Nhạc nềnShenxian

Phòng Thí Nghiệm Của Độc Sư

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ầm! Ầm! Ầm!


Tiếng rạn nứt rít lên chói tai dọc theo thớ đá, một tảng đá khổng lồ đổ sụp ngay phía trên đầu họ. Bụi đá xám xịt dâng lên cuồn cuộn cùng bức xạ mana thô rít lên xèo xèo, biến khe núi hẹp trước cửa mật thất ẩn thành một cái bẫy chết ngột ngạt. Lối thoát duy nhất ngược ra mỏ hoang đã bị hàng chục tấn đá đổ sập che lấp hoàn toàn. Luồng khí nóng ẩm bốc lên từ lòng đất mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc, khiến lồng ngực phàm nhân của Cố Trạch thắt lại đau đớn.


Cố Trạch không thể nói. Cổ họng bị hủy hoại bởi nguyền độc của tiền thân chỉ có thể phát ra những tiếng thở dốc khàn đục. Anh dùng bàn tay phải siết chặt lấy bả vai của Tiêu Dao, kéo mạnh cô lùi lại nửa bước để tránh một mảnh đá nhọn vừa văng xuống từ vòm hang. Mu bàn tay trái của anh quấn chặt lớp băng gạc trắng dính một vệt màu xám đen, vết bỏng do axit ma pháp từ ca giải phẫu tử thi á nhân trưa hôm qua lại nhói lên từng cơn buốt nhói tàn nhẫn.


Tiêu Dao cắn chặt môi, bả vai trái bị đá văng trúng vẫn rỉ máu đỏ tươi làm ướt một mảng áo da bó sát. Cô nhanh chóng thực hiện một chuỗi thủ ngữ nhanh gọn trong bóng tối mịt mù:


*“Lối ra phía sau đã bị chặn chết. Trận pháp tự hủy của gã sát thủ Mãng Xà đang lan rộng ra toàn bộ kết cấu địa tầng của khe núi này. Đá sẽ còn lở tiếp.”*


Mạc Kỳ áp lưng vào một phiến đá chịu lực, tay phải gã siết chặt lấy chuôi thanh kiếm gãy hắc thiết không chuôi. Đôi mắt phong sương của gã cựu sát thủ quét qua những vết nứt đang chạy dọc vòm hang đá, khàn giọng nói qua lớp mặt nạ vải than hoạt tính:


"Cậu Cố, kết cấu địa chất ở đây đang sụp đổ theo dây chuyền. Nếu không tiến vào trong mật thất ngay lập tức, chúng ta sẽ bị chôn sống ở đây trong vòng ba phút."


Cố Trạch nheo mắt phải, điều chỉnh tiêu cự của chiếc Kính Một Mắt Thạch Anh. Dưới Nhãn Thần Quang Học, anh quan sát phiến đá phẳng vách Tây Bắc—nơi được ngụy trang làm cửa mật thất ẩn của Độc sư Cổ. Kẽ hở cơ học mỏng dính bám đầy bụi mỏ lúc này đang rò rỉ ra những luồng ma lực màu tím sẫm dập dờn. Đó không phải là năng lượng tự hủy, mà là dòng khí lưu thông từ bên trong mật thất thoát ra ngoài.


Anh giơ bàn tay phải lên, thực hiện hai nhịp vỗ dứt khoát vào vách đá, rồi chỉ thẳng vào khe hở cơ học của phiến đá vách Tây Bắc.


*“Vào trong. Đường thông khí bên trong đang hút gió, chứng tỏ có một lối thoát hiểm kết nối với hệ thống cống ngầm Nam Thành.”*


Tiêu Dao lập tức hiểu ý. Cô lướt lên như một bóng ma xám, dùng dao găm luồn vào kẽ hở cơ học của phiến đá phẳng, phối hợp với sức mạnh vật lý của Mạc Kỳ để bẩy mạnh.


*Rắc! rắc! rắc!*


Phiến đá ngụy trang dịch chuyển, lộ ra một khe hẹp tối om vừa đủ cho một người chui qua. Ngay khi gót chân của Cố Trạch vừa lọt vào trong khe hẹp, một tiếng nổ lớn dội vang phía sau lưng họ. Toàn bộ trần đá của khe núi ngoài sụp đổ hoàn toàn, chôn vùi vĩnh viễn thi thể của gã sát thủ Mãng Xà dưới đống đổ nát.


