Thước Đo Xương Cá Và Góc Bắn Ma Lực
Bóng tối trong Nhà xác Hắc Ngục lạnh lẽo như một lưỡi dao rỉ sét cắm sâu vào da thịt. Mùi tử khí nồng nặc trộn lẫn với thứ mùi hăng hắc của dung dịch bảo quản ma pháp bốc lên từ những chiếc bàn đá xám xịt. Cửa chính đã bị Chu Hải khóa chặt bằng ba vòng xích sắt ma pháp cách âm theo lệnh của Thẩm Hồng. Tiếng khóa cơ học khô khốc dội vào lòng đất từ vài giờ trước giờ chỉ còn là một ký ức xa xăm. Đối với một người bình thường, việc bị giam lỏng giữa hàng trăm xác chết dịch hạch trong không gian kín này không khác gì một bản án tử hình chậm.
Nhưng Cố Trạch không phải là một người bình thường. Linh hồn của một chuyên gia phác họa hành vi tội phạm hiện đại đang vận hành cơ thể câm lặng này bằng một sự bình tĩnh cực hạn.
Anh ngồi xếp bằng trên nền đá ẩm ướt, đôi mắt nhắm nghiền để lọc bỏ mọi tạp âm. Thính giác nhạy bén bẩm sinh của tiền thân—thứ vũ khí được mài giũa qua năm tháng câm điếc—đang thu nhận những nhịp rung siêu vi truyền qua lòng đất. Anh nghe thấy tiếng bước chân tuần tra đều đặn của lính gác ở tầng một cách xa hai mươi mét, tiếng xích sắt khẽ va chạm ở các phòng biệt giam bên cạnh, và đặc biệt là tiếng nước chảy rỉ rả, trầm đục phát ra từ phía dưới sàn nhà xác.
Đó là hệ thống lọc nước thải ma pháp ngầm.
Cố Trạch mở mắt. Anh bò lại gần tấm lưới sắt rỉ sét của đường ống thải nằm ở góc tối nhất của căn phòng. Tấm lưới sắt này dày đến ba phân, được cố định vào nền đá bằng các đinh tán kháng ma. Nhưng thông qua Không Gian Trí Tuệ 3D, Cố Trạch đã phát hiện ra các đinh tán ở góc phía Nam đã bị rỉ sét ăn mòn từ lâu do dòng nước thải chứa axit giả kim.
Anh nhặt một mảnh xương sườn thú sắc nhọn từ đống rác thải y tế dưới đất, lách vào khe hở và khẽ bẩy mạnh.
*Cạch.*
Tấm lưới sắt dịch chuyển, lộ ra một khoảng tối sâu hoắm dẫn xuống sông ngầm của Hắc Ngục. Cố Trạch áp tai xuống khe hở. Anh không nghe thấy tiếng nước chảy thông thường, mà là một nhịp gõ đều đặn, nặng nề truyền qua vách đá.
*Cộc... Cộc... Cộc...*
Tần số ba nhịp ngắn, một nhịp dài. Đó là tín hiệu mật của A Man—gã khổng lồ bán nhân tộc Orc câm lặng đang thụ án khổ sai dưới đáy tầng hầm thứ ba.
Cố Trạch dùng mảnh xương gõ ngược lại vách đá theo đúng tần số để phản hồi. Chưa đầy năm phút sau, từ trong bóng tối sâu thẳm của đường ống thải, một cánh tay xám xịt, to lớn như cột nhà và chằng chịt những vết sẹo bỏng mủn rác thò lên qua khe hở hẹp. Bàn tay khổng lồ của A Man khẽ xòe ra, đặt lên bệ đá một vật thể thuôn dài, màu trắng ngà rực rỡ dưới ánh sáng xám bạc của ngọn đèn dầu thạch anh.
Đó là một chiếc xương sườn lớn của loài cá mù sống sâu dưới dòng sông ngầm Hắc Ngục.
Chiếc xương dài khoảng bốn mươi centimet, dẹt và thẳng tắp một cách kỳ lạ. Bề mặt của nó nhẵn nhụi, cứng cáp như thép nhẹ nhưng lại hoàn toàn không dẫn nhiệt hay co giãn dưới tác động của ma lực. Đây chính là Xương Cá Chịu Nhiệt—thứ vật liệu duy nhất dưới lòng đất này có thể giữ được độ chính xác tuyệt đối khi đo đạc trong môi trường ô nhiễm bức xạ ma pháp.
