quanh. Luồng chân khí mờ nhạt bao quanh trường đao của Triệu Mãnh đột ngột bị dập tắt phẳng lặng như mặt hồ đóng băng, kinh mạch trong người gã nghẽn đặc lại, đan điền trống rỗng hoàn toàn trong một nhịp thở. Thanh trường đao mất đi chân khí nâng đỡ trở nên nặng trịch, đường đao chém ra nửa chừng bị khựng lại, lộ ra khoảng trống chết người ở nách trái.


Trước khi Triệu Mãnh kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, bàn tay trái bọc da thú của Thiết Lâm đã như một gọng kìm bằng sắt nguội, bóp chặt lấy cổ họng của gã.


Lực bóp tàn bạo của phàm nhân vô kình khóa chặt thanh quản của Triệu Mãnh, triệt tiêu hoàn toàn khả năng vận khí hô hoán hay phát ra tiếng động của gã sĩ quan tuần tra.


Triệu Mãnh trợn trừng mắt, gương mặt gã đỏ bừng rồi nhanh chóng chuyển sang tím tái vì ngạt thở. Với bản năng của một võ giả cận chiến sa trường, gã gầm lên trong cổ họng, vung cùi chỏ phải đâm mạnh ra sau hòng thúc vào lồng ngực và vết thương vai của Thiết Lâm để thoát thân.


Thiết Lâm không hề né tránh. Gã vươn bàn tay phải đeo bao tay da thú cổ dã ngoại bọc thép mỏng lót khớp ngón ra, đón đỡ trực diện cú thúc chỏ của đối phương.


"Bộp!"


Lực va đập vật lý thô bạo dội ngược lại khớp vai phải đang rạn nứt của Thiết Lâm, khiến gã nhói buốt đến mức suýt chút nữa lung lay tấn pháp. Nhưng gã thợ săn vẫn đứng vững vàng như rễ cây sồi cổ thụ bám chặt vào đất đá nghĩa trang. Gã xoay ngược cổ tay phải bọc da thú, dùng kỹ thuật Quyền kỹ khóa khớp sa trường bẻ ngược khớp cổ tay phải của Triệu Mãnh ra sau theo một góc đòn bẩy hiểm hóc.


"Rắc!"


Một tiếng xương khớp quay rạn nứt rùng rợn vang lên dưới màn bão tuyết.


Triệu Mãnh đau đớn tột cùng, toàn bộ cơ thể gã đổ sụp xuống, thanh trường đao quân dụng rơi phập xuống đống tuyết dày không tiếng động. Gã muốn hét lên, nhưng bàn tay trái của Thiết Lâm vẫn đang bóp chặt cổ họng gã, ép gã phải quỳ một gối xuống nền tuyết lạnh buốt, mặt đối diện với chiếc mặt nạ Quỷ Diện sắt gớm ghiếc dính bùn đen.


"Mày hô lên một tiếng, tao sẽ bẻ gãy cổ họng mày trước khi quân lính kịp quay đầu,"


Giọng nói của Thiết Lâm vang lên từ sau chiếc mặt nạ sắt, trầm đục, vô cảm và lạnh lẽo đến mức khiến Triệu Mãnh run rẩy kịch liệt. Gã sĩ quan Thông mạch tam trọng giờ đây hoàn toàn bất lực, đan điền bị đóng băng, một cánh tay bị khóa chặt đau đớn, mạng sống nằm gọn trong tay một kẻ đeo mặt nạ quỷ không có một tia chân khí.


Thiết Lâm khẽ nới lỏng lực bóp ở cổ họng Triệu Mãnh đủ để gã hít thở, nhưng mũi thanh dao săn gãy rỉ sét dính máu khô từ thắt lưng gã đã kịp kề sát vào động mạch cổ của đối phương.


"Ngươi... ngươi là Khương Thiết Lâm... gã thợ săn vô kình..." Triệu Mãnh thoi thóp nói, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán gã hòa cùng tuyết tan. "Ngươi dám sát hại sĩ quan triều đình... quân đội sẽ san phẳng nghĩa trang này... tru di tam tộc nhà ngươi..."


"Nhìn cái này đi,"


Thiết Lâm lạnh lùng cắt lời gã. Bằng tay trái, gã lôi bức mật thư hối lộ của Tào Tri Phủ ra trước mặt Triệu Mãnh, giữ khoảng cách đủ gần để gã sĩ quan nhìn rõ từng chữ viết bằng mực tàu và con dấu tri phủ bằng ngọc bích đỏ tươi ở cuối thư.


