Khám Nghiệm Trong Bóng Tối
Bóng tối dưới đáy Hắc Ngục chưa bao giờ thực sự tĩnh lặng. Nó luôn thở bằng những nhịp rung âm u, rì rào truyền qua vách đá ẩm ướt, mang theo mùi của rêu mốc, của máu khô và cả những nguyền chú cổ xưa đang phân rã dần. Đêm nay, ngày thứ nhất của thời hạn bảy ngày hoãn án tử hình, không gian hầm ngục càng trở nên nghẹt thở. Cố Trạch ngồi xếp bằng trên sàn đá lạnh buốt của Phòng biệt giam số 9, đôi mắt nhắm nghiền nhưng tâm trí anh lại hoạt động với tần số tối đa.
Nhờ chiếc ô bảo hộ pháp lý của Tướng quân Nhạc Sơn, Hình Bưu và quân gác ngục tạm thời không dám dùng nhục hình thô bạo với anh. Nhưng Cố Trạch biết rõ, Thẩm Hồng sẽ không ngồi yên chờ chết. Lục sự trưởng Hắc Ngục đang điên cuồng tìm cách diệt khẩu anh trước khi anh kịp đưa bất kỳ chứng cứ nào ra ánh sáng. Thời gian bốn mươi tám giờ vàng để thu thập tàn dư ma lực trên thi thể Ngục trưởng đang trôi qua từng khắc. Anh phải hành động ngay lập tức.
*Rầm... rầm...*
Một nhịp rung siêu vi truyền qua nền đá, dội vào xương sọ của Cố Trạch. Qua ký ức cơ bắp nhạy bén của tiền thân câm điếc bẩm sinh, anh nhận ra tần số bước chân này. Đó là Trần Lực—gác ngục sơ cấp đã được anh cảm hóa.
Tiếng xích sắt lách cách khẽ vang lên ngoài cửa giam. Trần Lực nhìn dáo dác xung quanh hành lang tối tăm, khuôn mặt gầy gò lộ rõ vẻ căng thẳng tột độ. Gã lén mở chốt cửa phụ, ra hiệu bằng tay cho Cố Trạch. Không một lời nói, Cố Trạch khẽ đứng dậy, vạt áo lục sự rách nát lướt nhẹ qua sàn đá ẩm ướt. Anh nép mình vào bóng tối của những cột đá hắc thiết, lặng lẽ bám theo Trần Lực vượt qua các điểm mù tuần tra của lính gác tầng hầm thứ ba, tiến thẳng về phía cuối hành lang dẫn xuống Nhà xác Hắc Ngục.
Nhà xác Hắc Ngục nằm biệt lập ở rìa phía Đông của tầng hầm thứ ba, sát vách với hệ thống lọc nước thải ma pháp ngầm. Nơi này quanh năm không thấy ánh mặt trời, lạnh thấu xương tủy và luôn bốc lên mùi tử khí nồng nặc trộn lẫn với mùi chất bảo quản ma pháp.
Cửa gỗ nặng nề khẽ mở ra một khe hẹp vừa đủ một người lách qua. Bên trong, một ngọn đèn dầu thạch anh đặt trên bàn đá đang tỏa ra thứ ánh sáng màu xám bạc leo lét, cô độc. Y sư Tần—thầy thuốc duy nhất của ngục tối—đang đứng đợi sẵn. Lão già gầy gò, tóc muối tiêu chải chuốt gọn gàng, nhưng đôi bàn tay dính đầy vết thuốc đang run rẩy nhẹ. Lòng hiếu kỳ khoa học và sự thuyết phục của Cố Trạch về kiến thức vi trùng học trước đó đã chiến thắng nỗi sợ hãi quyền lực trong lòng lão.
Y sư Tần khẽ đóng chặt cửa mật thất, cài chốt sắt nặng nề. Lão quay lại nhìn Cố Trạch, không nói lời nào mà lén rút từ trong tay áo rộng ra một chiếc hộp gỗ dài thon thêu hoa văn phượng hoàng tối giản. Lão mở hộp, để lộ một lưỡi dao mổ mỏng manh, sắc bén chế tác từ hợp kim titan-bạc, tỏa ra một luồng khí lạnh kháng ma tinh khiết.
