Nhạc nềnShenxian

Tiếng Nỏ Trong Đêm Mỏ Đá

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mũi độc tiễn sắt đen cắm phập xuống phiến đá sát gót chân Cố Trạch, bốc lên những sợi khói tím sẫm rít lên xèo xèo ăn mòn đá núi. Luồng độc chất đậm đặc bốc hơi tức thì, tỏa ra một mùi hăng hắc của lưu huỳnh và kim loại bị nung chảy. Nếu không có chiếc Mặt Nạ Vải Than Hoạt Tính đang ôm khít lấy khuôn mặt, chỉ cần hít phải một ngụm nhỏ làn khói này, phế quản của một phàm nhân như Cố Trạch sẽ lập tức bị hoại tử.


Phản xạ vô điều kiện từ ký ức cơ bắp của tiền thân câm điếc bẩm sinh kích hoạt nhanh hơn cả tư duy logic. Cố Trạch không thể nghe thấy tiếng động, nhưng gót chân anh cảm nhận được luồng xung kích cơ học cực mạnh truyền qua thớ đá. Anh đổ người về phía sau, bàn tay quấn băng gạc dính xém đen vì bỏng axit từ hôm qua vung ra, túm lấy vạt áo da của Tiêu Dao, kéo mạnh cô nép vào sau một khối hắc thạch khổng lồ bị sập.


*Vút! Vút!*


Liên tiếp hai tiếng xé gió rít lên chói tai. Hai mũi tên sắt đen tiếp theo găm thẳng vào vị trí họ vừa đứng, lực bắn khủng khiếp đến mức xuyên sâu vào lòng đá núi đến nửa thước, bắn ra hàng vạn mảnh vụn đá sắc lẹm. Tiêu Dao khẽ hừ một tiếng, bả vai trái của cô bị một mảnh đá vỡ văng trúng, rách một đường nhỏ trên lớp áo da bó sát, rỉ ra vệt máu đỏ tươi.


Mạc Kỳ lướt đi như một bóng ma xám, gã áp lưng vào một phiến đá đối diện, tay phải giấu trong ống tay áo rộng siết chặt lấy chuôi thanh kiếm gãy hắc thiết. Đôi mắt phong sương của gã cựu sát thủ co rút lại, gã nhìn vết cháy sém màu tím trên phiến đá, rồi khàn giọng nói qua lớp mặt nạ vải:


"Là nỏ tiễn hắc thiết của Vong Hồn Hội. Lực bắn này... kẻ ra tay là một sát thủ cấp ba chuyên nghiệp. Hắn đứng ở vị trí cực cao trên vách đá, địa hình hiểm trở này hoàn toàn có lợi cho việc bắn tỉa tầm xa. Chúng ta bị ép góc rồi."


Tiêu Dao cắn răng chịu đựng cơn đau buốt ở vai, đôi mắt sắc sảo lộ vẻ tức giận. Cô khẽ dịch chuyển trọng tâm cơ thể, tay phải rút ra một thanh dao găm ám khí bằng thép lạnh, định nhô người lên phóng ngược lại phía đỉnh vách đá.


Cố Trạch lập tức giơ bàn tay phải lên, lòng bàn tay hướng về phía cô—một ký hiệu vô ngôn dứt khoát yêu cầu cô dừng lại. Anh lắc đầu, mười ngón tay di chuyển nhanh gọn tạo thành những ký hiệu thủ ngữ mật:


*“Không được manh động. Mountain wind (Gió núi) ở khe núi này đang thổi ngược chiều với góc bắn của cô. Sức gió đạt ít nhất cấp năm, thổi qua các khe đá hẹp sẽ tạo ra các luồng xoáy khí động học không ổn định. Ám khí của cô chắc chắn sẽ bị gió thổi lệch hướng. Hơn nữa, việc cô nhô người lên sẽ làm lộ hoàn toàn vị trí ẩn nấp lâm thời.”*


