Nhạc nềnShenxian

Tử Thi Mang Độc Và Dấu Vết Vi Mô

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sức nóng từ ngọn lửa ngoài sân dội qua khe cửa gỗ sồi dày ba phân, mang theo mùi hăng nồng của dầu hỏa và gỗ thông cháy. Khói đen bắt đầu len lỏi qua những vết nứt của cánh cửa chính, cuộn lại thành những dải xám xịt lơ lửng dưới trần nhà kho phế liệu ma pháp. Thẩm Hổ đã trốn chạy cùng tàn quân, nhưng gã đồ tể hung hãn ấy đã kịp để lại một bọc vải đen dày dặn ngay giữa sân nhà kho. Vật thể bên trong bọc vải phát ra ánh sáng tím rực rỡ, ma mị, kèm theo tiếng đập nhịp nhàng, trầm đục dội lên từ nền đất đá ẩm ướt của khu ổ chuột Nam Thành.


*Thình thịch. Thình thịch.*


Cố Trạch đứng yên lặng sau bức tường hắc thiết. Đôi mắt đen sâu thẳm của anh khẽ nheo lại. Cổ họng anh, nơi mang vết sẹo bỏng sâu do nguyền độc của tiền thân để lại, khẽ co thắt nhẹ. Anh hoàn toàn câm lặng, không thể dùng tiếng hét để cảnh báo đồng đội, nhưng ký ức cơ bắp nhạy bén của tiền thân câm điếc lập tức hoạt động. Qua lòng bàn chân đang áp chặt vào sàn đá nứt nẻ, anh cảm nhận rõ ràng tần số dao động cơ học truyền qua lòng đất. Đó không phải là tiếng nổ ma pháp thông thường, mà là một nhịp rung tuần hoàn, dồn dập và đầy sinh khí ác ý—như nhịp tim thai của một sinh vật biến dị đang chuẩn bị thức tỉnh trong bóng tối.


Mạc Kỳ giơ thanh kiếm gãy không chuôi làm bằng hắc thiết lên trước ngực, sát khí xám tro ngưng tụ quanh lưỡi kiếm, giọng gã trầm khàn đầy cảnh giác: "Cậu Cố, bọc vải này... năng lượng bên trong đang gia tốc dao động. Có luồng oán khí cực kỳ đậm đặc đang tích tụ. Chúng ta có nên dùng kiếm khí chém nát nó từ xa không?"


Cố Trạch lập tức giơ tay phải lên, lòng bàn tay hướng về phía trước—một cử chỉ vô ngôn nhưng đầy quyền lực yêu cầu dừng lại. Anh lắc đầu dứt khoát. Dưới góc độ của một chuyên gia phác họa hành vi tội phạm, anh biết việc dùng lực lượng vật lý thô bạo tấn công một vật thể mang nguyền độc chưa rõ kết cấu là tự sát. Nếu đây là một cái bẫy nổ sương độc, một vết chém từ xa sẽ lập tức kích hoạt phản ứng dây chuyền, giải phóng toàn bộ khí độc ra khắp khu ổ chuột Nam Thành.


Anh di chuyển nhanh nhẹn, thực hiện một chuỗi thủ ngữ phức tạp nhưng dứt khoát. Lâm Phong nghiến răng chịu đựng cơn đau thắt từ vết thương vai trái đang rỉ máu đỏ thẫm do roi da hắc thiết đêm qua, lập tức dõng dạc dịch nghĩa từng cử chỉ của anh qua chiếc loa sắt tự chế: "Cậu Cố nói... Sơ tán! Tất cả mọi người lập tức lùi ra xa một trăm mét! Sài Hồ, dẫn các tù nhân á nhân và dân nghèo lánh sâu vào cống ngầm phía Đông! Mạc Kỳ, canh gác vòng ngoài, tuyệt đối không cho bất kỳ kẻ nào tiếp cận khu vực này!"


Sài Hồ và các tù nhân á nhân Orc, Elf được giải cứu từ Hắc Ngục không chút do dự, nhanh chóng dìu nhau di tản theo hướng cống ngầm. Mạc Kỳ liếc nhìn bọc vải đen rồi thu kiếm, bóng dáng gã lướt đi nhanh như một chiếc lá rụng, biến mất vào các góc khuất của ngõ hẻm để thiết lập phòng tuyến bảo vệ vòng ngoài.