Họ rơi xuống một không gian ngầm rộng lớn nhưng ngột ngạt đến nghẹt thở.


Mật thất của Độc sư Cổ hiện ra dưới ánh sáng leo lét của những cây nến ma pháp sắp cạn. Nơi này không giống một gian phòng làm việc, mà là một địa ngục trần gian đầy rẫy sự điên rồ. Dọc theo những vách đá ẩm ướt là hàng trăm chiếc lọ thủy tinh thô chứa đựng các loại dung dịch giả kim màu xanh lục dính nhớt. Bên trong các lọ, những sinh vật thí nghiệm dị dạng—từ những con rết khổng lồ có chân phát sáng đến những khối tim phổi á nhân bị biến tính—vẫn đang co bóp một cách vô thức trong dòng chất lỏng nguyền rủa.


Mùi tử khí, mùi hóa chất ăn mòn và một mùi hương ngọt lịm đến gai người của Tủy Ma Linh trộn lẫn vào nhau, tạo thành một bầu không khí đặc quánh, bốc mùi hôi thối nồng nặc.


"Nơi này... chính là sào huyệt chế tạo nguyền độc ám sát Ngục trưởng," Mạc Kỳ thì thầm, lưỡi kiếm gãy hắc thiết của gã khẽ run lên trước luồng oán khí đậm đặc đang lơ lửng trong không gian.


Nhưng nguy hiểm thực sự không nằm ở những chiếc lọ thủy tinh. Ở trung tâm của phòng thí nghiệm, một chiếc lư hương đồng thau lớn (lư hương thau) được đúc theo hình dạng một con rắn ba đầu đang tự cắn đuôi mình đột ngột rung chuyển. Trận pháp tự hủy ngoài khe núi sụp đổ đã kích hoạt cơ chế phòng ngự tự động bên trong mật thất.


*Phù... phù... phù...*


Từ ba chiếc miệng rắn bằng đồng thau, những luồng sương độc màu tím sẫm bắt đầu phun ra xối xả, lan nhanh trong không khí như những con rắn khói uốn lượn. Chỉ trong vòng vài giây, màn sương độc đã bao phủ toàn bộ trần nhà và bắt đầu hạ thấp xuống, áp sát vào vị trí của họ.


"Tránh ra!" Mạc Kỳ gầm lên. Gã vung mạnh thanh kiếm gãy, chém ra một luồng kiếm khí xám tro mạnh mẽ định dùng sức gió để thổi bay màn sương độc về phía góc phòng.


"Không được!" Tiêu Dao ú ớ phát ra âm thanh khàn đặc, cô cố gắng dùng tay kéo bả vai Mạc Kỳ lại nhưng đã quá muộn.


Luồng kiếm khí xám tro xé rách không khí, nện thẳng vào màn sương tím. Thế nhưng, thay vì bị thổi bay, màn sương độc bỗng chốc bị xáo trộn dữ dội bởi luồng gió mạnh. Các hạt sol khí độc chất bị phân tán với tốc độ cực nhanh, lan tỏa khắp mọi ngóc ngách của phòng thí nghiệm khép kín, suýt chút nữa đã bao vây hoàn toàn cả ba người vào góc tường.


"Khụ... khụ..." Mạc Kỳ thét lên một tiếng nghẹn ngào, gã lập tức quỵ xuống gối, hai tay ôm lấy cổ họng khi hít phải một lượng nhỏ sương độc lọt qua lớp vải mặt nạ. Gương mặt gã cựu sát thủ đỏ bừng, đôi mắt vằn lên những tia máu đầy sự hoang mang tột độ.


Cố Trạch cảm thấy đầu óc mình bắt đầu quay cuồng dữ dội. Chất độc bay hơi này không chỉ tấn công vào phổi, mà còn trực tiếp thâm nhập vào hệ thần kinh trung ương qua niêm mạc mắt.