"Đây là Dao Giải Phẫu Kháng Ma do Trưởng công chúa Lê Thanh lén gửi vào ngục thông qua hiệu thuốc ngoại vi của ta," Y sư Tần thì thầm, giọng run run vì sợ hãi. "Lưỡi dao này hoàn toàn không dẫn ma lực, có thể cắt qua các mô bị nguyền rủa mà không kích hoạt các trận pháp phòng ngự tự hủy ẩn giấu trong tim nạn nhân. Nhưng ngươi phải cẩn thận, lưỡi dao rất mỏng, một vết cắt sai lệch nhỏ cũng có thể làm rách mạch máu chứa độc tố hoàng gia, giải phóng nguyền chú tự hủy thiêu rụi cả căn phòng này."
Cố Trạch đón lấy chuôi dao mổ. Cảm giác kim loại lạnh buốt truyền qua lòng bàn tay, mang lại cho anh sự bình tĩnh kỳ lạ của một chuyên gia pháp y hiện đại. Anh gật đầu nhẹ với Y sư Tần, rồi tiến lại gần chiếc bàn đá trung tâm, nơi thi thể của Ngục trưởng quá cố đang nằm phủ dưới một tấm vải liệm xám tro dính máu khô.
Cố Trạch dùng tay lật tấm vải liệm lên. Khuôn mặt Ngục trưởng co quắp, hai hàm răng nghiến chặt, đôi mắt trợn trừng đầy vẻ u uất và oán hận vô ngôn. Căn bệnh đột quỵ tự nhiên mà Thẩm Hồng công bố hoàn toàn là một lời nói dối trắng trợn.
Cố Trạch hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại. Anh kích hoạt trạng thái Hyper-focus, đưa não bộ vào tần số hoạt động hai trăm phần trăm.
*Oong...*
Một tiếng ngân vang nhẹ trong tâm trí, toàn bộ thế giới thực xung quanh Cố Trạch dường như ngưng đọng lại. Bóng tối biến mất, thay vào đó là Không Gian Trí Tuệ 3D hiện lên rực rỡ dưới dạng các đường lưới logic màu xanh lam nhạt. Thi thể của Ngục trưởng trên bàn đá biến thành một mô hình giải phẫu hoàn chỉnh lơ lửng giữa hư không. Các mạch máu, bó cơ và đường dẫn năng lượng ma pháp hiện lên rõ nét.
Cố Trạch mở mắt, cầm Dao Giải Phẫu Kháng Ma thực hiện ca Vi Phẫu Kháng Ma đầu tiên trên tim nạn nhân. Đường dao mổ titan-bạc di chuyển chính xác đến từng micromet, rạch một đường chữ Y dứt khoát trên ngực Ngục trưởng. Lưỡi dao cắt qua lớp da thịt lạnh ngắt mà không hề kích hoạt bất kỳ phản ứng ma pháp tự hủy nào. Y sư Tần run rẩy cầm ngọn đèn dầu thạch anh chiếu sát góc nghiêng bốn mươi lăm độ, giúp Cố Trạch quan sát các sợi ma lực vi mô đang bám quanh lồng ngực.
Khi lồng ngực mở ra, Cố Trạch tập trung quan sát tâm thất trái của nạn nhân. Trái tim của Ngục trưởng bị đông cứng bất thường, chuyển sang màu đen xám như đá hắc thạch, nhưng các phế nang trong phổi hoàn toàn khô ráo, không hề tích nước hay có dấu hiệu ngạt khí.
"Tim bị hoại tử co thắt cực hạn, nhưng phổi hoàn toàn bình thường," Cố Trạch dùng mẩu than viết nhanh lên một phiến đá nhỏ bên cạnh. "Độc chất không đi qua đường ăn uống hay hô hấp. Nó đi thẳng vào hệ tuần hoàn qua đường tiếp xúc da trực tiếp."
"Tiếp xúc da?" Y sư Tần tròn mắt kinh ngạc, lẩm bẩm. "Nhưng Ngục trưởng luôn đeo găng tay da thú kháng ma khi tiếp xúc với tù nhân và lính gác. Làm sao độc tố có thể thấm qua da?"