Trong sân nhà kho lúc này chỉ còn lại Cố Trạch và Y sư Tần—lão thầy thuốc gầy gò của ngục tối, người đang run rẩy nhưng đôi mắt vẫn lóe lên sự hiếu kỳ tột độ của một học giả y học lâm sàng.


Cố Trạch bước lại gần bọc vải đen. Anh dùng một thanh sắt dài gạt nhẹ lớp vải bọc ngoài ra.


*Xoạt.*


Lớp vải đen tuột xuống, để lộ ra một xác chết khô héo của một thiếu niên á nhân tộc Orc lai Elf. Toàn thân xác chết đã bắt đầu trương phình một cách bất thường, da dẻ chuyển sang màu tím đục ngầu dị dạng. Các mạch máu nổi rõ trên bề mặt da như những sợi dây thừng màu tím sẫm căng mọng, rỉ ra những giọt dịch độc màu lam nhạt bốc mùi axit ma pháp hăng nồng, ăn mòn sàn đá rít lên *xèo xèo*.


Y sư Tần nhìn thấy cảnh tượng đó thì mặt cắt không còn giọt máu, bước lùi lại nửa bước: "Trời đất ơi... Thằng nhóc á nhân này đã chết từ ba ngày trước, nhưng cơ thể bị nhồi nhét nguyền độc trì hoãn biến dị kết hợp với Tủy Ma Linh nguyên chất! Các tế bào của nó đang bị kích thích tự thiêu rụi sinh mệnh lực để ngưng tụ khí độc. Đây là một cái bẫy nổ sương độc cực lớn! Nó sắp bộc phát rồi!"


Cố Trạch không hề hoảng loạn. Nhịp tim của anh phẳng lặng một cách lạnh lùng dưới áp lực cái chết cận kề. Anh lấy từ trong túi áo ra chiếc Mặt Nạ Vải Than Hoạt Tính tự chế từ vải thun cũ và than đá hắc ngục nghiền mịn, nhanh nhẹn đeo che kín mũi và miệng. Anh đưa chiếc thứ hai cho Y sư Tần: "Đeo vào! Nó sẽ lọc sạch khí metan ma pháp và sương độc cấp thấp."


Y sư Tần vội vã đeo mặt nạ, giọng lão nghẹt thở sau lớp vải than: "Cậu Cố, chúng ta phải làm gì? Không thể dùng lửa thiêu, cũng không thể chôn sống nó!"


Cố Trạch không nói, anh thọc tay vào ngực áo, lấy chiếc Kính Một Mắt Thạch Anh gắn trên khung đồng thô sơ đeo vào mắt phải, điều chỉnh tiêu cự bằng cách xoay nhẹ khung đồng. Anh ngồi xổm xuống cạnh tử thi mang độc, kích hoạt năng lực đặc thù: Hyper-focus.


Toàn bộ không gian xung quanh Cố Trạch tối sầm lại. Tiếng gió rít, tiếng lửa cháy ngoài hàng rào biến mất. Trong Không Gian Trí Tuệ 3D của anh, tử thi á nhân hiện lên dưới dạng một mô hình lưới ánh sáng màu xanh lam nhạt. Dưới thấu kính thạch anh quang học, anh nhìn thấy rõ các hạt mana màu tím sẫm của Tủy Ma Linh đang dao động với tần số cực cao bên trong hệ tuần hoàn của xác chết. Chúng đang chảy ngược về phía tâm thất trái, nơi có một luồng năng lượng ma pháp màu đỏ sậm đang nhấp nháy liên tục.


Đó là lõi nguyền độc tự hủy—một trận pháp nguyền chú kích hoạt bằng nhiệt lượng cơ thể. Nhiệt độ môi trường từ vụ hỏa hoạn ngoài sân đang truyền vào tử thi, làm gia tốc dao động của các hạt mana, đẩy thời gian đếm ngược của vụ nổ sương độc về những phút cuối cùng.


