Nợ Máu Bìa Rừng
Gió bấc rít qua những khe nứt của vách đất nện, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt của vùng biên thùy Nhạn Môn Quan đổ sập xuống làng Sương Mù. Tuyết rơi mỗi lúc một dày, nhuộm trắng xóa những tán thông già cằn cỗi và phủ một lớp băng mỏng lên những mái tranh rách nát xơ xác. Dưới chân vách đá dựng đứng hoang dã, làng Sương Mù hiện ra như một nấm mồ im lìm, nghèo đói và kiệt quệ dưới ách bóc lột tô thuế nặng nề của Thiết Huyết Đường.
Trong căn nhà tranh rách nát ở rìa làng, Khương Thiết Lâm đang lẳng lặng quấn lại dải băng gạc vải thô nhuộm chàm quanh bàn tay phải của mình. Đôi bàn tay của gã thanh niên hai mươi bốn tuổi thô ráp, chai sạn, đầy những vết sẹo ngang dọc hằn sâu – dấu vết của những năm tháng gánh gỗ nặng leo núi và săn thú dữ trong rừng sâu. Khương Thiết Lâm là một phàm nhân vô kình bẩm sinh. Đan điền của gã phẳng lặng như mặt hồ đóng băng vào mùa đông, không có lấy một tia chân khí, không thể tích tụ bất kỳ luồng khí kình nào. Trong một thế giới võ giả sùng bái chân khí, coi nội lực là vương quyền tối thượng, kẻ vô kình như gã chỉ là hạng phế nhân dưới đáy xã hội, bị coi như cỏ rác lao dịch.
Gã thắt chặt dải băng gạc bằng răng, cảm nhận thớ cơ tay săn chắc nhưng đau nhức âm ỉ. Trên bàn gỗ mục nát bên cạnh gã, thanh dao săn gãy rỉ sét nằm im lìm. Đó là kỷ vật duy nhất mà cha gã, Khương Thiết Sơn, để lại. Cha gã cũng là một thợ săn phàm nhân, một kẻ cả đời nhẫn nhục gánh chịu sưu thuế, để rồi cuối cùng bị cao thủ Thiết Huyết Đường đánh chết dã man chỉ vì không nộp đủ số thú săn hằng tháng. Ký ức về thân xác lạnh ngắt, đầy vết thương bầm dập của cha dưới gốc thông già luôn là một ngọn lửa căm hận âm ỉ cháy, nung nấu trong lồng ngực Thiết Lâm mỗi đêm lạnh giá.
"Rầm!"
Tiếng đổ vỡ thô bạo từ phía ngôi nhà tranh của chú hai Khương Thiết Hải vang lên xé toạc không gian tĩnh lặng của bìa rừng. Tiếng la hét hoảng loạn của thiếu nữ và tiếng cười khẩy đầy thú tính dội vào màng nhĩ Thiết Lâm. Thính giác nhạy bén của một thợ săn hoang dã lập tức bắt được tiếng khóc nghẹn ngào của Khương Tiểu Mỹ, cô em họ mười bốn tuổi của gã, và tiếng nạng gỗ đập xuống đất bất lực của chú hai.
Thiết Lâm không nói một lời. Ánh mắt gã lạnh đi như băng tuyết Nhạn Môn. Gã với lấy thanh dao săn gãy rỉ sét quấn vào thắt lưng da thú, bước nhanh ra khỏi cửa. Bóng gã cao gầy, hơi khòm vai của một thợ săn, chìm vào màn sương mù dày đặc đang bao phủ lối mòn.
Trước sân nhà chú hai, cảnh tượng hỗn loạn và tàn nhẫn đang diễn ra. Ba tên lính tuần tra mặc võ phục đỏ rách nách của Thiết Huyết Đường đang đứng vây quanh. Giữa sân, chú hai Khương Thiết Hải – người đàn ông trung niên tàn phế bị liệt chân trái – đang nằm sõng soài trên nền tuyết lạnh, chiếc nạng gỗ tự đẽo bị đạp gãy làm đôi. Đầu mục tuần tra biên giới, Lưu Độc Nhãn, đang dẫm chiếc ủng bẩn thỉu lên ngực chú hai, khiến ông hộc ra một ngụm máu đỏ tươi nhuộm đỏ khoảng tuyết trắng.
