Nhạc nềnShenxian

Thiết Lập Cân Bằng Và Văn Phòng Lâm Thời

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh thép lạnh buốt từ mũi nỏ trong bóng tối khẽ lóe lên, nhắm thẳng vào lồng ngực của Thẩm Hồng.


Trong một phần mười giây ngắn ngủi đó, đại não của Cố Trạch hoạt động với tần suất cực hạn. Dưới lăng kính của chiếc Kính Một Mắt Thạch Anh tự chế, quỹ đạo của mũi độc tiễn hiện lên như một vệt sáng màu tím sẫm, xé rách màn sương bụi ẩm ướt của bãi rác Nam Thành. Đó là nguyền độc ám sát của Vong Hồn Hội, hoàn toàn không tiếng động, không dao động mana nhiệt lượng, được thiết kế để diệt khẩu Thẩm Hồng ngay trước mặt Nhạc gia quân.


"Mạc Kỳ! Góc mười một giờ, cao ba mươi mét!"


Cố Trạch không thể phát ra âm thanh, nhưng đôi bàn tay phàm nhân của anh đã di chuyển với tốc độ chớp nhoáng. Chuỗi thủ ngữ dứt khoát hướng thẳng về phía mái nhà tiệm thuốc bỏ hoang. Lâm Phong, dù bả vai trái đang rách toác rỉ máu đỏ thẫm do roi da hắc thiết đêm qua, vẫn nghiến răng hét lớn dịch nghĩa ngay lập tức. Giọng nói của cậu trợ lý trẻ tuổi lạc đi vì đau đớn và căng thẳng.


*Hưu!*


Một bóng xám tro lướt đi nhanh hơn cả âm thanh. Mạc Kỳ—cựu sát thủ của Vong Hồn Hội—từ bóng tối sau lưng Nhạc Sơn phóng vút lên. Thanh kiếm gãy hắc thiết không chuôi trong tay phải gã vung lên một đường bán nguyệt hoàn hảo.


*Keng! Oàng!*


Lưỡi kiếm gãy va chạm chính xác vào thân mũi nỏ sắt lạnh. Một luồng sóng xung kích ma pháp màu tím sẫm bùng phát, nổ tung thành một đám sương độc mù mịt giữa không trung. Những giọt chất độc rơi xuống đất rít lên *xèo xèo*, ăn mòn các mảnh phế liệu sắt rỉ xung quanh thành một vũng nước đen hôi thối.


Mạc Kỳ đáp xuống đất bằng một chân, vạt áo xám lay động, mắt gã sắc lạnh khóa chặt về phía mái nhà. Thế nhưng, bóng đen bắn lén đã biến mất không một dấu vết vào mê cung ngõ hẻm của khu ổ chuột Nam Thành.


"Trịnh Sâm! Ngươi dám diệt khẩu trọng phạm ngay trước mặt bản tướng?" Nhạc Sơn gầm lên, thanh long đao trong tay ông nện mạnh xuống sàn đá nứt toác. Sát khí chiến trường của vị tướng quân biên phòng cấp 5 bốc lên hừng hực như lửa đốt, ép chặt năm mươi giáo binh của Tòa Án Dị Giáo phải lùi lại nửa bước.


Thanh tra Trịnh Sâm mặt cắt không còn giọt máu, nhưng gã vẫn cố giữ vẻ hống hách, bàn tay đeo nhẫn vàng run rẩy chỉ vào Thẩm Hồng: "Tướng quân Nhạc Sơn! Hắc Ngục đã sụp đổ, Thẩm Hồng không còn thuộc thẩm quyền giam giữ của ngài! Sắc lệnh của Bộ Tư Pháp là tối cao, ngài muốn làm phản sao?"


