Hậu Phương Sóng Ngầm
Bóng tối trong hầm mộ cổ lạnh lẽo và ẩm ướt, mang theo mùi của đất sét mục nát và những khúc xương khô của hàng trăm phàm nhân vô danh từ triều đại trước. Tiếng gió bão tuyết bên ngoài rít lên qua những khe đá hẹp, nghe như tiếng khóc than ai oán của những linh hồn không nơi nương tựa.
Khương Thiết Lâm lầm lì bước qua cánh cửa đá rỉ sét của hang thợ săn tiền triều, tay trái của gã siết chặt bức mật thư hối lộ của Tào Tri Phủ vừa thu giữ từ xác của phó đà chủ Triệu Hùng. Khớp vai phải của gã sưng tấy lên, biến dạng hoàn toàn dưới lớp áo vải thô nhuộm chàm rách nát. Cơn đau từ xương đòn gánh bị rạn nứt kịch liệt sau khi gánh chịu phản lực vật lý từ đòn bẻ khớp vai Triệu Hùng nhói lên theo từng nhịp tim, nóng bỏng như có ai đó đang đổ chì lỏng vào thớ cơ. Khóe mắt và tai gã vẫn còn vệt máu khô chưa kịp lau sạch – cái giá của việc cưỡng ép vận hành tinh thần lực Thần Đình Lục để dập tắt đan điền chân khí của một võ giả Thông mạch ngũ trọng.
Gã men theo lối đi ngầm tối tăm, bước từng bước nặng nề về phía hầm mộ lớn nhất của Khu nghĩa trang cổ biên thùy. Nơi đó, dưới những lớp gạch vỡ và đất cát sụt lún, là nơi ẩn náu tạm thời của chú hai Khương Thiết Hải và mười mấy người dân làng Sương Mù còn sống sót sau vụ đồ sát thảm khốc của Thiết Huyết Đường.
Khi Thiết Lâm bước vào lòng hầm mộ ẩm ướt, một mùi hôi hám của mồ hôi lạnh, vết thương mưng mủ và sự sợ hãi tột cùng xộc thẳng vào mũi gã. Những người dân làng nghèo khổ, quần áo vá chằng vá đụp, đang co rúm lại trong góc tối. Dưới ánh sáng mờ nhạt của một ngọn đèn dầu lạc sắp cạn, gương mặt của họ hốc hác, đờ đẫn như những xác chết biết đi. Sự tàn bạo của võ giả chân khí đã cướp đi nhà cửa, người thân của họ, đẩy họ xuống lòng đất lạnh lẽo này để trốn chui trốn lủi như lũ chuột.
"Thiết Lâm... cháu... cháu vẫn sống sao?"
Một giọng nói run rẩy, yếu ớt vang lên từ góc hầm. Chú hai Khương Thiết Hải đang nằm trên một đống rơm khô ẩm mốc. Người đàn ông trung niên tàn phế mất chân trái đến đầu gối ấy cố gượng dậy, khuôn mặt khắc khổ đầy râu quai nón xám xịt co rúm lại vì đau đớn. Chiếc nạng gỗ bằng gỗ lim cứng cáp tự tay ông đẽo gọt đã bị lính tuần tra đạp gãy làm đôi, ngực và sườn vẫn còn lằn đen tím do những cú đá tàn nhẫn của Lưu Độc Nhãn trước đó.
Thiết Lâm không nói lời thừa thãi, gã chỉ khẽ gật đầu, điềm tĩnh bước đến bên cạnh giường tre của chú hai. Gã quỳ một gối xuống đất cát ẩm, tháo chiếc bao tay da thú cổ dã ngoại bọc thép mỏng lót khớp ngón ở tay phải ra. Bàn tay phải của gã sưng vù, các khớp ngón tay tím tái, da thịt nứt nẻ rỉ máu đỏ sẫm.
Một bóng dáng nhỏ nhắn, thanh tú bước ra từ bóng tối của hầm mộ. Đó là A Sương. Thiếu nữ câm mười tám tuổi lặng lẽ bước đi không phát ra một tiếng động nhỏ nhất trên nền đất ẩm. Đôi mắt nàng trong vắt như nước hồ băng hiện lên sự đau đớn tột cùng khi nhìn thấy vết thương rách nát trên vai và tay của Thiết Lâm. Nàng không khóc, cũng không ra tiếng, chỉ nhanh nhẹn đặt chiếc giỏ tre chứa thảo dược hoang dã xuống đất.
