Nhạc nềnShenxian

Tiếng Thì Thầm Đêm Biệt Giam

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gầm rống của Hình Bưu và tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng dội sát vào vách đá khu biệt giam phụ, nơi Thạch Đầu đang bất lực giấu chiếc dũa thép cuối cùng dưới đống sắt vụn. Trong bóng tối âm u của hành lang tầng hầm thứ ba, Cố Trạch ép chặt lưng vào góc khuất của một cột đá hắc thiết, hai tay siết chặt bản đúc thạch cao dấu chân cỡ 39 thêu hoa văn mây cuốn của Thẩm Hồng. Hơi thở của anh hoàn toàn nín bặt, lồng ngực phẳng lặng không hề phập phồng nhờ kỹ thuật kiểm soát hơi thở lâm sàng.


“Thằng ranh con! Ngươi dám lén lút tàng trữ kim khí trong khu biệt giam sao?” Giọng Hình Bưu rống lên như sấm rền, kèm theo tiếng roi da hắc thiết quất vun vút vào không khí, phát ra những tia lửa ma pháp màu xám tro lạnh lẽo. “Thẩm Hồng trưởng quan đã ra lệnh, bất kỳ kẻ nào tàng trữ phế liệu ma pháp trái phép đều bị khép vào tội mưu phản!”


Thạch Đầu im lặng chịu đựng, tiếng gã thở hồng hộc đầy bất lực vang lên giữa đống sắt vụn đổ nát. Cố Trạch biết mình không thể đứng nhìn. Thạch Đầu là đồng minh kỹ thuật duy nhất giúp anh mài giũa thành công chiếc Kính Một Mắt Thạch Anh. Nếu Thạch Đầu bị bắt và tra tấn, toàn bộ kế hoạch minh oan của anh sẽ sụp đổ hoàn toàn trước khi phiên tòa diễn ra.


Áp tai sát vào nền đá ẩm ướt, Cố Trạch kích hoạt khả năng cảm nhận rung động vật lý nhạy bén bẩm sinh của tiền thân. Anh cảm nhận được tần số bước chân của Hình Bưu và ba tên lính gác đang đứng vây quanh Thạch Đầu. Khoảng cách là mười hai mét. Góc rẽ hành lang tạo ra một điểm mù quang học hoàn hảo, nhưng con chó săn ma pháp tầm nhiệt của Hình Bưu đang khịt mũi, luồng nhiệt lượng từ cơ thể quái thú đang tiến dần về phía lối rẽ nơi anh ẩn nấp.


Cố Trạch khẽ gõ ngón tay lên vách đá theo nhịp điệu mật: hai nhịp ngắn, một nhịp dài.


Trần Lực—gác ngục sơ cấp đang đứng gác ở đầu hành lang—lập tức nhận được tín hiệu rung động truyền qua vách đá. Gã hiểu ý Cố Trạch. Trần Lực hít một hơi thật sâu để nén sự sợ hãi, cố tình bước hụt chân và làm rơi chiếc xô sắt chứa nước thải ma pháp xuống sàn đá.


*Xoảng! Rầm!*


Tiếng động lớn dội vang khắp hành lang ngột ngạt. Trần Lực hét lên giả vờ hoảng loạn: “Báo cáo Hình trưởng quan! Có dị biến! Nước thải ma pháp ngầm ở góc phía Tây bị rò rỉ axit cực mạnh! Khí độc đang tràn lên tầng biệt giam số 9!”


Nghe đến “nước thải ma pháp ngầm” và “khí độc”, Hình Bưu cùng đám lính gác lập tức khựng lại. Nỗi sợ hãi về sự ăn mòn sinh học của axit ma pháp luôn là cơn ác mộng đối với những kẻ không có tu vi cao. Con chó săn ma pháp cũng bị tiếng động lớn làm giật mình, sủa lên oai oái và quay đầu về hướng phát ra tiếng động.


“Mẹ kiếp! Lũ ăn hại!” Hình Bưu cursed lớn, nhổ một bãi nước bọt đầy tức giận xuống đất. Gã trừng mắt nhìn Thạch Đầu một lần cuối trước khi quay người dẫn theo đội tuần tra chạy vội về phía góc Tây. “Để yên đống phế liệu đó cho ta! Lát nữa ta sẽ quay lại lột da ngươi!”


