Ám Sát Nhân Chứng Và Sự Phẫn Nộ Của Lục Sự Trẻ
Bàn tay hộ pháp của giáp sĩ Nhạc gia quân vừa chạm vào mép gạc dán trên gò má phải của Thẩm Hồng, chuẩn bị thô bạo lột trần vết sẹo chí mạng dưới sự chứng kiến của toàn bộ phòng xử án. Thẩm Hồng run rẩy, đồng tử co rụt lại đến mức tối đa, tấm lưng lão dán chặt vào vách đá lạnh buốt của tầng hầm thứ hai Hắc Ngục. Sự tự phụ của một Lục sự trưởng cao quý hoàn toàn sụp đổ dưới ánh sáng khúc xạ từ chiếc Kính Một Mắt Thạch Anh của Cố Trạch.
Nhưng ngay khi mép băng gạc vừa bị kéo ra một góc, lộ ra vệt máu đỏ sậm chưa kịp đóng vảy, cánh cửa gỗ lim nặng nề của phòng xử án dị giáo đột ngột bị đập mạnh từ bên ngoài.
*Rầm!*
Một lục sự tập sự trẻ tuổi lao vào, hơi thở đứt quãng, quan phục xộc xệch dính đầy bụi giấy cổ. Cậu ta quỳ sụp xuống sàn đá, khuôn mặt cắt không còn giọt máu, tiếng hét thất thanh dội vang khắp không gian ngột ngạt:
"Báo... báo cáo Phán quan tối cao! Sư huynh Tống... người đứng đầu kho tàng thư lâu... đã treo cổ tự sát ngay giữa Sở Lục Sự Hắc Ngục rồi!"
Cả phòng xử án lập tức rơi vào một khoảng lặng chết chóc.
Cố Trạch khựng lại. Đôi tai câm lặng bẩm sinh của tiền thân không nghe thấy tiếng hét, nhưng nhịp rung động dồn dập truyền qua nền đá từ bước chân hoảng loạn của kẻ mới vào, cùng với Micro-expression – biểu cảm co thắt cơ mặt đầy kinh hoàng của Lâm Phong đang đứng cạnh anh – đã lập tức truyền đi tín hiệu dữ ôn.
Lâm Phong run rẩy, vạt áo lục sự dính máu trên vai trái khẽ co rút lại khi cậu dịch nghĩa bằng giọng nói khàn đặc cho Cố Trạch:
"Sư huynh Tống... người nắm giữ sổ sách phụ... đã chết. Họ nói huynh ấy treo cổ tự sát."
Trong khoảnh khắc đó, Thẩm Hồng là kẻ phản ứng nhanh nhất. Nỗi sợ hãi tột độ trên gương mặt lão lập tức biến mất, thay thế bằng một nụ cười tàn nhẫn và đắc ý tột cùng. Lão đẩy mạnh giáp sĩ Nhạc gia quân ra, đứng thẳng dậy, chỉnh lại tà áo gấm thêu hoa văn mây cuốn, giọng nói oai nghiêm dõng dạc át cả tiếng xôn xao:
"Nhìn thấy chưa? Sự thật đã rõ ràng! Sư huynh Tống tự biết mình cấu kết với phạm nhân Cố Trạch làm giả sổ sách, bòn rút công quỹ ngục tối, nay sợ tội nên đã treo cổ tự sát để tạ tội với vương triều! Tào Phán Quan, nhân chứng mấu chốt nhất đã chết, phiên tòa này không còn lý do gì để tiếp tục nữa!"
Tào Phán Quan như vớ được cọc cứu mạng, lão đập mạnh chiếc búa đồng xuống bàn đá, định tuyên bố đóng hồ sơ vụ án.
Nhưng Cố Trạch đã bước lên một bước. Gương mặt anh phẳng lặng như nước hồ thu, đôi mắt đen sâu thẳm không hề dao động trước tin dữ. Đôi bàn tay thon dài của anh di chuyển với tốc độ kinh ngạc, thực hiện một chuỗi ký hiệu tay dứt khoát.