Triệu Mãnh liếc nhìn bức mật thư. Chỉ trong vòng ba nhịp thở, đôi mắt gã trợn ngược lên, sắc mặt đang đỏ gay vì thiếu oxy lập tức cắt không còn một giọt máu, xám ngoét như da người chết.


"Bức thư này... làm sao ngươi có được..." Giọng Triệu Mãnh run lên bần bật, không còn giữ được vẻ ngạo nghễ của một sĩ quan tuần tra biên phòng.


"Tao lấy nó từ xác của phó đà chủ Triệu Hùng," Thiết Lâm lạnh lùng đáp, mũi dao săn gãy khẽ ấn nhẹ vào da cổ Triệu Mãnh, để lộ một vệt máu đỏ rỏ xuống tuyết. "Bức thư này chứng minh Tào Tri Phủ nhận hối lộ hàng tháng của Thiết Huyết Đường để làm ngơ các vụ đồ sát phàm nhân làng Sương Mù, đồng thời ngầm cho phép buôn lậu hàng vạn tấn quặng thạch hỏa cấm về thành Vân Châu cho Trầm gia."


Triệu Mãnh nuốt một ngụm nước bọt khan, cổ họng gã nghẹn ứ lại. Gã biết rõ luật pháp của triều đình biên thùy dã man này: phàm nhân chống thuế có thể bị đánh chết, nhưng quan chức cấu kết hắc đạo buôn lậu quặng thạch hỏa chế tạo thần binh và đồ sát hàng loạt dân thường là tội phản nghịch, sẽ bị tru di tam tộc, tịch thu toàn bộ gia sản.


"Triệu Mãnh, mày là đội trưởng tuần tra dưới trướng Tào Tri Phủ," Thiết Lâm thì thầm sát tai gã, giọng nói như tiếng quỷ dữ thì thầm từ lòng hầm mộ cổ. "Toàn bộ biên phòng Nhạn Môn Quan đều tham gia vào đường dây vận chuyển quặng lậu này. Nếu bức mật thư này được gã phó bang chủ Hắc Sa Bang Thẩm Vô Kỵ gửi thẳng về kinh đô cho quan ngự sử triều đình, mày nghĩ Tào Tri Phủ có giữ nổi đầu không? Và một quân nhân biên phòng nhận tiền vàng như mày... sẽ bị lột da treo cổng thành hay bị chém ngang lưng ở chợ trấn?"


"Ngươi... ngươi dám đe dọa quan phủ..." Triệu Mãnh run rẩy nói, nhưng ánh mắt gã đã hoàn toàn sụp đổ. Sự kiêu ngạo của một võ giả có chân khí biến mất sạch sẽ trước nỗi sợ hãi tột cùng về sự trừng phạt tàn bạo của luật pháp triều đình.


"Tao không đe dọa mày. Tao đang cho mày một con đường sống," Thiết Lâm lạnh lùng nói, mũi dao khẽ dịch chuyển, gõ nhẹ vào lớp giáp sắt nhẹ của Triệu Mãnh. "Bây giờ, ra lệnh cho quân lính của mày rút lui hoàn toàn khỏi khu nghĩa trang cổ này. Báo cáo với Tào Tri Phủ rằng nghĩa trang hoang vắng không có dấu vết của tội phạm trốn thuế, gã thợ săn vô kình đã vượt biên giới chạy trốn sang phía Bắc."


Triệu Mãnh cắn chặt răng, mắt đảo liên tục tính toán. Gã biết nếu gã thỏa hiệp, gã sẽ phản bội lại Thiết Huyết Đường. Nhưng nếu gã không thỏa hiệp, bức mật thư này sẽ hủy diệt toàn bộ gia tộc gã chỉ trong vòng một tháng.


"Nếu ta rút quân... Lôi Bá Thiên sẽ không để yên cho ta... Gã đã phát điên vì mất đi phó đà chủ và kho quặng lậu..." Triệu Mãnh thầm thì đầy bất lực.


"Lôi Bá Thiên là chuyện của tao. Còn mạng sống của gia đình mày là do mày tự quyết định lúc này," Thiết Lâm khẽ siết chặt tay trái ở cổ họng gã sĩ quan, phát ra tiếng rít nghẹt thở cảnh cáo. "Tao đếm đến ba. Một..."


