Nhạc nềnShenxian

Đấu Trí Với Kẻ Bại Trận

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Căn hầm ngầm bên dưới Nhà kho phế liệu ma pháp ở Nam Thành ngập tràn mùi rỉ sét và hơi ẩm lạnh buốt của lòng đất. Ánh sáng leo lét từ ngọn nến sáp cơ học đặt trên chiếc bàn gỗ mục tỏa ra những quầng sáng vàng vọt, kéo dài bóng của những người trong phòng lên vách đá xù xì bám đầy rêu xám.


Cố Trạch ngồi yên lặng trên chiếc ghế gỗ thô. Mu bàn tay trái của anh đã được Y sư Tần băng bó vội vã bằng một lớp vải thô, nhưng vết bỏng do axit ma pháp từ tử thi á nhân ở sân nhà kho trưa nay vẫn thỉnh thoảng nhói lên từng cơn buốt nhói. Lớp da xém đen dưới lớp vải trắng như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về cái giá của một phàm nhân khi chạm vào cấm kỵ của hoàng gia. Tai phải của anh vẫn còn vương vệt máu khô, di chứng của sự quá tải nhận thức sau cuộc tấn công tâm linh của Tăng Pháp Sư đêm qua khiến thính giác của anh thỉnh thoảng lại xuất hiện những tiếng vo vo khó chịu.


Đối diện với anh, bị xích chặt vào chiếc ghế hắc thiết nặng nề, là Thẩm Hồng.


Cựu Lục sự trưởng Hắc Ngục giờ đây không còn khoác trên mình bộ quan phục gấm thêu xa hoa nữa. Y phục của lão rách nát, bám đầy bùn đất từ đường cống ngầm Nam Thành. Đan điền và các huyệt đạo ma lực của lão đã bị Mạc Kỳ dùng kiếm gãy điểm huyệt phong tỏa hoàn toàn, biến một pháp sư cấp ba kiêu ngạo thành một phế nhân không hơn không kém. Trên gò má phải của lão, miếng băng gạc trắng tinh đã lỏng lẻo, để lộ ra một góc vết sẹo rách dính máu khô—vết tích từ móng tay của Ngục trưởng quá cố trong cuộc xô xát đêm mạng vong.


Tuy nhiên, đôi mắt của Thẩm Hồng vẫn rực lên sự kiêu ngạo tàn tạ. Lão nhìn Cố Trạch, nhổ một bãi nước bọt lẫn máu xuống sàn đá, cười khàn đặc:


"Cố Trạch... Một thằng câm vô ma, một kẻ nhặt xác hèn hạ của Sở Lục Sự. Ngươi nghĩ ngươi xây dựng cái Tư Pháp Sở lâm thời rách nát này ở khu ổ chuột là có thể phán xét được ta sao? Ta là quý tộc vương triều, là người của Thái tử Lê Sâm! Chỉ cần một mật lệnh từ hoàng cung, toàn bộ cái Nam Thành này sẽ bị san phẳng! Ngươi... không có tư cách xét xử ta!"


Cố Trạch không hề nao núng trước những lời đe dọa đầy sát khí ấy. Gương mặt anh phẳng lặng như mặt nước hồ không một gợn sóng, đôi mắt đen sâu thẳm khóa chặt vào từng chuyển động cơ mặt của đối phương. Anh không thể nói, cổ họng bị sẹo bỏng do nguyền độc của tiền thân hoàn toàn câm lặng.


Bên cạnh anh, Lâm Phong khẽ dịch chuyển cơ thể. Bả vai trái của cậu trợ lý trẻ quấn lớp vải thô sơ sài đã bắt đầu rỉ ra những vệt máu đỏ thẫm—vết thương do roi da hắc thiết của Hình Bưu đêm qua vẫn đang hành hạ cậu. Nhưng Lâm Phong vẫn nghiến răng chịu đựng, tay cầm chiếc loa sắt tự chế, mắt chăm chú nhìn vào từng cử chỉ tay của Cố Trạch.


Cố Trạch thọc tay vào ngực áo, chậm rãi lấy ra mảnh kim loại hoàng gia hình tam giác dẹt vừa thu hồi được từ tim của á nhân Orc lai Elf trưa nay. Mảnh sắt lạnh màu đen sẫm của sắt lạnh biên thùy, mang theo vết máu á nhân đã khô, được anh đặt nhẹ nhàng xuống mặt bàn gỗ mục, ngay trước mặt Thẩm Hồng.


*Cạch.*


Tiếng kim loại va chạm với gỗ mục vang lên khô khốc giữa không gian tĩnh lặng của căn hầm.


