Nhạc nềnShenxian

Sương Độc Vùng Biên Ải

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió buốt vùng biên viễn rít lên qua những khe đá nứt nẻ, mang theo thứ âm thanh u uất như tiếng khóc than của hàng vạn vong hồn á nhân từng vùi thây nơi đất lạnh. Càng tiến về phía biên giới Nam Thành, thảm thực vật càng trở nên thưa thớt rồi biến mất hoàn toàn, nhường chỗ cho một vùng đất hoang tàn xám xịt, bị bao phủ bởi một màn sương mù dày đặc màu tím sẫm nhạt. Đó không phải là sương mù tự nhiên của buổi sớm mai, mà là sương độc ma pháp tích tụ từ bức xạ mana thô rò rỉ qua các mạch khoáng ngầm của Mỏ đá khổ sai Hắc Ngục.


Cố Trạch dừng chân bước đi trên con đường mòn gập ghềnh đầy những mảnh đá nhọn hoắt. Thể xác phàm nhân của anh khẽ run lên trước cái lạnh thấu xương bám vào da thịt. Cổ họng anh—vết sẹo bỏng sâu hoắm do nguyền độc của tiền thân để lại—nóng rát và câm lặng hoàn toàn. Anh không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào, chỉ có nhịp thở khò khè nặng nề dưới áp lực của bầu không khí nhiễm độc. Mu bàn tay trái của anh quấn chặt lớp băng gạc trắng dính một vệt màu xám đen, vết bỏng do axit ma pháp từ ca giải phẫu tử thi á nhân trưa hôm qua vẫn thỉnh thoảng nhói lên từng cơn buốt nhói đau đớn.


Bên cạnh anh, Tiêu Dao di chuyển nhẹ nhàng như một bóng ma xám. Cô khoác trên mình bộ đồ da bó sát màu đen, khuôn mặt che kín bằng khăn lụa, đôi mắt sắc sảo liên tục đảo quanh vách đá dựng đứng hai bên đường. Phía sau họ nửa bước, Mạc Kỳ lầm lũi đi theo, tay phải gã luôn giấu trong ống tay áo rộng nơi chuôi thanh kiếm gãy hắc thiết đang ẩn nấp. Cánh tay trái trống rỗng của gã cựu sát thủ khẽ đung đưa theo nhịp bước đi phong sương.


Tại Tư Pháp Sở lâm thời dưới hầm nhà kho phế liệu lúc này, Lâm Phong đang phải ở lại để dưỡng thương và canh giữ Thẩm Hồng làm nhân chứng sống. Vết rách rỉ máu trên vai trái của cậu trợ lý trẻ do roi da hắc thiết của Hình Bưu quất trúng cần ít nhất hai ngày để hồi phục hoàn toàn mô tế bào, nên chuyến thực địa nguy hiểm này chỉ có ba người bọn họ.


Tiêu Dao đột ngột dừng lại, bàn tay mảnh khảnh giơ lên ra hiệu dừng bước. Cô quay đầu nhìn Cố Trạch, mười ngón tay di chuyển với tốc độ cực nhanh tạo thành những ký hiệu thủ ngữ phức tạp:


*“Màn sương tím phía trước dày đặc hơn rất nhiều. Nồng độ bức xạ mana thô đã vượt ngưỡng an toàn của người thường. Nếu chúng ta tiến vào mà không có ma lực bảo hộ, phổi của anh sẽ bị ăn mòn và hoại tử tế bào trong vòng mười lăm phút.”*


Cố Trạch khẽ gật đầu. Anh không hề hoảng loạn. Dưới góc độ của một chuyên gia phác họa hành vi và khoa học hình sự hiện đại, anh biết rõ màn sương độc ma pháp này thực chất là một hệ sol khí (aerosol) chứa các hạt bụi tinh thể mana thô lơ lửng kết hợp với khí metan độc hại từ lòng đất. Đối với người thường không có ma lực như anh, đây là tử địa, nhưng đối với một nhà khoa học, mọi chất độc vật lý đều có cơ chế lọc lọc vật lý tương ứng.


Cố Trạch tháo chiếc túi da cũ bên hông, chậm rãi lấy ra ba chiếc mặt nạ tự chế mà anh đã chuẩn bị từ đêm qua. Đó là những chiếc Mặt Nạ Vải Than Hoạt Tính được khâu tỉ mỉ từ vải thun cũ, ở giữa nhồi một lớp bột than đá hắc ngục nghiền mịn dầy khoảng hai centimet.