Cố Trạch không trả lời bằng chữ viết. Anh dùng lưỡi dao mổ khẽ gạt các sợi tơ nguyền chú màu đen đang bám quanh động mạch chủ, cẩn thận trích xuất một mẫu máu đông từ tâm thất trái đặt vào ống nghiệm thủy tinh thô. Anh biết, câu trả lời nằm ở đôi bàn tay của nạn nhân.
Cố Trạch nắm lấy bàn tay phải của Ngục trưởng. Anh đưa ngón tay trỏ của nạn nhân lên sát ngọn đèn dầu thạch anh, điều chỉnh Kính Một Mắt Thạch Anh đeo bên mắt phải để phóng đại vết thương lên hai mươi lần.
Dưới thấu kính thạch anh tinh khiết, Cố Trạch phát hiện một vết mực nguyền độc cực nhỏ trên ngón tay trỏ của Ngục trưởng vẫn đang rỉ ra những hạt mana màu tím sẫm dưới thấu kính. Vết mực bám chặt vào kẽ móng tay, nơi lớp da mỏng nhất và không được bảo vệ bởi găng tay da thú. Đó chính là Mực Nguyền Độc—loại độc tố trì hoãn vô hình được kích hoạt khi nạn nhân ký vào các văn bản giả mạo của Thẩm Hồng.
*Cộc! Cộc! Cộc!*
Tiếng gõ cửa dồn dập, thô bạo đột ngột vang lên từ phía ngoài cửa gỗ nhà xác, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng nghẹt thở.
"Y sư Tần! Mở cửa! Thẩm Hồng trưởng quan ra lệnh kiểm tra lại danh sách thi thể tử tù dịch hạch đêm nay!"
Giọng nói thanh mảnh nhưng đầy vẻ hách dịch của Chu Hải—lục sự cơ hội luôn rình mò Cố Trạch—vang lên ngoài hành lang. Tiếng xích sắt khóa cửa ngoài bắt đầu rung chuyển loảng xoảng.
Sắc mặt Y sư Tần lập tức xám xịt như tro tàn. Lão nhìn Cố Trạch với ánh mắt hoảng loạn tột độ. Nếu Chu Hải bước vào và phát hiện thi thể Ngục trưởng bị giải phẫu trái phép, cả hai sẽ bị khép tội báng bổ hoàng gia và bị hành quyết ngay lập tức tại giàn thiêu dị giáo.
Cố Trạch không hề hoang mang. Trong Không Gian Trí Tuệ 3D, anh lập tức quét qua kết cấu của nhà xác. Không có lối thoát thứ hai, cửa sổ sắt quá hẹp. Lựa chọn duy nhất là ẩn nấp.
Ánh mắt Cố Trạch khóa chặt vào đống xác chết vô thừa nhận của các tù nhân á nhân bị nhiễm dịch hạch ma pháp đang xếp chồng chất ở góc tối của nhà xác. Bụi mana dịch bệnh tỏa ra từ đống xác chết tạo thành một màn sương mờ màu xám tro độc hại mà bất kỳ kẻ gác ngục nào cũng sợ hãi không dám tiếp cận.
Cố Trạch ra hiệu cho Y sư Tần giữ bình tĩnh. Anh nhanh chóng lách mình vào góc tối, nằm xuống dưới đống xác chết lạnh ngắt, kéo một cánh tay khẳng khiu của một xác chết á nhân đè lên ngực mình để ngụy trang hoàn hảo.
Ngay khi nằm xuống, Cố Trạch lập tức kích hoạt kỹ năng Giả Chết Bằng Ngưng Thở Lâm Sàng. Anh hít một hơi thật sâu, nén khí tại vùng đan điền, kiểm soát hệ thần kinh tự chủ để đưa nhịp tim giảm dần từ bảy mươi nhịp xuống còn năm nhịp một phút, rồi dừng hẳn. Lồng ngực anh hoàn toàn phẳng lặng, hơi thở tắt lịm, nhiệt độ cơ thể hạ xuống mức đóng băng tương đương với những xác chết xung quanh. Anh trở thành một cái xác thực sự giữa hố vạn nhân thu nhỏ.
