Nhạc nềnWuxia

Tịch Diệt Phá Hổ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối trong hang đá thợ săn tiền triều đặc quánh như hắc ín, chỉ có luồng sáng đỏ rực rỡ từ luồng chân khí của Triệu Hùng chiếu hắt lên những thớ đá ẩm ướt, loang lổ vết rêu phong ngàn năm. Mùi ẩm mốc của đất cát mục nát trộn lẫn với mùi máu tanh nồng xộc thẳng vào cánh mũi của Khương Thiết Lâm.


Gã thợ săn vẫn ngồi xếp bằng trước di cốt khô héo của Mục Tông Sư. Khớp vai phải của gã sưng tấy lên, nóng bỏng như bị hàng vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua da thịt. Vết rạn nứt ở xương đòn gánh và thớ cơ vai – hậu quả từ trận chiến sinh tử trước đó – đang co rút kịch liệt theo từng nhịp thở dồn dập. Dưới vành mũ lá rách nát, hai dòng máu đỏ sẫm rỉ ra từ khóe mắt và tai gã, đông cứng lại thành những vệt huyết sắc lạnh ngắt trên gò má ngăm đen sạm bụi đất. Đó là cái giá tàn khốc của việc cưỡng ép vận hành tinh thần lực Thần Đình Lục để ngắt nhịp tim giả chết.


"Rầm!"


Một tiếng nổ lớn dội vào lòng hang hẹp. Cánh cửa đá cổ xưa bị một lực lượng thô bạo đập mạnh, đất đá vỡ vụn rơi lả tả xuống nền hang ẩm ướt.


"Ranh con họ Khương! Hóa ra ngươi trốn ở cái xó xỉnh này!"


Giọng nói của Triệu Hùng trầm đục, vang vọng như tiếng hổ gầm trong thung lũng sâu. Gã phó đà chủ Thiết Huyết Đường bước vào, thân hình vạm vỡ như một ngọn tháp thịt khổng lồ. Gã mặc bộ giáp da thú dày cộp bọc sắt, chiếc đai lưng bằng sắt ròng nặng trịch quanh thắt lưng phát ra tiếng va chạm lách cách khô khốc. Gương mặt đầy thịt ngang tàn của gã đỏ gay dưới ánh sáng mờ nhạt của cây đuốc dầu thông, đôi mắt sắc lạnh đầy sát ý dập tắt mọi ý định thương lượng.


Triệu Hùng nhìn lướt qua bộ di cốt khô héo của Mục Tông Sư và cuốn thẻ tre Thần Đình Lục đang đặt trên bệ đá phẳng. Gã khẽ khịt mũi, giọng nói đầy sự khinh miệt tột cùng:


"Một đống xương khô của lũ phàm nhân vô danh... và một cuốn thẻ tre mục nát. Ngươi nghĩ thứ tà công rách nát này có thể cứu được mạng của ngươi sao? Hôm nay, ta sẽ dùng Mãnh Hổ Quyền bóp nát từng khớp xương của ngươi, tế cho vong linh của lính tuần tra Thiết Huyết Đường!"


Thiết Lâm không đáp lời thừa thãi. Gã l lầm lì đứng dậy, năm ngón chân bám chặt vào nền đá ẩm ướt theo đúng tấn pháp bám đất Nhạn Môn để giữ vững trọng tâm. Gã biết rõ giới hạn cơ thể mình lúc này: vai phải đang tạm phế, lực đấm trực diện bị hạn chế hoàn toàn. Nếu gã cố chấp dùng dao săn gãy đâm trực diện, lớp màng chân khí hộ thể của Triệu Hùng sẽ dội ngược phản lực bẻ gãy cổ tay gã trước khi mũi đao chạm vào giáp sắt.


Chỉ có đòn bẩy. Chỉ có bẻ khớp ở cự ly không thước tấc.


"Chết đi!"


Triệu Hùng gầm lên một tiếng dữ dội. Gã vận hành Mãnh Hổ Kình, bộc phát toàn bộ chân khí trong đan điền của một võ giả Thông mạch ngũ trọng. Một luồng màng mỏng chân khí màu huyết sắc lập tức bao bọc quanh hai nắm đấm khổng lồ của gã, tỏa ra luồng nhiệt lượng nóng bỏng xé rách không khí ẩm mốc trong hang hẹp. Gã lao thẳng về phía Thiết Lâm, nắm đấm phải vung mạnh tạo ra một tiếng rít gió rùng rợn như hổ đói vồ mồi.


Khoảng cách thu hẹp cực nhanh. Năm bước. Ba bước.


Áp lực gió từ nắm đấm của Triệu Hùng thổi bay chiếc mũ lá của Thiết Lâm, để lộ gương mặt tĩnh lặng như nước hồ băng của gã thợ săn.


Hai bước.


Một bước chân tuyệt đối!


Ngay khi nắm đấm của Triệu Hùng bước vào phạm vi một bước chân quanh người Thiết Lâm, gã thợ săn lập tức kích hoạt Tịch Diệt Vô Kình (Một bước).


