Nhạc nềnShenxian

Bản Thảo Giấu Kín Và Quy Tắc 48 Giờ Vàng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng xích sắt kéo lê trên sàn đá lạnh lẽo vang lên như những nhát búa gõ vào dây thần kinh đang căng cứng của Cố Trạch. Anh bị gã gác ngục thô bạo đẩy ngã sấp xuống nền rơm rạ mục nát của Phòng biệt giam số 9. Cánh cửa sắt hoen rỉ rít lên một tiếng chói tai rồi đóng sập lại, khóa chặt anh vào bóng tối ngột ngạt của tầng hầm thứ ba Hắc Ngục hoàng gia.


Cố Trạch nằm im trên nền đá ẩm ướt, lồng ngực phập phồng thở dốc. Cơn bỏng rát ở cổ họng do nguyền độc của tiền thân để lại vẫn âm ỉ cháy, mỗi nhịp thở đều mang theo vị máu tanh nồng. Hai cổ tay anh rách da rỉ máu, nơi hai chiếc còng hắc thiết nặng nề siết chặt. Mặc dù Tướng quân Nhạc Sơn đã dùng uy thế quân đội ép Tào Phán Quan hoãn binh sắc lệnh hành quyết, nhưng chiếc còng này vẫn không được tháo bỏ hoàn toàn. Nó chỉ được nới lỏng một nấc, nhưng luồng ma lực áp chế mờ nhạt tỏa ra từ lớp sắt đen vẫn liên tục gặm nhấm sinh mệnh lực của một phàm nhân không có tu vi như anh.


Nhưng Cố Trạch không để nỗi đau thể xác chi phối lý trí. Anh nhắm mắt lại, ép bản thân vào trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối.


Đôi tai của tiền thân câm điếc bẩm sinh, nhưng bù lại, cơ thể này có một khả năng cảm nhận rung động vật lý cực kỳ nhạy bén qua da thịt và xương cốt. Nằm áp sát mặt vào nền đá hắc ngục, Cố Trạch có thể cảm nhận được những nhịp rung siêu vi truyền đến từ lòng đất: tiếng bước chân tuần tra tuần tự của lính gác ở tầng một cách xa hàng chục mét, tiếng nước ngầm rò rỉ qua các khe nứt địa tầng, và cả nhịp đập trầm đục của trận pháp phong ấn Hắc Ngục đang vận hành dưới đáy sâu. Đối với một chuyên gia phác họa hành vi tội phạm hiện đại, những rung động này không phải là tiếng ồn vô nghĩa, mà là một bản đồ dữ liệu vật lý sống động.


“Tào Phán Quan đã đồng ý hoãn án tử hình trong vòng bảy ngày.” Cố Trạch bắt đầu phân tích trong tâm trí. “Nhưng bảy ngày chỉ là cái bẫy thời gian của Thẩm Hồng. Lão ta biết rõ mình bị giam lỏng ở đây thì không thể thu thập chứng cứ. Và quan trọng hơn...”


Cố Trạch mở mắt, ánh mắt anh lóe lên tia sáng lạnh lùng trong bóng tối. Anh giơ bàn tay phải lên, nhìn vào khoảng không vô định.


“...Manh mối quan trọng nhất chính là tàn dư ma lực màu tím sẫm dưới móng tay của Ngục trưởng quá cố. Đó là dấu vết duy nhất của hung thủ thật sự. Nhưng năng lượng ma pháp không tồn tại vĩnh viễn.”


Anh nhớ lại một quy luật vật lý cơ bản ở kiếp trước: mọi dạng năng lượng sau khi phát tán đều tuân theo định luật bảo toàn và phân rã tự nhiên. Ở dị giới này, năng lượng ma pháp cũng không ngoại lệ. Dòng chảy mana rò rỉ từ một nguyền chú ám sát sẽ bị từ trường của trái đất và các dòng chảy năng lượng tự nhiên xung quanh bào mòn liên tục.


“Quy Tắc 48 Giờ Vàng.” Cố Trạch thì thầm trong suy nghĩ. “Kể từ thời điểm Ngục trưởng bị sát hại đến nay đã trôi qua ít nhất mười hai giờ. Mình chỉ còn tối đa ba mươi sáu giờ trước khi tàn dư ma lực trên thi thể ông ta phân rã hoàn toàn thành các hạt mana tự do vô hại. Khi đó, chứng cứ vật lý duy nhất sẽ biến mất vĩnh viễn. Mình phải tìm cách thoát khỏi phòng giam này và tiếp cận nhà xác trước khi quá muộn.”