Anh đưa một chiếc cho Tiêu Dao, một chiếc cho Mạc Kỳ, rồi tự tay đeo chiếc còn lại lên mặt, che kín hoàn toàn mũi và miệng.


Mạc Kỳ cầm chiếc mặt nạ vải thô sơ dính đầy bụi than đen xám, khẽ nhíu mày hoài nghi. Gã dùng ngón tay sờ vào lớp than xốp bên trong, trầm khàn hỏi:


"Cậu Cố... thứ vải thô nhồi tro than lò sưởi này thực sự có thể chặn đứng được sương độc ma pháp của Độc sư Cổ sao? Ngay cả các chiến binh cấp cao cũng phải dùng đấu khí kháng ma mới dám đi vào khu vực này."


Cố Trạch không thể nói, anh lấy Cuốn Sổ Da Thú Của Tiền Chủ ra, dùng mẩu than đá hắc ngục viết nhanh vài dòng chữ bằng ký hiệu tốc ký Latinh tự chế rồi đưa cho Mạc Kỳ xem:


*“Than đá Hắc Ngục được đốt dưới nhiệt độ cao trong lò sưởi ngục tối đã tạo ra cấu trúc xốp rỗng với hàng triệu ống mao dẫn vi mô. Đây là hiện tượng hoạt hóa tự nhiên. Khi sương độc đi qua lớp than này, các hạt sol khí ma lực và ion độc chất nặng sẽ bị giữ lại vật lý trong các lỗ xốp theo cơ chế hấp phụ bề mặt (adsorption), trong khi oxy tinh khiết vẫn đi qua được. Đeo vào, nó sẽ cứu mạng các ngươi.”*


Mạc Kỳ đọc xong những dòng ký tự kỳ lạ nhưng đầy tính thuyết phục logic ấy, gã không hỏi thêm lời nào, lẳng lặng đeo chiếc mặt nạ lên mặt. Tiêu Dao cũng nhanh chóng đeo mặt nạ vào, đôi mắt cô khẽ cong lên lộ ra một tia nể phục thầm kín dành cho bộ óc thực tiễn của vị lục sự vô ma.


Khi cả ba bước chân vào màn sương tím sẫm, một cảm giác mát lạnh và mùi damp coal (than ẩm) lập tức bao bọc lấy khứu giác của Cố Trạch. Không còn cảm giác nóng rát, châm chích ở phế quản như trước. Lớp than hoạt tính tự chế đã lọc sạch hoàn toàn các hạt bụi mana thô lơ lửng, giữ cho hơi thở của anh phẳng lặng và đều đặn.


"Kỳ diệu thật..." Mạc Kỳ lẩm bẩm sau lớp mặt nạ vải. Gã cảm nhận rõ ràng luồng khí hít vào phổi hoàn toàn thanh khiết, không hề có chút tạp chất ma lực ăn mòn nào. "Một phàm nhân không có nửa điểm ma lực lại dùng tro than để bẻ gãy lá chắn sương độc hoàng gia. Nếu giới quý tộc nhìn thấy cảnh này, chúng sẽ phát điên vì nhục nhã."


Cố Trạch không bận tâm đến sự cảm thán của gã cựu sát thủ. Anh nheo mắt phải, điều chỉnh tiêu cự của chiếc Kính Một Mắt Thạch Anh đang đeo trên mắt phải. Anh nheo mắt trái, tập trung toàn bộ nhãn lực để kích hoạt kỹ năng Nhãn Thần Quang Học.


Dưới khúc xạ quang học góc nghiêng 45 độ của thấu kính thạch anh tự nhiên, thế giới sương mù màu tím xung quanh lập tức biến đổi cấu trúc trong mắt anh. Bức xạ mana thô lơ lửng hiện lên dưới dạng các chấm sáng li ti màu tím nhạt dao động hỗn loạn không định hướng. Thế nhưng, sát vách tường đá xù xì của mỏ hoang, có một luồng sợi ma lực siêu vi màu tím sẫm (mutated magic flows) đang bám dính chặt chẽ và kéo dài thành một vệt dài liên tục hướng sâu vào trong thung lũng.