Lưu Độc Nhãn là một võ giả nội lực sơ cấp, đạt tới Thông mạch nhị trọng. Gã chột mắt trái, đeo băng vải đen gớm ghiếc, mặt đầy sẹo rỗ tàn nhang. Tay gã lăm lăm thanh đao bản lớn sắc bén rỉ sét đầu đao, luồng chân khí mỏng mờ nhạt bao quanh thân đao phát ra những tiếng rít gió nhẹ đầy uy áp.
"Lũ phàm nhân rác rưởi!" Lưu Độc Nhãn nhổ một bãi nước bọt đầy máu xuống mặt Khương Thiết Hải, giọng gã khàn khàn và tàn độc. "Thuế thú săn tháng này thiếu ba tấm da cáo tuyết và mười cân thịt sấy. Không có tiền nộp phạt, tao sẽ bắt con ranh này về phân đà làm nô dịch dọn dẹp dẹp nợ. Chống cự? Đôi chân liệt của mày muốn gãy nốt đúng không?"
Phía sau gã, hai tên lính tuần tra đang lôi kéo Khương Tiểu Mỹ dã man. Cô bé gầy gò, mặc bộ đồ vải thô vá nhiều mảnh bạc màu, đôi mắt đen láy tràn ngập sự sợ hãi tột cùng, hai tay bị trói chặt bằng dây cỏ khô. Cô bé gào khóc, cố bám lấy thềm cửa đất sét: "Cha ơi! Anh Thiết Lâm ơi! Cứu em!"
"Tiểu Mỹ! Buông con bé ra... xin các ông..." Khương Thiết Hải yếu ớt cầu xin, hai bàn tay thô kệch dính đầy muội than cố bám lấy chiếc ủng của Lưu Độc Nhãn, nhưng đáp lại chỉ là một cú đá tàn nhẫn vào mạng sườn làm ông co rúm người lại đau đớn.
"Thả con bé ra."
Một giọng nói trầm lặng, lạnh lùng đột ngột vang lên từ màn sương mù bìa rừng. Lưu Độc Nhãn nhíu mày, quay con mắt chột còn lại nhìn về phía tiếng nói. Khương Thiết Lâm chầm chậm bước ra khỏi màn sương đỏ nhạt. Gã đứng đó, mặc chiếc áo vải thô chàm rách nát dính đầy tuyết, hai bàn tay quấn băng gạc rách nát buông thõng, ánh mắt tĩnh lặng như nước hồ băng nhìn chằm chằm vào chiếc ủng đang dẫm trên ngực chú hai.
Lưu Độc Nhãn sững sờ một lát, rồi phá lên cười sằng sặc đầy khinh bỉ. Gã nhận ra gã thợ săn nghèo hèn vô kình này. "A, hóa ra là con trai của thằng già Khương Thiết Sơn chết bờ chết bụi ngày trước. Thằng phế vật vô kình! Mày vác cái mạng rách ra đây để nộp mạng thay cha mày đấy à?"
Thiết Lâm không trả lời. Gã không phí lời với kẻ dùng chân khí. Trong đầu gã lúc này, mọi thứ xung quanh đều biến mất, chỉ còn lại khoảng cách. Mười bước. Tám bước. Gã chầm chậm hạ thấp trọng tâm, năm ngón chân bám chặt vào lớp tuyết trơn trượt dưới đất đá như rễ cây cổ thụ – đây chính là thế đứng tấn bám đất Nhạn Môn gã tự rèn luyện mỗi đêm. Gã đang tính toán quỹ đạo di chuyển và góc độ tấn công vật lý của đối thủ.
"Đồ điếc không sợ súng!" Lưu Độc Nhãn tức giận vì thái độ im lặng lầm lì của Thiết Lâm. Gã nhấc chân khỏi ngực Khương Thiết Hải, vận hành chân khí chạy dọc kinh mạch tay phải, truyền vào thanh đao bản lớn. Luồng khí mỏng bao quanh lưỡi đao bỗng rực lên mờ nhạt, phát ra tiếng rít gió sắc lẹm. Gã vung đao, sử dụng Đao Pháp Thuế Vụ cương mãnh, chém ngang tầm ngực Thiết Lâm hòng chém đứt đôi gã thợ săn phàm nhân từ khoảng cách ba bước chân.
Đường đao chém ra một luồng đao khí mỏng, xé rách màn sương mù và tuyết rơi tạo ra một vệt trắng sắc bén.
