Nhạc nềnShenxian

Độc Chất Học Và Nước Thánh Tinh Khiết

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối của phòng biệt giam số 9 nuốt chửng mọi tia sáng yếu ớt còn sót lại từ hành lang đá của tầng hầm thứ ba. Cơn bão địa chấn tinh thần sau ba giờ đồng hồ liên tục kích hoạt trạng thái Hyper-focus ở mật thất Ngục trưởng vẫn đang gặm nhấm đại não của Cố Trạch. Hai bên thái dương của anh giật lên từng hồi đau buốt, mạch máu căng phồng như muốn nứt vỡ. Anh nằm nghiêng trên chiếc chiếu rơm ẩm mốc, hơi thở khò khè, cố gắng điều hòa nhịp tim đang hỗn loạn ở mức chín mươi nhịp mỗi phút.


Cơ thể phàm nhân không có ma lực này quá yếu ớt. Mỗi lần anh ép các giác quan hoạt động vượt ngưỡng để tái dựng hiện trường trong Không Gian Trí Tuệ 3D, cái giá phải trả luôn là sự kiệt quệ thể chất tàn nhẫn. Nhưng Cố Trạch không cho phép mình gục ngã. Thời hạn bảy ngày hoãn án tử hình mà Tướng quân Nhạc Sơn giành được cho anh giờ chỉ còn lại năm ngày. Mỗi một khắc cát chảy qua đồng hồ đều là một bước tiến gần hơn đến giàn thiêu chôn sống của Tòa Án Dị Giáo.


*Cộc... cộc... cộc...*


Tiếng rung động siêu vi truyền qua nền đá đánh động vào màng nhĩ nhạy bén của Cố Trạch. Anh không nghe thấy bằng tai, mà cảm nhận sự chấn động cơ học qua xương sọ. Nhịp gõ quen thuộc ở chân cửa giam: hai nhịp ngắn, một nhịp dài.


Trần Lực.


Cố Trạch khẽ dịch chuyển thân hình gầy gò, bò lại gần khe hở hẹp dưới chân cánh cửa sắt hoen rỉ. Trong bóng tối nhập nhèm, khuôn mặt hốc hác của gác ngục Trần Lực hiện ra sau khe sắt giám sát. Trần Lực nhìn dáo dác khắp hành lang tối tăm, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán gã. Gã không nói gì, chỉ lén lút luồn một vật thể nhỏ bằng bạc qua khe cửa, kèm theo một ống thủy tinh bọc trong vải thô.


Cố Trạch đón lấy hai vật phẩm. Chiếc bình bạc nhỏ lạnh ngắt, nắp bình được niêm phong bằng sáp ong có đóng ấn ký hình trăng khuyết mờ nhạt. Bên trong là Nước Thánh Tinh Khiết—thứ dung dịch muối bạc quý hiếm được chưng cất từ giếng thánh của Thần điện mặt trăng quận Nam. Đi kèm với nó là một Ống Nghiệm Thủy Tinh Thô chịu nhiệt mà Tiêu Dao đã lén lút thu thập từ các xưởng giả kim bỏ hoang ở chợ đen Nam Thành rồi nhờ Trần Lực mang vào.


“Cố... Cố lục sự,” Trần Lực ghé sát tai vào khe cửa, giọng nói run rẩy chỉ đủ cho các hạt bụi không khí truyền âm. “Tư tế Trầm gửi lời... Đây là phần nước thánh tinh khiết cuối cùng không bị pha tạp chất gây nghiện mà ngài ấy lén giữ được. Ngài ấy bảo nếu Thẩm Hồng phát hiện ra ngài ấy hỗ trợ một tử tù, cả gia đình ngài ấy sẽ bị ném xuống hố vạn nhân làm phân bón cho Tủy Ma Linh. Ngài phải nhanh lên!”


Cố Trạch khẽ gật đầu trong bóng tối. Anh dùng mẩu than đá viết nhanh lên một mảnh giấy da dê nhỏ: *“Nói với tư tế Trầm, sự chính trực của ngài ấy sẽ được luật pháp bảo vệ. Mẹ của ngài sẽ an toàn.”* Anh đẩy mảnh giấy ngược trở lại qua khe cửa. Trần Lực đón lấy, nhét vội vào thắt lưng rồi lầm lũi bước đi, tiếng bước chân nặng nề dần biến mất ở góc rẽ hành lang.


Căn phòng biệt giam trở lại sự im lặng chết chóc. Cố Trạch ngồi xếp bằng trên nền đá lạnh buốt, đặt chiếc ống nghiệm thủy tinh thô và bình bạc chứa nước thánh trước mặt. Đã đến lúc thực hiện bước ngoặt quyết định của chuỗi nhân quả pháp lý: Phản Ứng Kết Tủa Ma Lực.


Anh thọc tay vào túi áo trong, rút ra ống nghiệm nhỏ chứa mẫu máu đông của Ngục trưởng quá cố mà anh đã giải phẫu và trích xuất từ tâm thất trái ở tập 5. Mẫu máu đã bắt đầu sẫm màu, đông cứng lại thành một khối thẫm đen do tác động của nguyền độc hắc ám.


Cố Trạch rút chiếc Dao Giải Phẫu Kháng Ma bằng hợp kim titan-bạc từ trong khe chiếu rơm. Lưỡi dao sáng lên một luồng ánh sáng xám bạc lạnh lẽo, hoàn toàn cách ly với mọi dao động ma lực xung quanh. Anh cẩn thận dùng mũi dao gắp một mẩu máu đông nhỏ dính đầy tàn dư nguyền độc, thả vào trong ống nghiệm thủy tinh thô.


