Nhạc nềnShenxian

Lối Thoát Cống Ngầm Và Chân Tướng Vong Hồn Hội

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Uỳnh!


Tiếng nổ trầm đục từ Trận Pháp Nguyền Chú Tự Hủy dội thẳng vào màng nhĩ đau nhức của Cố Trạch. Trần nhà hắc thạch của tầng hầm thứ ba rạn nứt như một chiếc mai rùa khổng lồ bị nung trong lò lửa. Tảng đá nặng hàng chục tấn mang theo những đường vân ma pháp màu tím rực lửa lao xuống rít gào, tốc độ rơi tự do gia tốc từng mili giây, chỉ cách đỉnh đầu Cố Trạch và Lâm Phong chưa đầy nửa mét. Luồng gió áp suất cực mạnh nện xuống khiến vạt áo lục sự rách nát của Cố Trạch bay phần phật, ép chặt cơ thể phàm nhân yếu ớt của anh xuống sát bệ đá Thần Đất.


Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, một bóng đen khổng lồ sừng sững lao ra từ màn bụi đá mịt mù.


"Gừ... à!"


Tiếng gầm thét trầm đục câm lặng phát ra từ lồng ngực vạm vỡ của A Man. Gã Orc khổng lồ vung mạnh cánh tay to như cột nhà, tấm khiên hắc thiết nặng năm mươi ký tự chế rít gió vung lên một đường vòng cung xám xịt.


*RẦM! CHÁT!*


Tảng đá khổng lồ đập thẳng vào bề mặt tấm khiên hắc thiết. Tiếng va chạm kim khí và đá tảng nổ tung chói tai, bắn ra hàng vạn tia lửa ma pháp màu tím sẫm cực độc. Sức nặng khủng khiếp ép cong hai đầu gối của A Man xuống sàn đá nứt toác, xương khớp toàn thân gã kêu răng rắc dưới áp lực cơ học cực hạn. Nhưng đôi mắt to của gã Orc không hề có một tia thối lui, gã nghiến chặt răng, bắp thịt trên hai bả vai cuồn cuộn phồng lên, dùng sức mạnh vật lý thuần túy của bộ tộc Orc để gồng đỡ tảng đá rơi chí mạng ngay trên đầu ân nhân.


Cố Trạch không phí phạm một mili giây nào. Nhịp tim của anh phẳng lặng một cách lạnh lùng dưới áp lực cái chết. Anh dùng đôi bàn tay phàm nhân bám chặt lấy vạt áo dính máu của Lâm Phong, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể kéo mạnh cậu trợ lý trẻ tuổi qua khe hẹp chật hẹp của bệ tượng thần.


Ngay khi gót chân của Lâm Phong vừa thoát khỏi vùng nguy hiểm, A Man gầm lên một tiếng dũng mãnh, vặn người hất mạnh tấm khiên hắc thiết sang một bên. Tảng đá khổng lồ mất đà lao sụp xuống, nện chặt vào bệ đá thạch anh phía sau, tạo ra một tiếng nổ kinh hoàng chôn vùi hoàn toàn lối vào tầng hầm thứ ba sau lưng họ.


Bóng tối ẩm ướt và ngột ngạt của đường cống ngầm cổ xưa lập tức bao trùm lấy cả đội.


Cố Trạch lùi lại một bước, lồng ngực phập phồng dữ dội để điều hòa lại lượng oxy thiếu hụt. Anh đưa tay lên vuốt đi vệt máu loãng rỉ ra từ tai phải—di chứng tinh thần do cuộc tấn công của Tăng Pháp Sư đêm qua vẫn đang gặm nhấm hệ thần kinh của anh, tạo ra những cơn đau nửa đầu nhức nhối. Nhưng anh không được phép dừng lại. Thời gian tự hủy của Hắc Ngục đang đếm ngược từng phút.


"Cậu... cậu Cố..." Lâm Phong nằm trên nền đất ẩm ướt, tay ôm chặt lấy bả vai trái rỉ máu đỏ thẫm do roi da hắc thiết của Hình Bưu đêm qua. Gương mặt thư sinh của cậu tái nhợt dưới ánh sáng lờ mờ của những sợi nấm phát quang bám trên vách đá. "Chúng ta... chúng ta thoát rồi sao?"


