Nhạc nềnShenxian

Trận Pháp Tự Hủy Và Sự Sụp Đổ Của Hắc Ngục

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng tím sẫm bùng lên từ những kẽ nứt của bức tường đá Sở Lục Sự, chói gắt đến mức làm lu mờ cả những ngọn đuốc ma pháp treo dọc hành lang kho tàng thư lâu. Tiếng rít của năng lượng nguyền chú bị nén chặt suốt trăm năm thoát ra ngoài nghe như tiếng gào rú của vạn vong hồn bị giam cầm dưới đáy sâu.


Địa chấn bùng nổ tức thì. Nền đá hắc thạch dưới chân đoàn người rung chuyển dữ dội, tạo ra những làn sóng chấn động cơ học truyền thẳng qua xương sọ của Cố Trạch.


Câm lặng bẩm sinh và vừa trải qua cơn phản phệ âm tần kịch liệt từ sáo xương của Tăng Pháp Sư ở đêm trước, thính giác của Cố Trạch lúc này vẫn chưa phục hồi hoàn toàn. Tai phải của anh vẫn còn vương vệt máu khô nhạt, âm thanh thế giới xung quanh dội vào màng nhĩ chỉ là những tiếng ù ù đục ngầu như tiếng nước lũ cuộn xiết. Nhưng bù lại, ký ức cơ bắp và độ nhạy cảm rung động thiên phú của tiền thân lại hoạt động mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Qua lòng bàn chân đang áp chặt vào sàn đá nứt nẻ, Cố Trạch cảm nhận rõ ràng tần số dao động của địa tầng đang tăng vọt từ mười lăm lên đến sáu mươi hertz mỗi giây—tần số cộng hưởng hoàn hảo để phá hủy toàn bộ kết cấu chịu lực của các cột đá Hắc Ngục.


"Thẩm Hồng! Ngươi điên rồi!"


Tướng quân Nhạc Sơn gầm lên, thanh long đao vác trên vai rít gió vung ra một đường đao khí xám tro đầy sát khí chiến trường, chém thẳng vào góc tối nơi Thẩm Hồng đang đứng. Nhưng ngay trước khi đao khí kịp chạm vào vạt áo gấm thêu mây cuốn của Lục sự trưởng, một bức tường năng lượng ma pháp màu tím sẫm bộc phát từ trận pháp tự hủy đã chặn đứng đòn tấn công.


*Bùm!*


Luồng đao khí vỡ vụn thành những tia sáng xám tro vô hại. Thẩm Hồng đứng sau bức tường ma pháp, gò má phải lộ ra một góc vết sẹo rách dán băng gạc trắng tinh đang co giật liên tục. Đôi mắt lão rực lên sự điên cuồng của một kẻ đã mất sạch tất cả quân bài chính trị trên bàn cờ vương triều. Lão nhìn Cố Trạch, khóe môi nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn vô ngôn, rồi giật mạnh một chiếc cần gạt cơ học ẩn sau giá sách cổ.


*Rầm! Cạch!*


Một phiến đá lớn sụp xuống, che khuất hoàn toàn thân ảnh của Thẩm Hồng vào đường hầm thoát hiểm mật dành riêng cho Lục sự trưởng.


"Hình Bưu! Cản đường chúng cho ta!" Tiếng hét khàn đặc của Thẩm Hồng dội ra từ sau phiến đá trước khi nó đóng khít hoàn toàn.


Hình Bưu—lúc này đang bị Nhạc Sơn xách cổ—lập tức gầm rú như thú hoang bị dồn vào đường cùng. Gã vung mạnh thanh đại đao rỉ sét dính máu khô, lợi dụng chấn động địa chấn để thoát khỏi gọng kìm của vị tướng quân trung niên, lùi nhanh về phía lối thoát hiểm của đội lính gác.


Trần nhà của kho tàng thư lâu bắt đầu rạn nứt. Những khối đá hắc thạch nặng hàng trăm cân bắt đầu rơi rụng như mưa, đập nát những giá gỗ đựng hồ sơ da thú cổ vạn năm. Bụi giấy, tro tàn và khói metan ma pháp bốc lên mù mịt, che mờ tầm nhìn của mọi người.


