Chiến Lũy Phố Nghèo
Sức nóng từ ngọn lửa ngoài sân dội qua khe cửa gỗ sồi dày ba phân, mang theo mùi hăng nồng của dầu hỏa và gỗ thông cháy. Khói đen bắt đầu len lỏi qua những vết nứt của cánh cửa chính, cuộn lại thành những dải xám xịt lơ lửng dưới trần nhà kho phế liệu ma pháp.
Sài Hồ lao vút vào trong, hai bàn tay quấn băng vải dính đầy bụi đá rỉ sét. Gã dùng bả vai hộ pháp của mình tì chặt vào thanh chốt cửa bằng hắc thiết, thở dốc: "Cậu Cố! Thẩm Hổ phát điên rồi! Gã dùng dầu hỏa thiêu rụi toàn bộ hàng rào gỗ bên ngoài. Lửa đang bắt đầu liếm vào vách gỗ thông của nhà kho chính. Hơn một trăm tên lưu manh phía sau gã đang giương gậy gộc, chỉ chờ lửa thiêu rụi phòng tuyến ngoài là sẽ tràn vào!"
Ở góc phòng, Lâm Phong tựa lưng vào một chiếc rương sắt rỉ, gương mặt thư sinh tái nhợt không còn một giọt máu. Vai trái của cậu, nơi vết thương do roi da hắc thiết của Hình Bưu quất trúng đêm qua, lại bắt đầu rỉ máu đỏ thẫm, thấm đẫm vạt áo lục sự rách nát. Cậu cắn chặt môi, cố nén cơn đau thắt từ tàn dư ma lực xám tro đang ăn mòn da thịt, nhưng ánh mắt nhìn về phía Cố Trạch vẫn tràn đầy sự kiên định vô điều kiện.
Cố Trạch đứng yên trước bảng gỗ phân tích hành vi. Gương mặt anh phẳng lặng như mặt hồ đóng băng, hoàn toàn câm lặng trước tiếng gầm rú của Thẩm Hổ ngoài kia. Cổ họng anh, nơi mang vết sẹo bỏng sâu do nguyền độc của tiền thân để lại, khẽ co thắt nhẹ. Anh không thể nói, không thể dùng tiếng hét để át đi sự hỗn loạn, nhưng đôi mắt đen sâu thẳm của anh lại tỏa ra một luồng lý trí lạnh lùng đến đáng sợ.
Anh chậm rãi nhắm mắt lại.
*Hít vào. Thở ra.*
Nhịp tim của Cố Trạch nhanh chóng hạ xuống mức năm mươi nhịp mỗi phút. Giác quan của một chuyên gia phác họa hành vi tội phạm hiện đại kết hợp với ký ức cơ bắp nhạy bén của tiền thân câm điếc lập tức kích hoạt năng lực đặc thù: Không Gian Trí Tuệ 3D.
Toàn bộ thế giới xung quanh Cố Trạch tối sầm lại. Tiếng lửa cháy, tiếng la hét của đám đông ngoài kia biến mất. Thay vào đó, một mô hình ba chiều của Nhà kho phế liệu ma pháp hiện lên trong tâm trí anh dưới dạng những đường lưới ánh sáng màu xanh lam nhạt. Anh nhìn thấy rõ kết cấu chịu lực của các cột gỗ thông, những điểm yếu vật lý trên mái ngói rạn nứt, và đặc biệt là đống phế liệu ma pháp khổng lồ đang xếp cao như núi ở góc phía Tây.
Trong đống phế liệu đó, những luồng năng lượng màu cam nhạt đang nhấp nháy liên tục. Đó là bức xạ nhiệt phát ra từ các mảnh Tinh Thạch Mana Thô—thứ đá năng lượng rác thải bị vứt bỏ từ các mỏ đá khổ sai Hắc Ngục. Chúng không còn đủ mana để kích hoạt các trận pháp hoàng gia, nhưng cấu trúc vật lý của chúng vẫn cực kỳ nhạy cảm với nhiệt độ môi trường. Khi tiếp xúc với sức nóng của ngọn lửa bên ngoài, các hạt mana thô bên trong tinh thạch đang gia tốc dao động, chuẩn bị giải phóng một lượng nhiệt lượng cực lớn dưới dạng bức xạ hồng ngoại.
Bên cạnh đống tinh thạch là hàng trăm mảnh vỡ thạch anh quang học rác thải có độ khúc xạ ánh sáng cao.
Một kế hoạch phòng thủ phi ma thuật lập tức hình thành trong đại não của Cố Trạch với độ chính xác của một phương trình vật lý.
Cố Trạch mở mắt ra. Đôi bàn tay phàm nhân của anh di chuyển với tốc độ chớp nhoáng, thực hiện một chuỗi thủ ngữ phức tạp nhưng dứt khoát.
