Vết Sẹo Trên Mặt Và Sợi Tóc Bạc Của Lục Sự Trưởng
Máu đen. Thứ chất lỏng sền sệt, tanh nồng và bốc lên luồng khói tím nhạt dị dạng lập tức trào ra từ cổ họng Ngô Hữu. Gã gục xuống, hai tay bấu chặt lấy cổ họng đã bị ăn mòn đến tận xương tủy bởi mũi kim độc vô hình. Những tiếng rên rỉ nghẹn ngào chưa kịp thoát ra khỏi kẽ răng đã biến thành những tiếng ọc ọc ghê rợn của bọt máu bong bóng. Chỉ trong vòng ba hơi thở, đôi mắt Ngô Hữu trợn trừng, con ngươi co rút lại thành hai điểm kim nhỏ xíu rồi hoàn toàn mất đi tiêu cự, đổ sụp ngay trên bục nhân chứng của phòng xử án dị giáo.
Sát thủ Vong Hồn Hội đã ra tay. Và gã ra tay ngay trước mắt hàng vạn cặp mắt của vương triều.
Sự hỗn loạn bùng phát như một cơn lốc. Hàng trăm lục sự trẻ ở hàng ghế dự khán la hét, giẫm đạp lên nhau để lùi lại phía sau. Tiếng xích sắt của giáo binh va chạm loảng xoảng, tiếng gầm rú của lính gác ngục tạo nên một mớ âm thanh chói tai dội vào các vách đá ẩm ướt của tầng hầm thứ hai Hắc Ngục.
Giữa cơn bão loạn, Thẩm Hồng là kẻ phản ứng nhanh nhất. Gương mặt lão thoáng hiện một tia nhẹ nhõm cực kỳ mờ nhạt, nhưng ngay lập tức được thay thế bằng vẻ kinh hoàng giả tạo. Lão đập mạnh tay xuống bàn bồi thẩm, đứng bật dậy, tà áo gấm thêu hoa văn mây cuốn tung bay, giọng nói oai nghiêm dõng dạc át cả tiếng ồn:
"Có sát thủ! Phiên tòa đã bị xâm nhập bởi tà giáo Vong Hồn Hội! Sát thủ ra tay giết người diệt khẩu để bảo vệ đồng bọn của chúng! Tào Phán Quan, ta yêu cầu lập tức đình chỉ phiên tòa này để bảo an! Phạm nhân Cố Trạch có đồng phạm ẩn nấp trong đám đông, việc tiếp tục xét xử lúc này là đe dọa trực tiếp đến tính mạng của toàn bộ quan viên vương triều!"
Tào Phán Quan mồ hôi đầm đìa, tay cầm búa đồng run rẩy liên tục. Lão chỉ chờ có thế để thoát khỏi thế bí pháp lý mà Cố Trạch vừa dựng lên. Lão giơ cao chiếc búa đồng, chuẩn bị nện xuống để tuyên bố giải tán phiên tòa kín.
Nhưng tiếng búa chưa kịp gõ xuống, một luồng sát khí lạnh buốt như băng tuyết biên thùy đã quét qua phòng xử án.
*Ầm!*
Thanh thanh long đao của Tướng quân Nhạc Sơn nện mạnh chuôi xuống sàn đá nứt toác, tạo ra một tiếng nổ trầm đục dội thẳng vào màng nhĩ của mọi người. Hơn năm mươi giáp sĩ biên phòng của Nhạc gia quân lập tức rút đao, tạo thành một bức tường thép khóa chặt toàn bộ các lối ra vào của phòng xử án.
"Ai dám bước ra ngoài một bước, Nhạc gia quân lập tức chém không tha!" Giọng nói của Nhạc Sơn vang lên như sấm rền chiến trường, dập tắt hoàn toàn mọi tiếng la hét hỗn loạn.
Cố Trạch vẫn đứng yên vị trí cũ. Gương mặt anh phẳng lặng như một mặt gương không tỳ vết, đôi mắt đen sâu thẳm khẽ liếc qua thi thể đã lạnh của Ngô Hữu, rồi khóa chặt vào gò má phải dán băng gạc của Thẩm Hồng. Anh không nói một lời nào—đôi tai câm lặng bẩm sinh của tiền thân không cho phép anh phát ra âm thanh, nhưng đôi bàn tay gầy gò, thon dài của anh đã bắt đầu di chuyển với một tốc độ kinh ngạc.
Anh thực hiện một chuỗi ký hiệu tay dứt khoát, mạnh mẽ, hướng thẳng về phía Lâm Phong.
Lâm Phong nén cơn đau buốt từ vết thương roi da đang rỉ máu đỏ thẫm trên vai trái, bước lên một bước, dõng dạc dịch nghĩa từng cử chỉ vô ngôn của Cố Trạch:
"Cố Trạch phán quan nói: Thẩm Hồng, ngươi quá vội vã muốn đóng cửa phiên tòa này rồi. Sát thủ ra tay không phải để cứu ta, mà là để bịt đầu mối kẻ chuẩn bị khai ra tội ác của ngươi! Ngô Hữu chết, nhưng chứng cứ vật lý trên cơ thể hắn và hiện trường vụ án phòng kín thì không thể bị tiêu hủy!"