Nhạc Sơn trợn mắt hổ, vung đại đao chém đôi một khối đá lớn đang rơi thẳng xuống đầu một lục sự trẻ tuổi của Liên Minh Lục Sự Trẻ. Đao khí xám tro bùng phát dữ dội, chém vỡ khối đá thành hàng trăm mảnh nhỏ, nhưng ngay khi luồng ma lực từ đao khí giải phóng, Cố Trạch lập tức cảm nhận được sàn đá dưới chân nứt toác mạnh hơn.


Anh nhanh chóng đưa tay lên, thực hiện một chuỗi ký hiệu tay dứt khoát, gấp gáp trước mặt Lâm Phong.


Lâm Phong nén cơn đau buốt từ vết thương roi da rỉ máu trên vai trái—vết thương từ đêm qua vẫn đang rỉ ra những sợi khói ma lực xám tro ăn mòn da thịt—cố gắng đứng vững, dùng giọng nói khàn đặc dịch dõng dạc từng lời vô ngôn của Cố Trạch:


"Tướng quân Nhạc Sơn! Dừng tay lại! Không được sử dụng ma lực đao khí để phá đá! Tần số dao động của ma lực chiến đấu đang cộng hưởng trực tiếp với Trận Pháp Nguyền Chú Tự Hủy, nó sẽ làm gia tốc quá trình sụp đổ địa tầng lên gấp ba lần! Chúng ta phải rút lui bằng lực lượng vật lý thuần túy!"


Nhạc Sơn khựng lại, thu hồi đao khí, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên khuôn mặt phong sương: "Cố Trạch phán quan! Lối thoát chính lên tầng trên đã bị đá lở chặn khít hoàn toàn rồi! Nhạc gia quân không thể dùng tay không dọn sạch hàng vạn tấn đá trong vòng năm phút! Chúng ta đi đường nào?"


Cố Trạch không trả lời bằng tay ngay. Anh nhắm nghiền mắt trái, đeo chiếc Kính Một Mắt Thạch Anh vào mắt phải, ép đại não vào trạng thái siêu tập trung *Hyper-focus*.


Trong Không Gian Trí Tuệ 3D của anh, toàn bộ Hắc Ngục hiện lên dưới dạng một mô hình cấu trúc hình học lơ lửng. Những luồng năng lượng nguyền chú tự hủy màu tím sẫm đang di chuyển như những mạch máu nóng rực, tàn phá các cột chịu lực từ tầng hầm thứ nhất xuống tầng hầm thứ ba. Đầu Cố Trạch đau nhói như có hàng vạn cây kim đâm vào vỏ não—di chứng tinh thần do cộng hưởng ác niệm từ đêm đối đầu với Tăng Pháp Sư vẫn chưa hề tiêu tan. Anh cắn chặt răng đến bật máu môi, dùng lý trí thuần túy để cô lập cơn đau, duy trì màng lọc nhận thức của *Bức Tường Lý Trí*.


Anh mở Cuốn Sổ Da Thú Của Tiền Chủ—cuốn sổ tay rách nát dính đầy bột than hắc ngục mà anh luôn giấu kỹ trong ngực áo. Dưới ánh sáng tím lập lòe của trận pháp tự hủy, anh lật nhanh đến trang vẽ sơ đồ kiến trúc ẩn của Hắc Ngục do cha nuôi Cố Viễn để lại.


"Lối thoát lên trên đã chết." Cố Trạch phân tích nhanh trong đầu. "Nhưng kết cấu chịu lực phía Nam của tầng hầm thứ ba vẫn còn một khoảng trống vật lý. Ở đó có phế tích Thần Đất cổ xưa, nơi từ trường ma pháp hoàn toàn bị triệt tiêu. Phía sau bức tượng thần đổ nát là lối vào Mê cung sương mù ngầm kết nối trực tiếp với hệ thống cống thải Nam Thành. Chúng ta phải đi xuống dưới!"