Lâm Phong nghiến răng chịu đựng cơn đau ở vai, lập tức dõng dạc dịch nghĩa từng cử chỉ của anh sang giọng nói khàn đặc qua chiếc loa sắt tự chế: "Cậu Cố nói... A Man! Kéo ba tấm chắn hắc thiết nặng ở góc Tây đặt chéo góc bốn mươi lăm độ trước cửa chính! Sài Hồ! Dẫn các tù nhân á nhân được giải cứu mang toàn bộ keo da cá trộn với bột than đá rải đều trên sàn đá ngay sau ngưỡng cửa!"
A Man—gã khổng lồ bán nhân tộc Orc cao hai mét hai—gầm lên một tiếng trầm đục trong cổ họng câm lặng. Gã bước đến góc phòng, hai cánh tay to như cột nhà dễ dàng nhấc bổng ba tấm chắn hắc thiết nặng năm mươi kilôgam vốn là cửa sắt phòng giam sụp đổ. Gã di chuyển nhanh nhẹn theo đúng góc độ mà Cố Trạch chỉ định, tạo thành một bức tường thép hình chữ V ngược ngay sau cánh cửa gỗ sồi.
Cùng lúc đó, Sài Hồ và mười tù nhân á nhân Orc, Elf được giải cứu từ Hắc Ngục nhanh chóng khiêng những thùng keo da cá dính dẻo trộn lẫn bột than đen kịt đổ tràn lan trên mặt sàn đá. Chất keo này vốn dùng để sửa chữa vách ngăn nhà giam, khi gặp nhiệt độ cao từ ngọn lửa bên ngoài sẽ đông cứng lại cực nhanh, tạo thành một cái bẫy bám dính vật lý không thể gỡ ra bằng sức mạnh thông thường.
Cố Trạch bước lại gần đống Tinh Thạch Mana Thô. Anh dùng tay nhặt những mảnh thạch anh quang học vỡ, cẩn thận xếp chúng xung quanh đống tinh thạch theo một cấu trúc hình tháp khúc xạ lồi. Ánh sáng từ ngọn lửa bên ngoài lọt qua khe cửa sồi chiếu vào các mảnh thạch anh, lập tức bị khúc xạ và hội tụ thẳng vào lõi của đống tinh thạch mana thô.
"Cậu Cố... bẫy này hoạt động thế nào?" Lâm Phong run rẩy hỏi, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán.
Cố Trạch không trả lời. Anh lấy mẩu than hắc ngục viết nhanh lên vách tường gỗ chính:
*"Tinh thạch mana thô khi bị kích thích bởi ánh sáng hội tụ từ thạch anh và nhiệt độ của ngọn lửa sẽ tự động phóng ra một luồng bức xạ quang học cực mạnh. Đây không phải là ma pháp, mà là phản ứng phát xạ cưỡng bức vật lý. Nó sẽ làm lóa đồng tử của bất kỳ ai nhìn trực diện vào trong vòng mười phút."*
*Rầm! Oành!*
Cánh cửa gỗ sồi chính chịu lực bị một cú nện búa khủng khiếp từ bên ngoài thúc vào, nứt toác một đường lớn ở giữa. Sức nóng của ngọn lửa bên ngoài tràn vào, mang theo những tia lửa đỏ rực.
"Xông vào! Giết sạch lũ rác rưởi phố nghèo này cho ta!" Tiếng rống giận của Thẩm Hổ vang lên như sấm rền ngay sát vách.
Cánh cửa gỗ sồi đổ sụp xuống trong một cơn bão lửa và khói đen. Thẩm Hổ dẫn đầu đợt xung phong thứ hai, vác theo cặp búa sắt hắc thiết nặng tám mươi kilôgam lao thẳng qua ranh giới bị cháy. Theo sau gã là hơn ba mươi tên lưu manh khát máu của băng đòi nợ Lâm Đại, gầm rú điên cuồng.
Thế nhưng, ngay khi bước qua ngưỡng cửa, thứ chào đón chúng không phải là những mũi kiếm của Nhạc gia quân, mà là một luồng ánh sáng chói lòa đột ngột bùng phát từ phía góc Tây nhà kho.
*Xoạt!*
Luồng ánh sáng trắng xanh cực mạnh, được khuếch đại qua hàng trăm mảnh khúc xạ thạch anh hội tụ từ nhiệt lượng của đống Tinh Thạch Mana Thô, nổ tung giữa không gian tối tăm của nhà kho. Luồng sáng mạnh đến mức mắt thường không thể thích nghi kịp.
"A! Mắt ta!"
"Trời đất ơi! Cái gì thế này! Ta không thấy gì nữa!"
