Thần Đình Lục Khởi Nguyên
Gió bấc từ đỉnh Nhạn Môn Quan thổi xuống rít lên từng hồi thê lương, cuốn theo những bông tuyết lạnh buốt dập tắt chút tàn tro đỏ cuối cùng của ngôi làng Sương Mù đã bị thiêu rụi. Trong màn đêm đen kịt, nghĩa trang cổ hoang vắng biên thùy hiện ra như một bãi tha ma khổng lồ bị lãng quên, nơi những tấm bia đá nứt nẻ, đổ nghiêng ngả nằm im lìm dưới lớp tuyết dày. Sương mù đỏ nhạt – thứ chướng khí đặc trưng của vùng rừng thông biên giới – lẩn khuất quanh các ngôi mộ sụt lún, tạo nên một bầu không khí ẩm ướt và ma mị.
Khương Thiết Lâm khập khiễng bước đi giữa những nấm mồ vô danh. Mỗi bước dẫm xuống tuyết lạnh, khớp vai phải của gã lại nhói lên một cơn đau buốt tận xương tủy. Vết rạn nứt ở xương đòn gánh và thớ cơ vai – hậu quả từ việc gánh đỡ xà nhà cháy cứu người và phản lực vật lý kịch liệt khi giật dây bẫy đá khổng lồ ở Hẻm núi Tử Thần – đang sưng tấy lên, nóng bỏng như có hàng vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua da thịt. Lòng bàn tay phải của gã rách da, máu đỏ sẫm rỉ ra liên tục, thấm đẫm dải băng gạc rách nát nhuộm chàm đã sờn cũ, rỏ từng giọt xuống nền tuyết trắng xóa rồi đông cứng lại thành những hạt ngọc huyết sắc.
Gã thợ săn lầm lì không hề rên rỉ. Đôi mắt gã sắc lạnh như dao săn nhìn đăm đăm vào bóng tối phía trước. Gã biết Triệu Hùng – phó đà chủ Thiết Huyết Đường – với môn Mãnh Hổ Quyền dã man vẫn còn sống sót sau trận bẫy đá và đang điên cuồng lùng sục khắp nghĩa trang này để truy sát gã. Sức lực của gã đã cạn kiệt, cánh tay phải gần như tạm phế. Gã cần một nơi ẩn náu, và quan trọng hơn, gã cần sức mạnh để phản kháng.
"Khẹc... khẹc... ranh con họ Khương... ngươi vẫn chưa chết sao?"
Một giọng nói khàn khàn, đứt quãng như tiếng hai tấm gỗ mục cọ xát vào nhau đột ngột vang lên từ sau một tấm bia đá lớn bám đầy rêu phong.
Thiết Lâm khựng lại, tay trái lành lặn theo bản năng đặt lên chuôi thanh dao săn gãy rỉ sét giắt ở thắt lưng da thú. Từ trong bóng tối của ngôi mộ cổ sụt lún, một bóng người gù rạp sát đất chậm rãi bò ra. Đó là Từ Bá, lão già gác mộ cổ nửa tỉnh nửa điên của biên thùy Nhạn Môn Quan. Lão ngoài bảy mươi tuổi, da mặt nhăn nheo như quả táo khô bám đầy bùn đất, mái tóc bạc xơ xác xõa rượi ngang vai, mặc bộ y phục vải xám rách nát không đủ che ấm cơ thể gầy trơ xương.
Từ Bá ngước đôi mắt mờ đục nhìn Thiết Lâm, rồi nhìn xuống vệt máu đỏ sẫm đang rỏ xuống tuyết từ tay gã. Lão cười khẹc khẹc, giọng nói nửa tỉnh nửa điên chứa đựng một nỗi u uất sâu thẳm:
"Vết máu của phàm nhân... vẫn đỏ và nóng như trăm năm trước. Lũ võ giả có chân khí ngoài kia, chúng coi chúng ta như cỏ rác bến cảng, như phân bón cho ruộng vườn của chúng. Nhưng chúng đâu biết, dưới lòng đất của nghĩa trang hoang vắng này, từng có hàng ngàn tráng sĩ vô kình ngã xuống vì dám đứng thẳng lưng chống lại võ lâm chính phái..."
Thiết Lâm lặng thính, gã không nói lời thừa thãi, chỉ im lặng lắng nghe nhịp tim đập chậm rãi nhưng nặng nề của lão già gác mộ. Gã nhận ra lão không có một tia chân khí nào trong người, nhưng hơi thở lại trầm ổn lạ thường.