Lâm Phong nén cơn đau buốt từ vết thương roi da rỉ máu trên vai trái, dịch dõng dạc từng lời vô ngôn của Cố Trạch:
"Cố Trạch phán quan nói: Sư huynh Tống là người chính trực, dũng cảm nhất Sở Lục Sự. Huynh ấy vừa hứa với ta sẽ mang Sổ Sách Bòn Rút Quỹ Thực Sự đến tòa để làm chứng. Một người có niềm tin công lý mãnh liệt như vậy, tuyệt đối không bao giờ tự sát trước giờ gõ búa năm phút! Đây là một vụ mưu sát bịt đầu mối trắng trợn!"
Cố Trạch quay sang Tạ Doanh, vị phán quan trẻ tuổi của Tòa án Dị giáo đang đứng im lặng quan sát. Anh thực hiện một ký hiệu tay yêu cầu:
"Ta yêu cầu toàn bộ hội đồng phán quan, Tướng quân Nhạc Sơn và Tạ Doanh phán quan lập tức di chuyển đến hiện trường Sở Lục Sự Hắc Ngục để khám nghiệm tử thi ngay tại chỗ! Nếu để chậm trễ, hung thủ sẽ tiêu hủy hoàn toàn chứng cứ vật lý cuối cùng!"
Tạ Doanh nheo mắt nhìn Thẩm Hồng, rồi nhìn vết máu trên vai Lâm Phong. Sự chính trực của một thiên tài luật học trong lòng vị phán quan trẻ tuổi đã hoàn toàn bị thuyết phục bởi logic thép của Cố Trạch từ đầu phiên tòa. Gã rút lệnh bài phán quan tối cao, dõng dạc tuyên bố:
"Yêu cầu hợp lệ! Theo điều 45 Bộ luật Hình thư vương triều, khi có nghi vấn mưu sát nhân chứng tại công sở, phán quan có quyền thực hiện khám nghiệm hiện trường tức thời. Thẩm Hồng, Tào Phán Quan, các người đi cùng ta!"
"Nhạc gia quân, phong tỏa toàn bộ Sở Lục Sự! Ai dám di chuyển bất kỳ cuộn giấy nào, chém ngay tại chỗ!" Nhạc Sơn gầm lên, thanh thanh long đao vác trên vai tỏa ra sát khí chiến trường nghẹt thở, ép Tào Phán Quan và Thẩm Hồng buộc phải bước đi trong sự giám sát chặt chẽ.
***
Sở Lục Sự Hắc Ngục nằm ở tầng một của ngục tối, là một không gian rộng lớn, u ám với hàng vạn giá gỗ cao ngất ngưởng chứa đầy những cuộn sổ da thú bám bụi cổ vạn năm. Mùi ẩm mốc của giấy da cũ trộn lẫn với mùi dầu thông ma pháp tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở.
Ngay giữa lối đi chính của kho tàng thư lâu, thi thể của Sư huynh Tống đang treo lơ lửng trên một sợi dây thừng thô ráp buộc chặt vào xà gồ gỗ lim cổ. Đôi chân của anh cách mặt đất khoảng ba mươi centimet, chiếc kính gọng tròn dày cộp bị rơi vỡ vụn dưới sàn đá ẩm ướt.
Đứng ngay dưới chân tử thi là Hình Bưu, Đội trưởng lính gác ngục. Gã lăm lăm thanh đại đao rỉ sét dính máu khô, khuôn mặt đầy vết chém chằng chịt lộ rõ vẻ đắc ý giả tạo. Nhìn thấy đoàn người tiến vào, Hình Bưu khúm núm cúi đầu trước Tào Phán Quan và Thẩm Hồng, nhưng ánh mắt hung tàn lại liếc xéo Cố Trạch đầy thách thức:
"Báo cáo các vị trưởng quan, ta đang tuần tra kho hồ sơ thì phát hiện Sư huynh Tống đã treo cổ tự sát. Trên bàn làm việc của hắn vẫn còn để lại một bức thư tuyệt mệnh thừa nhận hành vi bòn rút quỹ ngục tối và bày tỏ sự hối hận tột cùng. Ta định mang xác hắn đi tiêu hủy bằng axit ma pháp để tránh dịch bệnh lây lan, nhưng Nhạc gia quân đã chặn cửa."