Cố Trạch không viết chữ, không ra hiệu. Anh chỉ khoanh tay trước ngực, tựa lưng vào ghế và giữ sự im lặng tuyệt đối.


Một phút trôi qua. Hai phút trôi qua.


Sự im lặng kéo dài tạo ra một áp lực không gian (spatial pressure) nghẹt thở. Trong căn phòng kín, tiếng thở dốc của Thẩm Hồng bắt đầu dồn dập hơn. Lão cố gắng giữ ánh mắt nhìn thẳng vào Cố Trạch để chứng tỏ sự kiên định, nhưng bản năng của một kẻ phạm tội luôn bị thu hút bởi vật chứng chí mạng.


Cố Trạch kích hoạt Liệu Pháp Đọc Ngôn Ngữ Cơ Thể. Dưới nhãn lực nhạy bén của một chuyên gia phác họa hành vi, anh quan sát từng chi tiết nhỏ nhất trên gương mặt Thẩm Hồng. Đồng tử của lão khẽ co thắt. Cơ gò má trái của lão giật nhẹ một nhịp vô thức. Và đặc biệt, ánh mắt của lão đã lén liếc nhìn xuống hoa văn bông phượng hoàng đen bốn cánh bị bẻ gãy khắc trên mảnh kim loại.


*Một lần. Hai lần. Ba lần.*


Thẩm Hồng nghĩ rằng mình đã ngụy trang rất khéo, nhưng lão không biết rằng nhịp thở của lão đã tăng từ mười sáu lên hai mươi bốn nhịp mỗi phút, và nhịp tim đập dồn dập của lão đang truyền qua ghế hắc thiết xuống nền đá ẩm, dội thẳng vào xương sọ nhạy bén của Cố Trạch với tần số 110 nhịp/phút.


Cố Trạch cầm mẩu than đá hắc ngục, nhanh nhẹn viết lên Cuốn Sổ Da Thú Của Tiền Chủ một dòng chữ bằng ký hiệu tốc ký Latinh tự chế.


Lâm Phong lập tức nhìn và dõng dạc dịch nghĩa qua chiếc loa sắt:


"Cậu Cố hỏi: Ngươi nhận ra hoa văn này. Đây là ấn ký của thợ rèn hoàng gia Thiết dâng riêng cho phủ Thái tử. Và mảnh kim loại này... được lấy ra từ tim của thiếu niên á nhân bị hiến tế dưới hố vạn nhân trưa nay."


Thẩm Hồng biến sắc, nhưng lão lập tức cười gằn để che giấu sự hoảng loạn:


"Thì sao chứ? Một mảnh sắt vụn dính máu á nhân dơ bẩn! Ngươi muốn dùng thứ này để vu khống Thái tử sao? Ngu xuẩn! Thái tử là thần linh của vương quốc này, ngài ấy sẽ phái mật sứ đến cứu ta, và kẻ đầu tiên bị treo cổ trên cổng thành sẽ là ngươi!"


Cố Trạch khẽ lắc đầu. Anh không viết chữ phản bác sự kiêu ngạo của lão, mà lật sang một trang khác trong cuốn sổ da thú, nơi anh đã vẽ lại sơ đồ dòng tiền bòn rút quỹ ngục tối dựa trên một nửa cuốn Sổ Sách Bòn Rút Quỹ Thực Sự thu hồi được từ Thẩm gia.


Anh viết tiếp vài dòng chữ ngắn gọn.


Lâm Phong dõng dạc đọc:


"Cậu Cố nói: Ngươi vẫn tin Thái tử sẽ cứu ngươi? Hãy nhìn vào các khoản chi tiêu này. Ba ngày trước, ngay khi Hắc Ngục xảy ra địa chấn và vụ án phòng kín bị vạch trần, toàn bộ các tài khoản ẩn danh của Thẩm gia tại hoàng thành đã bị đóng băng hoàn toàn theo mật lệnh của phủ Thái tử. Không có một đồng tiền vàng nào được chuyển ra ngoài. Thẩm Ngọc, cháu gái ngươi, đã phải lén giao chìa khóa kho hồ sơ cho ta vì cô ta nhận ra gia tộc ngươi đã bị vứt bỏ."


"Ngươi nói láo!" Thẩm Hồng gầm lên, xích sắt trên người lão khua loảng xoảng dữ dội. Gương mặt lão đỏ bừng, vết sẹo trên gò má phải giật liên tục, rỉ ra một vệt máu loãng. "Thái tử đã hứa với ta! Ngài ấy hứa sau khi việc chưng cất Tủy Ma Linh hoàn thành, Thẩm gia sẽ được phong tước công! Ngài ấy không thể phản bội ta!"