Lão gác mộ Từ Bá run rẩy thò bàn tay gầy guộc như cành củi khô vào trong ngực áo, lôi ra một chiếc chìa khóa sắt rỉ sét nặng trịch dài ba tấc. Chiếc chìa khóa có răng khóa phức tạp, bám đầy rêu phong ẩm mốc. Lão ném chiếc chìa khóa xuống đống tuyết dưới chân Thiết Lâm, lầm bầm:
"Đi đi, ranh con họ Khương. Hãy xuống hầm mộ đá ẩn giấu sau vách đá Nhạn Tử. Dùng chiếc chìa khóa này mở ra cánh cửa đá tiền triều. Ở đó có thứ thuộc về dòng họ Khương của ngươi... thứ võ học sa trường phàm nhân có thể dập tắt luồng khí kình giả tạo của lũ kiêu ngạo ngoài kia. Hãy đi trước khi con hổ điên Triệu Hùng tìm đến..."
Nói xong, Từ Bá lại lầm lũi bò ngược vào trong hốc mộ tối tăm, lầm bầm những câu nói vô nghĩa về một triều đại đã mất.
Thiết Lâm cúi người nhặt chiếc chìa khóa rỉ sét lên. Sắt lạnh buốt chạm vào lòng bàn tay trái rạn xương đau buốt của gã, nhưng gã chỉ siết chặt nó, không hề do dự quay người lướt nhanh về phía vách đá dựng đứng của núi Nhạn Môn nằm sâu trong rìa nghĩa trang cổ.
***
Vượt qua những bụi gai sồi rậm rạp bám đầy tuyết, Thiết Lâm tiếp cận một khe nứt tự nhiên ẩn kín sau một ngôi mộ cổ sụt lún sát vách đá Nhạn Tử dựng đứng. Địa hình nơi đây trơn trượt, rêu phong ẩm ướt bám đầy các thớ đá hẹp. Thiết Lâm dùng tay trái bọc da thú bám chặt vào một thớ đá nhô ra, gồng sức cơ lưng vai gánh chịu cơn đau nhói từ khớp vai phải để lách người vào sâu trong khe nứt.
Hiện ra trước mắt gã là một cánh cửa đá cổ xưa rêu phong xám xịt, cao nửa trượng, nằm khuất sau những tảng đá hộc khổng lồ. Trên mặt cửa đá khắc những ký tự tiền triều thô sơ, mờ nhạt. Ở chính giữa cánh cửa có một khe khóa hẹp dính đầy đất cát mục nát.
Thiết Lâm cắm chiếc chìa khóa rỉ sét của Từ Bá vào khe khóa. Răng khóa rỉ sét cọ xát vào thớ đá phát ra những tiếng "ken két" khô khốc. Gã dồn lực vào bàn tay trái lành lặn, vặn mạnh một vòng.
"Rắc!"
Một tiếng kêu trầm u uất, nặng nề dội ra từ lòng đất. Cánh cửa đá cổ xưa từ từ chuyển động, hé mở ra một lối vào tối tăm dẫn sâu vào lòng núi. Một luồng khí ẩm mốc, lạnh lẽo bốc lên, mang theo mùi của đất đá ngàn năm và bụi bặm của thời gian. Lối vào dốc đứng, chỉ có một con đường độc đạo kẹp giữa hai vách đá dựng đứng trơn trượt không có điểm bám.
Thiết Lâm nín thở bước vào trong, cánh cửa đá phía sau gã tự động khép lại với một tiếng "u u" trầm uất dập tắt hoàn toàn ánh sáng bão tuyết bên ngoài. Trong bóng tối hoàn toàn, gã thợ săn không hề hoảng loạn. Gã nhắm chặt mắt, dựa hoàn toàn vào thính giác thực chiến nhạy bén để lắng nghe tiếng nước nhỏ giọt từ trần đá và tiếng gió rít nhè nhẹ qua khe nứt để định vị phương hướng.
Gã men theo vách đá dựng đứng trơn trượt, leo xuống lòng hang sâu bằng tay trần bọc da thú. Khớp vai phải chấn thương cũ bị kéo căng kịch liệt, các móng tay rách nứt rỉ máu rạn nứt khi gã cố bám chặt vào các thớ đá cứng để không bị rơi tự do xuống vực sâu thăm thẳm bên dưới. Mỗi nhịp leo xuống là một lần gã phải nghiến chặt răng chịu đựng đau đớn thực thể cơ bắp, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng hòa cùng máu khô dính đầy dải băng gạc quấn tay.