"Ngươi nói nhảm cái gì đó?" Thẩm Hồng giận dữ hét lên, bàn tay lão siết chặt chiếc nhẫn ngọc bích trên ngón tay. "Nhân chứng đã chết, mọi lời cáo buộc của ngươi giờ chỉ là một phía! Ngươi lấy cái gì để kết tội ta?"
Cố Trạch khẽ nhếch môi tạo thành một đường cong lạnh lùng. Anh thọc tay vào túi áo trong của bộ đồng phục lục sự rách nát, chậm rãi rút ra một chiếc hộp sáp nhỏ màu đen và chiếc Kính Một Mắt Thạch Anh thô sơ gắn khung đồng.
Anh đặt chiếc hộp sáp lên bục tự biện hộ, cẩn thận dùng đầu ngón tay mở nắp sáp ong niêm phong. Bên trong là một sợi tóc bạc mảnh mai, được bảo quản hoàn hảo không hề dính một hạt bụi nào.
"Đây là cái gì?" Tào Phán Quan nheo mắt nhìn, giọng run rẩy hỏi.
Lâm Phong dõng dạc dịch lời Cố Trạch:
"Đây là Mẫu Tóc Của Thẩm Hồng! Sợi tóc bạc này chứa tàn dư nguyền chú ẩn thân màu tím sẫm, được Cố Trạch tìm thấy khi bị kẹt sâu trong khe khóa đồng của mật thất Ngục trưởng vào đêm xảy ra vụ án mạng phòng kín!"
Phòng xử án một lần nữa xôn xao. Thẩm Hồng biến sắc, nhưng lão lập tức lấy lại sự tự tin của một pháp sư cấp 3. Lão cười lạnh lùng:
"Một sợi tóc bạc? Hắc Ngục có hàng trăm lục sự và gác ngục già nua có tóc bạc! Ngươi lấy cái gì để chứng minh sợi tóc này là của ta? Và ngươi lấy cái gì để chứng minh nó chứa nguyền ẩn thân?"
Cố Trạch không hề nao núng. Anh ra hiệu cho Lâm Phong mang đến một chiếc đèn ma pháp quang hệ tiêu chuẩn của phòng xử án, đặt ngay sát cạnh bục gỗ. Anh tháo thấu kính thạch anh trên chiếc Kính Một Mắt Thạch Anh ra, đặt sợi tóc bạc nằm ngang trên bề mặt thạch anh tinh khiết.
Anh điều chỉnh góc nghiêng của chiếc kính một mắt đối diện trực tiếp với luồng ánh sáng quang phổ của chiếc đèn ma pháp.
*Vút!*
Một hiện tượng quang học kỳ diệu bùng phát trước mắt toàn thể phòng xử án. Nhờ vào độ tinh khiết tối đa của thạch anh tự nhiên được mài giũa chính xác đến từng micromet bởi Thạch Đầu, luồng ánh sáng ma pháp khi đi qua thấu kính bị khúc xạ và phóng đại lên gấp hai mươi lần. Luồng ánh sáng bị bẻ cong, chiếu thẳng lên vách đá tối tăm phía sau bục xử án, tạo thành một màn hình phản quang khổng lồ.
Trên vách đá xám xịt, hình ảnh sợi tóc bạc hiện lên to lớn như một sợi dây thừng khổng lồ. Và điều kinh ngạc nhất là, dọc theo thân sợi tóc, bám dày đặc những hạt mana nhỏ li ti đang phát ra ánh sáng màu tím sẫm rực rỡ dưới ánh sáng góc nghiêng.
"Nhìn cho kỹ đi!" Lâm Phong hét lớn, giọng nói run rẩy vì phấn khích cực hạn. "Các hạt mana màu tím sẫm này đang dao động ở tần số cực kỳ đặc trưng của Hắc Ám Nguyền Chú ẩn thân! Đây chính là tàn dư ma lực còn sót lại khi hung thủ vận hành nguyền chú để đột nhập mật thất Ngục trưởng!"
"Ngươi... ngươi ngụy tạo!" Thẩm Hồng gầm lên, lão lén vận hành hắc ám nguyền chú trong lòng bàn tay, định phóng ra một luồng hắc hỏa thiêu rụi sợi tóc trên tay Cố Trạch.
Nhưng ngay khi luồng ma lực của lão vừa chớm kích hoạt, Cố Trạch đã nhanh như cắt dùng lưỡi dao mổ titan-bạc kháng ma gạt ngang qua không khí. Màng kháng ma của dao mổ lập tức triệt tiêu hoàn toàn luồng ma lực hắc ám vừa nhen nhóm, bẻ gãy đòn tấn công ngầm của Thẩm Hồng.