A Man khẽ rụt tay lại vào bóng tối, để lại một tiếng gầm gừ trầm đục trong cổ họng như một lời chào im lặng trước khi biến mất vào hệ thống cống ngầm. Cố Trạch đón lấy chiếc xương cá, cảm nhận độ nặng và độ nhẵn của nó. Một nụ cười vô hình thoáng qua trên khuôn mặt nhợt nhạt của anh.
"Y sư Tần," Cố Trạch khẽ vỗ vai lão già đang ngồi run rẩy ở góc phòng, rồi dùng mẩu than đá viết nhanh lên phiến đá nhỏ: "Đốt cho tôi một ngọn nến sáp thô. Tôi cần khắc vạch đo."
Y sư Tần nhìn chiếc xương cá khổng lồ trên tay Cố Trạch, đôi mắt muối tiêu co thắt lại vì kinh ngạc: "Đây... đây là xương của loài cá mù cổ đại dưới sông ngầm? Ngươi định dùng nó để làm gì?"
Cố Trạch không trả lời. Anh đặt chiếc xương cá lên đùi, cầm lấy Dao Giải Phẫu Kháng Ma bằng hợp kim titan-bạc mượn từ y sư Tần. Lưỡi dao mỏng manh nhưng sắc bén cực hạn, không hề dẫn ma lực, là công cụ hoàn hảo để thực hiện các thao tác khắc vi mô.
Anh kích hoạt Hyper-focus. Thế giới xung quanh lập tức tối sầm lại, chỉ còn chiếc xương cá và lưỡi dao mổ phát ra những đường lưới tọa độ màu xanh lam trong tâm trí anh. Cố Trạch bắt đầu khắc vạch.
*Sột... sột... sột...*
Từng vạch chia độ chính xác đến từng milimet được khắc sâu vào thân xương cá. Đôi bàn tay của nhà phác họa hành vi di chuyển đều đặn, không một chút run rẩy. Sai số một độ sẽ làm lệch hướng toàn bộ quỹ đạo của nguyền chú, và anh không được phép sai lầm. Sau khi khắc xong các vạch chia từ 0 đến 180 độ, Cố Trạch dùng bột than đá hắc ngục nghiền mịn chà xát lên bề mặt xương cá. Bột than đen kịt bám chặt vào các rãnh khắc, hiển thị một hệ thống đo góc sắc nét, tương phản hoàn toàn với màu trắng ngà của xương.
Tiếp theo, anh dùng một sợi chỉ mảnh lấy từ vạt áo lục sự rách nát, buộc một mẩu chì hành hình nhỏ ở đầu dưới để làm dây dọi trọng lực. Chiếc Thước Đo Góc Ma Lực tự chế đầu tiên đã hoàn thành.
Sáng hôm sau, cửa nhà xác bị đẩy mạnh ra. Nhưng người bước vào không phải là Chu Hải hay Hình Bưu, mà là một đội giáp sĩ biên phòng uy dũng của Quân Biên Phòng Nhạc Gia dưới quyền Tướng quân Nhạc Sơn.
"Cố lục sự, Tướng quân có lệnh bảo lãnh ngài ra ngoài để khảo sát hiện trường mật thất Ngục trưởng," gã hiệu úy dẫn đầu dõng dạc nói, bàn tay đặt trên chuôi đao kháng ma gạt phăng lính gác của Hình Bưu đang lầm lũi ngoài cửa.
Cố Trạch khẽ gật đầu, giấu chiếc thước đo xương cá vào vạt áo rộng, lặng lẽ bước ra ngoài dưới sự bảo vệ nghiêm ngặt của giáp sĩ biên phòng.
Mật thất Ngục trưởng nằm ở trung tâm tầng hầm thứ hai, được bao phủ bởi những sợi xích sắt ma pháp niêm phong màu đỏ sẫm. Khi Cố Trạch bước vào, căn phòng đã đầy ắp người. Đứng ở trung tâm phòng là Vương Triệt—nghiên cứu sinh trận pháp xuất sắc của Viện Ma Pháp Hoàng Gia, kẻ được Thẩm Hồng mời đến để giám định hiện trường phòng kín.