Anh mở mắt, thực hiện một loạt ký hiệu tay nhanh đến mức Lâm Phong phải tập trung cực hạn để đọc:


"Tất cả nghe lệnh! Đi xuống tầng hầm thứ ba! Theo lối cầu thang phụ phía Đông Bắc, đó là vùng có mật độ sập đá thấp nhất do kết cấu vòm chịu lực của kho tàng thư lâu bảo vệ! Lâm Phong, dẫn các lục sự trẻ đi trước! Nhạc gia quân bọc lót phía sau!"


"Đi xuống dưới?" Một lục sự trẻ tuổi hoảng hốt kêu lên. "Tầng hầm thứ ba là nơi giam giữ các sinh vật biến dị và đại pháp sư sa ngã! Xuống đó chẳng phải là tự chôn sống mình sao?"


Lâm Phong ôm bả vai trái rỉ máu, đứng chắn trước mặt người đồng nghiệp trẻ, giọng nói đầy sự tin tưởng tuyệt đối: "Tin tưởng Cố Trạch phán quan! Từ đầu vụ án đến nay, chưa một suy luận nào của huynh ấy sai lệch! Đi theo ta!"


Đoàn người bắt đầu chạy đua với tử thần dưới làn khói bụi mịt mù. Cố Trạch dẫn đầu, bước đi của anh nhanh nhẹn nhưng cẩn trọng, đôi bàn chân phàm nhân không có ma lực cảm nhận từng nhịp rung dưới nền đá để tránh các vị trí đá lở ngẫu nhiên.


*Ầm! Rầm! Rầm!*


Cầu thang đá xoắn ốc dẫn xuống tầng hầm thứ hai rạn nứt dữ dội ngay sau khi gót chân của giáp sĩ Nhạc gia quân cuối cùng vừa bước qua. Những bức tường giam giữ của tầng hai nứt toác, giải phóng luồng khí metan ma pháp hôi thối trộn lẫn với mùi máu tanh nồng nặc.


Khi đoàn người xuống đến tầng hầm thứ ba—Nhà giam tầng 3 Hắc Ngục—cảnh tượng trước mắt họ vô cùng hỗn loạn. Nồng độ ma lực hỗn loạn cực cao rò rỉ từ mỏ đá khổ sai kết hợp với địa chấn tự hủy tạo ra một màn sương mù màu tím nhạt gây ảo giác hoang tưởng. Hàng trăm tù nhân á nhân Orc và Dwarf đang điên cuồng đập phá cửa sắt phòng giam, gào rú trong tuyệt vọng khi đất đá từ trần ngục đổ sụp xuống đè nát các lán trại khổ sai.


"A Man!" Lâm Phong hét lớn qua màn khói bụi.


Từ trong bóng tối của khu mỏ đá đổ nát, một thân hình khổng lồ cao hai mét hai, da xanh xám đầy sẹo xông ra. Đó là A Man—chiến binh bán nhân tộc Orc câm lặng đã được Cố Trạch dùng y học hiện đại cứu sống khỏi vết thương hoại tử ở chân. Trên tay A Man là tấm khiên hắc thiết nặng năm mươi ký tự chế từ cánh cửa sắt phòng giam sụp đổ.


Nhìn thấy Cố Trạch, đôi mắt to của gã Orc khổng lồ rực lên niềm vui mừng vô hạn. Gã không nói được, chỉ phát ra tiếng gầm trầm đục trong lồng ngực đầy trung nghĩa, lập tức bước lại gần, giơ cao tấm khiên hắc thiết khổng lồ che chắn ngay phía trên đầu Cố Trạch.


*Rầm! Rầm!*


Hai khối đá lớn nặng hàng chục cân rơi xuống, đập mạnh vào tấm khiên hắc thiết phát ra những tiếng vang chói tai. Cánh tay cơ bắp to như cột nhà của A Man khẽ gồng lên, gã đứng vững như một bàn thạch, bảo vệ an toàn tuyệt đối cho thân hình gầy gò của vị phán quan phàm nhân bên dưới.


Cố Trạch vỗ nhẹ vào bả vai thô ráp của A Man để biểu thị lòng biết ơn, rồi chỉ tay về phía cuối tầng hầm thứ ba, nơi bức tượng Thần Đất cổ xưa bằng đá thạch anh đang bị nghiêng đổ.


