Nhạc nềnShenxian

Sợi Tóc Trên Khe Khóa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng xích sắt lách cách ngoài hành lang dội qua nền đá ẩm ướt, truyền vào màng nhĩ của Cố Trạch dưới dạng những nhịp rung siêu vi đứt quãng. Anh không mở mắt ngay lập tức, mà vẫn nằm im trên đống rơm rạ mục nát của phòng biệt giam số 9. Lưỡi anh vẫn còn tê dại, cuống họng khô khốc và mất đi hoàn toàn cảm giác sau khi nhai nhúm rễ cỏ rễ đen của thảo dược kháng ma để cưỡng chế dập tắt cơn đau đầu do quá tải nhận thức từ đêm trước. Nhưng chính sự câm lặng tuyệt đối của các giác quan khác lại đẩy thính giác và khả năng cảm nhận rung động cơ học của anh lên một ngưỡng nhạy bén dị thường.


*Một bước. Hai bước. Ba bước.*


Nhịp bước chân rất nhẹ, ngập ngừng và thiếu đi sự dứt khoát của một tuần tra viên Hắc Ngục thông thường. Đó không phải là Hình Bưu với bước chân nặng nề sấm sét, cũng không phải là đội tuần tra giáp sắt di chuyển theo đội hình ba người nghiêm ngặt.


Cửa sắt rít lên một tiếng khô khốc. Khe hở nhỏ ở chân cửa mở ra, ánh sáng leo lét từ ngọn đuốc hành lang hắt vào, kéo theo một bóng người gầy gò mặc đồng phục gác ngục sơ cấp cũ kỹ.


Trần Lực.


Cố Trạch khẽ hé mắt qua kẽ tóc rối bù. Dưới ánh sáng mờ tối, anh kích hoạt kỹ năng Đọc Vi Biểu Cảm. Khuôn mặt của Trần Lực xám xịt, hai bên thái dương rịn đầy mồ hôi lạnh dù nhiệt độ dưới lòng đất tầng hầm thứ ba đang xuống mức đóng băng. Đôi lông mày của gã co rúm lại ở phần đầu, khóe mắt giật nhẹ liên tục, và hai bàn tay bưng khay thức ăn bằng gỗ thô run rẩy đến mức làm bát súp loãng bên trên gợn sóng liên tục.


Áp tai xuống nền đá, Cố Trạch nghe thấy tiếng nhịp tim của Trần Lực dội qua xương sọ của mình: 115 nhịp/phút. Đó là tần số của một kẻ đang cận kề ranh giới của sự hoảng loạn tột độ.


Trần Lực đặt khay thức ăn xuống đất, sát cạnh cửa giam. Một mùi hương cực kỳ mờ nhạt, ngọt lịm như mùi mật hoa biến dị rò rỉ ra từ bát súp nóng, len lỏi qua không khí ẩm mốc và xộc thẳng vào mũi Cố Trạch.


Mực Nguyền Độc.


Tri thức từ cuốn bản thảo của Giáo sư Tần lập tức hiển thị trong trí nhớ hình ảnh của Cố Trạch. Loại độc tố này không màu, không mùi đối với người thường, nhưng dưới tác động của nhiệt độ súp nóng, nó sẽ phân rã nhẹ và giải phóng các hạt mana mang vị ngọt đặc trưng của hắc ám nguyền chú. Chỉ cần Cố Trạch uống một ngụm nhỏ, độc tố sẽ thấm qua niêm mạc miệng, đi thẳng vào hệ tuần hoàn và kích hoạt ngưng tim sau đúng mười hai giờ—một cái chết hoàn hảo được ngụy trang dưới danh nghĩa đột quỵ tự nhiên do kiệt quệ trong ngục tối.


Trần Lực lùi lại một bước, ánh mắt gã nhìn chằm chằm vào bát súp, rồi lại liếc nhìn Cố Trạch với vẻ dằn vặt lo sợ tột độ. Gã biết bát súp này có độc. Gã biết mình đang tự tay giết chết vị lục sự quèn từng cứu mạng mẹ mình.


Cố Trạch gượng dậy. Chuyển động của anh cực kỳ chậm rãi để không kích hoạt sự cảnh giác vật lý của Trần Lực. Anh không chạm vào bát súp, cũng không ra hiệu cầu cứu. Thay vào đó, anh thò tay vào kẽ tay áo rách nát, rút ra mẩu than đá hắc ngục nhỏ mà anh đã giấu kỹ.


