Nhạc nềnShenxian

Kính Một Mắt Và Dấu Chân Bụi Than

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới tầng hầm thứ ba của Hắc Ngục như một thứ chất lỏng đặc quánh, nuốt chửng mọi âm thanh và ánh sáng. Cố Trạch nằm bất động trên sàn đá lạnh buốt sát máng nước ăn. Lồng ngực anh không hề phập phồng, nhịp thở đã hoàn toàn ngưng bặt nhờ kỹ thuật Giả Chết Bằng Ngưng Thở Lâm Sàng. Từng thớ cơ trên khuôn mặt hốc hác của anh cứng đờ, đôi mắt nhắm nghiền, mô phỏng hoàn hảo trạng thái của một tử thi vừa trải qua cơn ngưng tim đột ngột.


Ngoài khe cửa sắt hẹp, một bóng đen mảnh khảnh ẩn mình trong chiếc váy lụa màu tím sẫm đang lặng lẽ quan sát. Tử Sa. Nữ sát thủ của Vong Hồn Hội đứng im lìm như một bức tượng, đôi mắt lả lơi nhưng đầy sát khí lạnh lùng khóa chặt vào thân hình gầy gò của Cố Trạch. Cô ta đã đứng đó ròng rã mười phút, kiên nhẫn chờ đợi độc tố Thủy Nguyền thấm sâu vào lục phủ ngũ tạng của con mồi. Dưới tác động của nguyền độc nước, lớp rêu đá bám trên máng nước đã hoàn toàn héo úa, chuyển sang sắc tím đục ngầu dị dạng.


Tử Sa khẽ nở một nụ cười tự mãn. Cô ta tin chắc rằng kẻ phàm nhân không có ma lực này đã uống dòng nước độc và chết trong ảo giác ngưng tim. Tiếng trườn dẻo dai của tà thuật nước nhẹ nhàng rút lui, tiếng bước chân không âm sắc của cô ta xa dần rồi biến mất hoàn toàn nơi cuối hành lang ẩm ướt.


Chỉ đến khi những rung động cơ học truyền qua nền đá xác nhận Tử Sa đã rời khỏi phạm vi tầng hầm thứ ba, Cố Trạch mới từ từ mở mắt. Anh hít vào một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng dữ dội để bù đắp lượng oxy bị thiếu hụt. Vị đắng chát tột cùng của rễ thảo dược kháng ma vẫn còn tê dại trên đầu lưỡi, nhưng nó đã cứu mạng anh. Luồng nguyền độc bay hơi trong không khí hẹp đã bị màng bảo vệ sinh học trong phế quản của anh triệt tiêu hoàn toàn.


Cố Trạch chậm rãi ngồi dậy, cơ thể run rẩy nhẹ do cái lạnh của sàn đá thấm vào xương tủy. Anh không lãng phí một giây nào. Anh thọc tay vào túi áo trong, rút ra chiếc Ống Nghiệm Thủy Tinh Thô thứ hai. Với sự tỉ mỉ của một chuyên gia pháp y, anh cẩn thận dùng một cọng rơm sạch để thấm hút một lượng nước nhiễm độc màu tím nhạt từ máng đá, nhỏ từng giọt vào ống nghiệm rồi niêm phong bằng nút sáp ong.


“Bằng chứng thứ hai về vụ mưu sát bịt đầu mối ngay trong ngục tối,” Cố Trạch thầm nghĩ trong tâm trí câm lặng. “Thẩm Hồng đã bắt đầu hoảng loạn. Lão ta biết ta đang đi đúng hướng.”