Cố Trạch chậm rãi bước lên, đứng cạnh Nhạc Sơn. Anh lấy ra Cuốn Sổ Da Thú Của Tiền Chủ, dùng mẩu than hắc ngục nhanh nhẹn viết vài dòng chữ Latinh tốc ký tự chế, rồi đưa cho Lâm Phong.


Lâm Phong nuốt nước bọt, ôm bả vai trái đang rỉ máu đỏ thẫm, dõng dạc đọc lớn lời của Cố Trạch:


"Thẩm Hồng là kẻ chủ mưu mưu sát Ngục trưởng quá cố và bòn rút quỹ quốc gia—đây là tội phạm thuộc diện an ninh quân sự biên thùy theo điều 104 của Bộ luật Hình thư vương quốc. Dưới sự chỉ dẫn của cựu Phán quan tối cao Thẩm Mộc, chúng tôi tuyên bố: Trong thời gian chiến dịch biên giới chưa kết thúc, Tướng quân Nhạc Sơn có quyền thiết lập một 'văn phòng điều tra lâm thời' tại bất kỳ địa điểm an toàn nào ngoài Hắc Ngục để bảo vệ nhân chứng mấu chốt khỏi sự can thiệp và diệt khẩu trái phép của Bộ Tư Pháp tham nhũng!"


"Ngươi... thằng câm kia! Ngươi dám lấy luật pháp cổ ra để ép ta?" Tào Phán Quan đứng bên cạnh Trịnh Sâm run rẩy hét lớn, chiếc búa gõ tòa bằng đồng trong tay lão phát ra những luồng quang pháp yếu ớt.


"Luật cổ vương triều do vị vua sáng lập ký tên, Thần điện Mặt Trăng cũng không thể bác bỏ!" Nhạc Sơn cười lớn, giọng nói đầy sấm sét. "Bản tướng quyết định: Thiết lập văn phòng điều tra lâm thời tại Nhà kho phế liệu ma pháp ở Nam Thành! Thẩm Hồng sẽ do Nhạc gia quân và Tư Pháp Sở lâm thời của Cố Trạch trực tiếp giám hộ! Trịnh Sâm, Tào Phán Quan, nếu các ngươi dám bước vào ranh giới nhà kho mà không có con dấu phụ của Viện Thanh Tra Hoàng Gia, bản tướng sẽ chém đầu các ngươi ngay tại chỗ vì tội mưu phản quân sự!"


Trịnh Sâm nghiến răng đến mức phát ra tiếng ken két. Gã biết mình đã thua hoàn toàn trên bàn cờ pháp lý và võ lực lúc này. Gã hằn học liếc nhìn Cố Trạch, rồi phất tay áo gấm thêu chim hạc: "Rút quân! Cố Trạch, ngươi hãy đợi đấy. Thái tử Lê Sâm sẽ không để một lũ rác rưởi phố nghèo các ngươi sống sót quá ba ngày!"


Năm mươi giáo binh của Tòa Án Dị Giáo rầm rập rút lui trong sự nguyền rủa và ném đá hộc của hàng vạn dân nghèo Nam Thành.


***


Nửa giờ sau, tại Nhà kho phế liệu ma pháp ở rìa Nam Thành.


Đây là một không gian rộng lớn, ẩm ướt và bốc mùi gỉ sét của các phế tích ma pháp bị bỏ hoang. Những đống hắc thiết nặng nề, những mảnh vỡ thạch anh quang học rác thải xếp cao như núi, tạo ra một bức tường cách âm tự nhiên và triệt tiêu hoàn toàn mọi dao động mana quét tìm của hoàng gia.


Sài Hồ—vệ sĩ phố nghèo với đôi băng vải quấn chặt quanh cổ tay—đã túc trực sẵn ở cổng ngoài. Gã nhanh chóng đóng chặt cánh cửa gỗ sồi gia cố bằng xích sắt hắc thiết, ánh mắt lì lợm cảnh giác quét qua các ngõ hẻm xung quanh.