A Sương mở chiếc hộp gỗ nhỏ, lấy ra một thứ cao thuốc màu đen sẫm, đặc quánh và bốc lên mùi hăng hắc cực mạnh của mỡ gấu rừng trộn lẫn với lưu huỳnh và Hỏa Linh Chi thô. Đó chính là Thuốc mỡ gân cốt Tạ gia – loại thuốc đặc trị duy nhất có thể gắn kết các vết nứt xương nhỏ của phàm nhân.
Nàng khẽ chạm ngón tay lạnh lẽo vào vết rách trên vai Thiết Lâm, ra hiệu cho gã chuẩn bị tinh thần. Thiết Lâm cắn chặt răng vào một mẩu gỗ sồi mục nát bên cạnh.
Ngay khi A Sương dùng lòng bàn tay thoa mạnh thuốc mỡ lên thớ cơ vai phải của Thiết Lâm, một cảm giác nóng bỏng kịch liệt như lửa đốt bùng lên. Thuốc mỡ nóng rát thấm sâu qua lỗ chân lông, xộc thẳng vào tận xương tủy đang rạn nứt. Cơ thể Thiết Lâm run lên bần bật, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, thấm đẫm dải băng gạc quấn tay rách nát nhuộm chàm. Gã gồng cứng cột sống bám chặt năm ngón chân xuống đất theo tấn pháp bám đất Nhạn Môn để không phải thét lên thành tiếng. Cơn đau thực thể này tàn bạo hơn bất kỳ đòn đánh nào của võ giả, nhưng gã biết, nếu không chịu đựng sức nóng của Hỏa Linh Chi để lưu thông máu huyết ứ đọng, cánh tay phải của gã sẽ vĩnh viễn bị phế bỏ.
A Sương vừa xoa bóp vừa nhìn Thiết Lâm với ánh mắt nghiêm khắc. Nàng đưa hai ngón tay lên, làm ký hiệu lắc đầu đầy dứt khoát, rồi chỉ vào chiếc búa tạ sắt đen nặng ba mươi cân đang đặt ở góc hầm. Nàng muốn cảnh báo gã: tuyệt đối không được tiếp tục vận lực vung búa hay đấm nặng bằng tay phải trong vòng hai ngày tới, nếu không xương vai sẽ gãy lìa hoàn toàn.
Thiết Lâm nhổ mẩu gỗ sồi ra, hơi thở dốc dập dờn khói trắng trong không khí lạnh. Gã khàn giọng nói:
"Tôi biết rồi."
Đúng lúc đó, một bóng đen gầy gò lướt nhanh qua khe cửa hầm mộ, lắc mạnh tuyết trắng bám trên tà áo võ phục màu xám tro sờn cũ. Đó là Thẩm Vô Kỵ, phó bang chủ Hắc Sa Bang. Gương mặt thanh niên hai mươi sáu tuổi ấy đầy vẻ mệt mỏi và nghiêm trọng, vết sẹo chém dài trước ngực gã như đỏ lên dưới ánh đèn dầu mờ.
"Thiết Lâm, tình hình bên ngoài tệ hơn chúng ta tưởng rất nhiều," Thẩm Vô Kỵ hạ thấp giọng, mắt đảo liên tục đề phòng. "Triệu Mãnh đã phát điên. Gã nhận được tiền vàng từ tổng đàn Thiết Huyết Đường và lệnh bài của quan phủ, đang điều động hơn ba trăm binh lính biên phòng phong tỏa toàn bộ khu vực Nhạn Môn Quan. Tất cả các lối mòn, khe núi dẫn ra biên giới phía Bắc đều đã bị xích sắt khóa chặt. Ta đã cố tìm một con đường nhỏ qua sườn núi Nhạn Tử, nhưng quân phòng đã dựng trạm gác giáp nặng ở đó. Phàm nhân không thể vượt qua."
Khương Thiết Hải nghe vậy, gương mặt càng thêm xám ngoét vì sợ hãi. Ông run rẩy nắm lấy vạt áo rách của Thiết Lâm:
"Thiết Lâm... chúng ta chết chắc rồi... Quân triều đình đã can thiệp... Lũ võ giả Thiết Huyết Đường sẽ đào bới cả nghĩa trang này lên để tìm chúng ta mất..."
"Chú hai, nằm xuống," Thiết Lâm bình tĩnh đặt bàn tay trái lành lặn lên vai chú hai, ấn nhẹ ông nằm xuống đống rơm. Ánh mắt gã vẫn tĩnh lặng như nước hồ băng, không hề có một tia dao động. Gã quay sang nhìn Thẩm Vô Kỵ, khẽ lôi bức mật thư hối lộ của Tào Tri Phủ từ thắt lưng da thú ra, đặt phẳng lên mặt hòm gỗ mục.