"Lục sự trưởng Thẩm Hồng, ngươi muốn tiêu hủy chứng cứ ngay tại tòa sao?" Nhạc Sơn bước tới một bước, sát khí khóa chặt vào cơ thể Thẩm Hồng khiến lão không thể cử động nổi một ngón tay.
Cố Trạch tiếp tục thực hiện ký hiệu tay. Lâm Phong dịch nghĩa dồn dập, từng lời nói như những mũi tên thép cắm thẳng vào tội ác của Thẩm Hồng:
"Chứng cứ thứ hai, cũng là chứng cứ quyết định nhất: Vết Xước Trên Móng Tay Ngục Trưởng! Khi Ngục trưởng quá cố bị đầu độc bằng Mực Nguyền Độc, trong cơn giãy giụa sinh tử cuối cùng, ông ấy đã cào rách mặt hung thủ để phản kháng. Dưới kính hiển vi thạch anh, ta đã thu thập được các tế bào da biểu bì dính máu kẹt dưới kẽ móng tay trỏ của Ngục trưởng!"
Cố Trạch giơ cao một mảnh da dê ghi chép các thông số dao động ma lực sinh học:
"Tần số dao động sinh học của các tế bào da dưới móng tay Ngục trưởng trùng khớp hoàn toàn với cấu trúc sinh học của sợi tóc bạc này! Cả hai đều thuộc về cùng một người—một kẻ có nhóm máu phàm nhân hiếm gặp và đang mang vết sẹo do chính móng tay Ngục trưởng cào rách trên mặt!"
Cố Trạch đột ngột chỉ thẳng ngón tay trỏ vào gò má phải dán băng gạc của Thẩm Hồng.
"Thẩm Hồng! Vết băng gạc trên gò má phải của ngươi... ngươi tuyên bố đó là do tai nạn va quệt sổ sách vào sáng hôm sau vụ án mạng. Nhưng thực chất, đó chính là vết cào rách chí mạng mà Ngục trưởng quá cố đã khắc lên mặt ngươi trước khi chết! Ngươi có dám tháo băng gạc ra để đối chiếu lâm sàng ngay tại đây không?"
"Không thể nào! Ta là Lục sự trưởng cao quý của vương triều! Các ngươi không có tư cách ép ta thực hiện khám nghiệm cơ thể lâm thời!" Thẩm Hồng điên cuồng gào lên, lão lùi lại phía sau, gương mặt chữ điền giả nhân giả nghĩa giờ đây hoàn toàn biến dạng vì sự sợ hãi và nhục nhã.
"Nhạc gia quân nghe lệnh!" Nhạc Sơn gầm lên, đôi mắt hổ rực lửa giận dữ. "Bước lên! Tháo gỡ gạc trên mặt lão ta ra cho ta!"
*Rầm! Rầm! Rầm!*
Mười giáp sĩ biên phòng Nhạc gia rút đao sải bước tiến lên, áp lực quân đội nghẹt thở bao trùm lấy Thẩm Hồng.
Thẩm Hồng biến sắc hoàn toàn, lão lùi sát vào vách đá, hơi thở dồn dập dập dồn. Lão nhìn xung quanh cầu cứu, nhưng Tào Phán Quan đã quay mặt đi chỗ khác, còn quan thanh tra Trịnh Sâm thì run rẩy không dám ho he một lời.
Ngay lúc đó, từ hàng ghế dự khán phía dưới, Sư huynh Tống—người đứng đầu Liên Minh Lục Sự Trẻ—đột ngột đứng bật dậy. Khuôn mặt thư sinh của anh đỏ bừng vì phẫn nộ tột cùng. Anh chỉ thẳng tay vào Thẩm Hồng, hét lớn:
"Thẩm Hồng! Ngươi luôn giảng giải cho chúng ta về sự chính trực của nghề lục sự! Ngươi bắt chúng ta phải ghi chép trung thực từng nét bút! Vậy mà chính ngươi lại là kẻ mưu sát Ngục trưởng, ngụy tạo sổ sách bòn rút quỹ và đổ tội cho một đồng nghiệp câm điếc! Ngươi không xứng đáng làm Lục sự trưởng của chúng ta!"
"Đúng thế! Tháo gạc ra! Đối chiếu vết sẹo!"
"Yêu cầu công lý cho Ngục trưởng quá cố! Minh oan cho Cố Trạch!"
Hàng trăm lục sự trẻ của Liên Minh Lục Sự Trẻ đồng loạt đứng dậy, tiếng hét phẫn nộ của họ dội vang khắp các hành lang đá của Hắc Ngục, tạo thành một làn sóng dư luận mạnh mẽ chưa từng có, nghiền nát hoàn toàn chút uy nghiêm quý tộc cuối cùng của Thẩm Hồng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!