Trong tâm trí anh, những ảo ảnh kinh hoàng bắt đầu bùng phát. Anh nhìn thấy thể xác của tiền chủ Cố Trạch trong phòng biệt giam số 9 hoang tàn, cổ họng rách toác rỉ máu đen kịt khi bị ép uống chén thuốc độc của Thẩm Hồng. Anh nhìn thấy Sư huynh Tống bị treo cổ lơ lửng trên xà nhà kho tàng thư, khuôn mặt tím tái nhìn anh oán hận. Những tiếng thì thầm điên loạn, gào thét đòi mạng dội thẳng vào màng nhĩ của anh, kích thích nhịp tim tăng vọt lên mức một trăm hai mươi nhịp mỗi phút.


*Ảo giác hoang tưởng hàng loạt do nguyền độc kích thích vỏ não.*


Đại não của Cố Trạch gào thét cảnh báo. Anh biết nếu để cảm xúc hoảng loạn này chiếm hữu, hệ tuần hoàn của anh sẽ tự động co thắt cực hạn dẫn đến ngừng tim lâm sàng trong vòng năm phút.


Anh nhắm chặt mắt lại, cắn mạnh vào đầu lưỡi để cơn đau vật lý kéo lý trí trở về.


*Kích hoạt Bức Tường Lý Trí.*


Cố Trạch xây dựng một màng lọc nhận thức logic vững chắc trong tâm thức. Anh phân rã các tiếng gào thét ảo ảnh thành các bước sóng âm vô nghĩa. Anh tự nhủ với bản thân bằng những định luật khoa học lâm sàng: *“Đây chỉ là phản ứng sinh lý của hệ thần kinh trước tác động của các hợp chất hữu cơ ma pháp độc hại. Các ảo ảnh này không có thực thể vật lý. Tập trung vào nhịp thở. Hít vào bốn giây, giữ bốn giây, thở ra bốn giây...”*


Nhịp tim của anh bắt đầu hạ dần từ một trăm hai mươi xuống còn bảy mươi nhịp mỗi phút. Bức tường logic vô hình bao bọc lấy vỏ não, bẻ gãy hoàn toàn sự điên loạn của nguyền độc hoang tưởng. Anh mở mắt ra, ánh mắt khôi phục lại sự lạnh lùng, sắc bén của một chuyên gia phác họa hành vi.


Anh đeo sát chiếc Kính Một Mắt Thạch Anh vào mắt phải, kích hoạt Nhãn Thần Quang Học để quan sát vi mô màn sương độc màu tím đang lơ lửng xung quanh.


Thông qua thấu kính thạch anh quang học tự chế, Cố Trạch nhìn thấy các hạt mana màu tím không phải là năng lượng thần bí vô hình. Chúng là các hạt sol khí (aerosol) có đường kính siêu nhỏ, lơ lửng trong không khí nhờ lực đẩy của dòng nhiệt phát ra từ lò sưởi ma pháp dưới lòng đất. Bên trong các hạt sol khí này là các ion kim loại nặng ma pháp biến dị có tần số dao động cực cao, liên kết chặt chẽ với oán khí của các nạn nhân á nhân bị hiến tế.


Anh nhớ lại một dòng ghi chép quan trọng trong Bản Thảo Của Cựu Pháp Y của Giáo sư Tần mà anh đã đọc dưới phòng biệt giam số 9: *“Nguyền độc của Độc sư Cổ sử dụng muối kim loại nặng ma pháp làm vật dẫn... Chúng dẻo dai và vô hình trước mọi phép thanh tẩy thông thường, nhưng cấu trúc ion của chúng cực kỳ kém bền vững trước các phản ứng hóa học vô cơ của muối bạc...”*


Muối bạc!


Cố Trạch lập tức quay sang Tiêu Dao. Anh dùng bàn tay phải quấn băng gạc dính máu khẽ vỗ mạnh vào chiếc nhẫn chứa đồ của cô, rồi thực hiện một chuỗi thủ ngữ dồn dập:


*“Lấy bình Nước Thánh Tinh Khiết ra. Mau lên! Nước thánh tinh khiết của giáo hội chưng cất từ giếng nước ngầm quận Nam có chứa nồng độ muối bạc tự nhiên cực cao. Chúng ta cần dùng nó làm chất phản ứng để kết tủa hoàn toàn các hạt kim loại nặng ma pháp trong không khí.”*


Tiêu Dao khựng lại một nhịp, đôi mắt sắc sảo của cô lộ vẻ nghi ngờ trước phương pháp phi ma pháp này, nhưng lòng tin tuyệt đối vào lý trí của Cố Trạch đã khiến cô hành động ngay lập tức. Cô lướt tay qua chiếc nhẫn chứa đồ, rút ra chiếc bình bạc chứa Nước Thánh Tinh Khiết lạnh ngắt, nắp bình vẫn còn nguyên niêm phong sáp trăng khuyết.