Tiếng la hét thảm thiết lập tức vang lên từ hàng tiền phong của đám lưu manh. Hơn hai mươi tên đi đầu đồng loạt buông vũ khí, dùng hai tay ôm chặt lấy mắt, nước mắt chảy ròng ròng vì bị lóa đồng tử cực hạn dưới bức xạ quang học đột ngột. Sự hung hãn của đám đông bị phân rã hoàn toàn trong vòng một giây.
Thẩm Hổ cũng bị luồng sáng làm lóa mắt tạm thời. Gã đưa cánh tay gấu lên che mặt, gầm rú điên cuồng, vung chiếc búa sắt bên tay phải một cách mù quáng để mở đường: "Lũ hèn nhát! Chỉ là một trò lừa bịp quang hệ cấp thấp! Xông lên cho ta!"
Gã khổng lồ vung búa lao tới, dựa vào bản năng chiến đấu của một Chiến binh cấp 3 để định vị hướng đi.
*Bẹp! Bẹp!*
Ngay lập tức, bàn chân to lớn của Thẩm Hổ và đám lưu manh phía sau giẫm thẳng vào bãi keo da cá trộn bột than đá dày đặc trên sàn. Sức nóng từ ngọn lửa tràn vào cửa chính đã làm chất keo dính dẻo này đông cứng lại với tốc độ chóng mặt.
"Cái gì thế này? Chân ta bị dính chặt rồi!"
"Không rút chân ra được! Cứu ta!"
Đám lưu manh phía sau mất đà, dồn toa vật lý tự hủy hoại đội hình. Những tên bị dính chân ngã nhào về phía trước, đè lên nhau tạo thành một đống hỗn loạn trên sàn nhà kho dính đầy keo đen.
Chỉ có Thẩm Hổ với sức mạnh cơ bắp vô địch của Chiến binh cấp 3 là cố sống cố chết giật mạnh chân lên. Tiếng da giày bị xé rách *xoạt* một tiếng vang dội, gã thoát khỏi bẫy keo nhưng mất đi đôi giày da gấu, để lại bàn chân trần dính máu ròng ròng trên sàn đá nhọn.
Điên cuồng vì đau đớn và nhục nhã, Thẩm Hổ khóa chặt mục tiêu vào thân ảnh gầy gò của Cố Trạch đang đứng yên lặng sau bức tường hắc thiết. Gã giơ cao chiếc búa sắt hắc thiết nặng bốn mươi kilôgam bên tay trái, dồn toàn bộ ma lực hệ thổ màu xám tro vào cánh tay, giáng một cú nện búa bộc phá lực lượng mạnh mẽ xuống đầu Cố Trạch.
"Chết đi! Thằng câm!"
A Man bước lên một bước lớn, thân hình Orc khổng lồ sừng sững chắn trước mặt Cố Trạch. Gã dựng đứng tấm khiên hắc thiết nặng năm mươi kilôgam, kích hoạt Thú Huyết Cường Thân Thuật để gồng đỡ cú nện búa chí mạng.
*OÀNG!*
Một tiếng nổ kim khí kinh thiên động địa vang lên, bắn ra hàng vạn tia lửa ma pháp màu xám tro. Sức nặng khủng khiếp từ chiếc búa của Thẩm Hổ ép cong hai đầu gối của A Man xuống sàn đá nứt toác. Tiếng xương khớp toàn thân gã Orc kêu răng rắc dưới áp lực cơ học cực hạn.
A Man grunts một tiếng trầm đau đớn. Bả vai phải của gã bị sức nặng chấn động làm lệch khớp nhẹ, máu tươi rỉ ra dưới lớp da xanh xám đầy sẹo. Gã không thể giữ vững tấm khiên được nữa, bị lực đẩy lùi làm ngã quỵ xuống đất.
Thẩm Hổ cười sằng sặc, giơ chiếc búa sắt còn lại lên để bồi thêm một cú dứt điểm.
Thế nhưng, Cố Trạch đã tính toán trước được giới hạn phòng thủ của A Man. Ngay khi Thẩm Hổ vừa vung búa lên cao, lộ ra phần nách và sườn trái không có giáp bảo vệ, Cố Trạch khẽ gõ ngón tay lên bệ đá rác thải bên cạnh.
*Cạch.*
Một sợi dây thép mảnh được kéo căng từ trước dưới chân Thẩm Hổ đột ngột bật lên, kích hoạt chiếc bẫy cơ học dự phòng thứ hai. Một thanh sắt rỉ nhọn hoắt từ đống phế liệu bên sườn bị lò xo nén bắn vút ra, đâm thẳng vào bả vai trái của Thẩm Hổ.
*Phập!*
Thanh sắt rỉ xuyên qua lớp da gấu mỏng, găm sâu vào cơ vai của gã khổng lồ. Thẩm Hổ hét lên một tiếng đau đớn, cánh tay trái của gã lập tức mất lực, chiếc búa hắc thiết nặng bốn mươi kilôgam tuột khỏi tay, rơi xuống sàn đá tạo thành một tiếng *ầm* nặng nề.