"Được! Ta đồng ý! Ta sẽ rút quân!" Triệu Mãnh kinh hoàng hét lên khe khẽ trong cổ họng, bàn tay trái của gã run rẩy giơ lên đầu hàng.


Thiết Lâm từ từ buông tay trái khỏi cổ họng gã sĩ quan, lùi lại nửa bước, nhưng thanh dao săn gãy rỉ sét vẫn giữ nguyên vị trí sẵn sàng đâm xuyên hốc mắt đối thủ nếu có bất kỳ biến động nào.


Triệu Mãnh ho sặc sụa, ôm lấy cổ họng đỏ ửng vệt lằn tay, run rẩy đứng dậy. Gã nhìn chiếc mặt nạ Quỷ Diện sắt lạnh lùng trước mặt, cảm nhận thấy một nỗi sợ hãi thực thể chưa từng có đối với phàm nhân không nội lực. Gã hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại giọng điệu nghiêm nghị rồi hét lớn hướng về phía toán lính tuần tra đang cầm đuốc ở xa:


"Toàn quân nghe lệnh! Nghĩa trang hoang vắng không có dấu vết tội phạm! Có tin báo gã thợ săn vô kình đã trốn theo xe ngựa chở rơm khô vượt qua biên giới phía Bắc! Tập hợp đội hình, lập tức rút quân về tăng cường tuần tra các trạm gác biên phòng vòng ngoài!"


Tiếng hét của Triệu Mãnh truyền đi dưới màn bão tuyết. Toán lính tuần tra biên phòng ngơ ngác nhìn nhau, nhưng tính kỷ luật quân đội buộc họ phải nhanh chóng dập tắt đuốc dầu thông, thu hồi chó săn và tập hợp kỵ binh giáp nhẹ.


Chỉ trong vòng chưa đầy nửa nén nhang, tiếng vó ngựa dồn dập dội ngược trở ra, nhỏ dần rồi biến mất hẳn sau những rặng thông già phủ tuyết trắng xóa ngoài rìa nghĩa trang cổ.


Không gian nghĩa trang biên thùy Nhạn Môn Quan trở lại vẻ tĩnh lặng ẩm ướt, chỉ còn tiếng bão tuyết gầm rú rít lên qua những khe đá hẹp.


Triệu Mãnh đứng im lùi lại hai bước sát chân vách đá Nhạn Tử trơn trượt, gương mặt xám ngoét nhìn Thiết Lâm. Gã khẽ xoa bóp cổ tay phải bị bẻ khớp đau nhức kịch liệt, khàn giọng nói:


"Ta đã thực hiện lời hứa... Bức mật thư đó..."


"Nó sẽ nằm im nếu mày giữ im lặng," Thiết Lâm lạnh lùng đáp, gã lùi dần vào bóng tối của tấm bia mộ khổng lồ đổ nát, chiếc mặt nạ Quỷ Diện sắt chìm dần vào làn sương mù dày đặc.


Triệu Mãnh khựng lại một nhịp, nhìn theo bóng đen đang tan biến của gã thợ săn vô kình bẩm sinh. Một cảm giác căm phẫn trộn lẫn với sự bất an dâng trào trong lòng gã sĩ quan tuần tra. Gã khẽ nhổ một ngụm nước bọt lẫn máu xuống tuyết, khàn giọng nói vọng vào màn sương mù:


"Khương Thiết Lâm, đừng nghĩ ngươi đã thắng hoàn toàn dải biên thùy này. Ta rút quân, nhưng ta cảnh cáo ngươi... Lôi Bá Thiên đã phát điên thực sự rồi. Sau cái chết của Triệu Hùng và vụ cướp quặng lậu bến sông, gã đã thuê Trương Độc Quỷ – kẻ dùng kịch độc tàn độc nhất phân đà. Chúng đang chuẩn bị một kế hoạch độc ác tột cùng nhắm thẳng vào các nguồn nước giếng ăn của phàm nhân toàn biên giới Nhạn Môn để ép ngươi phải tự bò ra đầu hàng."


Tiếng cảnh cáo của Triệu Mãnh bị gió tuyết thổi bạt đi, dội vào vách đá hoang vắng nghe lạnh buốt cả sống lưng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!