Cố Trạch lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt Thẩm Hồng, kích hoạt kỹ thuật Gài Bẫy Định Khung Tâm Lý. Anh viết một câu hỏi giả định mang tính dồn ép cực hạn lên trang giấy da thú.


Lâm Phong đọc to, giọng nói đanh thép vang vọng khắp căn hầm:


"Cậu Cố hỏi: Thái tử muốn ngươi chết âm thầm trong phòng biệt giam này để đóng hồ sơ vụ án bòn rút quỹ, hay muốn ngươi chết rữa nát ngoài phố nghèo bởi chính nguyền độc biến dị của ông ta? Ngươi nghĩ vì sao Thẩm Hổ lại mang bọc vải chứa xác chết mang độc đến đặt trước cổng nhà kho của ta? Đó không phải là để giết ta, mà là để tiêu diệt toàn bộ khu vực này, bao gồm cả ngươi—nhân chứng sống duy nhất biết rõ đường dây buôn lậu Tủy Ma Linh của hoàng gia."


Câu hỏi định khung của Cố Trạch như một gáo nước đá dội thẳng vào niềm tin mù quáng cuối cùng của Thẩm Hồng.


Lão già đứng chết lặng. Sắc mặt lão chuyển từ đỏ bừng sang xám xịt như tro tàn. Đôi môi lão run rẩy, hai bàn tay nắm chặt lại đến mức các khớp xương kêu răng rắc. Lão nhận ra sự thật tàn nhẫn: Thẩm Hổ, đứa em trai ngu ngốc của lão, đã bị mật sứ của Thái tử lợi dụng để vận chuyển quả bom sinh học đến đây. Thái tử không muốn cứu lão. Ngài ấy muốn xóa sổ toàn bộ Nam Thành để chôn vùi vĩnh viễn mọi chứng cứ liên đới.


"Không... không thể nào..." Thẩm Hồng thì thầm, giọng nói hoàn toàn mất đi vẻ kiêu ngạo ban đầu, thay vào đó là sự sợ hãi tột độ của một kẻ nhận ra mình chỉ là một quân cờ thí bị vứt bỏ không thương tiếc.


Cố Trạch nhận thấy phòng tuyến tâm lý của đối phương đã hoàn toàn sụp đổ. Đây là thời cơ quyết định. Anh viết nhanh một dòng chữ:


"Ai là thủ lĩnh thực sự của Vong Hồn Hội? Kẻ nào đã cung cấp Mực Nguyền Độc cho ngươi giết Ngục trưởng?"


Lâm Phong vừa dịch xong câu hỏi, Thẩm Hồng đột ngột ngước đầu lên, miệng há hốc định khai ra một cái tên:


"Là... là..."


Nhưng ngay trong khoảnh khắc đó, một sự dị biến kinh hoàng xảy ra.


Toàn thân Thẩm Hồng đột ngột cứng đờ. Các mạch máu trên cổ lão phồng rộp lên, chuyển sang màu đen kịt như những con giun đất đang bò lổm ngổm dưới da. Đôi mắt lão trợn ngược, đồng tử co thắt lại thành một điểm nhỏ xíu dính đầy tơ máu. Tiếng thở của lão biến thành những tiếng sặc sụa khàn đặc, bọt mép màu đen sủi ra từ khóe miệng.


*Hự... hự...*


Nguyền chú tự hủy linh hồn ẩn sâu trong não bộ của Thẩm Hồng—phương thức bảo mật tàn nhẫn của Vong Hồn Hội dành cho các thành viên cao cấp—đã bị kích hoạt lâm thời khi lão cố tình chạm vào bí mật cốt lõi của tổ chức. Luồng ma lực hắc ám màu tím sẫm bắt đầu bốc lên từ đỉnh đầu lão, tàn phá các dây thần kinh nhận thức.


Cố Trạch lập tức nhận ra mối đe dọa. Nếu Thẩm Hồng chết lúc này, toàn bộ chuỗi manh mối dẫn đến Vong Hồn Hội sẽ bị đứt đoạn vĩnh viễn. Anh không có ma lực để triệt tiêu nguyền chú, nhưng tư duy lâm sàng hiện đại đã giúp anh đưa ra quyết định cực kỳ quyết đoán.


