Cạm Bẫy Sau Cơn Địa Chấn
Tiếng cười điên dại của Thẩm Hồng kéo dài rồi nghẹn lại trong cổ họng khi gã bị hai giáp sĩ Nhạc gia quân thô bạo lôi đi trên bãi rác Nam Thành. Đất cát, rác thải giả kim và nước thải đen ngòm bám đầy vào vạt áo gấm thêu hoa văn mây cuốn rách nát của gã cựu Lục sự trưởng. Đan điền bị phế bỏ, các huyệt đạo bị khóa chặt bởi kiếm thuật tàn nhẫn của Mạc Kỳ khiến Thẩm Hồng lúc này không khác gì một cái xác biết đi. Thế nhưng, ngay khi bước qua sát cạnh Cố Trạch, lão đột ngột rướn người về phía trước. Đôi mắt đỏ ngầu, vằn tia máu của lão trợn trừng, vết sẹo rách mới trên gò má phải co giật liên tục dưới lớp băng gạc dính bùn đất.
Lão không cầu xin mạng sống, cũng không gầm rú đe dọa như trước. Lão ghé sát tai Cố Trạch, hơi thở hôi thối nồng nặc mùi nguyền độc mực viết rỉ ra, thì thầm bằng một giọng nói khàn đặc chỉ đủ cho hai người nghe:
"Ngươi... ngươi nghĩ ngươi đã tìm ra tất cả sao, Cố Trạch? Ngươi chỉ là một con chó săn đáng thương cho hoàng gia... Ngươi muốn tìm nguồn gốc vũ khí nguyền chú của Thái tử Lê Sâm? Hãy mổ xẻ những kẻ á nhân bị hiến tế dưới hố vạn nhân... Trong tim chúng... có một mảnh kim loại hoàng gia... đó mới là vật dẫn thực sự... Ha ha ha! Đi mà tìm cái chết đi!"
Cố Trạch đứng yên giữa bãi rác Nam Thành, tà áo lục sự rộng thùng thình dính đầy bụi than khẽ lay động trước luồng gió nóng ẩm của khu ổ chuột. Anh không thể nói, cổ họng bị sẹo bỏng do nguyền độc của tiền thân câm lặng hoàn toàn. Thế nhưng, đôi mắt đen sâu thẳm của anh khẽ nheo lại.
Dưới góc độ của một chuyên gia phác họa hành vi tội phạm hiện đại, Cố Trạch lập tức phân tích lời thì thầm cuối cùng của Thẩm Hồng. Lão đang nói thật. Biểu cảm của lão khi nhắc đến "mảnh kim loại hoàng gia" không hề có sự dao động của một lời nói dối ngụy tạo—không có sự co thắt cơ mặt vô thức, không có sự lảng tránh ánh mắt. Lão đang gieo xuống một con mồi thông tin cực kỳ nguy hiểm để kích thích lòng hiếu kỳ của Cố Trạch, muốn mượn tay Thái tử Lê Sâm để tiêu diệt anh, hoặc muốn mượn tay anh để trả thù kẻ đã bỏ rơi mình. Dù động cơ là gì, mảnh kim loại hoàng gia trong tim các á nhân bị hiến tế chính là chiếc chìa khóa tiếp theo dẫn đến chân tướng vĩ mĩ.
"Cậu Cố... lão ta vừa nói gì vậy?"
Lâm Phong khập khiễng bước lại gần, bả vai trái quấn lớp vải thô sơ sài vẫn đang rỉ ra những vệt máu đỏ thẫm nhuộm đỏ một mảng áo lục sự sờn rách. Vết thương do roi da hắc thiết của Hình Bưu đêm qua vẫn đang bốc lên những sợi khói ma lực xám tro lạnh lẽo, khiến gương mặt thư sinh của cậu trợ lý trẻ tuổi co rút lại vì đau đớn.
Cố Trạch không trả lời bằng lời nói. Anh thực hiện một chuỗi ký hiệu tay nhanh gọn, ra hiệu cho Lâm Phong giữ im lặng và tập trung cảnh giác vòng ngoài. Lâm Phong cắn chặt môi, khẽ gật đầu, tay ôm chặt lấy bả vai đau nhức.
Chưa kịp để Nhạc gia quân áp giải Thẩm Hồng ra khỏi bãi rác, từ phía đầu ngõ hẹp dẫn vào khu ổ chuột Nam Thành, một tiếng còi đồng chói tai đột ngột vang lên, xé rách bầu không khí ngột ngạt của buổi trưa đông.
*Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!*
Nhịp bước chân dồn dập, nặng nề của hàng chục chiến binh mang giáp sắt nặng dội vào lòng đất bãi rác. Tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng, tiếng kim khí rít nhẹ trên đá hộc tạo ra một áp lực nghẹt thở.
Hơn năm mươi giáo binh của Tòa Án Dị Giáo, khoác trên mình bộ giáp sắt kháng ma màu xanh sẫm thêu hoa văn cán cân bị lệch, lăm lăm vũ khí hoàng gia khảm ngọc, nhanh chóng tản ra bao vây toàn bộ lối thoát duy nhất của bãi rác Nam Thành. Dân nghèo á nhân xung quanh hoảng hốt la hét, dạt ra hai bên vách tường mục nát để tránh đường.
Dẫn đầu đám giáo binh là hai thân ảnh quen thuộc.
Tào Phán Quan—thẩm phán tham nhũng của Tòa án quận—mặc chiếc áo bào đỏ sẫm thêu hoa văn chỉ vàng xa hoa, khuôn mặt mập mạp đầy thịt mỡ rịn đầy mồ hôi dầu bóng loáng dưới ánh mặt trời gắt gỏng. Đi ngay bên cạnh lão là Thanh tra Trịnh Sâm, quan thanh tra hoàng gia cấu kết với Thẩm Hồng để chia chác ngân sách ngục tối. Trịnh Sâm bó chặt cơ thể béo mập của mình trong bộ quan phục màu tía thêu chim hạc, tay luôn đeo chiếc nhẫn vàng bản lớn, ánh mắt nhìn Cố Trạch và Nhạc Sơn đầy vẻ nham hiểm.
"Tướng quân Nhạc Sơn!" Trịnh Sâm bước lên phía trước, giọng nói cao vút, đầy vẻ hống hách. Gã rút từ trong ống tay áo gấm ra một cuộn giấy da dê màu đen có đóng dấu sáp đỏ của Bộ Tư Pháp vương quốc, dõng dạc tuyên bố: "Ta mang theo sắc lệnh tối cao của Bộ Tư Pháp! Lục sự trưởng Thẩm Hồng là trọng phạm liên quan đến an ninh hoàng gia, Bộ Tư Pháp yêu cầu bàn giao gã ngay lập tức để áp giải về hoàng thành thẩm vấn! Kẻ nào dám cản trở sẽ bị khép vào tội mưu phản!"
Không khí bãi rác Nam Thành lập tức đông cứng lại. Sát khí từ năm mươi giáo binh Tòa Án Dị Giáo bốc lên hừng hực, khóa chặt vào Nhạc gia quân.
Tướng quân Nhạc Sơn sừng sững như một ngọn tháp sắt đứng trước hàng phòng ngự. Cánh tay phải của ông run nhẹ do di chứng độc chì tích tụ mười năm qua, nhưng bàn tay to bản vẫn siết chặt lấy chuôi thanh long đao cắm sâu xuống đất. Ông gầm lên một tiếng như sấm rền biên thùy:
"Sắc lệnh của Bộ Tư Pháp? Thẩm Hồng là hung thủ mưu sát con trai ta ba năm trước, đồng thời là kẻ mưu sát Ngục trưởng Hắc Ngục! Bản tướng quân có lệnh bài miễn tử lâm thời và quyền điều tra độc lập do Hoàng đế đặc cách ban tặng! Trịnh Sâm, ngươi lấy tư cách gì đòi cướp người của ta?"
"Tướng quân Nhạc Sơn, bớt giận." Tào Phán Quan bước lên, nụ cười giả tạo trên khuôn mặt đầy thịt mỡ của lão khiến người ta buồn nôn. Lão giơ cao chiếc búa gõ tòa bằng đồng có khắc nguyền chú áp chế tinh thần: "Quyền điều tra của ngài chỉ có hiệu lực trong phạm vi Hắc Ngục. Lúc này Hắc Ngục đã sụp đổ hoàn toàn do trận pháp tự hủy, vụ án đã vượt quá thẩm quyền của ngài. Đây là sắc lệnh chính thức của vương triều, nếu ngài cản trở giáo binh hành pháp, đó là hành vi báng bổ thần linh và luật pháp tối cao! Thần điện Mặt Trăng sẽ không dung thứ cho kẻ phản nghịch!"
Đám giáo binh đồng loạt tiến lên một bước, tiếng khiên sắt nện xuống đất vang lên *ầm* một tiếng đanh thép.