Cố Trạch khẽ lắc đầu. Anh thực hiện một chuỗi ký hiệu tay dứt khoát, ra hiệu cho Lâm Phong cố gắng chịu đau để đứng dậy. Lâm Phong cắn chặt răng, nén cơn đau buốt thấu xương tủy, dõng dạc dịch nghĩa từng cử chỉ vô ngôn của Cố Trạch cho Tướng quân Nhạc Sơn và đoàn tù nhân á nhân đang hoang mang phía sau:


"Chưa thoát hoàn toàn. Đây là Mê cung sương mù ngầm thời sáng thế. Sương mù ảo giác dưới này rất đậm đặc, nếu không di chuyển nhanh, phổi của người phàm sẽ bị xơ hóa bởi bức xạ mana thô rò rỉ từ mỏ đá khổ sai."


"Phán quan nói đúng."


Một giọng nói khàn khàn, trầm đục phát ra từ góc tối của hang động. Lão nhân mù tầng 3 chậm rãi bước ra từ sau một phiến đá phủ đầy rêu xanh. Xích sắt xuyên qua xương quai xanh của lão khẽ va chạm vào nhau phát ra tiếng lách cách lạnh lẽo. Lão áp sát bàn tay nhăn nheo như vỏ cây già vào vách đá ẩm ướt, nghiêng tai lắng nghe những rung động địa tầng sâu thẳm dưới lòng đất: "Trận pháp tự hủy phía trên đang kích hoạt chuỗi cộng hưởng từ trường thứ ba. Toàn bộ kết cấu chịu lực của Hắc Ngục sẽ sụp đổ hoàn toàn trong vòng mười lăm phút nữa. Lối thoát duy nhất là đi theo dòng nước thải ngầm dẫn ra ngoài ngoại vi Nam Thành. Nhưng sương mù ảo giác dưới này có thể bẻ gãy lý trí của bất kỳ pháp sư nào."


Nhạc Sơn vác thanh long đao trên vai, sắc mặt nghiêm nghị: "Ta có chiến ý sát thần bảo hộ thân thể, nhưng các lục sự trẻ và tù nhân á nhân không thể chịu đựng được ảo giác. Cố Trạch, cậu có cách nào định vị không?"


Cố Trạch không dùng lời nói, anh nhắm mắt trái, đeo chiếc Kính Một Mắt Thạch Anh tự chế vào mắt phải, kích hoạt trạng thái siêu tập trung *Hyper-focus*.


Trong Không Gian Trí Tuệ 3D của anh, màn sương mù ảo giác màu tím nhạt lơ lửng xung quanh không còn là một làn khói thần bí, mà phân rã thành các hạt sol khí mang điện tích ma pháp có tần số dao động 45 hertz. Anh mở Cuốn Sổ Da Thú Của Tiền Chủ, đối chiếu hướng di chuyển của dòng khí thải lạnh ngắt thổi ra từ các khe đá.


"Dòng khí thải mang theo mùi than đá và amoniac từ khu ổ chuột luôn di chuyển theo hướng ngược lại với dòng chảy ma lực tự hủy." Cố Trạch phân tích bằng tư duy logic lâm sàng hiện đại. "Chỉ cần đi ngược chiều gió và giữ vững tần số nhịp thở ổn định, chúng ta sẽ không bị ảo giác thao túng."


Anh nhanh nhẹn dùng mẩu Than Đá Hắc Ngục vẽ một sơ đồ đường đi đơn giản lên trang giấy da dê, rồi ra hiệu cho A Man đi tiên phong dẫn đường.


"Đi theo sơ đồ của phán quan! Giữ chặt vạt áo của người phía trước! Tuyệt đối không được buông tay!" Lâm Phong dõng dạc truyền đạt.


Đoàn người bắt đầu di chuyển trong im lặng nghẹt thở. Màn sương mù ẩm ướt, lạnh buốt gặm nhấm da thịt họ. Những tiếng thì thầm điên loạn—t tàn dư ác niệm của các đại pháp sư sa ngã bị giam chết dưới đáy ngục vạn năm qua—bắt đầu vang lên bên tai họ như tiếng gió rít qua khe đá. Nhiều lục sự trẻ tuổi bắt đầu run rẩy, ánh mắt lờ đờ định bước lệch ra khỏi hàng ngũ.


Nhưng ngay khi ảo ảnh chuẩn bị bẻ gãy lý trí của họ, Cố Trạch khẽ rung nhẹ chiếc Chuông Bạc Trấn Hồn giấu trong tay áo.


*Keng... Keng... Keng...*


Âm tần thanh khiết, phẳng lặng của chiếc chuông bạc cổ đại phát ra sóng âm cộng hưởng ngược pha, triệt tiêu hoàn toàn các dao động ảo giác của màn sương trong bán kính ba mét. Bức tường lý trí của Cố Trạch bao bọc lấy tâm trí cả đoàn người, giúp họ giữ vững nhận thức khách quan giữa bóng tối điên loạn của lòng đất.