Nhờ sự chỉ dẫn pháp lý từ cựu Phán quan Thẩm Mộc và sự tài trợ tài chính bí mật từ Trưởng thương hội Tô Dung, Cố Trạch chính thức cải tạo góc trung tâm của nhà kho thành văn phòng điều tra lâm thời của Tư Pháp Sở Đặc Biệt.


Giữa căn phòng ẩm mốc, Cố Trạch dựng lên một bảng gỗ lớn. Anh cầm mẩu than đá hắc ngục, đôi bàn tay phàm nhân di chuyển liên tục, vẽ ra Bản đồ phân bố hành vi tội phạm đầu tiên của Nam Thành. Trên bảng gỗ, anh nối một sợi chỉ đỏ dính máu từ cái tên Thẩm Hồng, đi qua Tào Phán Quan, Trịnh Sâm, và dừng lại ở cái tên được viết lớn nhất bằng ký hiệu mật: Hoàng thái tử Lê Sâm.


Lâm Phong ngồi ở góc phòng, gương mặt thư sinh tái nhợt vì mất máu và đau đớn. Y sư Tần—người vừa được Nhạc gia quân lén đưa từ ngục tối ra ngoài—đang cẩn thận dùng chỉ ma pháp khâu lại vết rách rỉ máu trên vai trái của cậu.


"Cậu Lâm Phong cần được nghỉ ngơi, vết thương do roi da hắc thiết của Hình Bưu chứa tàn dư ma lực ăn mòn rất mạnh," Y sư Tần thở dài, lau mồ hôi trên trán. "Cậu Cố, tai phải của cậu cũng đang rỉ máu khô. Di chứng quá tải nhận thức do Hyper-focus đêm qua vẫn chưa dứt, cậu không được phép ép bản thân suy luận nữa."


Cố Trạch không gật đầu cũng không lắc đầu. Anh bước lại gần chiếc giường sắt rỉ sét ở góc phòng, nơi Thẩm Hồng đang bị xích chặt bằng còng kháng ma.


Thẩm Hồng lúc này tóc tai rũ rượi, vết sẹo rách gò má phải lộ ra dưới lớp băng gạc dính máu đen. Lão nhìn bảng phân tích hành vi của Cố Trạch, khẽ cười khàn đặc: "Cố Trạch... ngươi dựng lên cái bảng này thì có ích gì? Em trai ta, Thẩm Hổ, nắm giữ toàn bộ băng đảng đòi nợ và lưu manh Nam Thành. Lão ta sẽ không để ngươi giam giữ ta quá đêm nay đâu."


Cố Trạch khẽ nheo mắt. Anh lấy Cuốn Sổ Da Thú Của Tiền Chủ ra, viết nhanh một dòng chữ rồi đưa cho Thẩm Hồng xem:


*"Thẩm Hổ chỉ là một tên đồ tể hữu dũng vô mưu. Kẻ thực sự muốn ngươi chết là Thái tử Lê Sâm. Ngươi giữ mạng ở đây là con đường sống duy nhất."*


Thẩm Hồng nhìn dòng chữ, đồng tử co thắt nhẹ, nhưng lão lập tức quay mặt đi, im lặng phòng ngự.


*Rầm! Rầm! Rầm!*


Đột ngột, những chấn động cơ học cực mạnh truyền qua nền đá nhà kho, dội thẳng vào lòng bàn chân của Cố Trạch. Qua ký ức cơ bắp nhạy bén của tiền thân câm điếc, Cố Trạch lập tức xác định được tần số rung động: ít nhất có hơn một trăm người đang di chuyển dồn dập, mang theo vũ khí sắt nặng, bao vây toàn bộ khu vực bên ngoài nhà kho phế liệu.