Cố Trạch giật lấy chiếc bình bạc từ tay cô. Anh dùng mũi dao mổ titan-bạc bị mẻ một góc ở đầu dao để cạy phăng lớp sáp niêm phong, rồi đổ toàn bộ thứ dung dịch trong suốt không mùi vào bên trong một chiếc bình xịt cơ học tự chế bằng đồng thau dính đầy bụi mỏ mà Tiêu Dao mang theo bên hông.


Anh trao lại chiếc bình xịt cho Tiêu Dao, mười ngón tay di chuyển nhanh đến mức tạo thành những vệt mờ trong bóng tối:


*“Rải mịn dung dịch vào không khí theo hướng ngược chiều gió từ đường thông khí. Hãy xịt thành các hạt sương siêu nhỏ để tối đa hóa diện tích tiếp xúc vật lý giữa muối bạc và sol khí độc chất. Mạc Kỳ, dùng khiên hắc thiết che chắn phía trước, tuyệt đối không được dùng kiếm khí làm xáo trộn không khí một lần nữa!”*


Mạc Kỳ gượng dậy, gã nghiến răng dựng tấm khiên hắc thiết nặng nề chắn trước người Cố Trạch và Tiêu Dao, đôi mắt phong sương khóa chặt về phía màn sương tím đang tràn tới.


*Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!*


Tiêu Dao bóp mạnh cò bình xịt cơ học. Những làn sương mịn của Nước Thánh Tinh Khiết chứa muối bạc phun ra xối xả vào không trung, hòa lẫn vào màn sương độc màu tím sẫm của Độc sư Cổ.


Ngay trong khoảnh khắc hai làn sương tiếp xúc vật lý với nhau, một hiện tượng hóa học pháp y kỳ diệu bùng phát trực quan trước mắt họ.


*Xèo xèo xèo xèo!*


Tiếng rít của các phản ứng hóa học ăn mòn vang lên liên tục giữa không gian tĩnh lặng của mật thất. Các ion bạc trong nước thánh tinh khiết lập tức tấn công vào cấu trúc liên kết của các ion kim loại nặng ma pháp trong nguyền độc. Phản ứng trao đổi ion diễn ra với tốc độ cực nhanh dưới tác động kích thích của bức xạ mana thô từ mạch khoáng ngầm.


Màn sương độc màu tím sẫm bỗng chốc biến đổi màu sắc một cách kịch liệt. Từ sắc tím mộng mị, dung dịch lơ lửng chuyển sang màu xám tro, rồi lập tức đông tụ lại thành các hạt kết tủa màu đen kịt có kích thước lớn hơn gấp trăm lần.


Các hạt kết tủa bạc sulfua đen kịt, nặng nề không thể tiếp tục lơ lửng trong không khí. Chúng bắt đầu rơi rụng xuống sàn đá ẩm ướt của phòng thí nghiệm như một cơn mưa tuyết màu đen, phát ra những tiếng *lộp bộp* nhỏ nhặt.


Đến đâu, không khí được làm sạch đến đó. Màn sương độc hoang tưởng hoàn toàn bị triệt tiêu vật lý, để lại một lớp bột đen dày đặc bám trên sàn đá và vách rương hắc thiết.


"Thành... thành công rồi sao?" Mạc Kỳ há miệng thở dốc, gã cảm nhận rõ ràng luồng khí lạnh tràn vào phổi lúc này đã hoàn toàn thanh khiết, không còn cảm giác bỏng rát hay những tiếng thì thầm ảo giác quấy nhiễu hệ thần kinh nữa. Gã nhìn Cố Trạch với ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc và sùng bái tột độ. Một phàm nhân không có một chút ma lực nào lại có thể dùng một bình nước thánh bình thường để vô hiệu hóa hoàn toàn nguyền độc của một Độc sư tối cao.


Thế nhưng, cái giá phải trả cho sự tập trung cực hạn của Cố Trạch là không hề nhỏ.