"Chúng ta không cần chạy trốn," Thiết Lâm lạnh lùng nói.
Thẩm Vô Kỵ khẽ nhíu mày, gã cầm bức mật thư lên. Khi nhìn thấy con dấu ấn tri phủ bằng ngọc bích đỏ tươi ở cuối thư, đôi mắt gã phó bang chủ Thông mạch tam trọng lập tức co rút lại, hơi thở nghẹn lại trong cổ họng:
"Đây... đây là thủ bút của Tào Tri Phủ gửi cho Lôi Bá Thiên? Chân tướng vụ đồ sát làng Sương Mù... hóa ra là do quan phủ ngầm cho phép để ăn chia tiền thuế quặng thạch hỏa lậu?"
"Triệu Mãnh tuy là một võ giả chân khí, nhưng gã vẫn là một quân nhân triều đình," Thiết Lâm phân tích, giọng nói trầm ổn đầy mưu trí của một thợ săn đặt bẫy. "Gã vây quét nghĩa trang này là vì tiền của Thiết Huyết Đường và mệnh lệnh của Tào Tri Phủ. Nhưng nếu bức mật thư này bị gửi về kinh đô, Tào Tri Phủ sẽ bị tru di tam tộc vì tội cấu kết hắc đạo buôn lậu quặng cấm và đồ sát phàm nhân. Triệu Mãnh là tay sai của lão, gã cũng sẽ mất đầu. Đây không phải là một vụ án trốn thuế thông thường, đây là tử huyệt chính trị của họ."
Thẩm Vô Kỵ sáng mắt lên, gã lập tức hiểu ra ý đồ của Thiết Lâm:
"Ngươi muốn dùng bức mật thư này để đe dọa, ép Triệu Mãnh phải thỏa hiệp rút quân? Nhưng gã là kẻ kiêu ngạo, liệu gã có chịu nghe lời một phàm nhân vô kình?"
"Khi lưỡi dao kề sát cổ họng và gia tộc đứng trước bờ vực diệt vong, kẻ kiêu ngạo nhất cũng phải quỳ xuống," Thiết Lâm khàn giọng, ánh mắt gã lóe lên một tia sát khí lạnh lùng dưới vành mũ lá. "Triệu Mãnh nghĩ ta chỉ là một gã thợ săn hèn nhát đang lẩn trốn dưới hầm mộ. Gã sẽ phân tán quân lính để lục soát nghĩa trang. Đó là sơ hở lớn nhất của gã."
Để chuẩn bị cho cuộc phục kích khống chế Triệu Mãnh sắp tới, Thiết Lâm quay sang nhìn A Sương. Nàng lập tức hiểu ý, lấy từ trong giỏ tre ra một túi bột màu vàng nhạt, tỏa ra mùi hăng nồng đặc trưng. Đó là bột lưu huỳnh thô thu hoạch từ rìa mỏ quặng thạch hỏa.
"Mùi thuốc mỡ Tạ gia rất hắc, đàn chó săn của quân phòng sẽ dễ dàng đánh hơi thấy," Thiết Lâm nói với Thẩm Vô Kỵ. "Bảo dân làng rải bột lưu huỳnh thô này quanh tất cả các lối vào hầm mộ ngầm và các bia mộ hoang vắng. Mùi hăng của lưu huỳnh sẽ làm tê liệt khứu giác của đàn chó, khiến chúng không thể định vị được nơi ẩn náu của chúng ta."
Thẩm Vô Kỵ gật đầu nhanh chóng, gã cầm lấy túi bột lưu huỳnh rồi lướt nhanh ra ngoài để chỉ đạo dân làng tị nạn. A Sương lặng lẽ quấn lại dải băng gạc mới lên vai phải của Thiết Lâm, đôi bàn tay gầy gò của nàng siết chặt như một lời hứa thầm lặng sẽ luôn đồng hành cùng gã qua cơn bão giông này.
Thiết Lâm đứng dậy, gã giắt thanh dao săn gãy rỉ sét vào thắt lưng, tay trái cầm lấy chiếc mặt nạ Quỷ Diện sắt cướp được từ xác Huyết Ảnh. Gã biết, thuốc mỡ nóng đang tạm thời khống chế cơn đau vai, nhưng gã chỉ có tối đa nửa canh giờ trước khi thuốc hết tác dụng.
Đột nhiên, mặt đất dưới lòng hầm mộ khẽ rung chuyển nhẹ. Tiếng rầm rập dồn dập vang lên từ phía trên nền đất nện.
Tiếng vó ngựa tuần tra dồn dập vang lên ngay sát rìa nghĩa trang cổ, báo hiệu Triệu Mãnh đã tìm thấy lối vào.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!