Nếu là phàm nhân bình thường, luồng đao khí này đủ để chém đứt gân cốt. Nhưng Thiết Lâm không phải phàm nhân thường. Gã đã quá quen với việc tránh né những cú vồ chớp nhoáng của báo tuyết rừng sâu. Ngay khi vai của Lưu Độc Nhãn vừa động đậy, Thiết Lâm đã phán đoán ra quỹ đạo đao khí. Gã cúi rạp người, thực hiện bộ pháp trượt đất tầm thấp sát mặt đất trơn trượt. Luồng đao khí mỏng sượt sát qua gáy gã, chém đứt đôi một cành thông già phía sau phát ra tiếng nổ giòn giã.
Tránh được đường đao khí, Thiết Lâm không hề dừng lại. Bộ pháp bám đất của gã bộc phát lực mạnh mẽ, đẩy thân hình gã nhảy vọt áp sát vào phạm vi một bước chân quanh người Lưu Độc Nhãn. Cự ly không thước tấc cận chiến!
Lưu Độc Nhãn kinh hoàng phát hiện gã thợ săn vô danh đã áp sát sát sườn mình từ lúc nào. Sự tự phụ vào đao khí tầm trung khiến gã lơ là phòng thủ tầm gần. Gã vội vã thối lui hòng vung đao chém ngược, nhưng khoảng cách quá gần đã triệt tiêu hoàn toàn góc vung của thanh đao bản lớn nặng nề.
Thiết Lâm dứt khoát rút thanh dao săn gãy rỉ sét từ thắt lưng, dùng lực cánh tay thợ săn đâm mạnh thẳng vào ngực Lưu Độc Nhãn. Lưỡi dao rỉ sét xé gió đâm tới.
"Keng!"
Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên. Mũi dao săn gãy bị chặn đứng ngay trước lớp ngực áo của Lưu Độc Nhãn. Lớp hộ thể chân khí mỏng mờ nhạt bao bọc quanh da thịt gã võ giả như một màng mỏng dẻo dai cứng cáp, cản phá hoàn toàn lực đâm vật lý của thanh dao thép thường rỉ sét. Lực phản chấn dội ngược kịch liệt khiến lòng bàn tay Thiết Lâm rách da chảy máu, máu đỏ thấm đẫm dải băng gạc quấn tay rách nát.
"Ha ha! Thằng ngu! Đao kiếm phàm nhân làm sao phá được hộ thể chân khí của tao!" Lưu Độc Nhãn cười gằn, vận nội lực vào tay trái định đấm nát mặt Thiết Lâm.
Nhưng nụ cười của gã lập tức tắt ngấm khi thấy ánh mắt của Thiết Lâm vẫn tĩnh lặng vô cảm. Gã thợ săn không hề bất ngờ hay hoảng loạn vì đòn đâm thất bại. Đòn đâm dao săn gãy chỉ là một cú feint – đòn thử nghiệm để gã xác định độ dày của hộ thể chân khí đối thủ.
Ngay khi tay trái của Lưu Độc Nhãn vừa vận khí vung lên, Thiết Lâm đã buông rơi thanh dao gãy. Hai bàn tay quấn băng gạc rách nát dính máu của gã vươn ra cực nhanh như hai gọng kìm thép bám chặt lấy cổ tay cầm đao phải của Lưu Độc Nhãn. Ma sát trực tiếp với hộ thể chân khí nóng bỏng làm da thịt lòng bàn tay Thiết Lâm rách nát rỉ máu dữ dội, nhưng gã không hề buông lỏng gọng kìm dù chỉ một phân.
Thiết Lâm bước chéo chân, hạ thấp trọng tâm bám chặt đất đá, luồn vai phải xuống dưới nách đối thủ. Gã sử dụng quyền kỹ khóa khớp sa trường dựa trên nguyên lý đòn bẩy vật lý thực dụng của thợ săn. Gã dùng lòng bàn tay trái đẩy mạnh cùi chỏ đối phương lên cao, trong khi bàn tay phải bẻ ngược cổ tay Lưu Độc Nhãn theo góc 45 độ hướng ngược chiều xương quay.
"Rắc!"
Một tiếng xương gãy giòn giã rợn người vang lên giữa sân tuyết tĩnh lặng. Xương quay cổ tay phải của Lưu Độc Nhãn bị bẻ ngược gãy lìa. Thanh đao bản lớn sắc bén rơi tuột khỏi bàn tay mất lực, cắm phập xuống lớp tuyết dày.