Nhưng làm thế nào để giải mã một nguyền chú ma pháp khi bản thân anh chỉ là một phàm nhân vô ma? Anh cần tri thức. Tri thức chuyên môn của thế giới này.


Ánh mắt Cố Trạch hướng về vách tường đá phía sau lò sưởi ẩm ướt của phòng giam số 9.


Trong ký ức hỗn loạn của tiền thân, nơi này từng giam giữ Giáo sư Tần—cựu pháp y hoàng gia danh tiếng nhưng bị khép tội tà giáo và giam chết tại đây ba năm trước. Tiền thân trong những lần dọn dẹp phòng giam từng lờ mờ nhìn thấy Giáo sư Tần lén lút cạy một viên gạch dưới chân tường để giấu một thứ gì đó trước khi qua đời.


Cố Trạch gượng dậy, lê lết cơ thể yếu ớt đến sát vách tường đá. Anh hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại để đưa não bộ vào trạng thái hoạt động tối đa.


*Hyper-focus (Siêu Tập Trung) kích hoạt.*


Toàn bộ thế giới xung quanh Cố Trạch lập tức tối sầm lại. Mọi giác quan vật lý bị cô lập hoàn toàn. Trong tâm thức của anh, Không Gian Trí Tuệ 3D mở ra, dựng lại từng góc cạnh của Phòng biệt giam số 9 dưới dạng một mô hình hình học phát sáng màu xanh lam nhạt.


Cố Trạch bắt đầu quan sát các dòng chảy vật lý trong phòng giam. Anh không nhìn bằng mắt, mà cảm nhận bằng sự khúc xạ ánh sáng mờ nhạt và hướng di chuyển của các giọt nước ngầm rò rỉ từ trần nhà.


*Tách. Tách. Tách.*


Những giọt nước rơi xuống nền đá xám tạo ra những nhịp rung động siêu vi. Cố Trạch chú ý đến một điểm bất thường ở góc tường phía dưới bên phải lò sưởi. Thông thường, nước ngầm khi thấm qua đá sẽ chảy loang đều theo trọng lực. Nhưng tại khu vực viên gạch thứ tư tính từ góc lò sưởi, các giọt nước thấm ra lại bị bẻ cong quỹ đạo một cách kỳ lạ, như thể có một màng chắn vô hình có từ tính mỏng đang đẩy chúng ra.


“Đó là tàn dư của một trận pháp ma lực phòng ngự mỏng.” Cố Trạch suy luận. “Giáo sư Tần đã dùng chút ma lực tàn dư trước khi chết để phong ấn viên gạch đó. Trận pháp đã suy yếu theo thời gian, nhưng nó vẫn tồn tại.”


Cố Trạch thoát khỏi trạng thái Hyper-focus. Trán anh rịn đầy mồ hôi lạnh, tim đập dồn dập do năng lượng não bộ bị tiêu hao quá mức. Anh bò đến sát viên gạch thứ tư, dùng các đầu ngón tay rớm máu của mình cố gắng cạy mạnh vào khe hở.


*Xẹt!*


Một luồng điện ma pháp mỏng màu xám tro bắn ra từ khe đá, chém thẳng vào đầu ngón tay Cố Trạch. Cơn đau nhói như kim châm truyền thẳng vào tim, khiến anh phải rụt tay lại. Các đầu ngón tay của anh lập tức bị bỏng nhẹ, rỉ ra những giọt máu tươi bám lên bề mặt đá.


“Khốn kiếp, trận pháp tự vệ vẫn còn hoạt động.” Cố Trạch cắn chặt răng để không phát ra tiếng động. Anh nhìn vào vết máu của mình đang thấm dần vào khe đá.


Nhưng ngay sau đó, anh phát hiện ra một hiện tượng vật lý thú vị: giọt máu phàm nhân của anh khi bám vào khe đá lại làm luồng điện màu xám tro kia mờ nhạt đi trong vài giây.


“Phải rồi.” Trí tuệ hiện đại của anh lập tức đưa ra lời giải thích khoa học. “Ma lực của trận pháp này hoạt động dựa trên tần số năng lượng sinh học của người sử dụng. Máu của phàm nhân không chứa mana, nó đóng vai trò như một chất cách điện tự nhiên làm nhiễu loạn dòng chảy năng lượng của trận pháp. Hơn nữa, nước ngầm rò rỉ từ trần nhà mang theo các ion khoáng chất đã bào mòn kết cấu ma pháp này suốt ba năm qua.”