"Tiêu hủy bằng axit?" Nhạc Sơn bước tới, chuôi thanh long đao nện mạnh xuống sàn đá làm nứt toác một mảng lớn. "Ngươi vội vã muốn biến xác chết thành nước đến thế sao, Hình Bưu?"
Cố Trạch không hề nhìn Hình Bưu. Anh chậm rãi bước đến gần thi thể Sư huynh Tống. Đôi mắt anh nheo lại, kích hoạt trạng thái Hyper-focus. Trong Không Gian Trí Tuệ 3D của anh, toàn bộ hiện trường xung quanh bỗng chốc tối sầm lại, chỉ còn lại thi thể Sư huynh Tống lơ lửng giữa những luồng ánh sáng vật lý màu xanh lam nhạt biểu thị trọng lực và hướng lực tác động.
Anh quan sát kỹ chiếc ghế gỗ đổ nghiêng dưới chân nạn nhân. Chiếc ghế nằm cách gót chân Sư huynh Tống một khoảng cách phi thực tế về mặt cơ học lực học. Nếu một người tự đạp đổ ghế để treo cổ, chiếc ghế phải trượt về phía sau theo một góc nghiêng từ mười lăm đến ba mươi độ tùy thuộc vào lực đạp của bàn chân. Nhưng chiếc ghế này lại nằm đổ ngang ngay dưới trọng tâm đứng, như thể có ai đó đã cố tình đặt nó vào đó sau khi nạn nhân đã được treo lên.
Cố Trạch ra hiệu cho Lâm Phong mang bộ dụng cụ giải phẫu đến. Cậu trợ lý trẻ tuổi run rẩy mở chiếc túi da, dâng lên thanh Dao Giải Phẫu Kháng Ma bằng hợp kim titan-bạc và chiếc Kính Một Mắt Thạch Anh.
Cố Trạch đeo chiếc kính một mắt vào mắt phải, điều chỉnh tiêu cự thấu kính thạch anh tinh khiết để thích nghi với ánh sáng góc nghiêng từ ngọn đuốc hành lang. Anh thực hiện một ký hiệu tay dứt khoát hướng về phía thi thể.
Lâm Phong dịch nghĩa:
"Cố Trạch phán quan yêu cầu hạ thi thể Sư huynh Tống xuống ngay lập tức để tiến hành giải phẫu lâm sàng tại chỗ!"
"Không được!" Hình Bưu bước lên cản trở, thanh đại đao rỉ sét lăm lăm trong tay. "Đây là khu vực thuộc quyền quản lý của lính gác ngục! Ngươi chỉ là một phạm nhân, không có tư cách chạm vào tử thi quan viên vương triều!"
*Xoảng!*
Năm mươi giáp sĩ Nhạc gia quân đồng loạt rút đao chỉ thẳng vào mặt Hình Bưu. Nhạc Sơn bước lên sừng sững như một ngọn tháp sắt, đôi mắt hổ rực lửa giận dữ:
"Nhạc gia quân nghe lệnh! Kẻ nào cản trở khám nghiệm, chém ngay tại chỗ! Hạ xác xuống!"
Hình Bưu nuốt nước bọt một cách khó khăn, gã nhìn sang Thẩm Hồng cầu cứu, nhưng Thẩm Hồng chỉ im lặng lắc đầu, ra hiệu cho gã tạm thời lui lại. Hai giáp sĩ Nhạc gia quân nhanh chóng cắt dây thừng, cẩn thận đặt thi thể Sư huynh Tống nằm ngửa trên chiếc bàn gỗ lưu trữ hồ sơ lớn giữa phòng.