"Cậu Cố! Có biến!" Sài Hồ từ cửa ngoài lao vào, gương mặt đầy sẹo đấm bốc biến dạng vì căng thẳng. "Thẩm Hổ dẫn theo hơn một trăm tên côn đồ của băng đòi nợ Lâm Đại và lưu manh Nam Thành đang bao vây nhà kho! Chúng mang theo đuốc, đá hộc và cả chai dầu hỏa!"


Lâm Phong định đứng dậy nhưng vết thương ở vai trái đau nhói khiến cậu ngã sụp xuống ghế, hộc ra một ngụm máu loãng.


"Để ta ra ngoài chém chết tên đồ tể đó!" Mạc Kỳ lạnh lùng bước ra từ bóng tối, bàn tay phải đã đặt lên chuôi thanh kiếm gãy hắc thiết.


Cố Trạch lập tức giơ tay lên, lòng bàn tay hướng về phía trước, ra hiệu ngăn cản Mạc Kỳ. Anh nhanh nhẹn viết lên sổ da thú:


*"Tuyệt đối không được chủ động tấn công trước! Theo luật hình sự vương quốc, nếu chúng ta nổ súng hoặc chém giết trước ngoài ranh giới quân sự, Trịnh Sâm sẽ có cớ khép Nhạc gia quân vào tội mưu phản và cưỡng chế tiêu diệt chúng ta. Phải phòng thủ cứ điểm và dùng luật pháp để phân rã chúng!"*


Cố Trạch quay sang Sài Hồ, ra hiệu cho gã hỗ trợ mình. Anh nhặt chiếc loa sắt tự chế bằng phế liệu ma pháp ở góc kho, bước thẳng ra phía cửa gỗ sồi chịu lực.


***


Bên ngoài nhà kho phế liệu ma pháp.


Bầu không khí buổi trưa đông Nam Thành ngột ngạt và đầy khói bụi than. Hơn một trăm tên lưu manh hung hãn, mặt mũi bặm trợn, tay cầm búa sắt, gậy gỗ khảm đinh và các chai dầu hỏa đang hò hét vang trời.


Dẫn đầu đám đông là một gã khổng lồ cao lớn sừng sững—Thẩm Hổ, em trai ruột của Thẩm Hồng. Gã mặc bộ áo giáp da gấu thô ráp, cơ bắp cánh tay cuồn cuộn như đá tảng, hai tay lăm lăm cặp búa sắt rèn từ hắc thiết nặng bốn mươi kilôgam mỗi chiếc. Gương mặt gã đầy thịt ngang tàng, râu quai nón rậm rạp co rúm lại vì giận dữ.


"Cố Trạch! Thằng câm hèn hạ kia! Mau thả anh trai ta ra, nếu không ta sẽ đập nát cái nhà kho rác rưởi này và chôn sống toàn bộ lũ các ngươi!" Thẩm Hổ gầm lên, vung chiếc búa sắt hắc thiết nện mạnh xuống đất, khiến gạch đá vụn bắn tung tóe.


Sài Hồ hé mở một khe cửa gỗ sồi, cố gắng bước ra ngoài thương lượng: "Thẩm Hổ! Đây là khu vực quân nhu lâm thời của Tướng quân Nhạc Sơn, ngươi muốn đối đầu với quân biên phòng sao?"


*Vút! Bùm!*


Thẩm Hổ không thèm trả lời, gã thẳng tay hẩy mạnh một chiếc búa sắt bay vút qua không trung. Chiếc búa nặng nề đập thẳng vào vách đá sát cạnh đầu Sài Hồ, nổ tung thành những mảnh đá vụn chói tai. Sức nặng của cú ném suýt chút nữa đã lấy mạng Sài Hồ, buộc gã võ sĩ tự do phải hốt hoảng rút lui vào trong nhà kho, đóng sầm cửa lại.


"Chết tiệt! Tên đồ tể này điên rồi, gã không sợ quân đội!" Sài Hồ thở dốc, hai băng vải quấn tay dính đầy bụi đá.


