Chiếc Ô Bằng Sắt Lạnh
Tiếng khịt mũi gầm gừ của chó săn ma pháp dội sát vào vách đá, luồng nhiệt lượng hầm hập từ cơ thể quái thú đã bắt đầu làm nóng bầu không khí ẩm mốc quanh góc rẽ. Trong bóng tối ngột ngạt của hành lang mật thất, Cố Trạch không hề hoảng loạn. Bộ não của một chuyên gia phác họa hành vi tội phạm hiện đại lập tức vận hành ở tần số tối đa, phân tích các thông số vật lý xung quanh. Chó săn ma pháp tầm nhiệt dò tìm mục tiêu dựa trên bức xạ hồng ngoại của cơ thể sống. Trong môi trường hầm ngục lạnh giá này, một thân nhiệt ba mươi bảy độ C của phàm nhân chẳng khác nào một ngọn đuốc sáng rực giữa đêm đen.
Nhìn quanh mật thất, ánh mắt Cố Trạch khóa chặt vào những chiếc rương lưu trữ bằng quặng sắt hắc thiết xếp sát tường. Hắc thiết—loại quặng có mật độ vật chất cực cao, hấp thụ nhiệt lượng mạnh mẽ và cách nhiệt hoàn hảo. Không mất đến một giây suy nghĩ, Cố Trạch lách mình vào khe hẹp rộng chưa đầy ba mươi centimet giữa hai chiếc rương hắc thiết lớn, ép chặt lưng vào phiến đá lạnh buốt, nín thở.
"Hình... Hình trưởng quan! Đêm hôm khuya khoắt, sao ngài lại dẫn theo linh thú xuống tầng hầm thứ ba?" Giọng của Trần Lực vang lên ngoài cửa mật thất, run rẩy nhưng cố giữ vẻ tự nhiên.
"Tránh ra, thằng ranh!" Tiếng gầm ghè của Hình Bưu vang lên gắt gỏng, kèm theo tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng. "Thẩm Hồng trưởng quan có lệnh, đêm nay Hắc Ngục phải được rà soát nghiêm ngặt. Con súc sinh này của ta vừa ngửi thấy mùi nhiệt lượng lạ ở khu vực này. Cửa mật thất Ngục trưởng... sao lại mở hé thế kia?"
"A... cái đó... lúc nãy ta đi tuần qua thấy gió ngầm dưới cống thổi mạnh quá làm bung chốt khóa..." Trần Lực lắp bắp giải thích.
*Ầm!*
"Câm miệng! Chốt khóa ma pháp của Tòa án Dị giáo mà lại bị gió thổi bung? Ngươi coi ta là thằng ngu chắc?" Hình Bưu thẳng chân đạp văng Trần Lực sang một bên. Tiếng bước chân nặng nề của gã nện xuống sàn đá, tiến thẳng vào trong mật thất.
Con chó săn ma pháp tầm nhiệt—một con quái thú thon dài như loài sói nhưng không có lông, da dẻ đỏ rực như than hồng rỉ ra luồng khí nóng hôi thối—lao vào phòng. Nó hít hà điên cuồng dưới đất, rồi đột ngột hướng đầu về phía góc phòng, nơi đặt những chiếc rương hắc thiết. Nó gầm gừ, nanh vuốt cào sột soạt lên nền đá.
Cố Trạch ép sát cơ thể vào vách đá lạnh buốt, cảm nhận cái lạnh thấu xương của hắc thiết đang tạm thời đóng băng luồng nhiệt lượng tỏa ra từ lồng ngực mình. Nhịp tim của anh hạ xuống mức năm mươi nhịp một phút nhờ kỹ thuật kiểm soát hơi thở lâm sàng. Con quái thú tiến lại gần, mũi nó chỉ cách vạt áo xám của anh chưa đầy mười centimet. Mùi máu tanh và khí lưu huỳnh nồng nặc phả vào mặt Cố Trạch, nhưng đôi mắt anh vẫn phẳng lặng như hồ nước mùa thu, không một chút dao động.
"Ồ? Hóa ra con chuột nhắt trốn ở đây!"
Hình Bưu gầm lên một tiếng đầy đắc ý. Gã dùng bàn tay hộ pháp gạt phăng chiếc rương hắc thiết sang một bên, để lộ thân hình gầy gò của Cố Trạch đang đứng nép trong khe đá. Nụ cười tàn bạo nở rộ trên khuôn mặt đầy vết chém chằng chịt của gã gác ngục trưởng.
"Lục sự quèn Cố Trạch! Ngươi bị bắt quả tang khi đang vượt ngục và đột nhập phá hoại hiện trường mật thất Ngục trưởng! Theo luật lệ Hắc Ngục, ta có quyền hành quyết ngươi tại chỗ mà không cần thông qua xét xử!"
Hình Bưu không để Cố Trạch có cơ hội ra hiệu hay viết chữ. Gã gầm lên, vận hành ma lực hệ thổ thô bạo vào cánh tay, khiến cơ bắp phồng rộp lên như đá tảng. Thanh đại đao rỉ sét dính máu khô rít lên một tiếng xé gió kinh người, chém thẳng xuống cổ họng Cố Trạch. Luồng đao phong mang theo sát khí nồng nặc ép chặt khí quản của anh, khóa chặt mọi đường lui vật lý.