Cố Trạch không do dự, anh dùng vết rách trên cổ tay tì mạnh vào khe đá, để dòng máu phàm nhân chảy dọc theo đường nứt của viên gạch, đồng thời dùng sức nặng cơ thể đẩy mạnh vào góc chịu lực của viên gạch đá.


*Rắc.*


Một tiếng động cơ học nhỏ vang lên. Trận pháp ma lực màu xám tro hoàn toàn bị bẻ gãy dưới phản ứng cách điện của máu phàm nhân và lực đòn bẩy vật lý. Viên gạch đá lỏng lẻo dần rồi tụt vào trong, để lộ ra một khoảng trống tối đen bên dưới vách tường.


Cố Trạch run rẩy thò tay vào trong khoảng trống. Ngón tay anh chạm vào một bọc vải dầu thô ráp, bám đầy bụi đất ẩm mốc. Anh cẩn thận kéo bọc vải ra ngoài, đặt lên đùi mình.


Khi lớp vải dầu ẩm ướt được gỡ bỏ, một cuộn giấy da dê dày cộm, vàng ố hiện ra trước mắt anh. Bìa cuộn giấy đã bị mục nát một phần do độ ẩm cực cao của ngục tối, nhưng những dòng chữ viết bằng mực ma pháp màu xanh sẫm vẫn còn nguyên vẹn, tỏa ra một mùi hương thảo mộc thanh khiết nhẹ nhàng.


Trên trang bìa, những ký tự cổ đại được viết bằng nét bút sắc sảo, điên cuồng nhưng đầy nghiêm túc:


*“Thi Thể Ngôn Ngữ Học: Bản Thảo Phân Tích Ma Lực Độc Quyền — Giáo sư Tần.”*


Tim Cố Trạch đập mạnh. Đây chính là thứ anh cần—chìa khóa tri thức để giải mã thế giới ma pháp dưới lăng kính khoa học hình sự.


Anh lật mở trang đầu tiên của cuốn bản thảo. Ánh sáng mờ nhạt hắt ra từ đống tro tàn của lò sưởi hành lang chỉ đủ để anh nhìn thấy lờ mờ các nét chữ, nhưng bằng khả năng siêu tập trung, anh bắt đầu đọc ngấu nghiến từng dòng tri thức quý giá.


*“Tử thi không biết nói dối. Ma pháp dù thần bí đến đâu, khi tác động vào cơ thể phàm nhân vẫn phải để lại những dấu vết vật lý không thể chối bỏ. Mọi nguyền chú ám sát đều là một dạng năng lượng cưỡng bức, chúng phá hủy cấu trúc tế bào sinh học và để lại một tần số dao động ma lực đặc trưng...”*


Cố Trạch lật sang trang tiếp theo, nơi Giáo sư Tần ghi chép chi tiết về *Quy Tắc 48 Giờ Vàng*:


*“Mana rò rỉ từ một vết thương nguyền chú không bao giờ biến mất ngay lập tức. Chúng tuân theo định luật phân rã lũy thừa ngược dưới tác động của từ trường địa tầng trái đất. Trong vòng 48 giờ đầu tiên, tần số dao động của nguyền độc vẫn còn giữ được cấu trúc nguyên bản của hung thủ. Đây là khoảng thời gian vàng duy nhất để thực hiện phép đo đạc góc phát xạ và trích xuất lõi nguyền độc...”*


Bên dưới dòng chữ là một công thức toán học ma pháp phức tạp biểu diễn tốc độ phân rã của mana theo thời gian và nhiệt độ môi trường.


Cố Trạch sử dụng Không Gian Trí Tuệ 3D để dịch chuyển công thức này sang hệ thống toán học hiện đại. Anh nhận ra tốc độ phân rã của mana hoàn toàn trùng khớp với định luật phân rã phóng xạ của vật lý hạt nhân kiếp trước, chỉ khác là vật dẫn ở đây là các hạt mana siêu vi thay vì các đồng vị phóng xạ.


“Tốc độ phân rã phụ thuộc vào mật độ ẩm và nồng độ sắt trong môi trường.” Cố Trạch lẩm nhẩm tính toán. “Hắc Ngục là nơi ẩm ướt, vách tường đá bám đầy quặng sắt hắc thiết cách âm. Điều này có nghĩa là tốc độ phân rã của tàn dư ma lực trên thi thể Ngục trưởng sẽ nhanh hơn bình thường 1.5 lần do bị hấp thụ bởi quặng sắt xung quanh.”