Cố Trạch rút thanh Dao Giải Phẫu Kháng Ma làm từ hợp kim titan-bạc ra khỏi bao da. Lưỡi dao mỏng manh, lạnh ngắt không dẫn ma lực, là công cụ duy nhất có thể cắt qua các mô bị nguyền rủa mà không làm xáo trộn hay kích hoạt trận pháp tự hủy ẩn giấu.


Anh ra hiệu bằng tay cho Y sư Tần. Lão y sư hiểu ý, lập tức cầm bình nước muối sinh lý tự chế đứng sát bên cạnh, chuẩn bị trung hòa axit ma pháp.


Ca giải phẫu khẩn cấp gỡ bom sinh học bắt đầu ngay giữa sân nhà kho phế liệu ẩm ướt.


*Xoẹt.*


Cố Trạch đặt lưỡi dao mổ titan-bạc lên ngực trái của tử thi á nhân, rạch một đường mảnh dài mười mươi centimet. Da thịt khô cứng như gỗ của xác chết nứt ra, giải phóng một luồng khí metan ma pháp màu tím sẫm bốc mùi hôi thối dữ dội.


"Nước muối! Làm lạnh ngay!" Lâm Phong đứng từ xa quan sát, dõng dạc dịch nghĩa ký hiệu tay khẩn cấp của Cố Trạch.


Y sư Tần nhanh tay đổ dung dịch nước muối sinh lý liên tục vào vết mổ. Dòng nước lạnh buốt trung hòa lượng axit ma pháp đang rỉ ra, ngăn chặn việc lưỡi dao mổ titan-bạc bị ăn mòn. Khói độc bốc lên nghi ngút bám vào lớp vải than hoạt tính trên mặt Cố Trạch, nhưng anh không hề chớp mắt, đôi tay phàm nhân di chuyển với độ chính xác của một phương trình vật lý.


Qua Kính Một Mắt Thạch Anh, Cố Trạch nhìn sâu vào bên trong lồng ngực tử thi. Tim của á nhân Orc lai Elf này không hề nằm ở vị trí bình thường, mà bị lệch sang bên phải do kết cấu xương sườn bị vôi hóa ma lực cực mạnh. Sát cạnh tâm thất trái, lõi nguyền độc tự hủy đang đập dồn dập, được kết nối với hệ thống mạch máu bằng năm sợi tơ ma lực màu tím sẫm siêu vi.


Nhiệt độ của đống tinh thạch mana thô rác thải gần đó đang tăng lên do bức xạ nhiệt từ vụ cháy ngoài sân, truyền dẫn vào lồng ngực tử thi làm lõi độc phát ra những tiếng vo vo trầm đục.


Cố Trạch biết mình chỉ có chưa đầy ba mươi giây trước khi lõi độc đạt đến nhiệt độ kích hoạt vỡ màng bọc.


Anh dùng Thước Đo Góc Ma Lực làm bằng xương cá chịu nhiệt lách nhẹ qua các mô cơ hoại tử, gạt nhẹ sợi tơ ma lực liên kết thứ nhất.


*Tách.*


Sợi tơ đứt đoạn, luồng năng lượng tím sẫm xì ra một tia nhỏ, suýt nữa làm bỏng ngón tay Cố Trạch. Anh vẫn giữ bình tĩnh cực hạn, tiếp tục lách dao cắt đứt sợi tơ thứ hai, rồi thứ ba.


Đến sợi tơ thứ tư, lưỡi dao mổ titan-bạc đột ngột chạm phải một mảnh xương sườn bị vôi hóa cứng như thép của á nhân Orc.


*Keng!*


Một tiếng va chạm kim khí nhỏ vang lên. Lưỡi dao mổ titan-bạc quý giá bị mẻ một góc nhỏ ở mũi dao. Cú va chạm làm lệch hướng cắt, một tia axit ma pháp cực độc từ mạch máu bị vỡ bắn thẳng vào mu bàn tay trái của Cố Trạch.


"Cậu Cố!" Lâm Phong hét lên kinh hoàng.


Da thịt trên mu bàn tay trái của Cố Trạch lập tức bị axit ăn mòn, cháy xém một mảng đen kịt, khói trắng bốc lên mang theo cơn đau đớn tột cùng thấu vào tận xương tủy. Mồ hôi lạnh của anh tuôn ra như tắm dưới lớp mặt nạ than hoạt tính. Thế nhưng, đôi tay cầm dao của anh không hề run rẩy dù chỉ một milimét. Đại não của anh cô lập hoàn toàn cơn đau thể xác bằng Bức Tường Lý Trí.