Tuy nhiên, để lật ngược thế cờ tại phiên tòa dị giáo sắp tới, chỉ có mẫu máu độc chất của Ngục trưởng quá cố là chưa đủ. Cố Trạch cần chứng minh Thẩm Hồng không chỉ là kẻ cung cấp độc, mà chính lão ta đã trực tiếp bước vào mật thất để dàn dựng hiện trường phòng kín và đánh cắp cuốn sổ bộ khế ước. Sợi tóc bạc mang tàn dư nguyền ẩn thân thu thập được ở tập 3 là một manh mối lớn, nhưng anh cần một bằng chứng vật lý đanh thép hơn: dấu chân của kẻ thủ ác.


Nhưng hiện trường mật thất đã bị bôi xóa bằng nguyền chú ẩn thân cấp cao. Bằng mắt thường, sàn đá mật thất hoàn toàn sạch sẽ, không để lại bất kỳ vết bẩn hay dấu vết di chuyển nào. Cố Trạch biết rằng muốn nhìn thấy những manh mối vi mô bị che giấu bởi ma pháp, anh cần một công cụ quan sát chuyên dụng. Một thấu kính quang học có khả năng phân tách các bước sóng ma lực vi mô.


Anh cần Thạch Đầu.


Thạch Đầu là một thanh niên tộc lùn Dwarf lai đang bị giam giữ ở khu biệt giam phụ bên cạnh vì tội ăn cắp sắt vụn của ngục tối. Gã có dáng người thấp đậm, bả vai rộng như tấm phản và bàn tay thô to đầy vết chai sạn do quai búa rèn. Thạch Đầu hoàn toàn không có ma lực chiến đấu, gã chỉ là một thợ cơ khí tập sự cấp thấp, nhưng bù lại, gã sở hữu sự khéo léo bẩm sinh của tộc Dwarf và một niềm đam mê cực đoan với chế tác cơ khí chính xác.


Thông qua sự sắp xếp ngầm của gác ngục Trần Lực trong ca trực đêm, Cố Trạch đã được di chuyển tạm thời sang khu vực rèn giũa công cụ khổ sai—nơi Thạch Đầu đang lầm lũi dũa những thanh sắt rỉ sét dưới ánh đèn dầu thô tù mù.


Cố Trạch bước vào góc tối của xưởng rèn phụ. Anh không thể nói, cổ họng bị sẹo bỏng do nguyền độc chỉ phát ra những tiếng khò khè vô nghĩa. Anh nhặt một mẩu Than Đá Hắc Ngục dưới đất, nhanh chóng vẽ lên mặt bàn gỗ một sơ đồ hình học quang học phức tạp: các đường cong tiêu cự, góc khúc xạ ánh sáng và cấu trúc của một thấu kính lồi hai mặt.


Thạch Đầu dừng quai dũa, đôi mắt to tròn sẫm màu của gã nhìn chằm chằm vào nét vẽ bằng than của Cố Trạch. Gã khẽ nhíu mày, dùng bàn tay thô ráp gãi gãi mái tóc rối bù, giọng nói ồm ồm vang lên:


“Nhóc câm... ngươi muốn ta mài một khối thạch anh theo hình dạng này? Đây là cấu trúc hội tụ ánh sáng của giới giả kim hoàng gia. Người thường như chúng ta làm sao chế tác nổi?”


Cố Trạch không giải thích. Anh đặt lên bàn ba viên Thạch Anh Tự Nhiên có độ tinh khiết cực cao, không một tỳ vết rạn nứt, mà anh đã nhờ A Man thu thập lén lút từ các hang động thạch anh sâu dưới phế tích Thần Đất dưới đáy hắc ngục. Những viên thạch anh tỏa ra một luồng hào quang xám nhạt dịu nhẹ dưới ánh dầu thô.


Nhìn thấy những khối thạch anh tinh khiết vô giá, đôi mắt của Thạch Đầu lập tức sáng rực lên. Bản năng của một thợ chế tác tộc Dwarf bị kích thích tột độ. Gã liếm khóe môi khô khốc, cầm một viên thạch anh lên ngắm nghía dưới ánh đèn.