Tiêu Dao khựng lại, cô nhìn luồng gió cuốn những hạt bụi tinh thể mana thô bay xoáy ngoài khe núi, nhận ra phân tích của Cố Trạch hoàn toàn chính xác. Cô thu hồi dao găm, nép sát thân hình mảnh khảnh vào lòng đá hắc thạch chịu lực, ra hiệu thủ ngữ hỏi ngược lại:


*“Vậy chúng ta phải làm sao? Hắn có góc nhìn bao quát từ trên cao, chỉ cần chúng ta rời khỏi khối đá này một bước, hắn sẽ bắn xuyên tim.”*


Cố Trạch không trả lời ngay. Anh nhắm mắt lại, ép cơ thể phàm nhân yếu ớt của mình vào trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối, kích hoạt kỹ năng Nghe Nhịp Tim Từ Xa. Anh áp tai phải—bên tai vẫn còn vo vo nhẹ do di chứng quá tải nhận thức từ những ngày ở Hắc Ngục—vào bề mặt lạnh ngắt, ẩm ướt của khối hắc thạch.


Thế giới âm thanh vật lý biến mất, nhường chỗ cho các tần số rung động truyền dẫn qua vật thể rắn. Sườn núi đá mỏ hoang đóng vai trò như một bộ khuếch đại âm tần tự nhiên. Tuy nhiên, tiếng gió rít u uất qua các khe đá nứt nẻ lúc này cực kỳ dữ dội, tạo ra một dải nhiễu âm tần số cao vô cùng hỗn loạn, che lấp mọi tiếng động khác.


Cố Trạch hít sâu một hơi, đưa nhịp tim của mình xuống mức phẳng lặng năm mươi nhịp mỗi phút, kích hoạt trạng thái Hyper-focus. Trong Không Gian Trí Tuệ 3D của anh, màn sương độc màu tím và tiếng gió rít bắt đầu bị phân rã thành các dải sóng âm màu xanh lam nhạt. Anh chủ động lọc bỏ dải tần số cao của gió núi, lọc bỏ tiếng nước ngầm chảy rỉ rả sâu dưới lòng đất, tập trung toàn bộ thính giác xương sọ để tìm kiếm một nhịp rung sinh học.


*Thình... thịch... thình... thịch...*


Một nhịp đập cực kỳ trầm, chậm rãi và có chu kỳ vô cùng ổn định truyền qua thớ đá hắc thạch dội thẳng vào màng nhĩ của anh.


Bốn mươi lăm nhịp mỗi phút.


Đó là tần số nhịp tim của một sát thủ bắn tỉa chuyên nghiệp đang nín thở để ổn định đường ngắm. Sát thủ của Vong Hồn Hội đã trải qua huấn luyện kiểm soát nhịp tim sinh học cực hạn để tránh sự rung lắc của cơ bắp khi giương nỏ. Tần số cực thấp này truyền qua đá núi khô ráo tạo ra một bước sóng rung động đặc trưng.


Cố Trạch mở mắt, nheo mắt trái, tập trung nhãn lực vào chiếc Kính Một Mắt Thạch Anh bên mắt phải để kích hoạt Nhãn Thần Quang Học. Anh nhìn dọc theo quỹ đạo ngược của ba vết cháy sém trên phiến đá cửa mật thất. Góc cắm của mũi tên sắt đen nghiêng một góc đúng ba mươi lăm độ so với mặt phẳng nằm ngang.


Anh quan sát vách đá dựng đứng phía bên trái qua thấu kính thạch anh. Ở độ cao khoảng mười lăm mét, sát một gờ đá nhô ra có bám đầy bụi than và tinh thể mana thô, Cố Trạch phát hiện ra một chi tiết cơ học phi tự nhiên: lớp bụi mỏ xốp trên gờ đá bị lún xuống một khoảng nhỏ, tạo thành một vệt nén có hình dạng đế giày da dẻo dai. Áp lực chân của kẻ bắn nỏ khi xoay người để giương dây nỏ đã vô tình nén chặt lớp bụi than đá ẩm ướt lại, làm thay đổi góc khúc xạ ánh sáng của các hạt mana xung quanh.