Cố Trạch bước lại gần bàn mổ lâm thời. Anh cầm thanh dao mổ titan-bạc, lưỡi dao mỏng sừng sững phản chiếu ánh lửa leo lét. Anh khẽ nghiêng đầu nhìn Nhạc Sơn, rồi nhìn sang Tạ Doanh, bắt đầu ca phẫu thuật bóc tách bằng chứng vật lý.
Anh dùng ngón tay thon dài khẽ nâng cằm Sư huynh Tống lên, để lộ toàn bộ vùng cổ của nạn nhân dưới thấu kính thạch anh phóng đại hai mươi lần.
Cố Trạch thực hiện một chuỗi ký hiệu tay dứt khoát. Lâm Phong đứng cạnh, giọng nói dõng dạc vang lên giữa không gian tĩnh lặng của kho tàng thư lâu, dịch nghĩa từng chi tiết giải phẫu học lâm sàng:
"Cố Trạch phán quan chỉ ra điểm bất thường đầu tiên: Vết hằn rãnh cổ! Hãy nhìn kỹ rãnh hằn do sợi dây thừng để lại trên cổ Sư huynh Tống. Đây là một rãnh hằn nằm ngang hoàn toàn, khép kín một vòng tròn tròn trịa quanh cổ, nằm ở vị trí cực thấp dưới sụn giáp!"
Tạ Doanh bước lại gần, nheo mắt quan sát dưới thấu kính thạch anh của Cố Trạch. Vị phán quan trẻ tuổi khẽ gật đầu, nhận ra điểm bất thường.
Lâm Phong tiếp tục dịch nghĩa dồn dập:
"Theo cơ học pháp y lâm sàng, một ca treo cổ tự sát điển hình luôn để lại vết hằn rãnh cổ hình chữ V ngược, hướng xếch lên phía sau tai hoặc đỉnh đầu, và rãnh hằn này sẽ nông dần rồi biến mất hoàn toàn ở điểm thắt nút sau gáy do trọng lượng cơ thể kéo tuột sợi dây lên trên. Nhưng vết hằn trên cổ Sư huynh Tống lại khép kín hoàn hảo và nằm ngang, chứng tỏ nạn nhân bị siết cổ bằng một lực kéo ngang song song với mặt đất trước khi bị treo lên xà gồ!"
"Ngươi... ngươi nói nhảm!" Hình Bưu biến sắc, gã siết chặt chuôi đao, giọng nói run rẩy. "Có thể lúc treo cổ, hắn đã giãy giụa làm sợi dây trượt ngang thì sao?"
Cố Trạch khẽ nhếch môi tạo thành một đường cong khinh bỉ. Anh dùng dao mổ titan-bạc rạch một đường mảnh, chính xác dài ba centimet ngay tại rãnh hằn cổ của nạn nhân. Lưỡi dao mỏng cắt qua lớp da khô cứng, để lộ các mô cơ bên dưới.
Anh nhỏ ba giọt Nước Thánh Tinh Khiết còn lại trong bình bạc vào vết cắt sâu.
*Xèo... xèo...*
Dung dịch nước thánh tiếp xúc với mô cơ dưới da, nhưng hoàn toàn không có phản ứng kết tủa hay sủi bọt khí nào xảy ra. Mô thịt dưới vết cắt phẳng lặng, nhợt nhạt và không hề có một vệt tụ máu đỏ thẫm nào.