“Được rồi... chất lượng thạch anh này quá tốt. Ta sẽ mài nó. Nhưng ta không có lò nung ma pháp để làm mềm tinh thể, ta chỉ có bộ dũa thép thô sơ này thôi. Bả vai ta sẽ mỏi nhừ đấy.”


Cố Trạch gật đầu, viết nhanh xuống bàn: *“Mài nguội bằng nước muối sinh lý. Tránh dùng nhiệt của lò sưởi ngục tối. Nhiệt lượng ma pháp hỗn loạn sẽ làm nứt vỡ cấu trúc tinh thể.”*


Thạch Đầu kinh ngạc nhìn dòng chữ của Cố Trạch: “Ngươi... ngươi còn hiểu rõ tính chất vật lý của thạch anh hơn cả mấy lão pháp sư trận pháp nữa.”


Không chần chừ thêm, Thạch Đầu bắt đầu làm việc. Gã đặt viên thạch anh thô lên bệ đá, dùng dũa thép nhập khẩu từ biên giới khẽ khàng mài giũa bề mặt tinh thể. Tiếng rít chói tai của thép cọ xát vào đá quý vang lên đều đặn trong không gian ngột ngạt của xưởng rèn.


*Két... két... két...*


Mồ hôi dầu chảy ròng ròng trên khuôn mặt đầy than đen của Thạch Đầu. Bắp tay cuồn cuộn của gã gồng lên, từng đường dũa di chuyển cực kỳ chuẩn xác đến mức micromet. Cố Trạch đứng bên cạnh, liên tục nhỏ những giọt nước muối sinh lý tự chế lên bề mặt thạch anh để làm mát và giảm thiểu ma sát.


Tuy nhiên, tai biến đầu tiên ập đến. Khi Thạch Đầu cố gắng tăng tốc độ mài để kịp ca trực đêm, luồng nhiệt lượng ma pháp rò rỉ từ lò sưởi ngục tối gần đó đột ngột tăng vọt, tác động vào kết cấu bên trong của khối thạch anh.


*Rắc!*


Một tiếng nứt thanh mảnh vang lên. Viên thạch anh đầu tiên bị vỡ đôi ngay trên tay Thạch Đầu. Bụi thạch anh ma pháp bắn tung tóe, găm vào mu bàn tay gã tạo thành những vết bỏng đỏ tấy.


“Mẹ kiếp!” Thạch Đầu rít lên đau đớn, định vứt dũa thép xuống đất. “Ta đã bảo là không thể mài nguội trong môi trường ma lực hỗn loạn này mà!”


Cố Trạch khẽ đặt tay lên vai Thạch Đầu. Ánh mắt anh lạnh lùng, kiên định và phẳng lặng như mặt nước hồ mùa thu, truyền đi một sự trấn tĩnh cực hạn. Anh dùng than đá viết nhanh: *“Viên thứ hai. Giảm góc dũa xuống 15 độ. Dùng màng lọc vải ẩm che chắn hướng lò sưởi để cách ly bức xạ nhiệt ma pháp.”*


Nhìn vào ánh mắt không một chút dao động của Cố Trạch, Thạch Đầu khẽ thở dài, nuốt cơn giận vào trong. Gã dùng băng vải quấn chặt vết bỏng trên tay, cầm viên thạch anh thứ hai lên và bắt đầu lại từ đầu. Lần này, gã di chuyển dũa thép chậm hơn, đều đặn hơn dưới màng lọc vải ẩm.


Cố Trạch liên tục kiểm tra tiêu cự thấu kính bằng cách đặt khối thạch anh đang mài lên lòng bàn tay mình, quan sát các đường vân da tay siêu vi dưới ánh sáng góc nghiêng của ngọn đèn dầu. Sau hai giờ đồng hồ chiến đấu nghẹt thở với thời gian và đá cứng, viên thạch anh thứ hai đã thành hình hoàn hảo.