Sau mười phút di chuyển liên tục, mùi hôi thối của rác thải giả kim và khói than tổ ong đặc trưng của khu ổ chuột ngày càng nồng nặc. Không khí không còn loãng và lạnh lẽo nữa, mà trở nên nóng ẩm và đặc quánh.


"Lối ra ngay phía trước!" Nhạc Sơn mừng rỡ chỉ tay về phía ánh sáng lờ mờ cuối đường hầm cống ngầm.


A Man vách mạnh tấm khiên hắc thiết, tông thẳng vào tấm lưới sắt hoen rỉ rỉ sét của cửa thải Nam Thành.


*RẦM!*


Tấm lưới sắt dày ba phân bị sức mạnh Orc thô bạo hất văng ra ngoài.


Một luồng ánh sáng mặt trời chói chang, gắt gỏng đột ngột dội thẳng vào đồng tử của đoàn người. Sau nhiều ngày đêm bị giam cầm dưới bóng tối ẩm mốc của Hắc Ngục, ánh sáng rực rỡ của mặt đất khiến mắt họ bỏng rát, nước mắt chảy giàn giụa vô thức. Cố Trạch nheo chặt mắt, đưa tay lên che trán để thích nghi với sự thay đổi quang phổ đột ngột.


Trước mắt họ là bãi rác thải ma pháp ngầm ở ngoại vi khu ổ chuột Nam Thành. Những mái nhà lụp xụp bằng ván gỗ mục nát, những con ngõ nhỏ hẹp bốc khói than đen kịt, và hàng vạn dân nghèo, á nhân rách rưới đang đứng tụ tập xung quanh cửa cống xả thải từ sáng sớm để ngóng trông tin tức phiên tòa dị giáo.


"Thoát rồi! Chúng ta thực sự đã thoát khỏi địa ngục chôn sống!" Tiếng khóc nấc nghẹn ngào của các lục sự trẻ vang lên giữa bãi rác ẩm ướt.


Nhưng Cố Trạch không hề thả lỏng cơ mặt. Đôi mắt sắc sảo của anh lập tức quét qua đám đông hỗn loạn xung quanh bãi rác. Kỹ năng Đọc Vi Biểu Cảm hoạt động hết công suất.


Cách cửa cống thải khoảng năm mươi mét, một bóng người mặc áo choàng gấm thêu hoa văn mây cuốn xa hoa nhưng dính đầy bùn đất đang lén lút lách qua đám đông dân nghèo á nhân để hướng về phía cỗ xe ngựa không gia huy đang túc trực sẵn ở ngã rẽ phố nghèo. Gò má phải của lão lộ ra một góc vết sẹo rách dán băng gạc trắng tinh đang co giật liên tục vì sợ hãi.


Thẩm Hồng!


Lục sự trưởng Hắc Ngục đã thoát ra ngoài trước bằng đường hầm mật dành riêng cho mình, nhưng lão không ngờ Cố Trạch lại có thể dẫn dắt đoàn người sống sót vượt qua mê cung sương mù ngầm để chặn đầu lão ngay tại lối ra này.


"Thẩm Hồng! Ngươi định chạy đi đâu!" Nhạc Sơn gầm lên một tiếng như sấm sét biên thùy. Vị tướng quân trung niên vung mạnh thanh long đao, sát khí chiến trường bùng phát dữ dội áp chế toàn bộ không gian xung quanh, khiến cỗ xe ngựa không gia huy hốt hoảng quay đầu bỏ chạy.


Thẩm Hồng biến sắc, lão hoảng loạn định rút từ trong túi áo ra một chiếc nhẫn ngọc bích chứa nguyền độc vô hình để chống trả.


*Vút!*


Một tia sáng xám tro cực nhanh lướt qua từ góc khuất của mái nhà ổ chuột. Mạc Kỳ—hộ vệ bóng đêm—xuất hiện như một bóng ma vô hình. Thanh kiếm gãy hắc thiết không chuôi của gã rít lên trong không khí, chính xác và tàn nhẫn đặt thẳng vào yết hầu đang phập phồng của Thẩm Hồng. Luồng kiếm khí sắc lẹm khẽ cắt đứt một sợi chỉ thêu trên cổ áo quan phục của lão, ép sát da cổ rỉ ra một vệt máu đỏ tươi.