Lâm Phong dịch nghĩa lời Cố Trạch với giọng điệu sắc bén như dao cạo:
"Chứng cứ thứ hai: Phản ứng sinh tiền! Khi một người bị treo cổ lúc còn sống, áp lực cực đại của sợi dây thừng sẽ làm vỡ các mạch máu nhỏ dưới da cổ, tạo ra hiện tượng tụ máu đỏ thẫm và phản ứng viêm sinh học rõ rệt trong các mô cơ. Nhưng hãy nhìn kỹ vết cắt này: mô cơ dưới rãnh hằn hoàn toàn nhợt nhạt, không hề có một giọt máu tụ nào bám dính! Điều này chứng minh sợi dây thừng chỉ được tròng vào cổ Sư huynh Tống *sau khi anh ấy đã chết hoàn toàn* nhằm ngụy tạo hiện trường tự sát giả!"
"Cái gì?" Tạ Doanh kinh ngạc thốt lên, gã quay phắt sang nhìn Hình Bưu bằng ánh mắt sắc lạnh như dao. "Hình Bưu! Ngươi giải thích thế nào về việc này?"
"Ta... ta không biết! Ta chỉ là người phát hiện xác chết đầu tiên!" Hình Bưu mồ hôi đầm đìa, gã lùi lại phía sau một bước, bàn tay run rẩy liên tục.
Cố Trạch vẫn chưa dừng lại. Anh dùng dao mổ lật nhẹ vạt áo lục sự rách nát trên bả vai trái của Sư huynh Tống. Dưới lớp vải thô, lộ ra hai vết bầm tím lớn hình bầu dục đối xứng nhau, da dẻ xung quanh bị tụ máu đỏ sậm.
Anh đặt thấu kính thạch anh sát cạnh vết bầm, nhỏ thêm một giọt nước thánh tinh khiết.
*Xèo!*
Lần này, vết bầm lập tức sủi bọt khí màu xanh lam nhạt, chứng minh vết thương này được tạo ra lúc nạn nhân còn sống.
Lâm Phong dịch nghĩa dồn dập, từng câu chữ như những búa tạ nện thẳng vào tội ác của Hình Bưu:
"Chứng cứ thứ ba: Vết bầm đè chặt trên bả vai! Hai vết bầm tím này có kích thước và khoảng cách trùng khớp hoàn toàn với hai đầu ngón tay cái của một kẻ có sức mạnh thể chất cực lớn, đã dùng lực đè chặt Sư huynh Tống xuống sàn đá từ phía sau để siết cổ anh ấy bằng dây thừng!"
Cố Trạch đột ngột quay sang nhìn thẳng vào đôi bàn tay thô to, đầy vết chai sạn đen của Hình Bưu.
"Kẻ có sức mạnh thể chất lớn như vậy trong Sở Lục Sự... và có thói quen dùng lực đè bả vai khi hành hình phạm nhân... chính là ngươi, Đội trưởng lính gác ngục Hình Bưu! Vết bầm trên vai Sư huynh Tống chính là dấu ấn tàn bạo mà đôi bàn tay đao phủ của ngươi đã để lại khi ngươi mưu sát bịt đầu mối huynh ấy ngay trong kho tàng thư lâu này!"
"Rầm!"
Nhạc Sơn bước tới, bàn tay thép chộp lấy cổ áo Hình Bưu, nhấc bổng gã khổng lồ cao hai mét lên không trung. Đôi mắt hổ của vị tướng quân rực lửa giận dữ, giọng nói như sấm rền dội thẳng vào mặt gã đao phủ:
"Hình Bưu! Ngươi dám mưu sát nhân chứng ngay tại công sở vương triều! Ngươi có biết ba năm trước, con trai ta là Nhạc Phong cũng chết trong ngục tối này với những vết bầm tím kỳ lạ trên bả vai giống hệt thế này không? Thẩm Hồng luôn tuyên bố con trai ta chết vì nguyền dịch tự nhiên, nhưng hôm nay, vết thương trên vai Sư huynh Tống đã chứng minh chính đôi bàn tay đao phủ của ngươi và Thẩm Hồng đã mưu sát con trai ta!"
