Phiên Tòa Quyết Định
Sương mù buổi sớm của hoàng đô chưa kịp tan hết, quảng trường công lý trước tòa án dị giáo đã bị bao phủ bởi một bầu không khí nghẹt thở. Hàng vạn dân nghèo từ khu ổ chuột Nam Thành, những tiểu thương, và cả những học giả trung lập đã kéo đến, đứng chen chúc nhau thành một bức tường người khổng lồ. Bao bọc xung quanh họ là năm trăm giáp sĩ biên phòng của Nhạc Gia Quân, vũ khí kháng ma hạng nặng trên tay họ lấp lánh ánh thép lạnh buốt dưới ánh bình minh yếu ớt, tạo thành một lá chắn thép vững chắc ngăn cách đám đông với lực lượng giáo binh của tòa án dị giáo.
Cố Trạch chậm rãi bước vào trung tâm quảng trường. Bộ đồng phục lục sự rách nát trên người anh bám đầy bụi than đen kịt và bùn đất từ đường cống ngầm, nhưng phong thái của anh lại phẳng lặng như một hồ nước không một gợn sóng. Mu bàn tay trái của anh quấn chặt lớp băng gạc trắng dính một vệt màu xám đen—vết bỏng do axit ma pháp từ phòng thí nghiệm của Độc sư Cổ trưa hôm qua vẫn thỉnh thoảng nhói lên từng cơn buốt nhói tàn nhẫn. Tai phải của anh vẫn còn vương vệt máu khô do di chứng quá tải nhận thức của trạng thái Hyper-focus đêm qua, và cổ họng anh hoàn toàn câm lặng do vết sẹo bỏng nguyền độc của tiền thân.
Đi bên cạnh anh là Lâm Phong. Bả vai trái của cậu trợ lý trẻ quấn lớp vải thô sơ sài đã bắt đầu rỉ ra những vệt máu đỏ thẫm qua lớp vải—vết thương do roi da hắc thiết của Hình Bưu quất trúng đêm trước vẫn chưa hề khép miệng. Thế nhưng, đôi mắt của Lâm Phong lại rực lên một sự kiên định chưa từng có. Cậu ôm chặt chiếc hộp gỗ chứa các ống nghiệm thủy tinh thô, sẵn sàng làm giọng nói cho người thầy phàm nhân của mình.
Trên bục xét xử cao ngất ngưởng bằng đá hắc thạch, Tào Phán Quan ngồi sừng sững như một khối thịt mỡ khổng lồ. Bộ áo choàng phán quan màu đỏ sẫm thêu hoa văn cán cân bị lệch của lão rịn ra một lớp mồ hôi dầu bóng loáng dưới ánh mặt trời. Đôi mắt ti hí híp lại đầy khinh bỉ và tàn nhẫn nhìn xuống Cố Trạch. Ở hàng ghế bị cáo bên dưới, Lục sự trưởng Thẩm Hồng ngồi khoanh tay, gương mặt chữ điền giả nhân giả nghĩa vẫn giữ nguyên vẻ kiêu ngạo tự phụ. Miếng băng gạc trên gò má phải của lão đã bị lột bỏ một nửa, để lộ ra một góc vết sẹo rách dính máu khô—vết tích từ móng tay của Ngục trưởng quá cố trong cuộc xô xát đêm mạng vong.
*Chát!*
Tào Phán Quan đập mạnh chiếc búa đồng xuống bàn đá, tiếng nổ ma pháp vang lên chói tai dọc theo quảng trường, áp chế những tiếng xầm xì của đám đông. Lão chỉ tay vào Cố Trạch, giọng nói oai nghiêm dõng dạc át cả tiếng gió:
"Cố Trạch! Ngươi là một tử tù vượt ngục, một kẻ phàm nhân câm điếc không có tu vi ma pháp. Ngươi cấu kết với quân biên phòng để bắt giữ Lục sự trưởng Thẩm Hồng trái phép. Hôm nay, trước ánh sáng của tòa án dị giáo tối cao, mọi chứng cứ ngươi thu thập ngoài ngục tối đều là bất hợp pháp do không có lệnh khám xét của tòa án quận! Giáo binh đâu, lập tức áp giải phạm nhân Cố Trạch trở lại phòng biệt giam số 9 để chờ ngày hành hình chôn sống!"
Hàng chục giáo binh giáp sắt lập tức tuốt kiếm, bước lên định bao vây Cố Trạch. Đám đông dân nghèo Nam Thành bắt đầu xôn xao phẫn nộ, nhưng tiếng xích sắt va chạm của giáo binh đã tạm thời ép họ lùi lại.