"Đừng động đậy, Lục sự trưởng." Giọng nói của Mạc Kỳ lạnh lùng như băng tuyết biên thùy. "Kiếm của ta không có ma lực, nhưng nó đủ bén để chém bay đầu ngươi trước khi ngươi kịp kích hoạt bất kỳ nguyền chú nào."


Giáp sĩ Nhạc gia quân lập tức ập đến, tước bỏ chiếc nhẫn ngọc bích trên ngón tay Thẩm Hồng và đè chặt lão quỳ sụp xuống bãi đất bẩn thỉu của khu ổ chuột.


Hàng vạn dân nghèo Nam Thành và các bộ tộc á nhân chứng kiến cảnh tượng ấy lập tức xôn xao dữ dội. Họ vây quanh bãi rác, ánh mắt đầy sự tò mò, sợ hãi và phẫn nộ trước sự xuất hiện của vị Lục sự trưởng cao quý vốn luôn coi họ như rác rưởi.


Cố Trạch chậm rãi bước lên phía trước. Dù cơ thể gầy gò, mặc bộ đồng phục lục sự rách nát và câm lặng hoàn toàn, phong thái ung dung, tự tại của anh vẫn tỏa ra một áp lực lý trí nghẹt thở khiến đám đông tự động dạt ra nhường đường.


Anh không dùng bạo lực, mà đưa tay vào ngực áo, rút ra một cuộn giấy da dê dính đầy máu khô—*Sổ Sách Bòn Rút Quỹ Thực Sự* thu thập được từ Sở Lục Sự—và một ống nghiệm chứa mẫu kết tủa màu đen kịt bốc khói nhẹ.


Anh thực hiện một chuỗi ký hiệu tay dứt khoát, sắc bén trước mặt vạn dân.


Lâm Phong, dù bả vai trái vẫn đang rỉ máu nhuộm đỏ một mảng áo, vẫn dõng dạc đứng cạnh Cố Trạch, dùng giọng nói khàn đặc nhưng vang dội để truyền đạt lời phán quyết của lý trí:


"Hỡi cư dân của Nam Thành! Kẻ đang quỳ trước mặt các vị không phải là một quan viên thanh liêm của vương triều, mà là một kẻ sát nhân tàn nhẫn và là một tên buôn lậu linh hồn bẩn thỉu!"


Thẩm Hồng quỳ dưới đất, gò má phải co giật liên tục, lão hét lên điên cuồng: "Một lũ phàm nhân hèn hạ! Các ngươi lấy tư cách gì để phán xét một lục sự trưởng hoàng gia? Sổ sách đó là giả! Các ngươi đang ngụy tạo chứng cứ để mưu phản!"


Cố Trạch khẽ nhếch môi cười lạnh. Anh giơ cao ống nghiệm chứa kết tủa đen trước ánh sáng mặt trời rực rỡ, rồi chỉ tay vào vết sẹo mới trên gò má phải của Thẩm Hồng.


Lâm Phong dịch dõng dạc từng lời phân tích hành vi tội phạm của Cố Trạch:


"Chứng cứ vật lý không biết nói dối! Dưới móng tay trỏ của thi thể Ngục trưởng quá cố có chứa các tế bào da biểu bì dính máu trùng khớp hoàn toàn với vết sẹo trên gò má phải của Thẩm Hồng—vết thương được tạo ra trong cuộc xô xát vật lý khi Thẩm Hồng ép Ngục trưởng ký vào văn bản giả mạo bằng Mực Nguyền Độc!"


Đám đông xôn xao bàn tán, ánh mắt họ đổ dồn vào vết sẹo trên mặt Thẩm Hồng.


"Chưa hết!" Lâm Phong tiếp tục hét lớn, giơ cao cuốn sổ sách bòn rút quỹ: "Cuốn sổ sách này ghi chép chi tiết hơn mười vạn đồng vàng hậu cần ngục tối đã bị Thẩm Hồng bòn rút trong mười năm qua. Để lấp liếm khoản thâm hụt khổng lồ này, lão đã liên minh với Vong Hồn Hội, thiết lập trận pháp thu hoạch linh hồn dưới hố vạn nhân để chế tạo *Tủy Ma Linh*—chất gây nghiện ma lực cực độc tàn phá cơ thể á nhân và dân nghèo để bán cho giới thượng lưu hoàng thành! Ngục trưởng phát hiện ra bí mật này và đã bị lão đầu độc diệt khẩu!"