Ngay trong khoảnh khắc Thẩm Hổ bị khựng lại vì trúng bẫy, một bóng xám tro từ trên xà nhà kho lướt xuống nhanh như một chiếc lá rụng mùa đông.
Mạc Kỳ.
Cựu sát thủ của Vong Hồn Hội di chuyển hoàn toàn không tiếng động trong không khí đầy khói lửa. Thanh kiếm gãy không chuôi làm bằng hắc thiết trong tay phải gã vung lên một đường kiếm sắc lạnh, chính xác đến mức tuyệt đối theo Tàn Diệp Kiếm Pháp.
*Keng! Xoẹt!*
Lưỡi kiếm gãy va chạm chính xác vào cán gỗ của chiếc búa sắt còn lại trên tay phải Thẩm Hổ. Một đường chém ngọt lịm cắt đứt đôi cán gỗ sồi bọc sắt chịu lực. Đầu búa sắt nặng bốn mươi kilôgam rơi rụng xuống đất, lăn lóc giữa đống keo đen.
Mạc Kỳ đáp xuống đất bằng một chân, lưỡi kiếm gãy lạnh buốt đã đặt sát vào cuống họng của Thẩm Hổ. Sát khí lạnh lẽo tỏa ra từ thanh hắc thiết khẽ làm những sợi râu quai nón của gã khổng lồ dựng ngược.
"Lùi lại, hoặc đầu ngươi sẽ rơi trước khi búa ngươi kịp chạm đất," Mạc Kỳ trầm giọng nói, đôi mắt sắc sảo khóa chặt đối thủ.
Thẩm Hổ đứng chết lặng, bàn chân trần dính máu run rẩy trên sàn đá nứt nẻ. Gã nhìn xung quanh, hàng tiền phong của băng đảng đòi nợ đã bị lóa mắt và dính chặt chân vào bẫy keo da cá, gào khóc thảm thiết. Hơn bảy mươi tên lưu manh vòng ngoài thấy thủ lĩnh bị khống chế và phòng tuyến bẫy cơ học quá đáng sợ thì đã đồng loạt vứt bỏ đuốc, tháo chạy tán loạn ra các ngõ hẻm của khu ổ chuột.
Phòng tuyến nhà kho phế liệu ma pháp được bảo vệ vững chắc mà không có một giọt máu nào của dân nghèo phải đổ xuống.
Thẩm Hổ nghiến răng đến mức khóe miệng rỉ máu. Gã biết mình đã thua hoàn toàn trước trí tuệ thực tiễn đáng sợ của thằng câm đứng trước mặt. Gã lùi lại nửa bước, tránh xa lưỡi kiếm của Mạc Kỳ, gầm lên một tiếng đầy uất hận và nhục nhã:
"Cố Trạch! Ngươi nghĩ ngươi đã thắng sao? Anh trai ta có chết cũng sẽ kéo cả cái Tư Pháp Sở rác rưởi này của ngươi xuống mồ!"
Nói đoạn, Thẩm Hổ thọc mạnh bàn tay phải dính máu vào trong ngực áo giáp da gấu. Gã không rút ra vũ khí, mà lôi ra một bọc vải đen dày dặn, thẳng tay ném mạnh về phía trung tâm văn phòng lâm thời—ngay dưới chân của Cố Trạch và Lâm Phong.
"Nhận lấy món quà cuối cùng của Thái tử Lê Sâm đi! Ha ha ha!"
Thẩm Hổ cười điên cuồng, ôm bả vai trái dính máu quay đầu lao vút qua cửa sổ vỡ, trốn chạy vào bóng đêm của khu ổ chuột Nam Thành cùng tàn quân.
Mạc Kỳ định đuổi theo nhưng Cố Trạch đã giơ tay ra hiệu ngăn cản. Ánh mắt anh không hướng về phía kẻ chạy trốn, mà khóa chặt vào bọc vải đen đang nằm dưới sàn nhà.
Lớp vải đen bọc ngoài bị rách ra một góc do va chạm vật lý. Từ bên trong, một luồng ánh sáng màu tím rực rỡ, ma mị đột ngột bộc phát, chiếu sáng cả một góc tối tăm của nhà kho phế liệu.
*Thình thịch. Thình thịch.*
Một âm thanh trầm đục, nhịp nhàng dội lên từ bên trong bọc vải đen. Nó không phải là tiếng nổ của trận pháp ma pháp, mà là một tiếng đập cơ học rõ rệt, đều đặn và đầy sinh khí.
Như một nhịp tim thai của một sinh vật sống đang chuẩn bị thức tỉnh trong bóng tối.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!