Anh ra hiệu cho Y sư Tần nhỏ nước muối làm sạch vết bỏng trên tay mình, rồi tiếp tục cúi xuống, dùng phần lưỡi dao còn lại cắt đứt sợi tơ ma lực thứ tư, và cuối cùng là sợi tơ thứ năm bảo vệ lõi độc.


*Phụt.*


Sợi tơ cuối cùng bị cắt đứt. Tiếng vo vo trầm đục của lõi nguyền độc đột ngột dừng lại. Ánh sáng tím mờ ảo trên tử thi nhạt dần rồi tắt ngấm hoàn toàn. Luồng sương độc chuẩn bị bộc phát đã bị vô hiệu hóa thành công trong gang tấc.


Cố Trạch thở dốc, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới lớp mặt nạ vải than. Anh dùng kẹp giải phẫu kháng ma cẩn thận nhấc lõi nguyền độc nguyên chất màu tím đen dẻo quánh ra khỏi tâm thất trái của á nhân, đặt vào một ống nghiệm thủy tinh thô niêm phong bằng sáp ong.


Thế nhưng, ngay khi lõi độc được nhấc lên, Kính Một Mắt Thạch Anh của Cố Trạch phát hiện ra một dấu vết vi mô bất thường ẩn giấu sâu dưới đáy tâm thất trái—ngay sát vách xương ức của á nhân.


Có một vật thể kim loại nhỏ, màu đen sẫm, lạnh ngắt đang găm chặt vào xương ức, được bao bọc bởi các sợi cơ tim hoại tử.


Cố Trạch nheo mắt phải, điều chỉnh tiêu cự thấu kính thạch anh để phóng đại manh mối lên hai mươi lần. Anh dùng dao mổ nhẹ nhàng bóc tách lớp da ngực và mô cơ tim hoại tử xung quanh vật thể lạ.


*Cạch.*


Mũi dao chạm vào bề mặt kim loại chịu lực cực cứng. Cố Trạch dùng kẹp gắp vật thể đó ra ngoài, đặt lên một chiếc khay gỗ sạch.


Đó là một mảnh kim loại hình tam giác dẹt, màu đen sẫm của sắt lạnh biên thùy, hoàn toàn không bị ăn mòn bởi axit ma pháp của tử thi. Cố Trạch dùng nước thánh tinh khiết nhỏ lên để rửa sạch vết máu đen bám trên bề mặt mảnh sắt.


Dưới ánh sáng góc nghiêng khúc xạ qua thấu kính thạch anh, mảnh kim loại lộ ra những đường vân chế tác vô cùng tinh xảo, uốn lượn như hình cánh phượng hoàng. Và ngay chính giữa mảnh sắt lạnh, có một dấu ấn ký khắc chìm vô cùng sắc nét: một bông phượng hoàng đen bốn cánh bị bẻ gãy một góc.


Đôi mắt đen của Cố Trạch co thắt dữ dội.


Đây không phải là phế liệu ma pháp thông thường. Bông phượng hoàng đen bốn cánh bị bẻ gãy chính là ấn ký độc quyền của thợ rèn hoàng gia Thiết—người duy nhất có quyền lực chế tác vũ khí và vật dẫn nguyền chú tối cao dâng riêng cho phủ Thái tử Lê Sâm.


Mảnh kim loại này chính là vật dẫn nguyền chú ám sát mà Thẩm Hồng đã thì thầm gợi ý trước khi bị áp giải đi. Nó chứng minh nguyền độc biến dị giết chết các á nhân dưới hố vạn nhân được tài trợ và chế tạo trực tiếp từ xưởng rèn hoàng gia của Thái tử.


Ánh thép lạnh buốt từ mảnh kim loại phản chiếu trong đồng tử của Cố Trạch. Manh mối tối cao đã lộ diện, nhưng nó cũng mang theo một áp lực chính trị nghẹt thở dội thẳng xuống Tư Pháp Sở lâm thời.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!