*Cạch!*
Cửa gỗ nặng nề bị Chu Hải đẩy mạnh ra. Gã bước vào, một tay cầm cuốn sổ da thú, tay kia cầm chiếc khăn lụa tẩm hương liệu che kín mũi miệng để ngăn mùi tử khí. Đi sau gã là hai tên lính gác ngục cầm đuốc rực lửa.
"Y sư Tần! Sao mở cửa chậm thế? Ngài đang làm cái trò gì mờ ám trong này à?" Chu Hải liếc mắt dò xét khắp căn phòng, ánh mắt dừng lại ở chiếc bàn đá nơi đặt thi thể Ngục trưởng đang bị phanh ngực.
Y sư Tần cố giữ cho đôi vai không run rẩy. Lão cầm cây kim khâu ma pháp dính đầy máu đen, đứng chắn trước bàn đá, giả vờ đang khâu vết thương cho một xác chết nhiễm dịch hạch ma pháp vừa được đưa xuống.
"Chu lục sự... ngài bớt lời lại thì hơn," Y sư Tần khàn giọng nói, giọng lão chứa đựng sự mệt mỏi và đe dọa giả tạo. "Cái xác này vừa chết vì Hắc Dịch Nguyền Chú biến dị cấp ba. Ta đang phải khâu niêm phong các mạch máu để ngăn sương độc dịch hạch bùng phát. Nếu ngài muốn kiểm tra danh sách, cứ tự nhiên bước lại đây mà đếm. Nhưng ta không bảo đảm ngọn đuốc của lính gác ngài không làm kích nổ luồng khí độc metan ma pháp đang rò rỉ đâu."
Nghe đến hai từ "dịch hạch biến dị" và "kích nổ khí độc", sắc mặt Chu Hải lập tức biến đổi. Gã lùi lại một bước, ánh mắt đầy vẻ ghê tởm và sợ hãi nhìn về phía đống xác chết ở góc tối—nơi Cố Trạch đang nằm im lặng dưới đống tử thi.
"Hừ, lão già gàn dở! Ai thèm vào cái nơi bẩn thỉu này của ngài chứ," Chu Hải khinh bỉ nhổ nước bọt xuống sàn đá ngoài cửa, vội vã đóng cuốn sổ da thú lại. "Ta chỉ đến thông báo, Thẩm Hồng trưởng quan ra lệnh khóa chặt cửa nhà xác từ bên ngoài kể từ đêm nay để tránh dịch bệnh lây lan lên tầng trên. Không có lệnh bài của lão ta, ngài và đống xác chết này cứ việc thối rữa ở đây đi!"
Chu Hải không dám bước thêm một bước nào vào trong phòng. Gã xua tay ra hiệu cho lính gác thối lui, rồi tự tay đóng sầm cửa gỗ lại. Tiếng xích sắt nặng nề va chạm loảng xoảng ngoài cửa, kèm theo tiếng khóa xích sắt khóa chặt nhà xác từ bên ngoài.
Không gian nhà xác trở lại sự tĩnh lặng u ám, lạnh lẽo.
Một phút... hai phút... ba phút trôi qua.
Khi tiếng bước chân của Chu Hải hoàn toàn biến mất dưới hành lang đá, đống xác chết ở góc tối đột ngột có sự dịch chuyển nhẹ. Cố Trạch từ từ đẩy cánh tay tử thi á nhân ra khỏi người, khẽ ngồi dậy. Phổi anh hoạt động trở lại, anh hít một hơi thật sâu để hồi phục lượng oxy thiếu hụt trong não bộ sau mười phút ngưng thở lâm sàng. Cơ thể anh run lên nhẹ vì lạnh, nhưng đôi mắt anh lại rực sáng dưới thấu kính thạch anh.
Cố Trạch bước lại gần bàn đá giải phẫu, cầm ngọn đèn dầu thạch anh chiếu sát vào bàn tay phải của Ngục trưởng quá cố.
Dưới ánh sáng xám bạc tinh khiết, vết mực nguyền độc cực nhỏ trên ngón tay trỏ của Ngục trưởng vẫn đang rỉ ra những hạt mana màu tím sẫm dưới thấu kính, lơ lửng trong không khí như một lời trăn trối vô ngôn của vong hồn bị phản bội.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!