Anh lôi từ trong túi da thú của tiền chủ ra cuốn sổ da thú rách nát và một mẩu *Than Đá Hắc Ngục* nhỏ. Dưới ánh lửa lò sưởi leo lét, anh bắt đầu vẽ các sơ đồ phân rã năng lượng và chép lại các công thức tính toán thời gian lên trang giấy da thú.


*Một giờ trôi qua.*


*Hai giờ trôi qua.*


Cố Trạch hoàn toàn chìm đắm vào việc nghiên cứu. Trạng thái Hyper-focus được duy trì liên tục vượt quá giới hạn của một cơ thể phàm nhân. Các thông số vật lý, công thức toán học và sơ đồ giải phẫu học ma pháp lơ lửng xung quanh anh trong không gian 3D, liên kết chặt chẽ với nhau.


Nhưng cái giá phải trả cho việc sử dụng trí tuệ vượt mức là cực kỳ tàn nhẫn.


*Quá Tải Nhận Thức bùng phát.*


Cố Trạch đột ngột cảm thấy đầu óc mình đau nhói như bị hàng vạn chiếc kim nung đỏ đâm thẳng vào vỏ não. Tai anh ù đi, tiếng rít gào vô hình vang vọng trong tâm trí. Máu tươi ấm nóng bắt đầu chảy ra từ hai lỗ mũi, nhỏ giọt xuống trang sổ da thú ẩm ướt. Cơ thể anh run rẩy dữ dội, các mạch máu trên thái dương nổi rõ lên bừng đỏ.


“Khốn kiếp... giới hạn của cơ thể phàm nhân này quá thấp...” Cố Trạch quỵ xuống, một tay ôm đầu, một tay bám chặt vào vách tường đá để giữ thăng bằng. Tầm nhìn của anh nhòe đi, các đồ thị 3D trong đầu bắt đầu rạn nứt và sụp đổ.


Trong cơn đau đớn tột cùng, ánh mắt anh vô tình lướt qua một khe nứt ẩm ướt sát chân tường lò sưởi, nơi dòng nước ngầm rò rỉ chảy qua. Ở đó, có vài nhánh cỏ màu đen sẫm, rễ bám sâu vào kẽ đá, tỏa ra một luồng khí lạnh mờ nhạt.


Đó là *Thảo Dược Kháng Ma*—loại cỏ rễ đen chuyên mọc ở những nơi tích tụ oán khí và rò rỉ mana thô dưới đáy Hắc Ngục. Tiền thân từng biết các tù nhân á nhân thường nhai loại cỏ này để giảm bớt cơn đau do bỏng ma pháp khi phải làm việc ở mỏ đá khổ sai.


Cố Trạch gượng sức bò đến, dùng các đầu ngón tay run rẩy bứt lấy một nhúm rễ cỏ đen sẫm, không thèm rửa sạch bùn đất, nhét thẳng vào miệng nhai ngấu nghiến.


Một vị đắng ngắt, lạnh buốt lập tức bùng nổ trong khoang miệng anh. Vị đắng tàn nhẫn đến mức làm tê liệt toàn bộ lưỡi và cuống họng, khiến thính giác của anh tạm thời bị giảm sút nghiêm trọng, chỉ còn nghe thấy những tiếng ù ù đứt quãng.


Nhưng ngay sau đó, một luồng khí lạnh mát rượi từ rễ cỏ chảy xuôi xuống dạ dày, lan tỏa ra các mạch máu và truyền thẳng lên não bộ. Cơn đau đầu búa bổ lập tức dịu đi rõ rệt. Nhịp tim dồn dập của anh bắt đầu ổn định trở lại ở mức 60 nhịp/phút. Các mạch máu trên thái dương xẹp xuống, ngăn chặn tình trạng xuất huyết não do quá tải nhận thức.


Cố Trạch thở hắt ra một hơi dài, lau sạch vệt máu trên mũi và môi. Rễ cỏ kháng ma tuy có tác dụng phụ làm tê liệt vị giác và giảm thính lực tạm thời, nhưng nó đã cứu mạng anh khỏi một cơn đột quỵ do quá tải não bộ.


Anh ngồi tựa lưng vào vách đá, lấy lại sự bình tĩnh. Anh lật mở cuốn sổ da thú, nhìn vào các công thức tính toán đã hoàn thành bằng bột than đen:


“Thời điểm Ngục trưởng tử vong được ước tính vào khoảng mười hai giờ trước. Với tốc độ hấp thụ ma lực của quặng sắt hắc thiết trong nhà xác, tàn dư ma lực màu tím sẫm trên thi thể ông ta chỉ còn tồn tại tối đa hai mươi bốn giờ nữa trước khi phân rã hoàn toàn thành các hạt mana tự do.”