Nhạc Sơn nghiến răng, bắp thịt trên cánh tay cuồn cuộn phồng lên, chuẩn bị vung đao quyết chiến. Nếu xung đột bộc phát lúc này, Nhạc gia quân sẽ chính thức rơi vào thế phản nghịch pháp lý, chiếc ô bảo hộ chính trị của ông sẽ bị xé rách vĩnh viễn.
Giữa lúc tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Cố Trạch chậm rãi bước lên phía trước. Anh đứng chắn ngang giữa Nhạc Sơn và Trịnh Sâm.
Cơ thể phàm nhân của anh hoàn toàn không có một tia ma lực, gương mặt hốc hác, nhợt nhạt do thiếu nắng lâu ngày và nhiễm lạnh sâu dưới cống ngầm. Thế nhưng, ánh mắt anh nhìn thẳng vào Trịnh Sâm lại phẳng lặng và sắc lạnh như một lưỡi dao giải phẫu.
Cố Trạch đưa tay lên, thực hiện một chuỗi thủ ngữ nhanh gọn, dứt khoát.
Lâm Phong, dù bả vai trái đau đớn đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, vẫn dũng cảm bước lên đứng cạnh Cố Trạch. Cậu hít một hơi thật sâu, dùng giọng nói khàn đặc nhưng dõng dạc để dịch nghĩa từng cử chỉ vô ngôn của anh trai:
"Cậu Cố nói: Thanh tra Trịnh Sâm, sắc lệnh của ngươi... là một văn bản phế thải không có giá trị pháp lý cưỡng chế!"
Trịnh Sâm biến sắc, gã giận dữ quát: "Tên lục sự câm hèn hạ! Ngươi dám báng bổ sắc lệnh của Bộ Tư Pháp?"
Cố Trạch không thèm để ý đến sự giận dữ của gã. Đầu ngón tay anh tiếp tục di chuyển vẽ vào không khí những đường nét sắc bén.
Lâm Phong dõng dạc dịch nghĩa:
"Theo điều 82 của Bộ luật Hình thư vương quốc: Mọi sắc lệnh cưỡng chế áp giải phạm nhân đang nằm dưới sự giám hộ của một Tướng quân biên phòng có công trạng bắt buộc phải có con dấu phụ của Viện Thanh Tra Hoàng Gia để tránh xung đột quyền lực giữa quân đội và tư pháp. Sắc lệnh của ngươi... chỉ có con dấu sáp đỏ của Bộ Tư Pháp, hoàn toàn thiếu đi con dấu phụ của Viện Thanh Tra!"
Cố Trạch bước lên một bước, chỉ thẳng ngón tay phàm nhân vào góc dưới bên phải của cuộn giấy da dê đen trong tay Trịnh Sâm.
"Ngươi tự ý làm giả quy trình, chế tạo sắc lệnh vội vã trong đêm để kịp diệt khẩu Thẩm Hồng trước khi lão khai ra các giao dịch bòn rút quỹ ngục tối liên quan đến ngươi!"
*Ầm!*
Lời phán quyết vô ngôn của Cố Trạch như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Trịnh Sâm. Hàng vạn dân nghèo Nam Thành xung quanh nghe thấy lời dịch lập tức xôn xao phẫn nộ. Họ bắt đầu chỉ trỏ, la hét đòi vạch trần quan thanh tra tham nhũng.
Kỹ năng *Đọc Vi Biểu Cảm* của Cố Trạch lập tức hoạt động, khóa chặt vào khuôn mặt của Trịnh Sâm.
Trong Không Gian Trí Tuệ 3D của anh, các thớ cơ trên khuôn mặt béo mập của Trịnh Sâm hiện lên dưới dạng các biểu đồ dao động màu đỏ. Anh bắt thấu một biểu cảm hoảng loạn tột độ xuất hiện trong vòng 1/25 giây trên khóe mắt và vầng trán của gã: Đôi lông mày gã co rúm lại, đồng tử co thắt dữ dội, và bàn tay cầm sắc lệnh run rẩy nhẹ khiến cuộn giấy da dê khẽ sột soạt.
Gã đang hoảng sợ. Gã biết Cố Trạch đã nói đúng lỗ hổng chí mạng của sắc lệnh.
"Ngươi... ngươi ngậm máu phun người!" Trịnh Sâm lắp bắp, khuôn mặt tía tai vì nhục nhã và sợ hãi. Gã quay sang Tào Phán Quan cầu cứu.