Nỗi đau mất con kéo dài ba năm của vị tướng quân trung niên bùng phát thành một sự phẫn nộ tột cùng. Sát khí chiến trường hóa hình thành một luồng gió lốc xám tro rít gào xung quanh thân hình Nhạc Sơn, khiến Hình Bưu hoàn toàn bị áp chế tinh thần, mặt xám xịt như xác chết, không thể thốt ra nổi một lời bào chữa.
Cố Trạch khẽ gật đầu. Đây chính là quả báo nhân quả dài hạn mà anh đã gieo xuống khi chẩn đoán bệnh lý cho Nhạc Sơn ở tập trước. Sự thật về cái chết của Nhạc Phong đã được vạch trần gián tiếp thông qua ca khám nghiệm tử thi Sư huynh Tống hôm nay, biến Nhạc Sơn thành đồng minh trung thành và quyết liệt nhất của anh.
Chứng kiến cảnh tượng tàn bạo bị phơi bày dưới ánh sáng khoa học pháp y của Cố Trạch, hàng trăm lục sự trẻ của Liên Minh Lục Sự Trẻ đứng xung quanh không thể kìm nén được sự phẫn nộ nữa. Họ chứng kiến người đàn anh đáng kính, người luôn bảo vệ họ trước sự chèn ép của Thẩm Hồng, bị mưu sát một cách tàn nhẫn và ngụy tạo tự sát giả ngay giữa nơi làm việc của mình.
"Lũ đao phủ tàn bạo! Các người đã giết Sư huynh Tống!"
"Thẩm Hồng! Hình Bưu! Các người không phải là quan viên vương triều, các người là lũ cướp ngày khát máu!"
Sự phẫn nộ của Liên Minh Lục Sự Trẻ đạt đến đỉnh điểm tuyệt đối. Sư huynh Tống đã chết, nhưng tinh thần phản kháng của anh đã thức tỉnh toàn bộ tập thể lục sự trẻ tuổi.
Một lục sự tập sự dũng cảm bước lên phía trước, quỳ sụp xuống trước mặt Tướng quân Nhạc Sơn và Tạ Doanh phán quan. Cậu ta rút từ trong lồng ngực ra một cuộn giấy da dê dày cộp, dính đầy các nét chữ nháp tốc ký và dấu sáp mây cuốn niêm phong bị rách mẻ:
"Thưa Tướng quân! Thưa Phán quan tối cao! Đây là Sổ Sách Bòn Rút Quỹ Thực Sự mà Sư huynh Tống đã dùng mạng sống của mình để bảo vệ và bàn giao cho chúng ta trước khi bị mưu sát! Cuốn sổ này ghi chép chi tiết toàn bộ các khoản thâm hụt ngân sách hậu cần ngục tối trong mười năm qua, cùng các giao dịch mua bán Tủy Ma Linh bất hợp pháp giữa Thẩm Hồng và Vong Hồn Hội! Chúng tôi xin công khai giao nộp vật chứng tối cao này cho Nhạc gia quân để đòi lại công lý cho Sư huynh Tống và Ngục trưởng quá cố!"
Cuộn sổ sách bòn rút quỹ thực sự được dâng lên trước mặt Nhạc Sơn.
Thẩm Hồng nhìn thấy cuộn sổ, mặt lão lập tức xám xịt như tro tàn. Lão biết phòng tuyến pháp lý cuối cùng của mình đã hoàn toàn bị đập tan. Danh tiếng, địa vị, quyền lực và tính mạng của lão giờ đây đã bị dồn vào chân tường chết chóc.
Lão lùi lại phía sau một bước, bàn tay siết chặt chiếc nhẫn ngọc bích trên ngón tay, ánh mắt lão nhìn chằm chằm vào vách đá phía sau giá sách cổ—nơi cất giấu trận pháp nguyền chú tự hủy tối cao của Hắc Ngục. Một tia điên cuồng, cá chết lưới rách bùng lên trong đôi mắt tàn nhẫn của Lục sự trưởng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!