Chờ cho tiếng bước chân dồn dập của Hình Bưu xa dần, Cố Trạch lập tức lướt ra khỏi bóng tối. Anh ra hiệu bằng tay thật nhanh cho Thạch Đầu hãy giấu chiếc dũa thép sâu dưới bể nước thải sinh hoạt—nơi ma lực rác thải sẽ che phủ hoàn toàn tàn dư kim khí. Thạch Đầu gật đầu lia lịa, ánh mắt tràn đầy sự kính phục và biết ơn đối với nhóc câm.


Cố Trạch nhanh chóng di chuyển ngược trở lại Phòng biệt giam số 9. Khi cánh cửa sắt hoen rỉ khép lại, anh thở phào nhẹ nhõm. Anh cẩn thận gỡ viên gạch thứ tư lỏng lẻo trên vách tường đá, đặt chiếc Kính Một Mắt Thạch Anh và bản đúc thạch cao dấu chân vào sâu bên trong, cạnh ống nghiệm chứa mẫu máu đông của Ngục trưởng quá cố, rồi lấp vách gạch lại như cũ.


Đêm thứ tư của thời hạn bảy ngày hoãn án tử hình bắt đầu buông xuống Hắc Ngục. Không gian tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ trần đá ẩm ướt xuống nền phòng giam.


Cố Trạch ngồi xếp bằng trong góc tối, nhắm mắt để hồi phục tinh thần. Tuy nhiên, một luồng khí lạnh bất thường đột ngột tràn vào phòng giam qua khe cửa sắt. Nhiệt độ giảm xuống cực hạn, hơi thở của anh hóa thành những làn sương trắng xóa.


Cùng lúc đó, màn sương mù ma pháp màu tím sẫm—Màn Sương Mù Ma Pháp Phong Tỏa Hắc Ngục—bắt đầu rò rỉ qua các kẽ đá, bao phủ toàn bộ phòng biệt giam số 9. Đây là loại sương mù ma pháp hoàng gia cổ xưa, có khả năng cô lập hoàn toàn mọi giác quan vật lý và ngăn chặn mọi sự truyền dẫn thông tin ra bên ngoài.


*U u u...*


Một tiếng rít mờ nhạt, có tần số cực cao đột ngột vang lên. Nó không truyền qua không khí vào màng nhĩ, mà dao động trực tiếp qua xương sọ của Cố Trạch, dội thẳng vào thùy thái dương của anh.


Đó là tiếng sáo xương.


Cách phòng giam số 9 hơn một trăm mét, trên đỉnh tháp canh tối cao của Hắc Ngục, Tăng Pháp Sư—sát thủ ảo ảnh của Vong Hồn Hội—đang đứng lơ lửng trong gió lạnh. Lão già gầy trơ xương, mặc áo choàng xám bốc mùi ẩm mốc, đôi mắt rực lên ánh sáng xanh lam ma mị. Lão đặt chiếc sáo làm bằng xương đùi quái thú lên môi, thổi ra những luồng sóng âm nguyền chú không tiếng động, dẫn truyền trực tiếp vào hệ thần kinh của Cố Trạch.


“*Chết đi... ngươi phải chết... uống độc tự sát là lối thoát duy nhất...*”


Những tiếng thì thầm điên loạn bắt đầu vang lên trong đầu Cố Trạch. Chúng không phải là những câu nói rõ ràng, mà là sự cộng hưởng của hàng vạn ác niệm, những tiếng khóc than tuyệt vọng của các tử tù bị chôn sống, tiếng thét gào của tiền chủ khi bị ép uống thuốc độc, và hình ảnh Cố Diệp bị hành hạ dã man trong kỹ viện Nam Thành.


“*Ngươi chỉ là một kẻ phàm nhân hèn mọn... lý trí của ngươi không thể chống lại ý chí của thần linh... hãy tự kết liễu đi...*”


Đầu Cố Trạch đau như búa bổ. Từng sợi dây thần kinh trong não bộ của anh căng ra như muốn đứt đoạn. Các mạch máu bên thái dương nổi rõ, giật phồng lên kịch liệt. Da mặt anh đỏ bừng, và từ hai lỗ tai, những vệt máu đỏ tươi bắt đầu rỉ ra, nhỏ giọt xuống vạt áo lục sự rách nát. Trạng thái Quá Tải Nhận Thức đã đạt tới giới hạn chịu đựng cực hạn của cơ thể phàm nhân.