"Đến đó!" Lâm Phong dịch nghĩa dõng dạc. "Phía sau bức tượng thần là lối vào cống ngầm thoát hiểm! Tất cả tù nhân khổ sai á nhân, đi theo A Man!"


Sự xuất hiện của A Man và mệnh lệnh của Cố Trạch giống như một ngọn hải đăng giữa cơn bão tối. Hơn một trăm tù nhân á nhân đang hoảng loạn lập tức tập hợp lại phía sau gã Orc khổng lồ, tạo thành một đội hình rút lui có tổ chức dưới sự bọc lót của giáp sĩ Nhạc gia quân.


Địa chấn Hắc Ngục đã đạt đến giai đoạn cực hạn của Trận Pháp Tự Hủy. Các cột đá chịu lực chính của tầng hầm thứ ba bắt đầu rạn nứt theo chiều dọc, những tiếng nổ ma pháp màu tím liên tục bộc phát từ lòng đất, thổi bay các mảng tường đá lớn. Sức nóng từ dòng dung nham ma pháp ngầm bắt đầu rò rỉ, làm bốc hơi dòng sông ngầm chảy qua đáy ngục thành những làn hơi nước nóng bỏng rát da thịt.


Cả đoàn người tiến sát đến bức tượng Thần Đất đổ nát. Phía sau bệ đá thạch anh nứt nẻ, lộ ra một khe hẹp tối om chỉ rộng khoảng bốn mươi centimet—lối vào Mê cung sương mù ngầm dẫn ra cống thải Nam Thành.


"Từng người một! Sắp xếp theo thứ tự thể trạng! Người bị thương đi trước!" Lâm Phong hét lớn, tay chỉ đạo các lục sự trẻ và tù nhân á nhân Dwarf nhỏ con chui vào khe hẹp.


Cố Trạch đứng ngay cạnh bệ đá, tay cầm Cuốn Sổ Da Thú Của Tiền Chủ để đối chiếu hướng di chuyển của dòng khí thoát ra từ cống ngầm, đảm bảo lối đi không bị ngạt khí. Anh quan sát kỹ sắc mặt của từng người vượt qua khe hẹp bằng kỹ năng Đọc Vi Biểu Cảm, đảm bảo không ai bị hoảng loạn tinh thần quá mức dẫn đến nghẽn đường.


Lúc này, chỉ còn lại Cố Trạch, Lâm Phong, A Man và Nhạc Sơn ở phía ngoài.


"Cậu Cố! Mau vào đi!" Nhạc Sơn hét lớn, tay vịn chặt thanh long đao đang dùng sức mạnh vật lý thuần túy để chèn đỡ một cột đá chịu lực đang nghiêng đổ sát cạnh bệ tượng thần.


Cố Trạch ra hiệu cho Lâm Phong chui vào trước. Lâm Phong bị thương ở vai trái, cử động vô cùng khó khăn. Cậu cố gắng lách người qua khe hẹp, nhưng do vết rách rỉ máu dính vào cạnh đá sắc nhọn, cậu đau đớn hụt chân, suýt ngã quỵ xuống lòng cống ngầm tối om phía dưới.


Cố Trạch không hề do dự, anh lập tức bước tới, một tay giữ chặt lấy bả vai lành lặn của Lâm Phong, dùng toàn bộ sức lực của cơ thể phàm nhân yếu ớt để dìu cậu trợ lý trẻ tuổi vượt qua khe hẹp chật hẹp.


Chính trong khoảnh khắc trọng tâm cơ thể Cố Trạch đang nhô ra ngoài bệ tượng thần để đỡ Lâm Phong, một tiếng rạn nứt kinh hoàng, sắc nhọn như tiếng sấm nổ vang lên ngay phía trên đỉnh đầu họ.


*Rắc... Rắc... RẦM!*


Cột đá chịu lực chính phía Nam hoàn toàn gãy đôi. Một tảng đá khổng lồ nặng hàng chục tấn, dính đầy những sợi năng lượng nguyền chú tự hủy màu tím rực lửa, đổ sụp thẳng xuống ngay phía trên đầu Cố Trạch và Lâm Phong với tốc độ kinh hoàng, cắt đứt mọi lối thoái lui trong tích tắc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!