"Tủy Ma Linh? Chất lỏng màu lam đã hút cạn sinh mệnh của con trai ta ba năm trước sao?" Một lão nhân tộc Orc trong đám đông gầm lên phẫn nộ, đôi mắt rực đỏ sát khí.


"Chính là nó! Thẩm Hồng đã dùng mạng sống của hàng vạn tù nhân á nhân và dân nghèo để đổi lấy sự xa hoa của tư dinh lão!" Lâm Phong kết luận.


Sự thật tàn nhẫn được phơi bày dưới ánh sáng mặt trời rực rỡ khiến sự phẫn nộ tích tụ hàng chục năm của dân nghèo Nam Thành bùng phát như núi lửa.


"Giết chết gã lục sự tham nhũng!"

"Đòi lại công lý cho vong hồn á nhân!"

"Trừng trị tên buôn lậu linh hồn!"


Hàng vạn tiếng thét phẫn nộ vang dội khắp bãi rác Nam Thành. Đám đông điên cuồng lao lên định xé xác Thẩm Hồng ngay tại chỗ. Giáp sĩ Nhạc gia quân phải vất vả dựng hàng rào khiên để ngăn chặn cuộc bạo loạn tự phát của dân chúng.


Thẩm Hồng nhìn thấy sự phẫn nộ của vạn dân, phòng tuyến tự phụ cuối cùng của lão hoàn toàn sụp đổ. Gương mặt lão xám xịt như tro tàn, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán. Lão nhận ra mình đã bị tước bỏ hoàn toàn tính hợp pháp chính trị và sự bảo hộ ngầm của hoàng gia trước sức ép của dư luận đại chúng.


Trong cơn tuyệt vọng tột cùng, Thẩm Hồng nghiến chặt răng định kích hoạt nguyền chú tự hủy linh hồn ẩn sâu trong đan điền để tự sát bịt đầu mối vĩnh viễn.


*Bụp!*


Nhưng ngay khi luồng ma lực màu tím vừa nhen nhóm ở đan điền của lão, Mạc Kỳ đã nhanh tay hơn. Gã dùng ngón trỏ tay phải nện mạnh vào hai điểm huyệt đạo mấu chốt ở bả vai và thần kinh cột sống của Thẩm Hồng bằng kỹ thuật điểm huyệt thực chiến của sát thủ.


*Rắc... Ặc...*


Thẩm Hồng trợn trừng mắt, toàn thân tê liệt hoàn toàn, luồng ma lực tự hủy lập tức bị phân rã vô hại trước khi kịp kích hoạt. Lão ngã quỵ xuống đất như một khúc gỗ mục, không thể cử động dù chỉ là một ngón tay.


"Ngươi không được phép chết dễ dàng như vậy, Lục sự trưởng." Cố Trạch khẽ cúi đầu nhìn Thẩm Hồng, ánh mắt lạnh lùng không chút cảm xúc, rồi viết nhanh một dòng chữ lên mảnh giấy da dê đưa cho Nhạc Sơn:


*"Áp giải Thẩm Hồng về phòng biệt giam số 9 của Hắc Ngục đã sụp đổ để giam giữ lâm thời. Lão phải sống để đối chất trước phiên tòa tối cao hoàng thành."*


Nhạc Sơn gật đầu cương quyết: "Nhạc gia quân nghe lệnh! Áp giải Thẩm Hồng đi! Kẻ nào dám cướp ngục hoặc diệt khẩu, chém không tha!"


"Rõ!"


Khi giáp sĩ bắt đầu lôi Thẩm Hồng đi giữa những tiếng la hét, nguyền rủa và những viên đá ném tới tấp của dân nghèo, Thẩm Hồng bất ngờ quay đầu lại. Khuôn mặt lão méo mó vì điên cuồng, đôi mắt rực lên sự căm hận tột độ nhìn chằm chằm vào Cố Trạch. Lão cười khàn đặc, tiếng cười điên dại dội qua màn khói than của khu ổ chuột:


"Ha ha ha... Cố Trạch! Ngươi nghĩ ngươi đã thắng? Ngươi nghĩ luật pháp phàm nhân của ngươi có thể phán xét được hoàng tộc sao?"


Lão ghé sát tai Cố Trạch khi đi ngang qua, thì thầm bằng giọng nói rùng rợn chứa đựng ác ý vô tận:


"Ngươi chỉ là một con cờ thí! Thái tử Lê Sâm sẽ không bao giờ để ngươi sống sót rời khỏi Nam Thành! Mạng lưới của Vong Hồn Hội ở khu ổ chuột này... sẽ nuốt chửng lý trí của ngươi!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!