Trước ánh mắt ngơ ngác và sợ hãi của Trần Lực, Cố Trạch cúi xuống, dùng mẩu than vẽ một hình vẽ đơn giản lên vạt áo xám sần sùi của mình: một cán cân công lý với hai đĩa cân thăng bằng tuyệt đối, bên dưới đế cân khắc một ký hiệu chữ "Cố" viết tắt theo lối viết của cha nuôi anh—Cựu lục sự trưởng Cố Viễn.


Nhìn thấy hình vẽ đó, đồng tử của Trần Lực co thắt mạnh mẽ. Gã lùi lại một bước nữa, lưng đập mạnh vào cánh cửa sắt phát ra một tiếng *boong* trầm đục. Ký ức ba năm trước ập về trong tâm trí gã gác ngục trẻ. Khi mẹ gã bị nhiễm dịch bệnh ma pháp ở khu ổ chuột, chính Cố Viễn đã dùng danh nghĩa lục sự để lén mang thảo dược kháng ma ra ngoài cứu bà, bất chấp luật cấm của Sở Lục Sự. Gia đình Trần Lực nợ Cố gia một mạng sống.


Cố Trạch nhìn thẳng vào mắt Trần Lực. Ánh mắt anh không có sự oán hận, không có sự đe dọa, chỉ có một sự bình tĩnh lâm sàng lạnh lùng nhưng thấu suốt. Anh dùng mẩu than viết nhanh ba chữ bằng tiếng cổ lên nền đá ẩm ướt trước mặt gã:


"MẸ NGƯƠI ĐÂU?"


Trần Lực nhìn dòng chữ, rồi nhìn vào hình vẽ cán cân trên áo Cố Trạch. Phòng ngự tâm lý của gã hoàn toàn sụp đổ. Nhịp tim gã vọt lên 130 nhịp/phút, hơi thở đứt quãng thành những tiếng nấc nghẹn ngào. Gã quỳ sụp xuống bên ngoài cánh cửa sắt, hai tay bám chặt vào song sắt hoen rỉ, nước mắt chảy ròng ròng trên khuôn mặt khắc khổ.


"Lục sự Cố... ta... ta không còn cách nào khác..." Trần Lực thì thầm trong tiếng khóc nghẹn, giọng nói run rẩy chỉ đủ cho hai người nghe thấy. "Thẩm Hồng... lão ta đã phát hiện ra việc mẹ ta từng được Cố gia cứu giúp. Lão đã sai Hình Bưu bắt giữ bà ấy từ đêm qua... Lão đưa cho ta lọ độc mực này, nói rằng nếu bình minh ngày mai ngươi chưa chết, bà ấy sẽ bị ném xuống hố vạn nhân làm phân bón cho mỏ đá..."


Cố Trạch im lặng lắng nghe. Sự phân tích hành vi của anh xác nhận Trần Lực đang nói thật 100%. Biểu cảm dằn vặt, nhịp tim hỗn loạn và sự sụp đổ cơ thể của gã không thể bị ngụy tạo bởi bất kỳ nguyền chú tâm lý nào. Đây là nguy cơ từ ngục tốt Trần Lực—nhưng đồng thời cũng là cơ hội lớn nhất mà anh chờ đợi.


Cố Trạch lau sạch dòng chữ cũ, viết tiếp một dòng chữ khác, nét chữ rắn rỏi và dứt khoát:


"TA SẼ CỨU BÀ. NHƯNG TA CẦN VÀO MẬT THẤT NGỰC TRƯỞNG. NGAY ĐÊM NAY."


Trần Lực ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ kinh hoàng: "Vào mật thất Ngục trưởng? Không được... nơi đó bị niêm phong bằng xích sắt ma pháp của Tòa án Dị giáo! Nếu bị Hình Bưu phát hiện, cả hai chúng ta sẽ bị chôn sống ngay lập tức!"


Cố Trạch không giải thích nhiều. Anh chỉ tay vào bát súp mang nguyền độc, rồi lại chỉ vào vết xước rớm máu trên cổ tay mình do còng hắc thiết gây ra. Anh viết:


"CHỈ CÓ CHỨNG CỨ Ở ĐÓ MỚI HẠ GỤC ĐƯỢC THẨM HỒNG. KHÔNG CÒN ĐƯỜNG LUI."