*Phụt.*


Một luồng máu đỏ tươi đột ngột rỉ ra từ lỗ mũi phải của Cố Trạch, nhỏ từng giọt xuống vạt áo lục sự rách nát dính đầy bụi than. Cơn đau đầu búa bổ dội lên từ vùng thái dương, toàn bộ hệ thần kinh của anh bị Quá Tải Nhận Thức nghiêm trọng do phải duy trì trạng thái Hyper-focus và màng lọc Bức Tường Lý Trí liên tục trong môi trường ô nhiễm nặng.


Anh dùng mu bàn tay trái quấn băng gạc dính xém đen khẽ lau vệt máu trên môi, gật đầu ra hiệu cho Tiêu Dao rằng mình vẫn ổn. Anh không lãng phí một giây nào, lập tức tiến về phía chiếc lư hương đồng thau ba đầu rắn ở trung tâm phòng thí nghiệm—nguồn phát tán độc chất vừa bị trung hòa.


Cố Trạch cúi xuống, đeo kính một mắt thạch anh sát vào bề mặt chân đế của lư hương. Dưới ánh sáng leo lét của ngọn nến ma pháp sắp cạn, anh phát hiện ra một chi tiết cơ học bất thường: phần chân đế bằng đồng thau có một vết xước mỏng dính đầy bụi than đá, chứng tỏ bộ phận này thường xuyên được xoay chuyển.


Anh dùng đôi bàn tay phàm nhân bám chặt lấy hai đầu rắn bằng đồng, dùng lực vặn mạnh theo chiều kim đồng hồ một góc đúng bốn mươi lăm độ so với mặt phẳng nằm ngang.


*Cạch.*


Một tiếng động cơ học giòn giã vang lên từ bên trong lư hương. Phần đáy của chiếc lư hương thau từ từ trượt ra, lộ ra một ngăn bí mật nhỏ được lót bằng một lớp vải nhung đỏ sẫm chống ẩm mốc.


Bên trong ngăn bí mật, có một cuộn giấy da màu xám vàng nhạt được cuộn tròn và buộc chặt bằng một sợi chỉ đỏ có đóng dấu sáp đen của hoàng gia.


Cố Trạch dùng kẹp gắp y tế từ túi dụng cụ lén lút rút cuộn giấy ra. Khi chạm tay vào bề mặt của cuộn giấy, xúc giác của anh lập tức truyền về một cảm giác mềm mại, dai dẻo và lạnh ngắt một cách phi tự nhiên.


Đó không phải là giấy da dê thông thường.


Đó là một cuộn da người (cuộn da người).


Cố Trạch cẩn thận dùng dao mổ cắt đứt sợi chỉ đỏ, từ từ trải cuộn da người ra trên mặt bàn đá dính đầy bột đen kết tủa.


Dưới thấu kính thạch anh quang học, những dòng chữ viết bằng thứ Mực Nguyền Độc màu tím sẫm hiện lên sắc nét, tỏa ra một luồng ma lực dao động nhẹ có tần số trùng khớp hoàn toàn với tàn dư nguyền chú trên vết thương ngón tay trỏ của Ngục trưởng quá cố.


Đó chính là công thức gốc điều chế Mực Nguyền Độc—loại vũ khí ám sát vô hình thấm qua da ngón tay để giết chết nạn nhân sau mười hai giờ ký văn bản giả mạo.


Nhưng điều khiến đồng tử của Cố Trạch co rụt lại tột độ nằm ở phần cuối của cuộn da người.


Dưới công thức độc chất là một danh sách dài ghi chép chi tiết tên tuổi, chức vụ và số lượng giao dịch của những kẻ đã mua loại mực nguyền độc này từ Độc sư Cổ trong vòng mười năm qua. Mỗi cái tên đều được đóng dấu sáp đỏ xác nhận của phủ Thái tử Lê Sâm.


Trong số những cái tên đó, có Lục sự trưởng Thẩm Hồng, Giám mục Mã Khắc, và cả những đại thần tối cao đương triều đã đột tử vì 'bệnh tim' trong quá khứ.


Bằng chứng pháp lý tối cao chứng minh sự tồn tại của một mạng lưới ám sát chính trị hoàng gia quy mô lớn do Thái tử Lê Sâm bảo trợ đã nằm gọn trong tay Cố Trạch.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!