Vương Triệt mặc chiếc áo choàng học giả màu xanh lam dính đầy các nét vẽ trận pháp, mái tóc bù xù như tổ quạ và đôi mắt híp đầy vẻ tự phụ. Gã đang cầm một chiếc la bàn trận pháp bằng đồng, liên tục xoay quanh các vách tường đá và lẩm bẩm những công thức hình học ma pháp phức tạp.
"Thẩm trưởng quan, ta có thể khẳng định mật thất này là một phòng kín hoàn hảo!" Vương Triệt dõng dạc tuyên bố với Thẩm Hồng đang đứng ở cửa. "Trận pháp phòng ngự cấp bốn bao bọc toàn bộ căn phòng không hề có bất kỳ vết rạn nứt hay dấu hiệu xâm nhập nào từ bên ngoài. Nguyền chú ám sát chỉ có thể được phóng ra từ khoảng cách một mét trực diện—ngay tại vị trí mà Cố Trạch bị bắt quả tang đứng cạnh thi thể!"
Thẩm Hồng khẽ mỉm cười giả nhân giả nghĩa, ánh mắt lóe lên tia sáng lạnh lùng nhìn Cố Trạch: "Tốt lắm. Bằng chứng của học giả Vương Triệt đã quá rõ ràng. Cố Trạch, ngươi còn gì để biện hộ không?"
Cố Trạch không hề bộc lộ một chút cảm xúc nào trên khuôn mặt câm lặng. Anh bước qua Vương Triệt, tiến thẳng về phía vách tường đá phía Tây—nơi có một vết cháy sém ma lực màu tím sẫm hình elip loang lổ. Đó là điểm va chạm vật lý duy nhất mà luồng nguyền chú ám sát lưu lại trước khi xuyên qua tim Ngục trưởng.
Anh rút chiếc Thước Đo Góc Ma Lực bằng xương cá từ trong vạt áo ra.
Vương Triệt nhìn thấy chiếc thước xương cá thô sơ dính đầy bột than đen, lập tức bật cười khinh bỉ: "Cái gì thế kia? Một khúc xương cá của kẻ nhặt xác? Ngươi định dùng thứ đồ chơi rác rưởi đó để đo đạc năng lượng ma pháp cấp cao của trận pháp hoàng gia sao? Thật là một sự báng bổ học thuật!"
Cố Trạch ngó lơ lời sỉ nhục. Anh quỳ một gối xuống sàn đá ẩm ướt, áp sát chiếc thước đo góc xương cá vào tâm điểm của vết cháy sém trên tường. Anh điều chỉnh dây dọi trọng lực để xác định phương thẳng đứng tuyệt đối, rồi căng một sợi chỉ mảnh từ vết cháy sém hướng ra giữa phòng.
Anh bắt đầu áp dụng Phương Pháp Đo Góc Bắn Ma Lực.
"Năng lượng ma pháp dù thần bí đến đâu, một khi đã phóng ra dưới dạng luồng năng lượng vật lý, nó bắt buộc phải tuân theo định luật truyền thẳng của ánh sáng và hình học không gian," Cố Trạch dùng mẩu than viết nhanh lên sàn đá ẩm ướt trước mặt Vương Triệt. "Vết cháy sém hình elip trên tường có trục dọc dài mười hai centimet, trục ngang dài tám centimet. Tỷ lệ giữa hai trục này cho thấy luồng năng lượng không hề được phóng ra từ góc trực diện chín mươi độ."
Vương Triệt nhìn dòng chữ viết bằng than, nụ cười khinh bỉ trên mặt khẽ cứng lại. Gã cúi xuống quan sát vết sém, đôi lông mày nhíu chặt.
Cố Trạch tiếp tục căng sợi chỉ theo góc nghiêng của vết cháy sém. Dây dọi trọng lực trên thước đo xương cá khẽ dao động rồi dừng lại đúng vạch chia độ.
Ba mươi lăm độ.
Anh dùng bột than vẽ một sơ đồ phản xạ góc hoàn chỉnh lên sàn nhà đá xám. Đường thẳng màu đen biểu diễn quỹ đạo luồng năng lượng kéo dài từ vết sém trên tường, đi chéo qua không gian phòng và hướng thẳng lên góc cao phía Đông Bắc.