Sau nửa canh giờ di chuyển gian khổ, Thiết Lâm đặt chân xuống nền hang đá bằng phẳng. Gã lôi từ thắt lưng ra một viên đá đánh lửa thô sơ, đánh mạnh vào lưỡi dao săn gãy rỉ sét để tạo ra những tia lửa nhỏ hướng dẫn tầm nhìn.
Ánh lửa le lói hiện ra, chiếu sáng một gian hang đá tự nhiên rộng khoảng mười trượng. Đây chính là Hang đá thợ săn tiền triều. Giữa hang đá ẩm ướt, một bộ di cốt khô héo đang ngồi xếp bằng trong tư thế chết đứng, giáp da rách nát bám đầy mạng nhện và bụi đất cát mục nát. Dù đã trải qua trăm năm, bộ di cốt vẫn giữ được vẻ thẳng thớm, ngạo nghễ kiên cường của một chiến sĩ sa trường, hai bàn tay xương xẩu đặt trên đầu gối vẫn cuộn chặt như hai nắm đấm thép.
Đó chính là di cốt của Mục Tông Sư – vị chiến sĩ vô kình tiền triều.
Ngay trước mặt di cốt, trên một bệ đá phẳng lặng bám đầy bụi bặm, đặt một cuốn thẻ tre mục nát bám đầy bụi đất cát. Đó chính là tàn bản Thần Đình Lục (quyển một) cổ xưa.
Thiết Lâm bước tới, lầm lì quỳ một gối trước di cốt của Mục Tông Sư. Gã dùng tay trái bọc da thú nhẹ nhàng lau sạch lớp bụi đất dày cộp bám trên mặt thẻ tre, lộ ra những dòng chữ khắc thô sơ nhưng chứa đựng một ý chí sắt đá kiên định:
"Chân khí... chỉ là ảo ảnh bóc lột năng lượng sống của cơ thể. Võ học chân khí là vương quyền thống trị giả tạo. Phàm nhân vô kình đan điền phẳng lặng, gân cốt da thịt mới là chân lý võ đạo thực tế. Thần Đình Lục ngưng tụ tinh thần lực vô kình, dập tắt mọi đan điền chân khí xung quanh, kéo kẻ mạnh xuống cùng đẳng cấp thể chất phàm nhân..."
Thiết Lâm đọc từng chữ, lồng ngực gã phập phồng thở dốc. Gã nhận ra đây không phải là công pháp tu tiên hay tâm pháp chân khí võ học chính tông hoa mỹ, mà là một phương pháp rèn luyện tinh thần lực sa trường tàn khốc, đòi hỏi phàm nhân phải dùng mạng sống và sự kiên trì chịu đựng đau đớn thực thể để dung hợp.
"Chân lý võ đạo thực tế..." Thiết Lâm khàn giọng lầm bầm. Mối thù giết cha Khương Thiết Sơn, hình ảnh ngôi làng Sương Mù cháy đen thui và nỗi đau đứt ruột của đồng bào phàm nhân bị võ giả chà đạp bỗng chốc ập về, nung nấu ý chí sắt đá của gã.
Gã thợ săn xếp bằng ngồi thiền tĩnh tâm ngay trước di cốt của Mục Tông Sư. Gã nhắm chặt mắt, thắt chặt dải băng gạc quấn tay rách nát, bắt đầu vận hành Thần Đình Lục quyển một.
***
Theo chỉ dẫn của cổ thư, Thiết Lâm bắt đầu ức chế hoạt động của tim và phổi, ngắt nhịp tim tạm thời để đạt trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối của tinh thần lực. Gã phải dập tắt mọi suy nghĩ hỗn tạp, đưa đan điền phẳng lặng hoàn toàn về trạng thái như một mặt hồ đóng băng không một tia gợn sóng.
"Thịch... Thịch..."
Nhịp tim của Thiết Lâm chậm dần. Một nhịp... hai nhịp... rồi ngừng đập hoàn toàn.
Cơ thể gã lạnh ngắt như xác chết nằm im trong bóng tối của hang đá cổ. Cái lạnh thấu xương của hang sâu hòa cùng tính hàn cực mạnh của Băng Tâm Thảo vẫn còn lẩn khuất trong máu gã từ buổi ngâm mình Hồ Băng Giá bắt đầu phát tác. Cơn đau từ bả vai phải bị rạn nứt xương và ngón tay rách nát nhói lên buốt óc, gào thét đòi hỏi gã phải vận khí tự chữa lành. Nhưng đan điền của gã phẳng lặng, không có một tia chân khí nào để bảo vệ gân cốt.
