Nhạc nềnShenxian

Sắc Lệnh Màu Đen

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sức nặng từ thanh đại đao của Tướng quân Nhạc Sơn như một ngọn núi vô hình đổ sụp xuống toàn bộ quảng trường. Những thớ đá hắc thạch dưới chân Tào Phán Quan rạn nứt ra thành từng vệt chằng chịt, phát ra những tiếng răng rắc khô khốc. Luồng sát khí chiến trường xám tro cuồn cuộn thổi tung vạt áo choàng phán quan màu đỏ sẫm của lão, khiến lớp mồ hôi dầu bóng loáng trên gương mặt béo múp của lão lập tức đông cứng lại vì lạnh lẽo. Đôi mắt ti hí của lão nhìn chằm chằm vào lưỡi đao sắt lạnh chỉ cách mũi giày mình chưa đầy ba tấc, rồi ngước lên nhìn khuôn mặt phong sương hằn sâu vết sẹo chiến tranh đầy nộ khí của Nhạc Sơn.


"Tướng... Tướng quân..." Giọng Tào Phán Quan run rẩy đến mức lạc đi, chiếc búa đồng ma pháp trên tay lão khẽ va chạm vào bàn đá tạo nên những tiếng lách cách hoảng loạn. "Ngài... ngài muốn dùng quân quyền áp chế pháp luật vương triều sao?"


Nhạc Sơn khẽ nghiêng đầu, bàn tay sắt quấn băng vải thô siết chặt lấy chuôi đao, dìm sâu thêm một phân nữa vào lòng đá. Sát khí hóa hình rít lên như tiếng gầm của vạn quân biên thùy:


"Pháp luật? Ngươi dám mở miệng nói hai chữ pháp luật trước mặt bản tướng? Con trai ta, Nhạc Phong, ba năm trước bị Thẩm Hồng và gã gác ngục Hình Bưu của ngươi bỏ mặc cho chết oan trong ngục tối để lấy xác chế độc. Hôm nay, nếu ngươi không đưa ra phán quyết công chính trước hàng vạn dân nghèo này, thanh long đao của ta sẽ tự mình thực thi công lý của biên thùy!"


Hàng vạn dân nghèo Nam Thành đứng vây quanh quảng trường lập tức gầm lên hưởng ứng. Tiếng thét đòi nợ máu của đám đông như một làn sóng âm khổng lồ rung chuyển cả tháp chuông tối cao của giáo hội gần đó. Những giáo binh giáp sắt của tòa án dị giáo bắt đầu run rẩy, bước chân họ lùi lại trước sự giận dữ tột cùng của đại chúng.


Tào Phán Quan biết mình đã mất sạch phòng tuyến. Lão nhìn xuống Thẩm Hồng đang ngồi chết lặng dưới đất, gương mặt chữ điền của cựu Lục sự trưởng giờ xám xịt như tro tàn, vết sẹo rách dính máu khô trên gò má phải co giật liên tục dưới lớp băng gạc bị lột bỏ một nửa. Lão biết, nếu không hy sinh Thẩm Hồng đêm nay, chính lão sẽ bị đám đông xé xác thành trăm mảnh.


"Bản quan... tuyên án!" Tào Phán Quan run rẩy nhấc chiếc búa đồng lên, nện mạnh xuống bàn đá nứt toác. Tiếng búa lần này không còn chút uy thế ma pháp nào, chỉ có sự bất lực tột cùng. "Lục sự trưởng Thẩm Hồng phạm tội mưu sát Ngục trưởng, bòn rút công quỹ hậu cần, và cấu kết với tà giáo chế tạo độc chất. Nay tước bỏ toàn bộ tu vi ma pháp, tịch thu gia sản, và kết án tử hình chôn sống vào chính phòng giam biệt giam số 9 dưới đáy Hắc Ngục! Phạm nhân Cố Trạch... hoàn toàn vô tội, được phục hồi danh dự và chức vị lục sự ngay lập tức!"


Tiếng reo hò vang dội của vạn dân nghèo lập tức bùng nổ như sấm rền dọc theo các ngõ ngách Nam Thành. Lâm Phong đứng bên cạnh Cố Trạch, bả vai trái bị thương rỉ máu đỏ thẫm qua lớp vải thô khẽ run lên vì xúc động. Cậu trợ lý trẻ quỳ sụp xuống bên chân Cố Trạch, nước mắt giàn giụa:


"Thầy... chúng ta thắng rồi... Danh dự của thầy, của cha nuôi Cố Viễn... cuối cùng đã được gột rửa!"