Cố Trạch cố gắng dùng hai tay bịt chặt tai bằng vải bông thô, nhưng tiếng thì thầm vẫn vang lên dồn dập, thậm chí còn dữ dội hơn. Anh nhận ra ngay lập tức: “Đây là phương thức truyền âm qua xương (bone conduction) kết hợp với nguyền chú thao túng sóng não. Việc bịt tai hoàn toàn vô dụng.”


Cơn đau khiến anh muốn đập đầu vào vách đá để tự giải thoát. Bản năng sinh học của cơ thể đang bị kích thích để tự hủy hoại.


“Không được để cảm xúc dẫn dắt,” Cố Trạch cắn chặt răng đến mức bật máu môi, ép bản thân phải duy trì sự tỉnh táo bằng lý trí khoa học. “Mọi nguyền chú ảo ảnh thực chất chỉ là một dạng năng lượng dao động tác động vào các thụ thể thần kinh của não bộ. Nếu ta coi nó là một chuỗi dữ liệu đầu vào bị lỗi, ta có thể cô lập nó.”


Anh nhắm mắt lại, kích hoạt kỹ năng Tư Duy Lâm Sàng và dựng lên Bức Tường Lý Trí trong tâm trí. Thay vì lắng nghe nội dung của những tiếng thì thầm điên loạn, anh bắt đầu phân tích cấu trúc vật lý của luồng âm thanh đó.


“Tần số dao động: khoảng 14.500 Hz. Chu kỳ sóng: bất ổn định, dao động hình sin có biên độ thay đổi theo nhịp thở của hung thủ. Nguồn phát: hướng Bắc-Tây Bắc, độ cao khoảng hai mươi mét.”


Trong không gian trí tuệ 3D của mình, Cố Trạch không còn nhìn thấy những ảo ảnh kinh hoàng của cái chết hay sự sợ hãi nữa. Thay vào đó, anh nhìn thấy những luồng sóng âm màu tím sẫm đang liên tục va đập vào màng chắn logic vô hình bao bọc xung quanh vỏ não của mình. Những tiếng thì thầm điên loạn bị phân rã thành các chuỗi ký tự vô nghĩa, các con số tần số lạnh lẽo.


Tuy nhiên, Bức Tường Lý Trí của anh đang bị bào mòn dần dưới áp lực năng lượng liên tục của Tăng Pháp Sư. Cơ thể phàm nhân của anh không thể chịu đựng được sự rung động xương sọ quá lâu mà không bị xuất huyết não.


Anh cần một công cụ đối kháng vật lý.


Cố Trạch run rẩy thọc tay vào túi áo trong, rút ra chiếc Chuông Bạc Trấn Hồn—món bảo vật bảo mệnh mà Tiêu Dao đã lén chuyển vào ngục cho anh. Chiếc chuông nhỏ làm bằng bạc cổ đại, bề mặt khắc những hoa văn tinh xảo có khả năng ổn định sóng não.


“Sóng âm là dao động cơ học của không khí,” Cố Trạch suy luận trong tâm thức câm lặng. “Nếu hai sóng âm có cùng tần số, cùng biên độ nhưng lệch pha nhau đúng 180 độ (ngược pha), chúng sẽ tự động triệt tiêu lẫn nhau hoàn toàn khi gặp nhau trong cùng một không gian. Hiện tượng Destructive Interference.”


Anh dùng ngón tay trỏ và ngón cái khẽ vuốt dọc theo vành chuông bạc để cảm nhận tần số rung động tự nhiên của kim loại. Bằng cách điều chỉnh lực ép của ngón tay lên vành chuông, anh có thể thay đổi nhẹ khối lượng hiệu dụng và độ cứng của chuông, từ đó tinh chỉnh tần số âm thanh phát ra.


Anh đưa chiếc chuông lên sát tai phải, nhắm mắt lại để tập trung toàn bộ thính giác nhạy bén vào tần số của tiếng sáo xương đang hành hạ não bộ.


*Keng...*


Cố Trạch khẽ rung nhẹ chuông bạc. Tiếng chuông thanh khiết, trong trẻo như tiếng nước đá vỡ vang lên giữa phòng giam chật hẹp.


Luồng âm thanh của chuông bạc phát ra có tần số trùng khớp hoàn toàn với tiếng sáo xương của Tăng Pháp Sư nhưng ngược pha 180 độ. Ngay khi hai luồng sóng âm va chạm vào nhau trong không khí ẩm ướt của phòng giam, một hiện tượng kỳ diệu xảy ra.


Màn sương mù ma pháp màu tím sẫm xung quanh đột ngột rạn nứt, tạo ra những gợn sóng hình tròn lan tỏa kịch liệt. Tiếng thì thầm điên loạn trong đầu Cố Trạch lập tức giảm đi một nửa cường độ.