Cố Trạch không hề nao núng. Anh chậm rãi đưa bàn tay phải lên thực hiện một chuỗi ký hiệu tay dứt khoát. Lâm Phong lập tức bước lên một bước, dõng dạc dịch nghĩa bằng giọng nói khàn đặc nhưng vang dội:
"Thầy tôi nói: Tào Phán Quan, ông muốn dùng các quy định tố tụng phong kiến để b bịt miệng công lý sao? Ông nói chúng tôi không có lệnh khám xét hợp pháp? Hãy nhìn kỹ cái này!"
Cố Trạch thọc tay vào túi áo ngực, rút ra một cuộn giấy da dê mạ vàng tỏa ra một luồng đế vương chi khí màu vàng kim rực rỡ. Trên cuộn giấy là triện ấn hình rồng bốn móng của hoàng gia đương triều. Đó chính là lệnh bài đặc cách của Hoàng đế Lê Chiêu do mật sứ trao tặng cho Cố Trạch đêm qua.
Khi nhìn thấy triện ấn màu vàng kim, đồng tử của Tào Phán Quan co rụt lại tột độ, chiếc búa đồng trên tay lão suýt chút nữa rơi xuống bàn đá. Sắc mặt lão từ đỏ gay lập tức chuyển sang xám xịt như tro tàn. Lão lắp bắp:
"Lệnh... Lệnh bài mật sứ của Hoàng đế đương triều? Sao một thằng câm như ngươi lại có được thứ này?"
Lâm Phong tiếp tục dịch nghĩa từ ký hiệu tay của Cố Trạch, giọng nói đầy đanh thép:
"Thầy tôi nói: Hoàng đế tối cao đã ban sắc lệnh đặc cách cho phép Tư Pháp Sở Đặc Biệt điều tra không giới hạn trong phạm vi vụ án mưu sát Ngục trưởng. Mọi rào cản hành chính của tòa án dị giáo quận đều vô hiệu trước sắc lệnh này! Tào Phán Quan, ông còn muốn chống lệnh hoàng gia không?"
Tào Phán Quan cắn chặt răng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên cổ áo béo múp. Lão biết mình đã mất đi rào cản tố tụng lớn nhất. Lão liếc nhìn Thẩm Hồng đang bắt đầu biến sắc ở bên dưới, rồi hắng giọng nói lớn:
"Được! Cho dù ngươi có lệnh bài của Hoàng đế, nhưng chứng cứ đâu? Ngục trưởng chết do đột quỵ tự nhiên theo biên bản khám nghiệm ban đầu của y sư hoàng gia. Ngươi lấy cái gì để chứng minh có vụ mưu sát bằng nguyền độc?"
Cố Trạch khẽ mỉm cười lạnh lùng. Anh ra hiệu cho Lâm Phong đặt chiếc hộp gỗ lên bục tòa. Anh mở nắp hộp, lấy ra một ống nghiệm thủy tinh thô chứa mẫu máu đông lấy từ tim Ngục trưởng quá cố ở nhà xác Hắc Ngục, cùng một chiếc bình bạc chứa Nước Thánh Tinh Khiết do Tư tế Trầm cung cấp.
Trước sự chứng kiến của hàng vạn cặp mắt đang nín thở dõi theo, Cố Trạch đeo kính một mắt thạch anh vào mắt phải. Anh dùng Nhãn Thần Quang Học để quan sát vi mô dòng chảy ma lực lơ lửng xung quanh ống nghiệm. Anh giơ cao ống nghiệm chứa mẫu máu màu đỏ thẫm, rồi dùng ống nhỏ giọt lén lút hút một lượng nhỏ Nước Thánh Tinh Khiết từ bình bạc.
*Tách. Tách.*
Hai giọt nước thánh tinh khiết chứa muối bạc rơi xuống bề mặt mẫu máu đông trong ống nghiệm.
Ngay trong khoảnh khắc tiếp xúc vật lý, một phản ứng hóa học pháp y kỳ diệu bùng phát trực quan trước mắt vạn dân.
*Xèo xèo xèo xèo!*
Dung dịch máu lập tức sủi bọt khí metan ma pháp màu tím sẫm bốc mùi hôi thối nồng nặc. Từ sắc đỏ thẫm ban đầu, mẫu máu nhanh chóng biến đổi màu sắc một cách kịch liệt, đông tụ lại thành các hạt kết tủa dạng bông màu đen kịt bám dày đặc dưới đáy ống nghiệm. Đó chính là bạc sulfua—kết tủa hóa học được tạo ra khi các ion bạc phản ứng với các ion kim loại nặng ma pháp của Mực Nguyền Độc.
Đám đông dân nghèo Nam Thành lập tức bùng nổ những tiếng la hét kinh ngạc. Những học giả trung lập đứng ngoài rìa quảng trường cũng bắt đầu xôn xao bàn tán:
"Nhìn kìa! Máu của Ngục trưởng biến thành màu đen kịt! Đó là phản ứng của nguyền độc hắc ám!"