Tào Phán Quan gầm lên, vung chiếc búa đồng ma pháp phát ra luồng ánh sáng quang hệ chói mắt áp chế tinh thần: "Câm miệng! Một thằng câm không có ma lực lấy tư cách gì phán xét quy trình của vương triều? Giáo binh nghe lệnh! Áp giải Thẩm Hồng đi ngay lập tức! Kẻ nào cản trở, giết không tha!"
"Nhạc gia quân! Rút đao!"
Nhạc Sơn không do dự gầm lên một tiếng dũng mãnh.
*Xoảng! Xoảng! Xoảng!*
Hơn năm mươi giáp sĩ biên phòng đồng loạt rút chiến đao rèn từ sắt lạnh biên thùy ra khỏi vỏ. Luồng sát khí chiến trường xám tro bùng phát cực hạn, tạo ra tiếng va chạm kim khí nghẹt thở áp chế hoàn toàn luồng ánh sáng quang hệ của Tào Phán Quan.
Lâm Phong cố gắng bước lên, định giơ cuốn sổ sách nháp bòn rút quỹ thu thập được từ Sở Lục Sự để đối chất trực diện với Trịnh Sâm. Thế nhưng, cậu chưa kịp đưa ra thì một tên giáo sĩ đứng sau Tào Phán Quan đã lạnh lùng vung tay áo.
*Bùm!*
Một luồng sóng xung kích ma pháp quang hệ vô hình đánh thẳng vào lồng ngực Lâm Phong. Cậu trợ lý trẻ tuổi hộc ra một ngụm máu tươi, cơ thể gầy yếu bị hất văng ra sau, bả vai trái vừa quấn băng gạc lại rách toác, máu đỏ thẫm nhuộm đẫm sàn đất bẩn thỉu.
"Lâm Phong!"
Cố Trạch nhanh nhẹn lướt tới, dùng đôi bàn tay phàm nhân đỡ lấy thân hình đang ngã xuống của cậu học trò. Tai phải anh khẽ rỉ ra một vệt máu loãng—di chứng tinh thần do quá tải nhận thức đêm qua lại bùng phát dữ dội khi anh phải chứng kiến cảnh tượng bạo lực nhắm vào đồng đội. Đôi mắt đen của Cố Trạch rực lên một ngọn lửa lý trí lạnh lùng tột độ. Anh đỡ Lâm Phong tựa vào một khối đá lớn, rồi từ từ đứng thẳng dậy, quay mặt đối diện với Trịnh Sâm.
Trịnh Sâm nhìn thấy sự phẫn nộ của Nhạc gia quân và đám đông dân nghèo Nam Thành đang bắt đầu cầm gậy gộc vây quanh, gã nhận ra mình đã hoàn toàn mất đi thế chủ động trên bàn cờ pháp lý và không thể dùng bạo lực đè bẹp Nhạc Sơn mà không gây ra một cuộc chiến tranh biên giới thực sự.
Gương mặt béo mập của gã co giật dữ tợn. Gã từ từ lùi lại phía sau hàng phòng ngự của giáo binh, bàn tay đeo nhẫn vàng lén lút luồn ra sau lưng, thực hiện một ký hiệu ngón tay ngầm kỳ lạ hướng về phía đám đông dân nghèo hỗn loạn ngoài rìa bãi rác.
Ký hiệu ngón tay của gã giật nhẹ hai nhịp ngắn, một nhịp dài—ký hiệu kích hoạt ám sát bịt đầu mối của Vong Hồn Hội.
Kỹ năng quan sát nhạy bén của Cố Trạch lập tức bắt thấu chuyển động ngầm này. Anh nhắm mắt trái, điều chỉnh tiêu cự mắt phải dưới chiếc Kính Một Mắt Thạch Anh tự chế, quét qua toàn bộ các góc khuất chịu lực xung quanh bãi rác.
Trên mái nhà ván gỗ mục nát của một tiệm thuốc bỏ hoang cách vị trí của Thẩm Hồng khoảng ba mươi mét, dưới bóng tối của một tấm bạt rách nát, một họng súng nỏ hắc thiết siêu mảnh đang từ từ nhô ra.
Mũi tiễn nguyền độc màu tím sẫm, không phát ra bất kỳ dao động mana nào để tránh thấu kính quét tầm nhiệt của quân đội, đang từ từ điều chỉnh góc bắn, nhắm thẳng vào tim của Thẩm Hồng đang quỳ bất lực dưới đất.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!