Cố Trạch đứng thẳng, đôi mắt không hề né tránh lưỡi đao đang lao tới. Anh không sợ hãi, bởi vì qua nhịp rung truyền từ lòng đất từ ba giây trước, anh biết cứu viện đã đến.
*Keng!*
Một tiếng va chạm kim khí đinh tai nhức óc bùng nổ giữa mật thất, bắn ra hàng vạn tia lửa ma pháp màu xám bạc. Thanh đại đao của Hình Bưu bị một luồng kiếm khí vô hình, dũng mãnh như bão táp biên thùy đánh lệch sang một bên, chém phập sâu vào vách đá mật thất khiến đá tảng nứt toác.
"Ai dám cản trở hành pháp của Hắc Ngục?!" Hình Bưu bị chấn động lực lượng thối lui ba bước, cổ tay tê dại gào lên điên cuồng.
"Bản tướng cản đấy, ngươi có ý kiến gì không?"
Một giọng nói trầm hùng, uy nghiêm như sấm rền dội thẳng vào mật thất, làm rung chuyển cả những phiến đá hắc thiết nặng nề nhất. Từ ngoài hành lang tối tăm, một thân hình cao lớn sừng sững như tháp sắt bước vào. Vị tướng quân trung niên mặc chiến giáp nặng màu xám bạc đầy vết chém chằng chịt, bả vai khoác áo choàng lông sói biên thùy tung bay. Đôi mắt ông rực lửa chính trực, tỏa ra một áp lực quân đội nghẹt thở của một chiến binh cấp năm tối cao.
Tướng quân biên phòng Nhạc Sơn.
Phía sau ông, hàng chục giáp sĩ biên phòng của Quân Biên Phòng Nhạc Gia cầm khiên nặng và trường thương dài lập tức tràn vào, phong tỏa toàn bộ lối ra vào mật thất, đẩy lùi đội tuần tra của Hình Bưu vào góc tường.
"Nhạc... Nhạc Sơn Tướng quân!" Sắc mặt Hình Bưu lập tức biến đổi, nụ cười hung tàn co rúm lại thành sự kinh hoàng. Gã vội vã thu đao, khúm núm cúi đầu. "Đây là khu vực giam giữ tử tù của Sở Lục Sự, không thuộc thẩm quyền của quân biên phòng. Kẻ này là tử tù mưu sát Ngục trưởng đang cố gắng vượt ngục tiêu hủy vật chứng..."
Nhạc Sơn không thèm nhìn Hình Bưu. Ánh mắt sắc bén như chim ưng của ông khóa chặt vào Cố Trạch—chàng thanh niên gầy gò, mặc đồng phục lục sự rách nát nhưng phong thái vẫn ung dung tự tại giữa vòng vây binh đao.
Cố Trạch bước ra khỏi khe đá. Anh không hề cúi đầu trước uy thế của vị Tướng quân đệ nhất biên thùy, mà đứng thẳng, đưa hai ngón tay lên thực hiện một chuỗi thủ ngữ nhanh gọn, dứt khoát hướng về phía Nhạc Sơn.
Nhạc Sơn nhíu mày, nghi ngờ nhìn chàng lục sự câm. Ông vốn là người thực chiến, không am hiểu thủ ngữ phức tạp của lục sự ngục tối.
Nhìn thấy sự bế tắc của Nhạc Sơn, Cố Trạch lập tức cúi xuống nhặt mẩu than đá hắc ngục dưới đất. Với tốc độ cực nhanh và sự chính xác của một chuyên gia phác họa hành vi, anh vẽ trực tiếp lên vách tường đá ẩm ướt một sơ đồ giải phẫu hệ thần kinh cánh tay phải của con người. Nét vẽ bằng than đen sắc lẹm, hiển thị rõ ràng các bó cơ, mạch máu và các điểm nghẽn năng lượng màu tím sẫm.
Bên cạnh sơ đồ, Cố Trạch viết nhanh một dòng chữ cổ bằng nét than lớn:
"CÁNH TAY PHẢI CỦA TƯỚNG QUÂN ĐANG CHẾT DẦN. ĐÓ KHÔNG PHẢI LÀ VẾT THƯƠNG CHIẾN TRƯỜNG, MÀ LÀ ĐỘC CHÌ TÍCH TỤ TỪ THANH CỔ ĐAO NHẠC GIA TRONG MƯỜI NĂM QUA. MỖI LẦN VẬN HÀNH MA LỰC, ĐỘC TỐ LẠI GẶM NHẤM THẦN KINH NGOẠI BIÊN, KHIẾN TAY NGÀI RUN RẨY KHÔNG TỰ CHỦ KHI CẦM ĐAO."