Sát thủ đang ẩn nấp chính xác ở gờ đá cao mười lăm mét phía trên bên trái.


Cố Trạch nhanh chóng thực hiện thủ ngữ cho Mạc Kỳ:


*“Sát thủ đứng ở gờ đá cao mười lăm mét, góc nghiêng ba mươi lăm độ về phía bên trái của chúng ta. Hắn đang nín thở, nhịp tim duy trì ở mức bốn mươi lăm nhịp/phút. Ngay phía sau phiến đá gờ của hắn có một đường ống cống ngầm thoát nước thải cũ của mỏ đá, chạy dọc từ đỉnh núi xuống đáy thung lũng. Đường cống đó là điểm mù hoàn toàn đối với góc nhìn của hắn.”*


Mạc Kỳ nhìn theo hướng tay chỉ của Cố Trạch, đôi mắt gã lóe lên một tia sáng lạnh lùng của một cựu sát thủ am hiểu địa hình. Gã khẽ gật đầu, thì thầm qua mặt nạ vải:


"Ta hiểu rồi. Ta sẽ lướt theo đường cống ngầm phía sau vách đá để tiếp cận hắn từ trên cao. Cậu Cố, hai người phải ở lại đây làm mồi nhử để giữ chân hắn. Chỉ cần hắn chuyển hướng ngắm bắn, ta sẽ lấy mạng hắn."


Cố Trạch gật đầu dứt khoát. Anh biết đây là một canh bạc mạo hiểm bằng sinh mạng phàm nhân của mình, nhưng trong thế đối đầu bắn tỉa, kẻ nào để lộ vị trí trước sẽ là kẻ chết. Anh và Tiêu Dao phải tạo ra một mục tiêu giả định để đánh lừa bản năng săn mồi của gã sát thủ dẻo dai như rắn kia.


Mạc Kỳ khẽ thu mình, thân hình gã như một bóng xám nhạt lập tức hòa tan vào bóng tối của đường cống ngầm rỉ sét phía sau vách đá, không để lại một tiếng động nhỏ nào.


Cố Trạch quay sang Tiêu Dao, ra hiệu cho cô chuẩn bị bọc vải chứa các mảnh phế liệu sắt rỉ mà họ nhặt được dọc đường. Anh dùng mẩu than viết nhanh lên một phiến đá nhỏ:


*“Khi tôi đếm đến ba, cô hãy ném bọc vải ra phía ngách đá bên phải để tạo tiếng động va chạm cơ học giả. Đồng thời, tôi sẽ nhô một góc chiếc mũ lục sự cũ ra ngoài khối đá chịu lực. Sát thủ sẽ bắn theo bản năng phản xạ ánh sáng và âm thanh.”*


Tiêu Dao nhìn dòng chữ, đôi mắt cô hiện lên sự căng thẳng nhưng cô nhanh chóng nắm chặt bọc vải sắt, sẵn sàng phối hợp.


Cố Trạch giơ ba ngón tay lên.


Một.


Hai.


Ba!


*Rầm!*


Tiêu Dao dùng hết sức ném bọc vải phế liệu ra ngách đá bên phải, tạo ra một tiếng va chạm kim khí lách cách dội vang giữa lòng khe núi. Cùng lúc đó, Cố Trạch dùng một cành cây khô nâng chiếc mũ lục sự rách nát nhô ra ngoài rìa khối hắc thạch đúng hai phân.


*Vút! Đoàng!*


Mũi độc tiễn sắt đen xé rách không khí, bắn xuyên qua chiếc mũ lục sự, cắm phập vào vách đá phía sau và nổ tung thành một quầng lửa ma pháp màu tím sẫm cực độc. Sức nổ cơ học thổi bay chiếc mũ thành những mảnh vụn cháy xém. Luồng nhiệt lượng và mảnh đá vỡ bắn ra sượt qua gò má Cố Trạch, để lại một vết xước nhỏ rỉ máu.


Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc mũi nỏ vừa phát xạ, nhịp tim của gã sát thủ trên gờ đá đột ngột tăng vọt từ bốn mươi lăm lên bảy mươi nhịp mỗi phút do sự hưng phấn khi tin rằng đã tiêu diệt được mục tiêu.


Chính sự dao động sinh học đó đã làm lộ hoàn toàn vị trí của hắn trong đêm tối.


Từ đỉnh vách đá phía trên gờ đá mười lăm mét, một bóng xám tro đột ngột rơi xuống như một chiếc lá rụng không trọng lực. Mạc Kỳ xuất hiện ngay sau lưng gã sát thủ. Thanh kiếm gãy hắc thiết không chuôi trong tay phải gã vung lên một đường kiếm khí xám tro sắc lẹm, mang theo sát khí chiến trường lạnh buốt chém thẳng xuống bả vai gã sát thủ.


*Phập! Á...*


Một tiếng thét thảm khốc vang lên giữa đêm đông tĩnh lặng của mỏ đá hoang. Gã sát thủ mặc đồ da bó sát màu xanh lục sẫm bị kiếm khí chém toác bả vai trái, máu tươi phun ra xối xả làm ướt sẫm cả mảng áo da. Chiếc nỏ hắc thiết không tiếng động trên tay hắn bị chém gãy đôi, rơi xuống vách đá vỡ vụn.


Thân hình dẻo dai của gã sát thủ ngã nhào từ gờ đá mười lăm mét xuống đất, nện mạnh vào phiến đá phẳng trước cửa mật thất ẩn, bụi than đá bay lên mù mịt. Hắn ho ra một ngụm máu đen, đôi mắt ti hí có con ngươi dọc như mắt rắn co rụt lại đầy kinh hoàng và căm hận khi nhìn thấy Cố Trạch chậm rãi bước ra từ sau khối hắc thạch bảo vệ.


"Làm sao... làm sao một thằng câm vô ma... lại có thể định vị được ta..." Gã sát thủ thều thào, máu tươi liên tục trào ra từ khóe miệng dài nhọn dị dạng.


Cố Trạch đứng cách hắn ba mét, khuôn mặt phẳng lặng không chút cảm xúc dưới lớp mặt nạ vải than hoạt tính. Anh không đáp lời, đôi mắt đen sâu thẳm chỉ lặng lẽ nhìn xuống vết thương bả vai của kẻ bại trận.


Mạc Kỳ đáp xuống đất bằng một chân nhẹ nhàng cạnh Cố Trạch, lưỡi kiếm gãy dính máu độc rỉ ra từng giọt đen ngòm ăn mòn đá núi. Gã chuẩn bị bước lên để vung kiếm kết liễu kẻ thù.


Thế nhưng, một nụ cười điên cuồng, cá chết lưới rách đột ngột nở ra trên khuôn mặt dài nhọn của gã sát thủ Vong Hồn Hội. Hắn biết mình đã thất bại và không thể thoát thân trước kiếm thuật của Mạc Kỳ, nhưng lòng cuồng tín của tổ chức không cho phép hắn đầu hàng.


Bằng một động tác dẻo dai tàn nhẫn cuối cùng, gã sát thủ dùng cánh tay phải còn nguyên vẹn, dồn toàn bộ tàn dư ma lực hắc ám vào lòng bàn tay, ấn mạnh xuống một khối đá nhô ra có khắc đồ hình trận pháp ẩn ngay sát chân phiến đá cửa mật thất.


*Rắc... rắc... rắc...*


Một loạt tiếng rạn nứt rùng rợn chạy dọc vòm hang đá mỏ hoang, luồng năng lượng ma pháp màu tím sẫm bộc phát từ trận pháp tự hủy của lối vào mật thất bắt đầu rít lên xèo xèo.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!