Đó là một thấu kính lồi hai mặt tròn trịa, có độ trong suốt tuyệt đối, không để lại bất kỳ một vết xước vi mô nào trên bề mặt.


Thạch Đầu khéo léo dùng một sợi dây đồng thô rèn thành một khung tròn nhỏ, gắn thấu kính vào và tạo thành một chiếc kính một mắt có quai đeo bằng da thú. Gã trao chiếc kính cho Cố Trạch, bả vai mỏi nhừ run rẩy kịch liệt:


“Của ngươi đây, nhóc câm. Kính Một Mắt Thạch Anh tự chế đầu tiên của Hắc Ngục. Đừng làm vỡ nó, ta không mài nổi viên thứ ba đâu.”


Cố Trạch đeo chiếc kính vào mắt phải, điều chỉnh tiêu cự bằng cách xoay nhẹ khung đồng. Khi anh nhìn xuống bàn tay mình, các đường vân da tay, những hạt bụi than siêu nhỏ và cả những hạt mana lơ lửng màu tím nhạt xung quanh vết bỏng của Thạch Đầu hiện lên rõ nét, phóng đại lên gấp hai mươi lần.


“Công cụ quan sát vi mô đã hoàn tất,” Cố Trạch thầm nghĩ, khẽ cúi đầu chào Thạch Đầu rồi nhanh chóng rút lui vào bóng tối hành lang.


Đêm hôm đó, Hắc Ngục chìm vào giấc ngủ ẩm ướt. Ca trực đêm của Vương Đội Trưởng bắt đầu. Những luồng sáng quét từ thấu kính ma pháp trên tháp canh tối cao liên tục rà soát qua các hành lang đá, tạo ra các vệt sáng màu xanh lam lạnh lẽo.


Cố Trạch nép mình vào các điểm mù của tháp canh, lặng lẽ tiếp cận cửa mật thất Ngục trưởng. Nhờ sự hỗ trợ của Trần Lực đánh lạc hướng lính canh tuần tra ở lối vào chính, Cố Trạch lách qua khe hở của tấm lưới sắt cống ngầm, đột nhập ngược lên mật thất thông qua đường ống thông khí nhỏ—lỗ hổng hình học mà anh đã giải mã ở tập 6.


Anh đáp xuống sàn mật thất không tiếng động. Căn phòng trống rỗng, lạnh lẽo, bị niêm phong bởi các xích sắt ma pháp của Tòa án Dị giáo. Thẩm Hồng đã dùng nguyền chú ẩn thân để xóa sạch mọi dấu vết vật lý bề mặt nhằm che giấu hành vi đột nhập của mình.


Nhưng Cố Trạch biết một quy luật vật lý bất biến: dù ma pháp có thể che giấu diện mạo vật lý và bôi xóa dấu vết ma lực, trọng lượng cơ thể của sát thủ vẫn phải chịu tác động của trọng lực trái đất. Khi bước đi trên sàn đá ẩm ướt của ngục tối, đế giày của hắn vẫn sẽ tạo ra áp lực và làm lún nhẹ lớp bụi mịn tự nhiên bám trên sàn đá.


Anh rút từ trong túi áo ra một túi nhỏ chứa Than Đá Hắc Ngục đã được nghiền mịn thành bột siêu vi. Cố Trạch quỳ xuống sàn, nhẹ nhàng rải một lớp bột than mỏng lên lối ra vào mật thất, từ khe thông gió dẫn đến bàn làm việc của Ngục trưởng.


Anh dùng miệng khẽ thổi nhẹ. Lớp bột than mịn bay lên, bám dính vào các kẽ đá ẩm ướt và lấp đầy các khoảng trống vật lý.


Cố Trạch đeo chiếc Kính Một Mắt Thạch Anh vào mắt phải, ghé sát mặt xuống sàn đá, điều chỉnh góc chiếu của ngọn đèn thạch anh sang một góc nghiêng 45 độ để tối đa hóa sự tương phản quang học.