Trần Lực nhìn chằm chằm vào dòng chữ. Gã hiểu rằng một khi Cố Trạch không uống độc súp, Thẩm Hồng sớm muộn cũng sẽ phát hiện ra sự phản bội của gã và ra tay sát hại mẹ gã. Con đường duy nhất để cả hai cùng sống sót là phải lật đổ kẻ nắm quyền lực tối cao của hắc ngục này.


Sự dằn vặt đạo đức và bản năng sinh tồn của Trần Lực cuối cùng đã nghiêng về phía Cố Trạch. Gã thò tay vào thắt lưng, lén rút ra chùm chìa khóa phụ của tầng giam biệt giam số 9.


"Đêm nay, vào lúc nửa đêm, khi đội tuần tra tầng ba thực hiện ca trực giao ban trong vòng mười lăm phút..." Trần Lực nói, giọng gã run lên nhưng ánh mắt đã có sự quyết đoán. "Ta sẽ lén mở cửa phòng giam cho ngươi. Nhưng ngươi chỉ có đúng mười lăm phút để vào mật thất và quay lại. Nếu quá thời gian, Hình Bưu dẫn chó săn ma pháp tuần tra đột xuất, ta sẽ không thể che giấu được nữa."


Cố Trạch gật đầu nhẹ. Anh dùng chân xóa sạch mọi dấu vết chữ viết trên nền đá, đẩy bát súp ra xa một chút để tạo hiện trường như anh đang mê man không thể ăn uống. Trần Lực khóa cửa lại, bưng khay thức ăn rỗng (anh đã đổ súp độc vào khe nứt thoát nước ngầm) bước ra ngoài với khuôn mặt giả vờ u uất.


*Nửa đêm.*


Tiếng chuông đồng cổ kính của tháp canh Hắc Ngục vang lên mười hai tiếng trầm đục, báo hiệu ca trực giao ban bắt đầu. Rung động cơ học qua nền đá giảm hẳn khi các binh sĩ tuần tra rút về sảnh chính.


*Cạch.*


Cửa sắt phòng biệt giam số 9 mở hé. Trần Lực đứng ngoài hành lang tối tăm, tay cầm một ngọn đèn dầu nhỏ đã bị che bớt ánh sáng bằng một tấm vải xám. Gã ra hiệu bằng tay cho Cố Trạch.


Cố Trạch lướt ra ngoài như một bóng ma. Cơ thể gầy gò của anh, kết hợp với ký ức cơ bắp nhạy bén của tiền thân, giúp anh di chuyển hoàn toàn không phát ra tiếng động trên nền đá lạnh. Anh men theo những góc tối của hành lang tầng hầm thứ ba, nơi ánh sáng từ các ngọn đuốc không thể chiếu tới.


Sử dụng sơ đồ kiến trúc ẩn của Hắc Ngục trong Không Gian Trí Tuệ 3D, Cố Trạch dễ dàng tránh được các điểm mù của hệ thống giám sát thô sơ. Sau năm phút di chuyển nghẹt thở, anh đã đứng trước cửa Mật thất Ngục trưởng.


Căn phòng bị khóa chặt bằng ba vòng xích sắt ma pháp màu đen, trên bề mặt xích khắc các ký tự nguyền chú phòng ngự phát ra luồng sáng tím mờ nhạt. Đây là phong ấn của Tòa án Dị giáo để bảo vệ hiện trường vụ án phòng kín.


Trần Lực đứng canh ở góc hành lang, tay nắm chặt chuôi kiếm tuần tra, mắt không ngừng liếc nhìn về phía cầu thang dẫn lên tầng hai.


Cố Trạch tiến sát vào cánh cửa gỗ sồi đen của mật thất. Anh không chạm vào xích sắt ma pháp, vì biết rằng bất kỳ sự xáo trộn năng lượng nào cũng sẽ kích hoạt trận pháp báo động ở tháp canh tối cao.


Anh kích hoạt trạng thái Hyper-focus ở mức tối đa.


Thế giới xung quanh biến mất. Mô hình 3D của cánh cửa hiện lên trong tâm thức anh với các dòng chảy ma lực màu tím sẫm đang quấn chặt lấy các thanh xích sắt. Nhưng Cố Trạch không nhìn vào xích sắt, anh nhìn vào khe hở vật lý giữa cánh cửa và khung gỗ sồi.