“Hai mươi bốn giờ.” Cố Trạch siết chặt nắm tay. “Nếu mình không thể tiếp cận thi thể trong vòng hai mươi bốn giờ tới, mọi nỗ lực minh oan sẽ trở thành vô nghĩa. Mình sẽ bị chôn sống vào ngày thứ tám mà không có bất kỳ bằng chứng ngoại phạm thực tế nào.”


Nhưng làm thế nào để tiếp cận nhà xác khi anh đang bị giam lỏng trong căn phòng biệt giam kiên cố này? Lính canh bên ngoài được lệnh của Hình Bưu giám sát anh cực kỳ nghiêm ngặt.


Đột nhiên, Cố Trạch cảm nhận được một luồng rung động vật lý quen thuộc truyền qua nền đá ẩm ướt dưới thân.


*Lách cách... Lách cách...*


Đó là tiếng xích sắt va chạm vào nhau một cách nhịp nhàng, kèm theo tiếng bước chân chậm rãi, ngập ngừng đang tiến về phía Phòng biệt giam số 9. Rung động này nhẹ hơn nhiều so với bước chân thô bạo của Hình Bưu hay đội tuần tra giáp sắt.


Cố Trạch lập tức cảnh giác. Anh nhanh chóng nhét cuộn bản thảo của Giáo sư Tần và cuốn sổ da thú trở lại khoảng trống dưới vách tường, đẩy viên gạch đá vào vị trí cũ, rồi dùng rơm rạ mục nát phủ kín lên vết máu trên nền đất.


Anh bò trở lại góc tối của phòng giam, giả vờ như đang nằm co quắp vì lạnh và đau đớn.


Tiếng xích sắt dừng lại ngay trước cửa phòng giam số 9.


*Cạch.*


Tiếng ổ khóa cơ học được mở ra một cách lén lút, không tiếng động lớn. Cánh cửa sắt hoen rỉ từ từ hé mở một khe nhỏ.


Một bóng người gầy gò mặc đồng phục gác ngục sơ cấp bước vào. Gã mang theo một khay thức ăn bằng gỗ thô, trên đó đặt một bát súp loãng bốc khói nghi ngút và một cốc nước lạnh.


Đó là gác ngục Trần Lực.


Cố Trạch nằm im trong góc tối, nheo mắt quan sát gã qua kẽ tóc rủ xuống. Trạng thái Đọc Vi Biểu Cảm được kích hoạt ngầm.


Bàn tay của Trần Lực đang run rẩy nhẹ khi bưng khay thức ăn. Ánh mắt gã không dám nhìn thẳng vào góc tối nơi Cố Trạch đang nằm, mà liên tục liếc nhìn xung quanh phòng giam với vẻ lo sợ tột độ. Khóe môi gã mím chặt, hai bên cánh mũi phập phồng nhanh—đây là biểu hiện của một người đang phải chịu áp lực tâm lý cực lớn do chuẩn bị thực hiện một hành vi phạm tội hoặc phản bội.


Đặc biệt hơn, thính giác nhạy bén của tiền thân bắt đầu khôi phục sau cơn tê liệt của cỏ kháng ma. Cố Trạch nghe thấy nhịp tim của Trần Lực đang đập dồn dập ở tần số 110 nhịp/phút—một tần số quá cao đối với một gác ngục chỉ đi đưa cơm thông thường.


Trần Lực đặt khay thức ăn xuống đất, sát cạnh lối vào phòng giam. Gã lùi lại một bước, cổ họng khẽ chuyển động như muốn nói điều gì đó, nhưng cuối cùng lại im lặng.


Đúng lúc này, một mùi hương cực kỳ mờ nhạt, ngọt lịm như mùi mật hoa biến dị rò rỉ ra từ bát súp nóng, len lỏi qua không khí ẩm mốc của phòng giam và xộc thẳng vào mũi Cố Trạch.


Mùi hương ngọt lịm này... hoàn toàn không có trong công thức nấu ăn của nhà bếp Hắc Ngục.


Cố Trạch lập tức căng cứng cơ thể. Trong ký ức của tiền thân, mùi hương ngọt lịm đặc trưng này chính là dấu hiệu nhận biết của nguyền độc mực viết biến dị—loại độc tố vô hình chuyên dùng để ám sát không để lại dấu vết vật chứng vật lý.


Thẩm Hồng đã ra tay diệt khẩu từ xa. Trần Lực chính là kẻ được phái đến để dâng khay thức ăn mang độc này vào phòng giam của anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!