"Trời ơi! Ngục trưởng thực sự bị đầu độc bằng nguyền chú chứ không phải chết vì đột quỵ!"
Lâm Phong giơ cao ống nghiệm kết tủa đen trước mặt bồi thẩm đoàn, giọng nói dõng dạc vang lên:
"Thầy tôi nói: Đây chính là Phản Ứng Kết Tủa Ma Lực! Muối bạc trong nước thánh tinh khiết đã trung hòa các ion kim loại nặng ma pháp của Mực Nguyền Độc có trong tim Ngục trưởng quá cố. Kết tủa đen kịt này là bằng chứng vật lý không thể chối cãi chứng minh Ngục trưởng đã bị đầu độc bằng một loại nguyền độc vô hình thấm qua da ngón tay trỏ khi ký văn bản giả mạo của Thẩm Hồng!"
Thẩm Hồng đứng bật dậy, gương mặt lão co giật liên tục, vết sẹo trên gò má phải đỏ bừng lên đầy dữ tợn. Lão hét lớn:
"Lộng ngôn! Một trò ảo thuật hóa học rẻ tiền của lũ dân ngu khu ổ chuột mà dám dùng làm chứng cứ trước tòa án dị giáo sao? Ai biết được ngươi có bỏ độc vào ống nghiệm trước đó hay không?"
Cố Trạch không hề để ý đến sự gào thét của Thẩm Hồng. Anh chậm rãi rút từ trong ngực áo ra một cuộn giấy da màu xám vàng nhạt—bản cuộn da người chứa công thức gốc thu thập từ mật thất Độc sư Cổ trưa hôm qua. Anh từ từ trải cuộn da người ra trên bàn đá xử án trước sự chứng kiến của Tạ Doanh và bồi thẩm đoàn.
Lâm Phong bước lên, cầm cuộn da người lên và đọc to từng dòng chữ viết bằng thứ mực tím sẫm phát quang:
"Công thức gốc điều chế Mực Nguyền Độc... được đóng dấu sáp đen xác nhận của phủ Thái tử Lê Sâm! Danh sách những kẻ đã mua loại nguyền độc này từ Độc sư Cổ gồm có: Lục sự trưởng Thẩm Hồng mua mười lọ vào ba năm trước; Giám mục Mã Khắc mua năm lọ... và nhiều đại thần khác đương triều đã đột tử vì bệnh tim trong quá khứ!"
Tiếng đọc của Lâm Phong như những nhát búa nện thẳng vào đan điền của Thẩm Hồng và Tào Phán Quan. Hàng vạn dân nghèo phía dưới quảng trường hoàn toàn câm lặng trong vòng ba giây, trước khi một làn sóng phẫn nộ tột cùng bùng phát như một ngọn núi lửa phun trào.
"Thẩm Hồng là kẻ giết người! Lão ta buôn lậu Tủy Ma Linh và giết Ngục trưởng để bịt đầu mối!"
"Tòa án dị giáo bao che cho kẻ sát nhân! Đòi lại công lý cho người nghèo! Đòi lại công lý cho Hắc Ngục!"
Sức ép từ hàng vạn dân chúng phẫn nộ rung chuyển cả quảng trường đá hắc thạch. Lực lượng giáo binh bắt đầu run rẩy, bước lui lại trước sự hung hãn của đám đông đang cầm gậy gộc tiến sát vào hàng rào bảo vệ.
Tào Phán Quan mồ hôi đầm đìa, gương mặt mập mạp béo múp co rúm lại vì sợ hãi bạo loạn. Lão nhận ra mình đã hoàn toàn bị dồn vào chân tường pháp lý và dư luận. Lão run rẩy cầm chiếc búa đồng ma pháp lên, định nện xuống để tuyên bố hoãn phiên tòa nhằm tìm đường thoái lui và tiêu hủy chứng cứ.
Thế nhưng, ngay khi chiếc búa đồng vừa giơ lên giữa không trung, một thân hình cao lớn sừng sững như tháp sắt bước lên từ phía sau Cố Trạch.
Tướng quân Nhạc Sơn vác thanh đại đao rèn từ sắt lạnh biên thùy tỏa ra sát khí chiến trường nghẹt thở. Ông lạnh lùng nhìn Tào Phán Quan, đôi mắt rực lửa chính trực khóa chặt vào cánh tay đang run rẩy của lão.
*Ầm!*
Nhạc Sơn bước mạnh một bước, cắm phập thanh long đao xuống sàn đá nứt toác, luồng sát khí chiến ý bùng phát triệt tiêu hoàn toàn dao động ma lực từ chiếc búa đồng của Tào Phán Quan, khiến cả quảng trường một lần nữa rung chuyển dữ dội.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!