"Góc bắn ma lực là ba mươi lăm độ từ trên xuống," Cố Trạch viết tiếp. "Nếu hung thủ đứng ở khoảng cách một mét trực diện như lời Vương học giả nói, chiều cao của hung thủ bắt buộc phải là hai mét năm mươi để tạo ra góc nghiêng này. Tôi chỉ cao một mét bảy mươi. Khi tôi đứng ở vị trí bị bắt, góc phóng của tôi chỉ có thể là mười lăm độ."
Sắc mặt Vương Triệt lập tức biến đổi. Gã lắp bắp: "Cái... cái gì? Hai mét năm mươi? Phi lý! Nhưng trận pháp phòng ngự không hề bị kích hoạt! Làm sao kẻ nào có thể đứng ở độ cao đó để phóng nguyền chú?"
"Vương học giả, ngài tự phụ vào la bàn trận pháp của mình, nhưng ngài quên mất việc đo đạc véc-tơ lực thực tế," Cố Trạch viết dứt khoát, ánh mắt sắc lạnh như dao nhìn thẳng vào mắt đối thủ. "Hãy dùng la bàn của ngài đo lại tần số dao động nhiệt lượng còn sót lại trên vách tường theo đúng đường sợi chỉ này xem."
Vương Triệt nghiến răng, bước lại gần vết sém. Gã nâng chiếc la bàn trận pháp bằng đồng lên, truyền một luồng ma lực nhẹ vào tâm kim chỉ nam.
*Oong...*
Chiếc kim la bàn xoay tròn điên cuồng, rồi đột ngột dừng lại, chỉ thẳng theo hướng sợi chỉ mảnh của Cố Trạch. Các ký tự ma pháp màu xanh lam trên la bàn phát sáng rực rỡ, hiển thị thông số góc phát xạ năng lượng.
Ba mươi lăm phẩy hai độ.
Thông số trùng khớp hoàn toàn với tính toán hình học trên thước đo xương cá của Cố Trạch! Sai số chưa đầy không phẩy hai độ!
Toàn bộ giáp sĩ biên phòng của Nhạc Sơn đồng loạt xôn xao. Khuôn mặt giả nhân giả nghĩa của Thẩm Hồng lập tức tối sầm lại, hai bàn tay lão giấu trong tay áo rộng khẽ siết chặt đến mức run rẩy.
"Điều này... điều này làm sao có thể?" Vương Triệt lùi lại một bước, chiếc la bàn bằng đồng suýt rơi khỏi tay. Gã nhìn Cố Trạch như nhìn thấy một con quái vật. "Một kẻ phàm nhân không có ma lực... làm sao có thể tính toán chính xác véc-tơ năng lượng của nguyền chú cấp cao chỉ bằng một khúc xương cá?"
Cố Trạch đứng thẳng dậy. Anh không thèm nhìn Vương Triệt, mà từ từ quay người lại.
Anh căng sợi chỉ mảnh đi theo đúng quỹ đạo ba mươi lăm độ kéo dài từ vết sém trên tường đá phía Tây, băng qua khoảng không trung tâm của mật thất, hướng thẳng lên góc cao của bức tường phía Đông Bắc.
Tại điểm kết thúc của sợi chỉ, sát trần nhà ẩm ướt, là một khe hở nhỏ hình chữ nhật được che phủ bởi một tấm lưới sắt trang trí hoa văn cổ điển.
Đó chính là Lỗ Hổng Thoát Khí Của Mật Thất—hệ thống thông gió ngầm kết nối trực tiếp văn phòng Ngục trưởng với hệ thống cống thải tối tăm dưới lòng đất Hắc Ngục.
Cố Trạch chỉ thẳng ngón tay trỏ dính đầy bột than đen vào khe thông gió tối om đó. Vết cháy sém trên tường, quỹ đạo sợi chỉ ba mươi lăm độ và khe thông gió tạo thành một đường thẳng hoàn mỹ không một chút lệch lạc.
Hung thủ chưa từng bước vào phòng kín. Hắn đã phóng nguyền chú ám sát từ bên trong khe thông gió!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!