Cố Trạch vẫn đứng yên lặng giữa bục tự biện hộ. Gương mặt anh phẳng lặng như nước hồ thu, không có một tia vui mừng hay đắc ý. Đôi mắt đen sâu thẳm của anh khẽ liếc nhìn mu bàn tay trái bị bỏng axit ma pháp quấn băng gạc dính vệt đen, rồi nhìn sang Thẩm Hồng đang bị giáp sĩ Nhạc gia quân lôi đi xềnh xệch dưới đất. Thẩm Hồng ngước đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu căm hận khóa chặt vào Cố Trạch, lão cười điên cuồng, giọng khàn đặc rách nát:


"Cố Trạch! Thằng câm hèn hạ! Ngươi nghĩ ngươi đã thắng sao? Thái tử Lê Sâm... phủ Thái tử sẽ không bao giờ để ngươi sống sót rời khỏi Nam Thành! Mật lệnh diệt tộc Thẩm gia của ta đã được đóng dấu sáp đen... Các ngươi... tất cả các ngươi đều phải chết chôn cùng ta! Ha ha ha!"


Tiếng cười điên dại của Thẩm Hồng bị dập tắt khi gã bị tống xuống lối vào hầm ngục tối tăm. Thế nhưng, dưới góc độ của một chuyên gia phác họa hành vi tội phạm, Cố Trạch lập tức nhận ra sự bất thường trong biểu cảm của lão. Lão không hề nói dối để hù dọa. Đồng tử co thắt cực hạn, cơ mặt căng cứng vô thức của lão biểu thị một nỗi sợ hãi tột độ đối với một thế lực vĩ mô hơn—phủ Thái tử Lê Sâm.


*Cộc! Cộc! Cộc!*


Ngay khi tiếng búa tòa vừa dứt, một tiếng vó ngựa dồn dập, thô bạo dội thẳng vào quảng trường từ phía đại lộ hoàng thành. Tiếng vó ngựa nặng nề nện lên mặt đá hắc thạch tạo ra những nhịp rung cơ học dồn dập truyền qua lòng bàn chân Cố Trạch. Ký ức cơ bắp nhạy bén của tiền thân câm điếc lập tức báo động: đó là ngựa chiến bọc giáp của mật sứ hoàng gia, di chuyển với tốc độ cực nhanh, mang theo áp lực sát khí không hề thua kém quân biên phòng.


Đám đông dân nghèo hoảng loạn dạt sang hai bên. Một gã mật sứ khoác áo choàng đen thêu hình phượng hoàng bốn cánh màu vàng sậm—tín vật tối cao của Hoàng thái tử Lê Sâm—cưỡi hắc mã lao thẳng vào giữa quảng trường. Gã không hề xuống ngựa, ánh mắt lạnh lùng, kiêu ngạo quét qua Nhạc Sơn và Cố Trạch, rồi rút từ trong ống tay áo ra một cuộn giấy da dê màu đen tuyền tỏa ra luồng dao động ma pháp hoàng gia áp chế cực mạnh.


"Sắc lệnh màu đen của Thái tử truyền xuống!" Giọng gã mật sứ vang dội khắp quảng trường, mang theo ma lực khuếch âm khiến màng nhĩ người thường đau nhói. "Bộ Tư Pháp vương quốc phát hiện tử tù Cố Trạch cấu kết với phản quân biên giới, ngụy tạo bằng chứng giả mạo để bôi nhọ hoàng tộc và lật đổ tòa án dị giáo quận! Nay tuyên bố: Sắc lệnh đặc cách lâm thời của Hoàng đế là giả mạo do phản tặc ngụy tạo! Tư Pháp Sở Đặc Biệt lâm thời là tổ chức bất hợp pháp! Ra lệnh truy nã Cố Trạch toàn quốc vì tội mưu phản! Kẻ nào che giấu sẽ bị diệt tộc!"


Cả quảng trường lập tức rơi vào một khoảng lặng chết chóc trước sự tàn nhẫn tột cùng của sắc lệnh màu đen. Thái tử Lê Sâm đã thẳng tay bóp nghẹt luật pháp vương triều, thậm chí phủ nhận cả sắc lệnh của Hoàng đế già yếu để bảo vệ dã tâm của mình.


"Cấm Vệ Quân nghe lệnh!" Gã mật sứ giơ cao lệnh bài phượng hoàng đen, chỉ thẳng vào Cố Trạch. "Lập tức bắt giữ phản tặc Cố Trạch tại chỗ! Kẻ nào cản đường giết không cần hỏi!"


Hàng trăm cấm vệ quân trung lập đang túc trực quanh quảng trường lập tức biến sắc. Họ vốn là lực lượng bảo vệ hoàng thành, chỉ tuân lệnh Hoàng đế, nhưng trước lệnh bài của Thái tử đương triều đang nắm giữ nhiếp chính, họ không thể không tuân theo. Tiếng giáp sắt va chạm loảng xoảng, hàng loạt cấm vệ quân tuốt kiếm, bước lên áp sát bục xử án.