Một cảnh tượng kinh hoàng hiện lên dưới thấu kính.


Giữa lớp bụi than màu đen xám, những đường vân lún vô hình bắt đầu hiển thị rõ nét. Đó là những dấu chân người. Nhưng chúng không phải là dấu giày chiến đấu thô sần, cỡ lớn (cỡ 42-44) của lực lượng lính gác ngục hay cai ngục Hình Bưu.


Dấu chân có kích thước cỡ 39. Phần gót chân lún sâu bất thường, tạo ra một rãnh hẹp và sắc sảo. Đặc biệt, phần mũi giày để lại những đường vân mảnh dẻ, uốn lượn thành hình hoa văn mây cuốn quý tộc.


“Dấu Chân Vô Hình Trên Bụi Than,” mắt Cố Trạch lóe lên một tia sáng sắc bén của một nhà phác họa hành vi tội phạm. “Hung thủ đi một đôi giày thêu gấm cao gót dành cho giới quý tộc thượng lưu. Thói quen mang giày thêu hoa văn quý tộc để thể hiện đẳng cấp ngay cả khi đi gây án.”


Trong toàn bộ Sở Lục Sự Hắc Ngục, chỉ có một người duy nhất luôn mang đôi giày gấm thêu hoa văn mây cuốn cỡ 39 đặc trưng này để che giấu chiều cao thực tế 1m78 của mình.


Lục sự trưởng Thẩm Hồng.


Cố Trạch lập tức rút từ trong túi áo ra một gói Bột Thạch Cao Hắc Ngục—thứ bột khoáng dùng để sửa chữa vách ngăn nhà giam mà Lâm Phong đã lén lấy ra cho anh. Anh đổ bột thạch cao vào một chiếc bát gốm nhỏ, trộn với vài giọt nước ngầm để tạo thành một dung dịch sệt.


Anh cẩn thận đổ dung dịch thạch cao lên dấu chân bụi than cỡ 39 trên sàn đá. Dung dịch thạch cao nhanh chóng lấp đầy các đường vân thêu hoa văn mây cuốn, đông cứng lại trong vòng mười lăm phút dưới nhiệt độ lạnh giá của mật thất.


Cố Trạch khẽ khàng dùng mũi Dao Giải Phẫu Kháng Ma bẩy nhẹ miếng thạch cao đã đông cứng lên.


Một bản đúc hoàn hảo của dấu chân hung thủ hiện ra trên tay anh, lưu giữ nguyên vẹn hoa văn quý tộc và độ lún gót giày của Thẩm Hồng. Đây là bằng chứng vật lý không thể chối cãi, đập tan mọi nỗ lực đổ tội cho tù nhân khổ sai hay lính gác của Thẩm Hồng.


Nhưng ngay khi Cố Trạch vừa cất miếng khuôn thạch cao vào túi vải, một tiếng rung động cơ học cực mạnh đột ngột truyền qua vách tường đá của mật thất, dội thẳng vào xương sọ của anh.


Tiếng bước chân dồn dập của hàng chục lính gác ngục đang tiến về phía khu biệt giam phụ của Thạch Đầu.


Qua tần số bước chân nặng nề và thô bạo, Cố Trạch nhận ra đó là Hình Bưu cùng đội tuần tra của hắn. Thẩm Hồng đã phát hiện ra sự biến mất của các khối thạch anh tự nhiên trong kho và ra lệnh cho lính gác tiến hành lục soát toàn diện khu giam giữ của Thạch Đầu để tịch thu mọi công cụ kim khí và tiêu hủy thấu kính.


Thạch Đầu đang gặp nguy hiểm chí mạng. Nếu chiếc dũa thép và thấu kính bị phát hiện, cả gã và Cố Trạch sẽ bị khép vào tội mưu phản và hành quyết ngay lập tức.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!