Cố Trạch đứng sau cánh cửa gỗ sồi, gương mặt không một chút biến động. Anh đưa chiếc loa sắt tự chế cho Lâm Phong, rồi thực hiện một chuỗi thủ ngữ nhanh gọn, dứt khoát.


Lâm Phong, dù đau đớn đến mức mặt cắt không còn giọt máu, vẫn cố gắng áp sát miệng vào loa sắt, dùng toàn bộ sức lực của lồng ngực để hét lớn dịch nghĩa lời phán quyết vô ngôn của Cố Trạch:


"Thẩm Hổ! Và toàn bộ cư dân Nam Thành đang đứng phía sau gã! Hãy nghe cho kỹ!"


Giọng nói khàn đặc nhưng dõng dạc của Lâm Phong vang vọng khắp các ngõ hẻm Nam Thành nhờ cấu trúc khúc xạ âm thanh của loa phế liệu.


"Theo điều 157 của Luật Quân Sự Vương Quốc: Nhà kho phế liệu ma pháp này đã được Tướng quân Nhạc Sơn chính thức ký sắc lệnh niêm phong, biến thành Trạm tiếp tế quân nhu lâm thời của quân biên phòng Nhạc gia! Toàn bộ phế liệu hắc thiết và thạch anh ở đây là tài sản quân sự phục vụ chiến dịch biên giới!"


Đám đông lưu manh phía sau Thẩm Hổ nghe thấy hai từ "quân sự" và "Nhạc gia quân" thì bắt đầu xôn xao dao động. Nhiều tên lén lút hạ gậy gỗ xuống, nhìn nhau đầy lo sợ.


Lâm Phong tiếp tục hét lớn theo thủ ngữ của Cố Trạch:


"Kẻ nào dám tấn công, phóng hỏa hoặc xâm nhập vào ranh giới trạm quân nhu này sẽ bị khép vào tội mưu phản quân sự và cướp bóc quân nhu chiến trường! Hình phạt cao nhất là chém đầu ngay tại chỗ và tru di tam tộc! Thẩm Hổ có tiền để chuộc mạng cho các ngươi không? Hay gã chỉ muốn các ngươi làm bia đỡ đạn để cứu anh trai gã, trong khi gia đình các ngươi sẽ bị quân biên phòng tàn sát?"


Lời cảnh báo đanh thép, đánh thẳng vào tâm lý sinh tồn của đám lưu manh nghèo khổ. Sự liên kết lỏng lẻo của băng đảng đòi nợ lập tức bị phân rã đến tám mươi phần trăm. Hơn ba mươi tên côn đồ ngoại vi bắt đầu lùi lại phía sau, chuẩn bị bỏ chạy.


"Câm miệng! Lũ hèn nhát kia, không được lui!" Thẩm Hổ điên cuồng gầm rú. Gã nhận ra chiến thuật tâm lý của Cố Trạch đang làm tan rã đội hình của mình trong chớp mắt.


Để kích động đám đông vượt qua nỗi sợ hãi luật quân sự, Thẩm Hổ giật lấy một chai dầu hỏa từ tay thuộc hạ. Gã dùng đá lửa quẹt mạnh, ngọn lửa màu cam bùng lên dữ dội trên miệng chai.


"Ta không tin Nhạc Sơn dám giết hết mười vạn dân nghèo Nam Thành! Đốt sạch cái nhà kho này cho ta!"


Thẩm Hổ rống giận tột độ, thẳng tay ném chai dầu hỏa đang bốc cháy vào hàng rào gỗ bảo vệ ngoài của nhà kho phế liệu.


*Oành!*


Ngọn lửa hung tợn lập tức bùng phát dữ dội, liếm trọn lấy hàng rào gỗ khô khốc và bắt đầu lan nhanh về phía bức tường chính của nhà kho. Tiếng reo hò điên cuồng của Thẩm Hổ và đám lưu manh cuồng tín lại vang lên sát vách.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!