"Oong!"


Một tiếng ngân trầm vô hình vang lên trong đầu hai kẻ chiến đấu. Không gian xung quanh Thiết Lâm rộng đúng một bước chân bỗng chốc trở nên phẳng lặng đến rợn người. Luồng chân khí màu huyết sắc đang gầm rú trên nắm đấm của Triệu Hùng đột ngột bị dập tắt, đóng băng hoàn toàn như ngọn lửa bị dội gáo nước đá lạnh buốt. Lớp màng mỏng chân khí hộ thể bao bọc quanh người gã phó đà chủ biến mất không để lại một dấu vết.


"Cái... cái gì?! Chân khí của ta đâu?!"


Triệu Hùng hoảng loạn cực độ, gương mặt đầy thịt của gã biến dạng vì kinh hoàng. Việc chân khí trong kinh mạch bị ép quay ngược lại đan điền và đóng băng cứng ngắc khiến gã mất đà, cơ thể khổng lồ lao về phía trước theo quán tính vật lý thuần túy.


Thiết Lâm không bỏ lỡ cơ hội ngàn vàng. Gã ngả người trượt đất tầm thấp sát nền đá ẩm ướt để tránh né quỹ đạo nắm đấm mất chân khí của Triệu Hùng. Tay trái lành lặn của gã di chuyển nhanh như rắn hổ mang rừng sâu, gạt phăng cánh tay phải mất lực của đối thủ sang một bên.


Ngay lập tức, Thiết Lâm lướt nhanh ra phía sau lưng Triệu Hùng. Bàn tay phải đeo bao tay da thú cổ dã ngoại bọc thép mỏng lót khớp ngón của gã chụp chặt lấy bả vai phải của gã phó đà chủ.


"Khóa!"


Thiết Lâm luồn hai tay qua nách Triệu Hùng, dùng lực vai trái ghì chặt gáy đối thủ, năm ngón chân bám chặt xuống đất cát dốc đá để mượn phản lực vật lý. Gã áp dụng kỹ năng Khóa khớp bả vai (Phế võ công) theo nguyên lý đòn bẩy cơ học sa trường thực dụng.


"Rắc!"


Một tiếng xương gãy lìa sắc rợn vang lên khô khốc trong hang đá chật hẹp. Khớp vai phải của Triệu Hùng bị bẻ ngược 180 độ ra sau, xương đòn gánh và bả vai vỡ vụn hoàn toàn dưới lực xoắn tàn bạo của bao tay bọc thép.


"Á!!!"


Triệu Hùng rú lên một tiếng thảm thiết, cơn đau thực thể tột cùng khi mất đi chân khí bảo hộ khiến gã khuỵu gối xuống sàn đá ẩm ướt. Gã phó đà chủ vạm vỡ giờ đây run rẩy như một con thú hoang dính bẫy, máu đỏ tươi trào ra từ miệng gã rỏ xuống đất cát mục nát.


Thiết Lâm áp sát, đầu gối trái thúc mạnh vào cột sống đối thủ để khóa chặt di chuyển, tay trái kề lưỡi dao săn gãy rỉ sét sát động mạch cổ của Triệu Hùng. Gã khàn giọng hỏi, ánh mắt lạnh lùng không một tia ấm áp:


"Khương Tiểu Mỹ ở đâu?"


Triệu Hùng thoi thóp thở dốc, đôi mắt đầy thịt co rút lại vì sợ hãi tột độ trước gã phàm nhân vô kình lầm lì trước mặt. Gã cười khàn khàn, máu bong bóng phập phồng nơi khóe môi:


"Nó... nó không còn ở phân đà nữa... Lôi đà chủ đã chuyển nó về tổng đàn ở thành Vân Châu... để làm mồi nhử ngươi... Ngươi... ngươi có giỏi thì tiến vào Vân Châu..."


Thiết Lâm lặng thính. Gã không để Triệu Hùng nói hết câu, tay trái dồn lực bóp mạnh cổ họng gã phó đà chủ kết liễu ác nghiệp của gã.


Khi cái xác khổng lồ của Triệu Hùng gục xuống, Thiết Lâm nhanh chóng lục lọi trong ngực áo giáp da thú bọc sắt của gã. Ngón tay gã chạm vào một xấp giấy dày. Gã lôi ra, đó là một bức mật thư có đóng dấu tri phủ bằng ngọc bích của Tào Tri Phủ gửi cho Thiết Huyết Đường, ghi chép chi tiết số tiền hối lộ hằng tháng để làm ngơ cho vụ đồ sát làng Sương Mù.


Thiết Lâm siết chặt bức mật thư trong tay, ánh mắt gã nhìn về phía cửa hang đá cổ.


Từ phía bên ngoài nghĩa trang hoang vắng, tiếng xích sắt rít đất dồn dập và tiếng vó ngựa tuần tra của quân tuần tra biên phòng do Triệu Mãnh chỉ huy bắt đầu dội vào lòng đất. Vòng vây đang siết chặt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!