Anh giơ tay ra hiệu dứt khoát cho Lâm Phong: "Ngừng hỏi về thủ lĩnh! Chuyển hướng câu hỏi gián tiếp ngay lập tức!"


Đồng thời, Cố Trạch nhanh tay cầm lấy chiếc Chuông Bạc Trấn Hồn giấu trong người, rung nhẹ lên sát bên tai Thẩm Hồng.


*Keng... Keng...*


Tiếng chuông bạc phát ra một tần số âm thanh thanh khiết, ổn định, làm nhiễu loạn sóng não hoang tưởng và tạm thời đóng băng sự lan truyền của nguyền chú tự hủy trong não bộ của lão.


Lâm Phong hiểu ý, lập tức gào to qua loa sắt, bẻ hướng câu hỏi theo chiến thuật của Cố Trạch:


"Thẩm Hồng! Không cần nói tên thủ lĩnh! Hãy nói về kẻ chế tạo ra nguyền độc mực viết! Hắn ở đâu?"


Sự chuyển hướng câu hỏi gián tiếp đã bypass thành công cơ chế kích hoạt của nguyền chú tự hủy vốn chỉ nhắm vào danh tính của thủ lĩnh tối cao. Luồng ma lực hắc ám trên đầu Thẩm Hồng dịu đi, các mạch máu đen trên cổ lão từ từ xẹp xuống. Lão đổ gục người về phía trước, thở dốc một cách thảm hại, mồ hôi trộn lẫn máu nhỏ từng giọt xuống mặt bàn gỗ.


Lão ngước nhìn Cố Trạch bằng ánh mắt đầy kinh hoàng và kiệt quệ, nhận ra kẻ phàm nhân trước mặt vừa dùng một chiếc chuông bạc tầm thường và một câu hỏi bẻ hướng để giật mạng lão lại từ tay tử thần ma pháp.


Lòng trung thành bị phản bội, nỗi sợ hãi cái chết tột cùng đã hoàn toàn nghiền nát ý chí phòng ngự của cựu Lục sự trưởng.


Lão khàn giọng, run rẩy nói ra từng chữ:


"Cổ Lão... Độc sư Cổ của Vong Hồn Hội... Hắn là kẻ đã chế ra Mực Nguyền Độc giết chết Ngục trưởng... Phòng thí nghiệm bí mật của hắn... nằm sâu trong khu Mỏ đá khổ sai Hắc Ngục bỏ hoang... sát vách biên giới Nam Thành..."


Cố Trạch nghe thấy thông tin mấu chốt, đôi mắt anh khẽ lóe lên một tia sáng lạnh lùng. Anh cầm mảnh kim loại hoàng gia lên, lật mặt sau của mảnh sắt lạnh, chỉ tay vào một đường vân chìm siêu vi khắc sát mép góc bị bẻ gãy.


Dưới Kính Một Mắt Thạch Anh của Cố Trạch trước đó, đường vân chìm này thực chất là một chữ ký niêm phong bằng ký tự cổ đại của hoàng gia, được thợ rèn Thiết khắc vào để xác nhận quyền sở hữu vật phẩm.


Anh viết một dòng chữ cuối cùng lên sổ da thú, đẩy sát vào mắt Thẩm Hồng:


"Ngươi nhìn cho kỹ. Chữ ký niêm phong khắc chìm trên mảnh kim loại này... thực chất là của ai?"


Thẩm Hồng run rẩy ghé sát mắt nhìn vào đường vân chìm dưới ánh nến. Khi nhận ra kết cấu hình học của chữ ký niêm phong cổ đại—thứ ký tự chỉ có các quan chức cao cấp của Sở Lục Sự mới được học để niêm phong tài liệu hoàng gia—đồng tử của lão đột ngột co thắt dữ dội (constricted violently).


Gương mặt lão xám xịt đi, miệng há hốc không ra tiếng. Đó không phải là chữ ký bảo hộ của Thái tử dành cho Thẩm gia.


Đó chính là mật lệnh hành quyết, một sắc lệnh màu đen được mã hóa dưới dạng ấn ký niêm phong, ra lệnh cho sát thủ Vong Hồn Hội phải tiêu diệt toàn bộ Thẩm gia ngay khi Hắc Ngục sụp đổ để xóa sạch mọi dấu vết bòn rút quỹ.


Thẩm Hồng sụp đổ tinh thần hoàn toàn. Lão gục đầu xuống mặt bàn gỗ mục, khóc rống lên một cách thảm hại, tiếng khóc khàn đặc đầy tuyệt vọng dội vào vách đá lạnh lẽo của căn hầm ngầm Nam Thành.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!