Gã chỉ có thể dùng ý chí sắt đá chịu đựng đau đớn thực thể.
Trong trạng thái nín thở ngắt nhịp tim tạm thời, tinh thần lực của Thiết Lâm bỗng trở nên nhạy bén cực độ. Gã bắt đầu cảm nhận được tần số rung động nhỏ nhất của không gian xung quanh hang đá, tiếng nước nhỏ giọt cách mười bước chân dội lại như tiếng búa tạ đập vào tai, tiếng gió rít qua khe nứt mang theo mùi máu khô của chính gã.
Nôn nóng muốn đạt được sức mạnh tối thượng để tiêu diệt Triệu Hùng, Thiết Lâm cố gắng tập trung tinh thần lực cực hạn hòng mở rộng vùng tịch diệt vô kình lên hai bước chân ngay lập tức.
"Hự!"
Một cơn phản phệ tàn khốc lập tức ập đến. Thớ cơ bắp toàn thân Thiết Lâm co rút kịch liệt, các khớp xương bả vai và cột sống rạn nứt như bị hàng vạn chiếc búa tạ đập mạnh trực diện. Tim ngừng đập quá lâu khiến dưỡng khí không thể truyền lên não, Thiết Lâm hộc ra một ngụm máu đỏ sẫm, máu tươi trào ra từ hai khóe mắt và tai, chảy dài xuống gò má ngăm đen sạm bụi đất. Gã lảo đảo, tinh thần lực suýt chút nữa tan vỡ hoàn toàn, cơ thể suýt ngã quỵ xuống đất cát mục nát.
"Giới hạn thể chất phàm nhân... không thể vội vã..." Lời cảnh báo của cựu võ sư dẫn lối bỗng vang lên trong ký ức gã.
Thiết Lâm cắn chặt răng rỉ máu, gồng mình đứng vững tấn bám đất dẻo dai. Gã lập tức điều chỉnh nhịp thở sâu bằng Tĩnh Tâm Quyết, ức chế cơn đau kịch liệt và co rút cơ bắp. Gã chấp nhận từ bỏ việc mở rộng lên hai bước, tập trung toàn bộ tinh thần lực còn sót lại để củng cố vùng vô kình trong phạm vi một bước chân tuyệt đối quanh người.
Gã nhắm mắt, ngưng thần tĩnh khí cảm nhận đan điền phẳng lặng trống rỗng.
"Vút!"
Một luồng sóng tinh thần lực vô kình vô hình, lạnh lẽo như băng đá đột ngột bộc phát ra ngoài cơ thể Thiết Lâm.
Không gian xung quanh cơ thể gã thợ săn trong phạm vi đúng một bước chân phẳng lặng như mặt hồ không gió. Toàn bộ chướng khí và sương mù đỏ nhạt bám đầy trong hang đá khi chạm vào vùng vô kình này lập tức bị dập tắt, đóng băng và tan biến hoàn toàn thành hư vô. Không có chân khí, không có nội lực, chỉ có sự im lặng tột cùng và uy áp vô hình của thể chất phàm nhân cực hạn.
Dung hợp thành công Thần Đình Lục quyển một!
Thiết Lâm mở bừng đôi mắt sắc lạnh như dao săn trong bóng tối. Gã khẽ cử động tay trái bọc da thú, cảm nhận một luồng tinh thần lực vô kình dạt dào đang vận hành nhịp nhàng theo nhịp thở của gã, sẵn sàng dập tắt mọi đan điền chân khí của đối thủ bước vào phạm vi một bước chân quanh người.
Tuy nhiên, cái giá phải trả là cực kỳ tàn khốc. Hai tai và khóe mắt gã vẫn còn rỉ máu đỏ sẫm, khớp vai phải sưng tấy tím tái đau nhức kịch liệt do phản lực co rút cơ bắp kịch liệt.
Chưa kịp thở hắt ra để điều hòa gân cốt, tai Thiết Lâm bỗng động đậy.
Trong không gian phẳng lặng của vùng vô kình vừa ngộ được, gã lắng nghe được một âm thanh nặng nề, dồn dập dội thẳng vào lòng hang đá hoang vắng từ phía lối vào dốc đứng.
"U u u..."
Tiếng bước chân nặng nề nện mạnh lên thềm đá trơn trượt, kèm theo tiếng gầm rú chân khí Mãnh Hổ Quyền dữ dội xé rách không khí ẩm mốc. Luồng sát ý cực mạnh màu huyết sắc của phó đà chủ Triệu Hùng đang cuồn cuộn tràn vào hang đá cổ!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!