Nhìn thấy dòng chữ và sơ đồ trên tường, đồng tử của Nhạc Sơn co thắt mạnh mẽ. Cánh tay phải đang giấu dưới lớp áo choàng lông sói của ông đột ngột run nhẹ một nhịp. Bí mật bệnh lý này ông đã che giấu suốt mười năm qua, ngay cả các y sư hoàng gia tối cao cũng chỉ chẩn đoán là do di chứng kiệt sức chiến tranh. Làm sao một lục sự quèn, bị giam sâu dưới đáy hắc ngục lại có thể nhìn thấu chỉ qua một ánh nhìn?
"Láo xược! Một tên tử tù câm lặng dám dùng tà thuyết báng bổ sức khỏe của Tướng quân!" Hình Bưu chớp thời cơ hét lớn, định lao lên dùng đao chém nát bức tường đá chứa nét vẽ.
"Câm miệng!" Nhạc Sơn quát lớn. Một luồng sóng xung kích từ sát khí chiến trường bộc phát, ép Hình Bưu văng mạnh vào tường đá, hộc ra một ngụm máu tươi.
Vị Tướng quân tiến lại gần vách tường, ánh mắt ông dán chặt vào sơ đồ thần kinh của Cố Trạch. Ông nhìn sang chàng thanh niên gầy gò đang đứng im lặng, ánh mắt anh đầy vẻ tự tin lâm sàng khách quan.
Nhạc Sơn hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại và bắt đầu vận hành dòng chảy ma lực theo đúng quỹ đạo tránh các điểm nghẽn màu tím sẫm mà Cố Trạch đã phác họa trên tường. Ngay lập tức, cảm giác đau nhức âm ỉ kéo dài mười năm qua ở khớp vai phải của ông dịu đi rõ rệt. Cánh tay phải vốn luôn run rẩy nhẹ đột nhiên trở nên vững chãi, luồng ấm áp của ma lực lưu thông trơn tru không hề gặp vật cản.
Nhạc Sơn mở mắt ra, tia sáng rực rỡ bắn ra từ đồng tử của ông. Ông nhìn Cố Trạch với một sự kính trọng sâu sắc chưa từng có dành cho một người phàm không có ma lực.
"Ngươi... thực sự là một thiên tài giải phẫu." Nhạc Sơn trầm giọng nói, giọng ông chứa đựng sự xúc động ngầm. "Con trai ta... Nhạc Phong... ba năm trước cũng bị giam ở Hắc Ngục này và chết vì 'bệnh dịch'. Ta luôn nghi ngờ cái chết của nó có uẩn khúc chính trị. Trí tuệ của ngươi chính là thứ ta cần để tìm ra sự thật về con trai ta."
Nhạc Sơn đột ngột thò tay vào thắt lưng, rút ra một tấm lệnh bài bằng sắt đen biên thùy nặng nề, có khắc hình hổ phù uy dũng và ấn ký của quân đội biên phòng. Ông ném phịch tấm lệnh bài xuống đất trước mặt Cố Trạch.
Lệnh Bài Miễn Tử Lâm Thời.
"Hình Bưu!" Nhạc Sơn quay đầu lại, giọng nói lạnh lùng như băng tuyết biên ải. "Bản tướng nhân danh Tướng quân biên phòng vương quốc, tuyên bố bảo lãnh lâm thời cho lục sự Cố Trạch trong vòng bảy ngày để phục vụ điều tra quân sự. Trong bảy ngày này, bất kỳ kẻ nào dám chạm vào một sợi tóc của hắn mà không có sự đồng ý của ta... quân biên phòng Nhạc Gia mười vạn thiết kỵ sẽ san phẳng Hắc Ngục này!"
Hình Bưu quỳ rạp dưới đất, mặt cắt không còn một giọt máu. Gã run rẩy nhìn tấm lệnh bài sắt đen, biết rằng chiếc ô bảo hộ bằng sắt lạnh này đã che chắn hoàn toàn cho Cố Trạch khỏi mọi sắc lệnh hành quyết nhanh của Thẩm Hồng và Tào Phán Quan.
"Tuân... tuân lệnh Tướng quân..." Hình Bưu cắn răng trả lời, uất hận tột cùng dâng lên trong mắt gã.
Khi Hình Bưu cúi đầu lùi ra ngoài hành lang tối tăm cùng đội tuần tra, gã lén lút đưa tay ra sau lưng, thực hiện một ký hiệu tay hình chữ V ngược hướng về phía bóng tối sâu thẳm của tháp canh tối cao—nơi một mật sứ hoàng gia của Thái tử Lê Sâm đang ẩn mình giám sát.
Cố Trạch cúi xuống nhặt tấm lệnh bài sắt đen lạnh buốt lên, ánh mắt anh nhìn theo bóng lưng của Hình Bưu khuất dần vào bóng tối. Anh biết, chiếc ô bảo hộ của Nhạc Sơn chỉ là sự khởi đầu của một cuộc đi săn tàn nhẫn hơn. Phe phản diện đã nhận ra sự đe dọa từ trí tuệ của anh, và một kế hoạch ám sát ngầm không tiếng động đang được kích hoạt ngay trong lòng hầm ngục này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!