Đó là dấu vết dòng chảy ma lực biến dị để lại từ những chuyến vận chuyển nguyên liệu nguyền độc của thuộc hạ Độc sư Cổ. Nguyền độc mực viết cần các ion kim loại nặng và oán khí từ lòng đất để duy trì liên kết, do đó dòng chảy ma lực của nó có tần số dao động rất riêng biệt, bám dính vào đá núi như những sợi tơ nhện vô hình.


Cố Trạch giơ tay ra hiệu thủ ngữ cho Tiêu Dao:


*“Đi theo vách đá phía Tây Bắc. Dòng chảy ma lực biến dị bám trên vách đá dày đặc hơn ở hướng đó. Cẩn thận các bước chân, bụi mỏ ở đây rất dễ bị lún sụt.”*


Tiêu Dao khẽ gật đầu, cô lướt đi trước mở đường, bước chân không hề phát ra một tiếng động nhỏ nào trên nền đá sỏi dốc đứng. Mạc Kỳ đi sát sau lưng bảo hộ cho Cố Trạch, thanh kiếm gãy trong tay áo gã khẽ run lên vo vo trầm đục, phát ra tần số cảm ứng sát khí tầm xa.


Càng đi sâu vào khe núi hẹp, địa hình càng trở nên hiểm trở tột độ. Những cột đá hắc thạch khổng lồ bị đổ sập nằm ngổn ngang chắn lối đi, vết tích của các vụ nổ mìn ma pháp khai thác đá khổ sai từ hàng chục năm trước. Bụi tinh thạch mana thô bám đầy trên các kẽ đá, phát ra những tia sáng tím mờ ảo đầy ác ý.


Cố Trạch áp chặt lòng bàn chân xuống mặt đất đá ẩm ướt trong mỗi bước đi. Ký ức cơ bắp nhạy bén của tiền thân câm điếc bẩm sinh giúp anh cảm nhận được những rung động siêu vi truyền qua địa tầng núi đá: tiếng nước ngầm chảy rỉ rả dưới sâu ba mươi mét, tiếng rạn nứt vật lý của các khối đá chịu lực phía trên đầu, và cả một nhịp rung tuần hoàn cực kỳ nhỏ nhẹ phát ra từ phía cuối khe núi.


Anh dừng bước, nheo mắt quan sát vách đá dựng đứng trước mặt qua thấu kính thạch anh. Tại góc khuất sau một khối đá hắc thạch khổng lồ bị sập, vệt sợi ma lực màu tím sẫm đột ngột biến mất dưới một phiến đá phẳng lặng, trơn nhẵn bất thường.


Cố Trạch bước lại gần, rải một ít bột than mịn lên bề mặt phiến đá và khe hở xung quanh. Dưới ánh sáng thạch anh góc nghiêng, lớp bụi than bám vào các kẽ nứt vật lý lộ ra một đường viền hình chữ nhật hoàn hảo rộng khoảng một mét hai, cao hai mét.


Đây chính là phiến đá cửa mật thất ngụy trang bằng ảo ảnh ma pháp của Độc sư Cổ. Nó được thiết kế khép kín hoàn hảo để hòa lẫn vào vách núi đá, nhưng khe hở cơ học mỏng dính giữa phiến đá và vách núi không thể biến mất hoàn toàn trước lớp bụi than hoạt tính siêu mịn của Cố Trạch.


Anh khẽ nở một nụ cười lạnh lùng dưới lớp mặt nạ vải than hoạt tính. Trận pháp ảo ảnh có thể đánh lừa giác quan ma pháp của các phán quan dị giáo, nhưng không thể vượt qua định luật vật lý về khe hở cơ học bám bụi.


Anh giơ ngón tay trỏ chỉ thẳng vào đường viền kẽ nứt vừa lộ ra dưới lớp bụi than, ra hiệu cho Tiêu Dao và Mạc Kỳ bước lại gần.


Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc ngón tay Cố Trạch vừa chạm sát vào bề mặt phiến đá cửa mật thất để định vị chốt khóa cơ học...


Qua lòng bàn chân đang áp chặt vào đá núi, Cố Trạch đột ngột cảm nhận được một tần số rung động cơ học cực nhanh, sắc bén và có tần số cực cao truyền thẳng từ đỉnh vách đá dựng đứng phía trên đầu xuống.


Đó là tiếng rạn nứt của không khí bị xé rách bởi một vật thể kim loại có gia tốc cực lớn.


*Hưu!*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!