Mạc Kỳ lướt ra từ bóng tối bên cạnh Cố Trạch, bàn tay phải giấu trong ống tay áo rộng đã siết chặt lấy chuôi thanh kiếm gãy hắc thiết. Đôi mắt phong sương của gã cựu sát thủ rực lên sát khí lạnh lẽo, gã khẽ thì thầm qua lớp mặt nạ vải:


"Cậu Cố, ta sẽ chém bay đầu gã mật sứ này để mở đường rút lui. Sức mạnh của kiếm gãy đủ để chúng ta thoát ra ngoài."


Cố Trạch lập tức giơ bàn tay phải quấn băng gạc lên, lòng bàn tay hướng về phía trước—một cử chỉ dứt khoát yêu cầu dừng lại. Anh lắc đầu dứt khoát. Cổ họng câm lặng của anh không thể phát ra tiếng, nhưng ánh mắt anh lại tràn đầy sự lạnh lùng, lý trí của một nhà khoa học hành vi.


Anh nhanh nhẹn thực hiện một chuỗi ký hiệu tay dứt khoát cho Lâm Phong. Cậu trợ lý trẻ dù đang run rẩy vì vết thương vai trái đau nhức, vẫn dõng dạc dịch nghĩa bằng giọng nói vang dội át cả tiếng ồn:


"Thầy tôi nói: Mạc Kỳ, không được rút kiếm! Giết mật sứ hoàng gia lúc này sẽ biến chúng ta thành phản tặc thực sự trong mắt vương quốc, làm mất đi hoàn toàn tính chính nghĩa pháp lý mà chúng ta vừa giành được trước vạn dân! Thái tử muốn chúng ta phản kháng bằng bạo lực để hợp thức hóa cuộc tàn sát Nam Thành! Chúng ta phải rút lui chiến thuật!"


Nhạc Sơn bước lên một bước sừng sững như tháp sắt, thân hình khổng lồ che chắn hoàn toàn phía trước Cố Trạch. Ông cắm mạnh thanh long đao xuống đất, sát khí chiến trường bùng phát hóa thành một màng chắn xám tro chặn đứng đường tiến của cấm vệ quân. Ông lạnh lùng nhìn gã mật sứ trên lưng ngựa, giọng nói như sấm rền:


"Mật sứ! Bản tướng quân chỉ tuân theo sắc lệnh có đóng dấu ấn ký hành chính của Hoàng đế đương triều! Sắc lệnh màu đen của Thái tử không có hiệu lực đối với quân biên phòng Nhạc Gia! Cố Trạch là nhân chứng mấu chốt trong vụ án mưu sát con trai ta, hôm nay ai dám chạm vào một sợi tóc của cậu ta, Nhạc gia quân mười vạn thiết kỵ biên thùy sẽ lập tức san phẳng phủ Thái tử!"


Sự uy hiếp dũng mãnh của Nhạc Sơn khiến gã mật sứ và đội cấm vệ quân khựng lại trong giây lát. Thế nhưng, Cố Trạch biết đây chỉ là hoãn binh chi kế. Nhạc Sơn không thể công khai nổ ra nội chiến ngay giữa hoàng đô mà không có sự chuẩn bị, và việc đối đầu trực diện với cấm vệ quân lúc này là tự sát.


Cố Trạch đưa tay phải lên, lén lút ra hiệu cho Tiêu Dao đang ẩn mình trong bóng tối sát vách đá quảng trường. Nữ thám tử câm lập tức hiểu ý. Cô nhanh nhẹn lướt đi không một tiếng động, dùng thủ ngữ ra lệnh cho mạng lưới những đứa trẻ đưa tin lang thang của Tiểu Đậu đang túc trực vòng ngoài.


Cố Trạch tiếp tục thực hiện một chuỗi ký hiệu tay dứt khoát, dùng kỹ thuật định khung truyền thông để kích động đám đông dân nghèo Nam Thành. Lâm Phong lập tức gào to qua chiếc loa sắt tự chế:


"Thầy tôi nói: Hỡi cư dân Nam Thành! Thái tử Lê Sâm muốn giết người diệt khẩu để che giấu tội ác chế tạo Tủy Ma Linh tàn sát đồng bào á nhân của chúng ta! Nếu họ bắt được Cố Trạch, bóng tối nguyền chú sẽ vĩnh viễn bao phủ lên gia đình các vị! Hãy bảo vệ người duy nhất dám đứng lên vì công lý của phố nghèo!"


Lời kêu gọi đánh thẳng vào nỗi sợ hãi sinh tồn lớn nhất của dân nghèo. Lòng tin tôn giáo và nỗi sợ hoàng quyền bị nghiền nát bởi sự phẫn nộ tột cùng. Hàng vạn dân nghèo Nam Thành lập tức bùng nổ, họ gào thét, cầm gậy gộc và đá tảng lao thẳng vào hàng rào bảo vệ của cấm vệ quân.