Trận pháp ma lực của Tòa án Dị giáo chỉ phong ấn các bề mặt kim loại và khóa chính, nhưng kết cấu cơ học của cánh cửa gỗ sồi cổ kính này đã bị giãn nở do độ ẩm cực cao dưới lòng đất suốt hàng chục năm. Giữa cánh cửa và khe khóa có một khoảng trống nhỏ rộng khoảng hai milimet.


Cố Trạch cúi sát người xuống, đưa mắt nhìn vào khe hở đó. Anh nhỏ một giọt nước thánh tinh khiết (thu thập từ Tư tế Trầm trước đó) lên đầu ngón tay phàm nhân của mình để tạm thời cách điện ma lực, rồi lách nhẹ ngón tay vào khe khóa.


Ngón tay anh chạm vào một vật thể nhỏ, mềm mại và siêu vi đang bị kẹt giữa lẫy khóa cơ học bên trong.


Anh cẩn thận dùng móng tay kéo nhẹ vật thể đó ra ngoài.


Đó là một sợi tóc.


Sợi tóc màu bạc dài khoảng mười centimet, mảnh mai nhưng cực kỳ dẻo dai. Dưới nhãn thần quang học của thấu kính thạch anh tự chế mà anh đang đeo ở mắt phải, sợi tóc không phải là chất hữu cơ thông thường, mà đang tỏa ra một luồng năng lượng ma lực màu tím sẫm siêu vi, dao động ở tần số hắc ám nguyền chú cực kỳ đặc trưng.


Đây chính là Mẫu Tóc Của Thẩm Hồng.


Bộ não chuyên gia phác họa hành vi của Cố Trạch lập tức dựng lại chuỗi hành động của hung thủ trong Không Gian Trí Tuệ 3D: Đêm xảy ra vụ án mưu sát, Thẩm Hồng sử dụng nguyền chú ẩn thân để đột nhập vào mật thất qua đường ống thông khí. Sau khi đầu độc Ngục trưởng bằng mực nguyền độc, lão ta loay hoay khóa cửa mật thất từ bên trong để tạo ra hiện trường phòng kín hoàn hảo trước khi rút lui. Trong lúc vội vã khóa chốt cơ học dưới tác động của sự hoảng loạn tâm lý (nhịp tim tăng cao, mồ hôi rịn ra làm giảm ma sát tay), một sợi tóc bạc của lão đã bị kẹt vào khe chốt khóa gỗ sồi đang giãn nở.


Sợi tóc này chứa ADN vật lý của Thẩm Hồng, đồng thời mang theo tàn dư nguyền chú ẩn thân chưa kịp tiêu tán hoàn toàn do bị cô lập trong môi trường kín khí của khe khóa.


Đây là bằng chứng vật lý trực tiếp chứng minh sự hiện diện của Lục sự trưởng Thẩm Hồng tại hiện trường vụ án phòng kín vào đêm xảy ra án mạng, đập tan hoàn toàn mọi chứng cứ ngoại phạm giả mạo của ông ta.


Cố Trạch run rẩy rút từ trong ngực ra một mảnh giấy sáp nhỏ, cẩn thận cuộn sợi tóc bạc vào trong để bảo quản tàn dư ma lực khỏi bị phân rã bởi từ trường bên ngoài, rồi giấu kỹ vào túi áo trong.


Mười lăm phút vàng ngọc đã trôi qua đến những giây cuối cùng.


Đột nhiên, từ phía hành lang dẫn lên tầng hai, một nhịp rung động cơ học nặng nề, dồn dập truyền qua nền đá hắc ngục dội thẳng vào lòng bàn chân Cố Trạch.


*Thump. Thump. Thump.*


Đó là tiếng giáp sắt nặng nề nện xuống sàn đá, kèm theo tiếng thở dốc gầm rú đầy hung tợn của loài quái thú ăn thịt.


Hình Bưu cùng chó săn ma pháp tầm nhiệt của Đội Tuần Tra Hắc Ngục đang tuần tra đột xuất, và khoảng cách của chúng đến cửa mật thất Ngục trưởng chỉ còn chưa đầy hai mươi mét.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!