Nhìn thấy hiệu quả, Cố Trạch tiếp tục điều chỉnh lực tay, rung chuông bạc nhịp nhàng theo chu kỳ dao động của tiếng sáo xương.


*Keng... Keng... Keng...*


Từng tiếng chuông bạc vang lên đều đặn, tạo ra một màng chắn âm tần đối kháng hoàn hảo xung quanh cơ thể anh. Các luồng sóng âm nguyền chú màu tím sẫm khi chạm vào màng chắn âm tần liền bị bẻ gãy cấu trúc dao động và phân rã thành những hạt bụi mana vô hại rơi rụng xuống sàn đá.


Cùng lúc đó, cách đó một trăm mét trên tháp canh tối cao, Tăng Pháp Sư đột ngột biến sắc. Lão cảm thấy luồng sóng âm nguyền chú thổi ra từ chiếc sáo xương bị một lực lượng vô hình dội ngược trở lại. Sóng âm ngược pha lan truyền theo đường dẫn truyền ma lực, dội thẳng vào lồng ngực lão.


*Phụt!*


Tăng Pháp Sư hộc ra một ngụm máu tươi màu đen sẫm. Chiếc sáo xương trên tay lão xuất hiện một vết nứt dài, ma lực hắc ám rò rỉ ra ngoài làm bỏng rát các ngón tay gầy gò của lão. Lồng ngực lão thắt lại kịch liệt, các kinh mạch ma pháp bị phản phệ âm tần đảo lộn dữ dội, buộc lão phải ngừng thổi sáo và quỳ sụp xuống sàn tháp canh thở dốc.


Đòn tấn công tinh thần đã bị bẻ gãy hoàn toàn.


Trong phòng biệt giam số 9, màn sương mù ma pháp màu tím sẫm bắt đầu loãng dần rồi tan biến hoàn toàn. Cố Trạch hạ chiếc chuông bạc xuống, cơ thể anh mệt mỏi rã rời, mồ hôi lạnh dính bết vạt áo. Tai phải của anh vẫn còn rỉ máu nhẹ, thính giác bị suy giảm tạm thời và đầu óc ong ong như có hàng vạn tiếng ve kêu.


Tuy nhiên, khi tiếng sáo xương vừa dứt, Cố Trạch chợt nhận ra một dị biến kỳ lạ.


Tiếng chuông bạc của anh và tiếng sáo xương trong lúc va chạm triệt tiêu lẫn nhau đã vô tình kích hoạt một sự cộng hưởng tần số với các vách đá của Hắc Ngục. Những rung động siêu vi truyền qua nền đá không hề biến mất, mà đang dao động theo một quy luật hình sin cực kỳ ổn định dưới đáy sâu của tầng hầm thứ ba.


Cố Trạch áp tai xuống sàn đá, kích hoạt Hyper-focus để phân tích dòng chảy rung động này trong Không Gian Trí Tuệ 3D.


Anh nhận ra tần số dao động của tiếng sáo xương thực chất không phải dùng để giết anh, mà nó đang đồng điệu và kích hoạt dần các nút thắt năng lượng của Trận Pháp Nguyền Chú Tự Hủy được khắc sâu dưới móng đá của Hắc Ngục từ thời sáng thế.


“Thẩm Hồng không chỉ muốn giết ta bằng nguyền độc,” Cố Trạch bừng tỉnh nhận thức, đôi mắt anh co thắt lại đầy chấn động. “Tiếng thì thầm đêm nay thực chất là một nghi thức hiệu chuẩn tần số. Lão ta đang chuẩn bị kích hoạt trận pháp tự hủy để chôn vùi toàn bộ Hắc Ngục này, tiêu hủy mọi chứng cứ vật lý trước khi Tướng quân Nhạc Sơn kịp can thiệp sâu hơn!”


Ngay lúc đó, tiếng gõ cửa gấp gáp của Trần Lực vang lên từ khe cửa sắt giam giữ: “Cố Trạch! Có biến lớn! Thẩm Hồng đã thuyết phục được Tào Phán Quan. Họ quyết định sẽ cưỡng chế mở phiên tòa dị giáo quận vào sáng sớm ngày mai để kết án tử hình ngươi ngay lập tức, không đợi hết thời hạn bảy ngày hoãn án!”


Thời gian của Cố Trạch đã chính thức cạn kiệt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!