Sự hỗn loạn tột cùng bùng phát trên quảng trường. Tiếng la hét, tiếng va chạm của giáp sắt và gậy gộc tạo nên một khung cảnh náo loạn chưa từng có, cản trở hoàn toàn tầm nhìn của truy binh và gã mật sứ hoàng gia.


"Cố Trạch! Mau đi lối này!"


Tiêu Dao đột ngột xuất hiện bên cạnh Cố Trạch từ sau một cột đá đổ nát. Cô dùng tay kéo mạnh tấm lưới sắt của đường cống ngầm Nam Thành đã được mở sẵn từ trước. Lối vào tối om bốc lên mùi ẩm mốc và nước thải lạnh ngắt, kết nối trực tiếp với hệ thống mê cung ngầm dưới lòng đất khu ổ chuột.


Cố Trạch không hề do dự. Anh ra hiệu cho Lâm Phong nhảy xuống trước, sau đó là Mạc Kỳ chặn hậu. Trước khi bước xuống bóng tối, Cố Trạch quay đầu lại nhìn Nhạc Sơn.


Vị tướng quân uy dũng khẽ gật đầu với anh, ánh mắt ông lộ rõ sự kiên định và một lời hẹn ước vô ngôn. Ông thì thầm bằng giọng nói trầm đục chỉ đủ cho hai người nghe:


"Nhóc câm, bản tướng quân phải lập tức dẫn quân rút lui về biên giới để bảo toàn lực lượng và báo cáo chân tướng cho các bộ tộc biên thùy. Từ nay về sau, ta không thể che chở cho ngươi bằng quân quyền giữa hoàng đô được nữa. Ngươi phải tự mình sống sót trong bóng tối Nam Thành. Hãy giữ chặt nửa bản khế ước hoàng gia... đó là mạng sống của ngươi!"


Cố Trạch khẽ gật đầu chào vị ân nhân lớn nhất của mình. Anh buông tay, để cơ thể phàm nhân rơi tự do vào lòng cống ngầm tối tăm.


*Ầm!*


Tấm lưới sắt nặng nề phía trên lập tức bị Tiêu Dao đóng sập lại, khóa chặt bằng xích sắt cơ học ngay khi vệt sáng ma pháp phong tỏa màu tím sẫm của gã mật sứ hoàng gia quét qua vách đá phía trên.


Dưới lòng đất Nam Thành hôi thối và ẩm ướt, cả đội di chuyển nhanh chóng trong bóng tối tuyệt đối. Tiêu Dao dẫn đường bằng thính giác nhạy bén bẩm sinh, Mạc Kỳ bảo vệ vòng ngoài, còn Lâm Phong nén đau đớn ở bả vai rỉ máu để bám sát Cố Trạch. Họ chính thức mất đi danh phận lục sự chính thống, mất đi sự bảo hộ của quân đội Nhạc gia, và trở thành những tội phạm truy nã bị săn lùng gắt gao nhất vương quốc.


Sau hơn một giờ luồn lách qua những đường ống chật hẹp, họ thoát ra ngoài bằng một lối ra ẩn sau đống phế liệu ma pháp đổ nát của một nhà kho bỏ hoang sát rìa khu ổ chuột.


Bầu trời Nam Thành lúc này đã chuyển sang màu xám tro lạnh lẽo của buổi chiều tà. Cố Trạch chậm rãi bước lên những bậc thang gỗ mục nát dẫn lên đỉnh tháp chuông hoang tàn của một nhà thờ đổ nát sát cạnh nhà kho phế liệu ma pháp.


Gió biên thùy thổi mạnh, mang theo mùi sương độc ma pháp và mùi ẩm mốc đặc trưng của khu ổ chuột nghèo khổ dưới chân tường thành vương quốc. Cố Trạch khoác lên mình chiếc áo choàng xám không huy hiệu do Tiêu Dao chuẩn bị sẵn, che giấu hoàn toàn bộ đồng phục lục sự rách nát dính máu của Level 1.


Anh đứng lặng lẽ trên đỉnh tháp chuông cao ngất, bàn tay phải quấn băng gạc khẽ tì lên thành đá rêu phong, ánh mắt lạnh lùng, sắc bén xuyên qua lớp sương mù độc hại màu tím sẫm đang bắt đầu bao phủ lên toàn bộ khu ổ chuột Nam Thành phía dưới.


Bóng tối hoàng gia đã tạm thời che mờ ánh sáng luật pháp, nhưng lý trí phàm nhân của kẻ phác họa bóng đêm thì chưa bao giờ tắt vĩnh viễn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!