"A... tay của tao!" Lưu Độc Nhãn rú lên đau đớn kịch liệt, luồng chân khí hộ thể mỏng bao quanh người gã lập tức hỗn loạn và tiêu tán do đan điền bị chấn động mạnh từ cơn đau thể xác thực thể.
Thiết Lâm không cho đối thủ bất kỳ cơ hội thở dốc nào. Ngay khi chân khí hộ thể của gã võ giả vừa biến mất, gã thợ săn đã lướt nhanh ra phía sau lưng đối thủ. Gã luồn tay trái qua nách khóa chặt bả vai trái của Lưu Độc Nhãn, bàn tay phải quấn băng gạc dính đầy máu tóm chặt lấy cằm gã, bẻ ngược mạnh mẽ ra sau.
"Rắc!"
Tiếng khớp cổ gãy lìa thô bạo dập tắt hoàn toàn tiếng gào thét của tên đầu mục tuần tra dã man. Thân xác lực lưỡng của Lưu Độc Nhãn cứng đờ trong một tích tắc, con mắt chột trợn trừng đầy kinh hoàng và bất tin, rồi đổ sụp xuống đống tuyết lạnh giá như một khúc gỗ mục.
Hơi thở gã tắt lịm. Chân khí Thông mạch nhị trọng biến mất hoàn toàn, để lại một cái xác lạnh ngắt rỉ máu đỏ sẫm trên tuyết.
Toàn bộ sân nhà chú hai rơi vào sự im lặng chết chóc. Hai tên lính tuần tra Thiết Huyết Đường đứng phía sau hoảng sợ tột độ. Chúng nhìn cái xác không còn hơi thở của Lưu Độc Nhãn – một võ giả nội lực sơ cấp vốn luôn là nỗi khiếp sợ của phàm nhân biên thùy – nay bị kết liễu tàn bạo chỉ trong chớp mắt bởi đôi tay trần của một gã phế nhân vô kình.
"Quỷ... Nó là quỷ vô kình!" Một tên lính tuần tra hét lên thất thanh, buông sợi dây trói Khương Tiểu Mỹ ra. Cả hai tên không hẹn mà gặp, lập tức quay đầu vắt chân lên cổ tháo chạy điên cuồng vào màn sương mù dày đặc hướng về phía trấn Sương Mù, bỏ lại thanh đao rỉ sét và xác chết của thủ lĩnh.
Khương Thiết Lâm đứng im giữa sân tuyết, lồng ngực gã phập phồng nhẹ nhàng điều hòa nhịp thở. Băng gạc quấn tay rách nát dính đầy máu tươi rỏ từng giọt xuống tuyết trắng. Cơn đau rát từ lòng bàn tay rách da do ma sát chân khí truyền đến thực tế và buốt nhói, nhắc nhở gã về cái giá thể xác phải trả cho chiến thắng.
Gã chầm chậm cúi xuống nhặt thanh dao săn gãy rỉ sét dính máu của cha lên, quấn lại thắt lưng, rồi bước đến đỡ chú hai Khương Thiết Hải đang run rẩy dưới đất.
"Thiết Lâm... con... con đã giết người của Thiết Huyết Đường rồi..." Khương Thiết Hải thảng thốt nhìn cái xác của Lưu Độc Nhãn, đôi mắt đầy lo âu hoảng loạn tột độ. "Chúng sẽ không tha cho làng Sương Mù... Lôi Bá Thiên sẽ phóng hỏa đồ sát cả làng này mất thôi..."
Khương Tiểu Mỹ chạy nhào đến ôm chặt lấy cánh tay trái của Thiết Lâm, khóc thút thít hoảng sợ. Thiết Lâm đưa đôi mắt tĩnh lặng nhìn về hướng hai tên lính tuần tra vừa chạy trốn trong sương mù. Gã biết chú hai nói đúng. Lũ lính tuần tra tháo chạy để lại xác Lưu Độc Nhãn chắc chắn sẽ báo cáo về phân đà. Một cuộc truy quét tàn khốc, đẫm máu của phân đà Thiết Huyết Đường sắp sửa giáng xuống ngôi làng nghèo khổ này.
Nhưng gã thợ săn vô kình không hề hối hận. Gã siết chặt nắm tay rỉ máu, nhìn nắm đất mộ của cha phía xa xăm dưới gốc thông già. Cuộc chiến sinh tồn thực sự của phàm nhân trước cường quyền chân khí chỉ mới bắt đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!