Tiếp theo, anh dùng móng tay cạy nhẹ lớp sáp niêm phong trên nắp bình bạc. Một mùi hương thanh khiết, mát lạnh như sương sớm ban mai tỏa ra, xua tan phần nào mùi ẩm mốc hôi thối của phòng giam. Nước Thánh Tinh Khiết chứa nồng độ ion bạc cực cao—thứ chất thử hoàn hảo trong độc chất học ma pháp dị giới. Theo bản thảo nghiên cứu của Giáo sư Tần, các ion muối bạc trong nước thánh có ái lực hóa học cực mạnh với các gốc kim loại nặng ma pháp được dùng làm vật dẫn trong Mực Nguyền Độc hắc ám.


Cố Trạch nín thở, nghiêng bình bạc, nhỏ từng giọt nước thánh tinh khiết vào ống nghiệm chứa mẫu máu.


*Xèo... xèo...*


Ngay khi giọt nước thánh đầu tiên chạm vào mẩu máu đông, một phản ứng hóa học kịch liệt bùng phát. Dung dịch máu lập tức sủi bọt khí dữ dội. Những bong bóng khí màu tím sẫm, đục ngầu nổi lên, vỡ ra và giải phóng một luồng sương độc mờ nhạt nhưng mang mùi hương ngọt lịm đến gai người.


Mùi của Mực Nguyền Độc bị phân rã.


Cố Trạch lập tức cảm thấy lồng ngực thắt lại. Luồng khí độc bay hơi trong không gian hẹp của phòng giam đang cố gắng xâm nhập vào hệ hô hấp của anh. Trí não anh lập tức cảnh báo nguy hiểm. Không một chút do dự, anh thọc tay vào túi áo, bốc một nhúm Thảo Dược Kháng Ma—những rễ cỏ đen cực đắng mọc trong bóng tối hầm ngục—nhét thẳng vào miệng và nhai ngấu nghiến.


Vị đắng chát tột cùng bùng nổ trên đầu lưỡi, làm tê dại toàn bộ khoang miệng và cổ họng của Cố Trạch. Nhưng chất dịch từ rễ cỏ đen lập tức tạo ra một màng bảo vệ sinh học trong phế quản, ức chế sự lây lan của nguyền độc bay hơi trong hệ tuần hoàn máu. Anh cố nén cơn buồn nôn, mắt không rời khỏi ống nghiệm thủy tinh thô.


Dưới tác động của muối bạc, cấu trúc ma lực hắc ám bám trên tế bào máu bị bẻ gãy hoàn toàn. Dung dịch máu từ màu đỏ thẫm bắt đầu biến đổi, chuyển dần sang màu xám tro, rồi đột ngột kết tủa kịch liệt.


*Cạch.*


Một lớp chất rắn dạng bông màu đen đậm, dày đặc và kịt ngóm bám chặt dưới đáy ống nghiệm thủy tinh. Đó là kết tủa của bạc sulfua ma pháp—bằng chứng vật lý không thể chối cãi chứng minh Ngục trưởng không hề chết vì đột quỵ tự nhiên. Máu của ông ta đã bị bão hòa bởi một lượng khổng lồ Mực Nguyền Độc hắc ám.


Cố Trạch đưa ống nghiệm lên sát mắt, ánh sáng xám bạc từ ngọn đèn thạch anh phản chiếu qua thấu kính thạch anh tự chế của anh, hiển thị rõ nét ranh giới giữa phần nước trong suốt phía trên và lớp kết tủa đen kịt phía dưới.


“Bằng chứng sinh học đã hoàn tất,” Cố Trạch thầm nghĩ trong tâm trí câm lặng của mình. “Chỉ cần đưa ống nghiệm này ra trước phiên tòa công khai, mọi lời ngụy tạo về một cái chết tự nhiên của Thẩm Hồng và Tào Phán Quan sẽ bị đập tan vĩnh viễn.”


Anh cẩn thận dùng nút bần niêm phong chặt ống nghiệm thủy tinh thô, giấu nó vào sâu trong khe tường đá phía sau viên gạch thứ tư—nơi cất giữ bản thảo của Giáo sư Tần.


Nhưng ngay khi anh vừa hoàn thành việc cất giấu vật chứng, một luồng khí lạnh lẽo đột ngột tràn vào phòng giam số 9.


Cố Trạch rùng mình. Nhờ ký ức cơ bắp nhạy bén của tiền thân câm điếc bẩm sinh, anh cảm nhận được một sự thay đổi áp suất không khí bất thường. Tiếng rò rỉ nước ngầm rỉ rả qua vách đá hằng đêm bỗng nhiên ngưng bặt. Thay vào đó là một âm thanh xì xào mờ nhạt, dẻo dai như tiếng trườn của loài bò sát bò qua các khe đá.


Anh kích hoạt Đọc Vi Biểu Cảm của môi trường xung quanh. Ánh mắt anh khóa chặt vào máng nước ăn bằng đá được khắc sâu vào vách tường phòng giam—nơi dẫn nước ngầm từ một khe suối tự nhiên ngoài ngục vào để tù nhân sinh hoạt.


Lớp rêu đá Hắc Ngục màu xanh sẫm bám dọc theo thành máng nước bỗng nhiên co rúm lại. Dưới ánh sáng thạch anh nhạt nhòa, những sợi rêu đá đột ngột chuyển dần từ màu xanh tự nhiên sang một sắc tím nhạt, đục ngầu và héo úa với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.


Đó là dấu hiệu của nguyền độc nước đang lan tràn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!